Chương 7. Sóng Ngầm

Chương 7. Sóng Ngầm


May có Thanh Hải Vương phái ám binh tương trợ, lộ trình dài trăm dặm tuy xa mà không nguy hiểm. Hành quân nửa đường, nhận được mật báo của Thanh Hải Vương rằng, Yến – Lương – Ngụy, ba nước cùng ban bố chỉ lệnh, nói rõ năm nay chiến hóa tàn sát bừa bãi, muốn thể nghiệm và quan sát khó khăn của bá tánh, từ hôm nay đình chiến cho đến cuối năm.

Chỉ lệnh này đối với Sở Kiều chính là trời ban cam lộ, nàng chinh chiến nhiều năm, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi, nhưng cũng dần dần với việc sát phạt không ngừng trở nên mệt mỏi. Nghe được tin vui này, Tú Lệ Quân liền càng không cần lo lắng trước sau, trở về thủ phủ sớm hơn nhiều so với dự kiến.


Vừa đến thành Tú Lệ, Sở Kiều liền hạ lệnh cho Tú Lệ Quân trở về quê nhà thăm người thân, còn nàng thì tự mình đánh xe ngựa quay về vương phủ của mình.

Nguyên Thuần ngồi ở bên trong xe ngựa, nhìn thấy bên trong thành Tú Lệ phồn hoa náo nhiệt, vui vẻ sầm uất mà cả người ngơ ngẩn như mất hồn. Nàng ít nhiều nghe được sau khi Tiên Đế băng hà, Thất vương gia Nguyên Triệt kế thừa ngôi vị, phong Sở Kiều làm vương cũng ban cho đất phong, nhưng nàng chưa bao giờ nghĩ rằng một ngoại thành cách xa Hoàng Thành Đại Ngụy hơn trăm dặm này lại dân an cư đông đúc và thịnh vượng như vậy.


Nguyên Thuần vén nhẹ mành che, nhìn về bóng dáng đang đánh xe ngựa phía trước. Sở Kiều cùng nàng đều là nữ tử nhưng bóng lưng lại vô cùng đĩnh bạt thẳng tắp như thế.

Vòng qua mấy cái đại lộ, đảo mắt nhìn đến đến phủ Tú Lệ Vương, xe ngựa còn chưa ngừng lại, Nguyên Thuần đã nghe thấy tiếng la hò hét từ bên trong Vương phủ truyền ra, náo nhiệt không thôi.

"Điện hạ đã về rồi! Điện hạ đã trở về rồi!"

Sở Kiều nhìn về phía mọi người trong phủ của mình một dạng thấy nhiều không trách, xoay người nhảy xuống ngựa, cả người mệt mỏi nói, "Triệu thẩm, giúp bổn vương chuẩn bị một gian gác mái ở biệt viện, cố gắng càng yên tĩnh càng tốt, tốt nhất nên gần với tẩm điện của bổn vương chút." Sở Kiều vừa dặn dò, vừa xốc mành che, duỗi tay về phía người bên trong.

Nguyên Thuần nhìn cánh tay Sở Kiều đưa vào, do dự một hồi vẫn là đặt tay mình lên tay nàng.

Ai ngờ, Nguyên Thuần vừa mới xuống đất liền cảm nhận được rất nhiều ánh mắt, có chút không được tự nhiên muốn buông ra, nhưng Sở Kiều lại nắm tay nàng thật chặt, dắt vào trong phủ.


"Đông Nguyệt, ngươi rất cẩn thận, sau này cuộc sống hàng ngày và ăn uống của Thuần đại phu bên cạnh bổn vương làm phiền ngươi. Thuần đại phu nếu có thiếu thứ gì, ngươi cứ đến gặp Hàn Gia lấy ít ngân lượng đặt mua."

Nô tỳ đi bên cạnh nhỏ giọng nhận lời, liền đi theo đến bên cạnh Nguyên Thuần, Nguyên Thuần còn chưa kịp cự tuyệt, lại nghe Sở Kiều tiếp tục phân phó người trong phủ.

"Phong Trạch, ngươi đem mọi nam gia quyến trong phủ sắp xếp việc lại, nữ gia quyến trước đây theo ta toàn bộ đều đổi qua hầu hạ Thuần đại phu, nam gia quyến trong phủ nếu không có mệnh lệnh của ta không ai được bước vào đình viện của Thuần đại phu nửa bước."

Hạ nhân trước mắt đáp ứng một tiếng, liền bước vào bên trong phủ y theo lời hành sự, trong lúc nhất thời mọi người tới tới lui lui, Nguyên Thuần biết Sở Kiều là vì chính mình mới điều động như thế, trong lòng có chút ấm áp.

Sở Kiều......


"Hàn Gia."

Một vị lão nhân khuôn mặt hòa ái đi đến trước mặt Sở Kiều, chắp tay thi hành lễ.

"Bổn vương mệt mỏi, hôm nay nếu ai có đến bái kiến, từ chối toàn bộ."

"Rõ." Lão nhân gia gọi là Hàn Gia kia, nhìn Nguyên Thuần hiền lành cười cười, đem cửa lớn Vương phủ đóng lại, ngoại trừ nữ tỳ Sở Kiều nói rõ là cận thân bên cạnh Nguyên Thuần, những người còn lại đều đã rời đi.


Nguyên Thuần nhìn vương phủ đoan trang của Sở Kiều, mặc dù các đình lầu nhìn thoáng qua có vẻ hoa lệ nhưng nếu nhìn rõ có thể thấy chúng rất khiêm tốn, phòng ốc lại vừa giản dị vừa tinh tế, không chút cẩu thả; lại nhìn những gia quyến bận rộn nhưng trên mặt đều là ý cười vui vẻ, một vương phủ nghiêm trang to như thế lại ấm áp dị thường.

Cũng giống như Sở Kiều, ngoài lạnh trong nóng.

Nghĩ đến đây, Nguyên Thuần mới phát hiện tay của mình vẫn còn bị Sở Kiều nắm lấy, nàng có chút ngượng ngùng mà nhẹ nhàng muốn tránh đi, khiến cho người nọ chú ý.

Sở Kiều cúi đầu nhìn những ngón tay nhỏ nhắn mềm mại như ngọc bị mình nắm trên tay, lúc này mới kinh hoảng thất thố mà buông ra. Nàng chắp tay sau lưng, làm thanh giọng nói, "Đi đường mệt nhọc, thần......" mím môi sửa miệng, "ta, đi nghỉ ngơi trước. Ngươi cứ tự nhiên đi, trong thành rất an toàn, có thể đi dạo khắp nơi."

Nguyên Thuần thấy Sở Kiều muốn xoay người đi, lời cũng chưa nói ra đã đưa tay bắt lấy ống tay áo nàng. Sở Kiều quay đầu, nhìn thấy Nguyên Thuần mím chặt môi liền cười nói, "Ba việc kia ta không có quên, ta chẳng qua là..."

Nguyên Thuần kéo bàn tay Sở Kiều ra, từ trong áo lấy ra một mình sứ nhỏ, nhẹ mở ra lòng bàn tay không lớn của nàng ra, đổ một viên thuốc ra.

"Đây là thuốc ta nghiên cứu chế tạo, có thể bổ huyết dưỡng khí, uống xong rồi đi nghỉ ngơi, có lợi cho dưỡng thương."

Sở Kiều nhìn thuốc trên tay lại nhìn Nguyên Thuần, không hề do dự liền đưa thuốc vào trong miệng nuốt xuống. Nguyên Thuần đối với hành động này ánh mắt hiện lên tâm tư, một mình trầm mặc.

Sở Kiều uống thuốc xong nói, "Cảm tạ Thuần đại phu, như vậy Thuần đại phu đã an lòng có thể bỏ qua cho bổn vương để bổn vương tạm đi nghỉ không?"

Nguyên Thuần thấy Sở Kiều ra vẻ chế nhạo, liền buông góc áo Sở Kiều ra, nhẹ nhàng gật đầu.

Sở Kiều nhìn ống tay áo cười nhạt, quay đầu nói với Đông Nguyệt, "Nếu Thuần đại phu muốn tới tẩm điện của Bổn vương, ngươi cứ đưa nàng đến, nếu Hàn gia hoặc Triệu thẩm ngăn cản, cứ nói là bổn vương đã hạ lệnh."

Nguyên Thuần ngạc nhiên ngẩng đầu, Sở Kiều như thế nào lại –––

Sở Kiều cười nhạt lắt đầu, ý bảo nàng không cần phải nhiều lời nữa, sau đó sải bước mà rời đi.

Còn Nguyên Thuần nhìn trên tay đã không còn độ ấm nữa, hóa ra, nàng lại sẽ cảm tháy mất mát sao? Nàng nhẹ siết chặt lòng bàn tay, cứ tưởng rằng tâm mình sớm đã như mặt hồ chết không chút gợn sóng, nhưng từ khi gặp lại Sở Kiều, liền không còn giống như thế nữa.


Chốc lát sau, người được Sở Kiều gọi là Triệu thẩm kia đến, thấy Nguyên Thuần sững sừ đứng trong đình nhìn về phía Vương gia rời đi, liền tươi cười thân thiến đến bên cạnh Nguyên Thuần.

"Vừa rồi chắc không làm cô nương sợ chứ, cô nương là vị khách đầu tiên mà điện hạ đưa về phủ, cho nên mọi người trong phủ không tránh khỏi cảm thấy lạ lẫm, cô nương đừng để ý."

Nguyên Thuần đem tầm mắt thu hồi về trên người Triệu thẩm, gật đầu lễ phép, âm thầm để tâm những lời bà vừa nói.

Sở Kiều, thế nhưng chưa từng dẫn ai về phủ.

"Không sao, chỉ là ta ẩn cư đã lâu trên núi, nên có chút không quen với khung cảnh náo nhiệt như vậy."

Người phụ nữ trước mắt tươi cười hòa khiến Nguyên Thuần vô thức thả lỏng thân mình căng thẳng mấy ngày nay. Bà nhẹ nhàng kéo tay Nguyên Thuần vào bên trong, lòng bàn tay ấm áp dày rộng, đột nhiên lại làm đôi mắt nàng có chút hồng lên.


Triệu thẩm cứ như vậy đưa Nguyên Thuần xuyên qua các gian phòng lớn nhỏ, cuối cùng tới một biệt viện yên tĩnh. Tuy rằng trời đã vào thu, nhưng các bồn hoa trong sân đều rất tươi tốt, nhìn qua được chăm sóc rất tốt, đình đài, lầu các, cầu hình vòm, nước chảy, cần đó đều có. Tú Lệ vương phủ này không khác gì động thiên đường.

Nguyên Thuần nhìn chung quanh biệt viện này, sau đó nhẹ nhàng từ chối Triệu thẩm, "Làm phiền Triệu thẩm, kỳ thật tùy ý đưa ta đến một gian phòng là được rồi, biệt viện này, vãn bối không thể ở đây được."

Triệu thẩm vỗ nhẹ mu bàn tay nàng, vẻ mặt hiền từ cười nói, "Cô nương chính là khách quý khó có được của Vương phủ, lão thân sao có thể sơ suất được đây? Nơi này cách tẩm điện của điện hạ không xa, xuyên qua vườn hoa nhỏ này, theo hành lang, rẽ một khúc cua là tới. Mới vừa rồi điện hạ muốn lão thân thay người tìm một chỗ yên tĩnh, còn muốn cách không xa chỗ điện hạ, chỉ có nơi này, không có chỗ thứ hai."

Nguyên Thuần đối với sự nhiệt tình còn chút sợ hãi, nhưng thịnh tình không thể chối từ, chỉ có thể nhận lòng tốt này.



Sau khi dùng cơm tối, tắm gội thay quần áo, Nguyên Thuần ngồi trong viện ngắm cảnh viện độc đáo, nhìn lên bầu trời đầy sao, cảm thấy hết thảy đều không chân thật. Gặp lại, nàng bước vào phủ Tú Lệ Vương, nàng biến thành đại phu đi theo Sở Kiều.

Nàng lại tình cảnh ở trên giường của Sở Kiều trước khi trở về Đại Ngụy.


『Thứ nhất, ta theo ngươi về Đại Ngụy, chỉ là Thuần đại phu, không phải công chúa Đại Ngụy.』

『Thứ hai, sau khi trở về Đại Ngụy, không được hạn chế tự do của ta.』

『Thứ ba, nếu ta không muốn, ngươi không thể cưỡng ép ta làm bất cứ chuyện gì.』

Nghe xong ba điều kiện, khóe môi Sở Kiều chỉ mỉm cười, gật đầu nhận lời.

『Nếu ngươi chịu theo ta trở về, dù ngươi có muốn mạng của, đều được.』

Mạng.


Kỳ thật nàng không hiểu vì sao Sở Kiều luôn khăng khăng muốn nàng trở về Đại Ngụy, hiện giờ nàng đã là một Công chúa bị Hoàng thất và người đời lãng quên, trở về cố hương hay không căn bản cũng không có ai quan tâm, cũng chẳng có trọng lượng gì với ai cả.

Nàng thật không hiểu Sở Kiều vì sao đối với nàng lại để bụng như thế, là bởi vì sự áy náy nhiều năm về trước sao?



Gió thu xào xạc, tuy không thể so với trời đông giá rét, nhưng thân thể Nguyên Thuần vốn đơn bạc vẫn không tự chủ mà co người run nhè nhẹ. Đông Nguyệt đứng phía sau muốn đem áo khoác trong tay phủ lên vai Nguyên Thuần lại bị một người giành lấy, quay đầu nhìn thấy người vừa đến, sau đó lẳng lặng thối lui.

Trên vai cảm thấy ấm áp, quay đầu muốn cảm tạ Đông Nguyệt lại thấy được dung mạo người nọ dưới ánh trăng sáng, lời cảm tạ bị ngừng lại tại bên miệng.

Sở Kiều hai mắt như chiếm đi ánh sáng của vầng trăng, lo lắng nói, "Đêm thu gió rất lạnh, ngươi sao lại ăn mặc đơn bạc như thế ngồi ở đây mà không nghỉ ngơi? Vẫn chưa quen sao? Hay là người trong phủ ta sơ suất chuyện gì?"

Luôn xuất hiện đúng lúc như thế, ngay tại lúc nàng cảm thấy thật lạnh.


Nguyên Thuần đem áo khoác bên người nắm chặt, lại ngước nhìn ánh trăng khuyết treo trên kia, không nói lời nào. Sở Kiều cũng nhìn theo ánh mắt Nguyên Thuần, chăm chú nhìn mảnh ngọc khuyết trên cao, nàng không ngờ có một ngày có thể thanh nhàn ngắm trăng như thế này.

"Sắp tới là đến thu tịch, thành Tú Lệ sẽ giăng đèn kết hoa, vương phủ cũng tổ chức lễ hội, đến lúc đó mọi người trong phủ sẽ cùng ra ngoài đi chơi hoặc đoàn viên cùng người nhà ngắm trăng, đến lúc đó ngươi nếu có hứng thú có thể ra phủ nhìn một chút."

Nguyên Thuần trước sau cũng không phản ứng, Sở Kiều cũng không nhất thiết phải có được câu câu trả lời, nàng đã đồng ý với Nguyên Thuần, chỉ cần Nguyên Thuần không thích, sẽ không cưỡng ép nàng bất cứ điều gì.


"Sở Kiều, vì cái gì?"

Sở Kiều đang chuẩn bị muốn trở về tẩm điện nghỉ ngơi liền nghe được người gọi mình, dừng lại nhưng không quay đầu lại.

Nguyên Thuần đứng dậy nhìn bóng lưng Sở Kiều, giọng đầy bi thương hỏi: "Ngươi rõ ràng biết, đem ta lưu lại bên cạnh có bao nhiêu nguy hiểm, vì cái gì còn đối xử tốt với ta như vậy? Nếu là thương hại ta, ngươi cũng không cần..."


Sở Kiều thở dài trầm tư, nguy hiểm, nàng đương nhiên biết nguy hiểm, đem một người từng hận không thể đem mình thiên đao vạn quả giữ bên cạnh mình, đem một Công chúa đã bị Tiên Hoàng của Đại Ngụy phế bỏ hoàng tịch tước vị giữ lại trong phủ, sao có thể không nguy hiểm?

Sở Kiều thừa nhận ngay từ đầu đối với nàng ấy là áy này, nhưng dần dần, nàng đã không biết là vì sao nữa rồi.

Nàng xoay người, khí phách trên chiến trường dường như tan hết, đưa đôi mắt nhu tình như nước nhìn Nguyên Thuần cười khổ.

"Đừng hỏi ta, ta cũng không biết......"

Sở Kiều lại đi về trước vài bước sau đó dừng lại, "Trời lạnh, vào phòng nghỉ ngơi sớm chút đi, nếu sợ, cứ nói Đông Nguyệt đến gọi ta."

Sau đó lặng yên trốn vào trong bóng đêm, không một tiếng động.


Chỉ còn Nguyên Thuần bất động tại chỗ. Nàng nắm vạt áo, vừa rồi khi nhìn thấy biểu tình cô đơn kia của Sở Kiều, lồng ngực nàng bỗng cứng lại.

Nguyên Thuần thật cẩn thận dấu dấu diếm diếm cảm xúc của mình mình, nhưng lại vẫn là bị Sở Kiều nhìn rõ ràng như thế.

Hóa ra, Sở Kiều sớm đã biết nàng bắt lấy ống tay áo nàng ấy không phải là để đưa thuốc.


Sở Kiều biết nàng không cách nào cùng nam nhân ở gần, cố ý đổi gia nhân thành nữ quyết. Sở Kiều biết nàng lẻ loi một mình ngủ ở nơi trời xa đất lạ như vậy sẽ có bao nhiêu bất an, sợ hãi, vì thế đêm khuya đã đến thăm hỏi. Mặc dù lời nói ra tương đối lạnh nhạt, nhưng vẫn luôn vì nàng mà suy nghĩ như thế.

Sở Kiều thật sự cẩn tỉ mỉ che chở Nguyên Thuần như thế.

Nàng vốn tâm đã chết đi, nhưng giờ phút này, lại kịch liệt mà đập một cách đau đớn.

Lần đầu tiên sau ba năm luôn xem nhẹ sinh lão bệnh tử, Nguyên Thuần cảm thấy đau như thế.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro