Lâm Duyệt Vi: "Chị có thể nói lý một chút được không?"
Cố Nghiên Thu không quay đầu lại, nói: "Em đừng nói lý với chị."
Lâm Duyệt Vi: "......" Nàng vòng đến trước mặt đối phương rồi đứng yên, nhìn vào đôi mắt cô nói, "Sao lại đừng nói lý với chị?" Trước kia mỗi khi nói chuyện cô đều có thể ôn tồn nói câu nói đầu tiên, bây giờ sao lại thế này?
Cố Nghiên Thu lộ vẻ bực bội, chỉ trong một cái chớp mắt cô thu được nộ khí, nói: "Lời sao ý vậy, để chị tự mình bình tĩnh một chút."
Lâm Duyệt Vi hỏi: "Chị muốn bình tĩnh bao lâu?" Cố Nghiên Thu bình tĩnh chính là chiến tranh lạnh, Lâm Duyệt Vi lại nói, "Trước đó không phải đã giao ước có chuyện thì phải nói, không được chiến tranh lạnh sao?"
Cố Nghiên Thu: "Không phải chiến tranh lạnh, chị nói, em đừng nói lý với chị." Cuối cùng một câu nói ra lại mang theo hỏa khí, trong không khí an tĩnh bùm bùm nổ tung.
Lâm Duyệt Vi phục cô, tức giận nói: "Chị giận gì chứ? Em chọc chị chỗ nào? Chị đừng vì không dám phát tiết với mẹ em mà đổ lên đầu em."
"Chị phát tiết với em khi nào...... Được rồi." Cố Nghiên Thu nhẹ nhàng mà hít một hơi, lòng bàn tay nắm chặt, tận lực tâm bình khí hòa mà nói, "Em có thể an tĩnh trong chốc lát không?"
Đừng cãi nhau, không thể cãi nhau.
Lâm Duyệt Vi: "Chị chê em phiền?"
Cố Nghiên Thu tâm phiền ý loạn, cố áp hỏa khí ngắn gọn đáp: "Không có."
Lâm Duyệt Vi nhìn cô thật sâu, câu môi nói: "Được, em tự an tĩnh."
Lâm Duyệt Vi ước chừng đã có thể đoán được nàng lấy cứng đối cứng sẽ không có kết quả, nổi trận lôi đình, sau đó chắc chắn sẽ bén lửa cháy nhà, Tết nhất nàng không muốn loạn đến khó coi như vậy.
Lâm Duyệt Vi lấy áo ngủ từ tủ quần áo, cố ý đẩy cửa kéo cửa cho thật vang, sau đó nàng nghe được tiếng Cố Nghiên Thu không vui mà thở dài, nghe rất rõ ràng. Lâm Duyệt Vi trong lòng cười lạnh một tiếng, lại cố ý đóng mạnh cửa phòng tắm.
Cố Nghiên Thu lại thở dài một tiếng, tiếng thở dài lần này lớn hơn lần trước, Lâm Duyệt Vi ở bên trong nên không nghe được.
Lâm Duyệt Vi ở bên cạnh cô lải nhải làm cô phiền, Lâm Duyệt Vi đi rồi không những không giúp cô bình tĩnh mà còn khiến cô phiền hơn, loại phiền muộn này thay vì nói là do Lâm Duyệt Vi, chẳng bằng nói do cô tự mình tạo ra.
Sao cô lại biến thành thế này? Cô nghĩ.
Rốt cuộc bản thân cô mong muốn điều gì?
Lâm Duyệt Vi vừa mắng thầm Cố Nghiên Thu vừa tắm rửa, ngay cả chai sữa tắm cũng bị nàng dộng choang choang, không khác gì đánh giặc. Trong chốc lát lại cảm thấy nàng làm như vậy đặc biệt không thú vị, nàng có khác gì đứa bé mong được chú ý, nghịch ngợm muốn hấp dẫn lực chú ý của Cố Nghiên Thu, xin người ta thưởng cho nàng một viên kẹo đường.
Dựa vào cái gì chứ?
Cái gì nàng cũng chưa làm, do mẹ nàng đằng kia một hai phải nhắc đến Khuất Tuyết Tùng. Nghỉ mấy ngày Khuất Tuyết Tùng không phải không tìm nàng, chị ta có hẹn nàng ra ngoài đi dạo phố, ăn cơm, nàng đều bởi vì Cố Nghiên Thu mà từ chối, về sau còn phải đền bù lỡ hẹn, nàng sống bộ dễ dàng lắm sao?
Không làm gì cũng ghen, không làm gì cũng giận, nói chuyện đàng hoàng cũng không thèm nói, cứ nhất định phải chiến tranh lạnh, lần trước còn bỏ nhà ra đi, nàng chống mắt lên mà xem lần này Cố Nghiên Thu có dám bỏ nhà ra đi nữa không. Tốt nhất đừng có mà mộng du, còn mộng du thì đừng hòng được nàng đánh thức, nàng nói được thì làm được!
Lâm Duyệt Vi cũng không tiếp tục phát tiết lên các đồ vật vô tội, nhíu mày tắm cho xong, trước khi ra khỏi phòng nàng còn cố ý soi gương, xoa ấn đường thư giản đầu óc.
Không thể biểu hiện ra nàng rất để ý, ai mới có lỗi với ai chứ?
Nàng cuối cùng còn vừa mở cửa vừa ngâm nga một giai điệu, chính là khúc nhạc gần đây quý cô Nhiễm Thanh Thanh hay hát —— vận may tới.
"Vận may tới chúc bạn vận may tới, vận may mang đến hỉ cùng ái, vận may tới, vận may của chúng ta tới, đón vận may thịnh vượng phát đạt thông tứ hải......" Lâm Duyệt Vi câu cuối cùng dừng lại khi nàng chui vào trong chăn.
Còn cách mười lăm phút nữa là tới 12 giờ khuya, một năm mới sắp bắt đầu rồi.
Lâm Duyệt Vi còn tưởng năm nay hai người sẽ ngồi bên nhau dưới tấm thảm trước cửa sổ sát đất, nghe tiếng pháo bông nổ vang trên bầu trời thành thị xa xôi, cùng những tiếng hoan hô mơ hồ trên quảng trường, cùng nhau nghênh đón tân niên.
Bây giờ đúng là thành công cốc.
Lâm Duyệt Vi làm như chăm chú kỳ thật nàng ăn không ngồi rồi mà lướt Weibo, trang đầu có vài người đang phê bình Xuân Vãn, có người thì phê phán bạn bè thân thích, có người nói muốn mà không thể về quê, nàng cưỡi ngựa xem hoa đến tận những bài post của hơn ba ngày trước, mà chỉ mới qua được năm phút đồng hồ.
Cố Nghiên Thu còn vẫn duy trì tư thế ban đầu, y hệt trước lúc nàng vào phòng tắm, à không, tay có thay đổi, vừa nãy là tay trái đặt trên tay phải, bây giờ là tay phải đặt trên tay trái.
Chỉ còn năm phút là tới giao thừa.
Lâm Duyệt Vi ho khan, hắng giọng đủ kiểu.
Cố Nghiên Thu tựa hồ chỉ nghiêng đầu, lỗ tai giật giật.
Lâm Duyệt Vi hỏi: "Bình tĩnh xong rồi sao?"
Cố Nghiên Thu: "...... Vẫn chưa."
Có Lâm Duyệt Vi ở đây, tất cả lực chú ý của cô đều dùng để lắng nghe động tĩnh của Lâm Duyệt Vi, suy nghĩ nàng đang làm gì, nàng sẽ nghĩ như thế nào, có phải đang nghĩ cô thế này thế kia không. Trong chốc lát lại chán ghét chính mình, cô thật sự không giống người bình thường, chính cô cũng không muốn vậy, chỉ do cô khống chế không được.
Lâm Duyệt Vi bỗng lấy gối đầu, ném qua, vừa hay nện lên lưng Cố Nghiên Thu.
Chân trái Cố Nghiên Thu bước về phía trước một chút, rồi lùi lại, nhẹ nhàng nhặt gối đầu lên, ném lên sô pha, trầm mặc không nói chuyện.
Lâm Duyệt Vi còn muốn ném chiếc gối còn lại, nhưng ném đi rồi thì nàng không còn thứ để nằm, lại còn phải lết xác tới nhặt về, bèn nói: "Cố Nghiên Thu, chị dây dưa xong chưa? Chị muốn bình tĩnh đến sáng hôm sau à?"
"Có lẽ đi."
Gối đầu cuối cùng cũng không có thể giữ được nữa.
Lúc Cố Nghiên Thu khom lưng nhặt lên, nhìn nhìn sô pha, lựa chọn trả về lại cho Lâm Duyệt Vi. Cô vừa rảo bước tiến vào phạm vi thế lực của Lâm Duyệt Vi, nàng đang ngồi trên giường bỗng duỗi tay nắm lấy cổ tay cô, vừa lôi vừa kéo lúc Cố Nghiên Thu không phòng bị, thân thể cô không chịu khống chế mà bị kéo về phía trước, hai tay cô chống xuống bên cạnh Lâm Duyệt Vi, những sợi tóc thật dài buông xuống vương trên đầu gối nàng.
Chiếc gối đầu đi được nửa đường bỗng rời khỏi tay.
Cố Nghiên Thu hơi khựng một giây, ngẩng đầu nhìn Lâm Duyệt Vi, rồi lại đứng lên.
Lâm Duyệt Vi không cản, Cố Nghiên Thu cũng không di chuyển.
Không đầy một giây sau.
Đồng hồ điểm12 giờ đúng, bên ngoài cửa sổ mơ hồ truyền đến tiếng chuông báo hiệu năm mới, điện thoại của Lâm Duyệt Vi cùng Cố Nghiên Thu không ngừng vang lên —— không biết có bao nhiêu người gởi lời chúc mừng năm mới tới.
Lâm Duyệt Vi nói: "Chúc mừng năm mới"
Cố Nghiên Thu ừ một tiếng, giọng cực kì bình đạm mà nói: "Năm mới vui vẻ."
Lâm Duyệt Vi có chút không vui, nhưng nghe nói có một tập tục, ngày đầu tiên của năm mới tốt nhất không nên đụng chuyện cãi nhau, bằng không một năm tiếp theo sẽ toàn cãi nhau. Lâm Duyệt Vi cong môi, Cố Nghiên Thu biết ý cúi đầu hôn lên môi nàng.
Lâm Duyệt Vi rất tự nhiên ôm lấy cô gia tăng nụ hôn này.
Cố Nghiên Thu thuận theo nụ hôn trong chốc lát, chủ động gián đoạn nói: "Chị đi tắm." Nói xong liền bước nhanh rời đi.
Lâm Duyệt Vi: "......"
Lâm Duyệt Vi hầm hầm cầm lấy di động, trả lời từng tin nhắn chúc mừng năm mới, đại đa số đều gởi tin nhắn nhanh, nàng tìm một câu theo khuôn mẫu trả lời một số người không quan trọng, số còn lại thì tỉ mỉ biên tập lại.
Ví dụ như với Thiệu Nhã Tư, hay trợ lý Vương Viên Viên, rồi người đại diện, cùng một số bạn bè cũ hẹn ra ngoài gặp mặt vào ngày mai, còn có...... Khuất Tuyết Tùng.
【 Khuất lão sư: Năm mới vui vẻ nha Tát phu phu, hy vọng năm nay em càng có thêm nhiều tiến bộ, rực rỡ, có thể được nhiều người hơn thấy em trên màn ảnh 】
Lâm Duyệt Vi khách khí mà trả lời một câu "Cảm ơn Khuất lão sư".
Khuất Tuyết Tùng trả lời ngay: 【 không cần khách khí, đang làm gì ở nhà? 】
Nàng rõ ràng muốn tiếp tục cuộc đối thoại, Lâm Duyệt Vi không ngờ vào thời điểm này mà Khuất Tuyết Tùng lại có thời gian rảnh cùng nàng nói chuyện phiếm, chẳng lẽ Khuất Tuyết Tùng không có bạn bè? Không đúng, nàng không phải nên ở hội trường quay Xuân Vãn sao?
【 Hai chữ Mộc: Ở trên giường, em tính ngủ sớm】
【 Khuất lão sư: Không có kế hoạch ngày tết sao? 】
【 Hai chữ Mộc: Có a, cùng bạn em ra ngoài du lịch mấy ngày. Không phải chị đang tham gia Xuân Vãn sao? 】
【 Khuất lão sư: Kết thúc rồi, nhưng đông người, nên đang chờ đi ra ngoài 】
【 Hai chữ Mộc: ở đó có gì thú vị không? 】
【 Khuất lão sư: Đặc biệt nhàm chán, còn không bằng ở nhà ngủ, bây giờ chị buồn ngủ muốn chết 】
【 Hai chữ Mộc: Ha ha ha ha ha những người khác muốn đi còn đi không được đâu 】
【 Khuất lão sư: Ai nói? Chị bị áp giải đến đây đó [ ủy khuất.jpg]】
【 Hai chữ Mộc: Chị cũng thật thú vị 】
【 Khuất lão sư: Không, em mới thú vị 】
Lâm Duyệt Vi đánh vào khung chat: Ha ha ha ta
Bên tai nghe một tiếng cửa mở vang, Lâm Duyệt Vi vội vàng gởi tin nhắn chưa kịp đánh xong đi, quay lại giao diện tin nhắn chung, click mở khung chat của một người bạn khác, mặt trầm như nước mà gõ chữ.
Cố Nghiên Thu vén tóc ngồi xuống giường, cũng mở di động, trả lời tin nhắn chúc tết.
Lâm Duyệt Vi thô sơ giản lược ngó quá liếc lại, Cố Nghiên Thu xoá phần lớn các tin nhắn, trả lời rất ít, một bàn tay năm ngón đếm cũng không tới.
Khoảng cách giữa hai người còn đủ cho một người ngồi, Lâm Duyệt Vi lặng lẽ dịch qua một chút, Cố Nghiên Thu nhận thấy động tác của nàng, cũng dịch sang một chút. Sau khi tắm xong cô cũng bình tĩnh được tâm tình không ít, xác thật lần này cô chẳng phân biệt thời gian trường hợp mà ăn dấm bậy bạ. Lúc Lâm Duyệt Vi còn đang tắm, Nhiễm Thanh Thanh có lên lầu gõ cửa một lần, hỏi hai người có phải lại cãi nhau hay không, Cố Nghiên Thu nói không phải, dỗ một hồi bà mới chịu xuống lầu.
Lúc ấy, Nhiễm Thanh Thanh cứ lo lắng liên tiếp quay đầu lại.
Rốt cuộc cả hai cũng sát lại gần nhau, Lâm Duyệt Vi lắc vai chạm vào vai Cố Nghiên Thu, mắt vẫn nhìn phía trước: "Hết giận chưa?"
Cố Nghiên Thu nhẹ nhàng mà "Ừm", vốn dĩ chỉ mất khống chế cảm xúc, cho cô một chút thời gian là có thể điều chỉnh lại.
Lâm Duyệt Vi quay đầu, hôn lên sườn mặt cô.
Cố Nghiên Thu bật cười rộ lên.
"Lần sau......" Cố Nghiên Thu đang nói chuyện thì bị tiếng chuông di động cắt ngang.
Lâm Duyệt Vi nói: "Điện thoại của chị."
Cố Nghiên Thu lắc đầu: "Không phả, là của em."
"Hả? Phải không?" Lâm Duyệt Vi quay đầu, lấy di động của mình, vừa thấy màn hình hiển thịn Khuất lão sư, hai mắt nàng bỗng tối sầm, trực tiếp ấn cúp máy.
Cố Nghiên Thu tò mò hỏi: "Ai vậy?"
Lâm Duyệt Vi chỉnh chế độ im lặng trên điện thoại, giấu dưới gối đầu: "Số lạ, có lẽ là quảng cáo, không cần nghe máy." Nói xong nàng còn cảm thán một câu, "Bây giờ thật là một chút riêng tư cũng đều không có, ngoại trừ dùng số điện thoại này cho các tài khoản chính quy em chưa bao giờ đăng ký lung tung, vậy mà cũng có thể nhận được quảng cáo."
"Chị cũng thường xuyên nhận được mấy cuộc gọi kêu gọi đẩy mạnh tiêu thụ." Cố Nghiên Thu thoạt nhìn cũng không hề hoài nghi.
"Đúng không, phiền chết đi được." Lâm Duyệt Vi nói, "Đúng rồi, vừa nãy chị tính nói gì với em?"
"Vừa rồi?"
"Ừm."
Cố Nghiên Thu nhớ lại một chút, nói: "Chị muốn nói, lần sau em đừng nói câu đó với chị."
Lâm Duyệt Vi: "Câu nào?"
Cố Nghiên Thu: "Câu: Chị có thể nói lý một chút được không, em càng nói vậy chị càng tức giận."
Lâm Duyệt Vi nhướng mày nói: "Nói đạo lý thì sao, không phải chị rất thích nói đạo lý à?" Lâm Duyệt Vi nhưng nhớ rõ lần đầu tiên hai người cãi nhau, Cố Nghiên Thu nói nàng không nói đạo lý, còn bắt bẻ nàng là ai nói lời không hay trước, một câu rồi một câu, cuối cùng còn bắt nàng xin lỗi. Lâm Duyệt Vi giúp Cố Nghiên Thu ôn lại ký ức.
Cố Nghiên Thu im lặng một lát, vùi mặt vào đầu vai Lâm Duyệt Vi, nhỏ giọng nói: "Chị sai rồi."
Lâm Duyệt Vi được dịp đắc ý: "Toàn chị muốn nói đạo lý với em còn gì." Nàng ôm Cố Nghiên Thu, nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, "Được rồi, lần sau em cũng sẽ không nói vậy."
Cố Nghiên Thu dừng một chút, êm tai giải thích: "Không phải chị cố ý muốn giận em, chị còn đang trong quá trình trị liệu tâm lý, nên không được ổn định, vừa nghe đến...... Tên liền nổi giận."
Thái độ cô hợp tác như vậy, ánh mắt nhìn Lâm Duyệt Vi còn nhu nhược đáng thương, nàng còn có thể nói gì? Địa vị của Khuất Tuyết Tùng ở trong lòng nàng đương nhiên không thể so sánh với Cố Nghiên Thu. Lâm Duyệt Vi lập tức nói: "Ngày mai em cảnh cáo mẹ, không cho mẹ nhắc trước mặt chúng ta."
"Như vậy có ổn không?"
"Có gì không ổn, chị lớn nhất, vui vẻ của chị quan trọng nhất." Lâm Duyệt Vi ôm cô chặt hơn chút, nhẹ giọng nói, "Chị không biết chị vừa giận, buồn ở một chỗ không thèm nói lời nào, lòng em có bao nhiêu khó chịu đâu."
"Chị sai rồi." Cố Nghiên Thu lại nói một lần.
"Em cũng sai, không biết suy xét không chu toàn, quản không được miệng của mình. Nhưng chị cũng phải sửa tật xấu không chịu nói lời nào, cái gì cũng giấu, giấu nghẹn đến nội thương thì làm sao bây giờ?"
"Sẽ không."
Lâm Duyệt Vi trừng mắt nhìn cô.
Cố Nghiên Thu nói: "Được rồi, chị sẽ tận lực sửa."
Lâm Duyệt Vi nghiêng đầu khẽ cắn lên gò má cô: "Chị tốt nhất phải sửa."
Cố Nghiên Thu ăn đau, khẽ rên một tiếng.
"Nhớ kỹ chưa?" Lâm Duyệt Vi hỏi.
"...... Nhớ kỹ."
Thành công giải hoà, khống chế thời gian cãi nhau rút chỉ còn một giờ, Lâm Duyệt Vi vừa thư giãn, cơn buồn ngủ liền ập đến, nàng ngáp một cái, nằm xuống: "Ngủ thôi."
Sau khi Cố Nghiên Thu tắt đèn, nằm bên cạnh nàng, nắm lấy một bàn tay nàng, chợp mắt nói: "Ngủ, ngủ ngon."
Lâm Duyệt Vi dính vào gối đầu lập tức ngủ ngay, hô hấp đều dần.
Cố Nghiên Thu nằm bên cạnh nàng xác nhận nàng ngủ sâu rồi mới mở hai mắt ra, ánh mắt thanh tĩnh, nhìn không giống như buồn ngủ. Cô nắm nay Lâm Duyệt Vi không buông, gập khuỷu tay dùng khớp xương chống lên gối đầu, tay còn lại lướt qua gối đầu Lâm Duyệt Vi tìm kiếm.
Cô đã sờ được đến hình dáng của di động, tay Cố Nghiên Thu dừng lại, hơi hơi lui lại một chút, nắm chặt thành quyền.
Lâm Duyệt Vi trở mình, trong miệng phát tiếng nói mớ mơ hồ không rõ.
Cố Nghiên Thu kề sát vào nghe, đều là những chữ không rõ ràng.
"Cố......" Trong lúc ngủ mơ Lâm Duyệt Vi chép miệng, cọ cọ mặt sang chỗ cô.
Cố Nghiên Thu chậm rãi nằm về chỗ cũ, nhắm mắt lại.
Cơ hồ một đêm không mộng, bình minh mau tới chỉ như một thoáng mộng mị.
Đến chiều mới có buổi hẹn với bạn cũ, Lâm Duyệt Vi không đặt đồng hồ báo thức, một giấc ngủ tới khi tự nhiên tỉnh.
Nàng thấy Cố Nghiên Thu còn ngủ say, híp mắt đào điện thoại từ dưới gối lên —— tối hôm qua vì tránh Cố Nghiên Thu chú ý tới di động, nàng cũng không dám để lên tủ đầu giường.
Mở WeChat lên, quả nhiên thu được tin nhắn liên tiếp của Khuất Tuyết Tùng.
【 Khuất lão sư:??? 】
【 Khuất lão sư: Ha ha ha ha chị cái gì? 】
【 Khuất lão sư: Sao lại không bắt điện thoại? 】
【 Khuất lão sư:???? 】
Tin nhắn cuối cùng được gởi đi vào lúc ba giờ sáng, có lẽ trước khi Khuất Tuyết Tùng ngủ: 【 Khuất lão sư: Lâm đại bài[1]? 】
[1] Đại bài dùng để chỉ những diễn viên ỷ mình nổi tiếng không xem ai ra gì
Lâm Duyệt Vi thiếu chút nữa hồn phi phách tán, vội không ngừng giải thích.
Trước nói nàng đột nhiên bị mẹ kêu đi có việc, di động để ở phòng, điện thoại thì nàng không biết, chắc do con mèo nhà nàng nghịch ngợm tắt máy, lúc về nhà nàng mệt như chó, hoàn toàn không nhớ rõ còn đang nói chuyện với cô, thiếu điều muốn quỳ xuống tới dập đầu nhận sai với Khuất Tuyết Tùng.
Khuất Tuyết Tùng ngủ trễ nhưng dậy sớm, qua vài phút lập tức trả lời: 【 Ừ 】
Lâm Duyệt Vi muốn nhắn gì tiếp theo cũng như đá chìm đáy biển.
Khuất Tuyết Tùng hẳn đang tức giận.
Cũng phải, người ta hơn nửa đêm sau khi tham gia Xuân Vãn còn cùng nàng nói chuyện phiếm, không bao lâu nói được một nửa thì biến mất, vô cùng vô lễ không nói, ngay cả điện thoại cũng không thèm nghe, đổi lại là Khuất Tuyết Tùng, nàng cũng sẽ giận. Huống chi Khuất Tuyết Tùng còn giúp nàng rất nhiều, thái độ của nàng không khác gì qua cầu rút ván.
Lâm Duyệt Vi duỗi tay buồn rầu mà đè lên ấn đường, cân nhắc xem nên qùa tạ lỗi gì mới có thể bồi tội.
Căng nhất là món quà này còn phải lén mua không thể để Cố Nghiên Thu biết, một khi cô biết, không biết lu giấm chua không đáy như cô còn muốn tạt bao nhiêu lần.
Lâm Duyệt Vi bỗng nghĩ tới Giang Tùng Bích.
Nàng nhẹ tay nhẹ chân rời khỏi phòng, đi sang căn buồng cách vách, gọi giật Giang Tùng Bích dậy khỏi ổ chăn ấm áp.
"Alô" Nàng hạ giọng, dùng một bàn tay che trước miệng.
Bạn gái của Giang Tùng Bích đã về quê, bản thân cô phòng không gối chiếc, đánh game tới rạng sáng, bây giờ vẫn còn buồn ngủ, mắt cũng mở không nổi, nghe thấy giọng điệu Lâm Duyệt Vi nhỏ nhẹ, lập tức quát: "Thiên vương địa hổ!" [2]
[2] Ám hiệu giữa Lâm Duyệt Vi và Giang Tùng Bích
"Tiểu kê hầm nấm." Lâm Duyệt Vi đối đáp.
Giang Tùng Bích: "Trả lời chính xác, có chuyện gì? Không phải chiều nay mới gặp sao, bây giờ cậu quấy rầy mình làm gì?"
Lâm Duyệt Vi lén lút, nàng cũng không biết vì sao ngay cả khi ở nhà, làm chuyện đứng đắn mà cũng phải lén la lén lút, tóm lại nàng vẫn thấp giọng nói: "Phụ nữ lớn tuổi thường thích cái gì, cậu có biết không?"
Giang Tùng Bích nhắm hai mắt, lầm bầm trả lời: "Nhà, xe, tiền, chuyện trai gái."
Lâm Duyệt Vi: "Không phải loại này, loại quà tặng ấy, nên mua cái gì."
Giang Tùng Bích trở mình, nằm hình chữ đại (大), chỉnh chế độ loa ngoài: "Tặng phụ nữ à?"
"Đúng vậy."
"Nhìn không ra, cậu còn biết lấy lòng người ta bằng quà? EQ tăng trưởng kinh nhờ." Giang Tùng Bích thầm cảm khái hậu sinh khả uý, lần trước còn xin kinh nghiệm chỗ cô, nói ngọt xíu còn ngượng ngùng xoắn xít không chịu nói, bây giờ ngay cả quà cũng chịu tặng luôn rồi.
"Không phải." Lâm Duyệt Vi tâm nói lung tung rối loạn gì vậy, sao lại vòng đến chỗ Cố Nghiên Thu nữa, "Không có việc gì mình tặng quà chị ấy làm gì, mình đã là món quà tốt nhất rồi, có mình còn chưa đủ sao, mình cũng không cần tặng quà, không cãi nhau đã là tốt lắm rồi."
Giang Tùng Bích: "Cẩu lương, cự tuyệt ăn."
Lâm Duyệt Vi đắc ý cười hai tiếng, vòng về chính đề: "Mình phải tặng quà cho một người chị trưởng bối, có chút chuyện nhỏ đã khiến chị ấy giận."
Giang Tùng Bích: "Chị à? Lớn hơn bao tuổi?"
Lâm Duyệt Vi: "Chín tuổi, hình như là vậy."
Giang Tùng Bích: "Cậu kiếm đâu ra người chị lớn tuổi như vậy? Trong đám bạn của bọn mình đâu có ai lớn tuổi vậy?"
Lâm Duyệt Vi: "Không phải, cậu không biết."
"Ồh......" Giang Tùng Bích kéo dài giọng, nói, "Mình thật phục cậu, có thể quen biết một đống người mình hoàn toàn không biết, như ông bác sĩ hôm nọ đi, hơn bốn mươi tuổi, cậu chỉ đi khám bệnh thôi, mà đã có thể thành bạn vong niên, còn nữa? Đúng rồi, còn có người bạn chơi bài brit......"
Nụ cười trên môi Lâm Duyệt Vi dần cứng đờ, nói: "Không cần nhắc nữa, mình hết chơi bài rồi."
"Sao vậy?"
"Không rảnh."
"Àh, thảo nào lâu rồi không nghe cậu nhắc tới, không chơi là tốt nhất." Giang Tùng Bích cầm di động, viết vào thư mục nhắc nhở công việc: Chọn quà cho chị bạn. Sau đó nói, "Ok, mình nhớ kỹ, khi nào cậu cần quà?"
Lâm Duyệt Vi đáp: "Càng nhanh càng tốt, àh, cũng không cần gấp, một tuần đi, sau khi mình về nước." Ngày mai nàng phải đi du lịch, có mang theo quà cũng không tặng được, tặng quà thì nên tặng tận tay mới có thành ý.
Giang Tùng Bích: "Ồh, mình nghĩ vẫn nên có hình thức một chút."
Lâm Duyệt Vi: "Hình thức gì?"
Giang Tùng Bích: "Ví dụ nên tặng chút quà, tạo kinh ngạc cho người yêu vào một ngày đặc biệt nào đó."
Lâm Duyệt Vi không tỏ ý kiến về chuyện này, từ nhỏ nàng đã không chú trọng nghi thức, ngay cả sinh nhật của chính mình mà mười lần thì có hết tám lần nàng không nhớ rõ, muốn nàng đặc biệt chú ý đến một ngày nào đó vì một chuyện gì đó là rất khó. Muốn ăn bánh kem thì nàng sẽ mua, không cần phải biết hôm ấy có phải sinh nhật hay không, muốn tặng hoa thì sẽ lập tức tặng hoa, cũng không cần phải xem hôm ấy có phải Lễ Tình Nhân hay không. Không phải có câu người ta hay nói, yêu nhau thì mỗi một ngày đều là Lễ Tình Nhân sao?
Nàng cảm thấy Cố Nghiên Thu có lẽ cũng giống nàng, sinh nhật năm trước...... Không phải, sinh nhật năm trước của Cố Nghiên Thu hai người còn chưa đăng ký kết hôn...... Bất quá trong ấn tượng của hai người cũng không có ngày nào đáng kỷ niệm.
Nàng sợ Cố Nghiên Thu tỉnh, giải quyết xong chính sự thì vội vàng trở về: "Nói sau."
Giang Tùng Bích: "Này?"
Lâm Duyệt Vi: "Bye."
Vội vàng cúp máy.
Giang Tùng Bích dùng một tay gác lên mặt, nhìn điện thoại, khóe môi mỉm cười: Dường như nhìn thấy một thẳng nam đang nói chuyện luyến ái, thật thú vị.
***
Lúc Lâm Duyệt Vi quay về Cố Nghiên Thu vẫn chưa tỉnh, bởi vì phòng cùng chăn quá ấm áp nên khiến mặt cô lúc nào cũng đỏ ửng nhàn nhạt, Lâm Duyệt Vi ngắm cô trong chốc lát, leo lên giường, cong lưng hôn lên môi cô.
Cố Nghiên Thu bị hôn đến lông mi khẽ run, đôi tay vươn ra khỏi chăn ôm lấy cổ Lâm Duyệt Vi.
Lâm Duyệt Vi thuận thế bế cô lên, nửa dựa vào lòng nàng, ôn nhu hỏi: "Muốn rời giường chưa?"
"Mấy giờ rồi?" Cố Nghiên Thu nửa mộng nửa tỉnh mà nỉ non.
"9 giờ 50." Lâm Duyệt Vi nhìn di động.
Cố Nghiên Thu không nói gì, buông tay ngã lại xuống giường.
Lâm Duyệt Vi bật cười, giúp cô đắp chăn, rửa mặt xong xuống lầu kiếm ăn.
Nhiễm Thanh Thanh vừa thấy nàng được tạm tha có hứng thú mà "Ồh" một tiếng, mèo trắng Schrodinger nhảy xuống khỏi đùi bà, nghiêng ngả lảo đảo mà chạy tới dưới chân Lâm Duyệt Vi, sau đó đặt mông ngồi xuống —— Gần đây Schrodinger có thái độ khá dễ gần với Lâm Duyệt Vi.
Lâm Duyệt Vi vừa thấy Schrodinger không còn bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng nữa, thử ngồi xổm xuống bế Schrodinger lên, cân nặng của nó xưa đâu bằng nay, tặc lưỡi nói: "Mẹ, mẹ không thể cho nó ăn nhiều như vậy, mẹ xem cân nặng của nó nè, chắc cũng hơn gấp ba lần rồi."
Lâm Duyệt Vi nhéo bụng mềm như bông của Schrodinger, trước kia cảm giác hình như lông nhiều hơn thịt, bây giờ sờ đâu cũng thấy toàn thịt với thịt. Lâm Duyệt Vi ôm nó run lên, thịt thừa trên bụng nó cũng run theo.
Schrodinger đáng thương vô cùng: "Meo......"
Lâm Duyệt Vi nhìn ngũ quan nó nhăn lại thành một đống, đã hoàn toàn mất dáng vẻ xinh đẹp: "......"
Nhiễm Thanh Thanh đang muốn giúp Schrodinger biện giải nó cũng không béo, vừa nhìn thấy tầng tầng lớp lớp thịt trên bụng nó thì cạn lời: "......"
Lúc trước còn tính sang năm, Cố Nghiên Thu dọn hẳn sang đây ở, thì có thể giúp Schrodinger giảm béo, nhưng thể trọng Schrodinger tăng trưởng quá nhanh, mỗi ngày một mập, sợ là chưa đến một tuần về sẽ thành một quả cầu tuyết hàng thật giá thật. Giá trị nhan sắc sụt giảm không nói, quan trọng nhất chính là mập mạp đối với sức khoẻ của nó không tốt, bất luận là với người hay với mèo.
"Quả nhiên toàn do bà ngoại cưng cháu." Lâm Duyệt Vi buông Schrodinger xuống, thúc giục nó, "Mau, chạy hai bước, còn không chịu giảm béo sẽ không có con mèo cái nào nhìn trúng con."
Nhiễm Thanh Thanh nghe thấy không đúng: "Nó không phải mèo cái sao?"
Lâm Duyệt Vi: "Đúng vậy, cho nên phải tìm đối tượng là mèo cái."
Nhiễm Thanh Thanh: "Trời, vậy tùy hai đứa."
Schrodinger lù lù bất động.
Lâm Duyệt Vi dùng chân chà lên bụng Schrodinger, đẩy nó về phía trước, Schrodinger nhoài người, toàn bộ trọng lượng thân thể đều đè lên chân Lâm Duyệt Vi, nàng có cố thế nào cũng không thể nhấc chân.
Lâm Duyệt Vi: "Hừ." Tỏ vẻ không tin nổ, ngồi xổm xuống, gọi Schrodinger "Này" một tiếng, tai Schrodinger đều dựng lên, nhưng vẫn thờ ơ.
Lâm Duyệt Vi hao hết sức chín trâu hai hổ, cũng không có thể khiến Schrodinger dịch dù chỉ một chút.
Nhiễm Thanh Thanh chà xát tay, nói: "Để mẹ thử xem."
Lâm Duyệt Vi cố sức rút chân ra khỏi bụng Schrodinger, tới phiên Nhiễm Thanh Thanh. Bà ngồi xuống, xem xét một hồi, cuối cùng quyết định niệm《 Địa Tạng kinh 》cho Schrodinger nghe.
Hơn mười phút trôi qua, Schrodinger ngồi xổm đến mệt mỏi, hoạt động một chút tứ chi, hai người vui mừng quá đỗi, Nhiễm Thanh Thanh nói: "Con thấy hữu dụng chưa, chỉ có Bồ Tát mới có biện pháp trị mèo."
Schrodinger lại nằm sấp xuống, lúc này càng tuyệt, nó nằm nghiêng xuống đất, đôi mắt màu xanh thẳm mở ra, đạm nhiên không gợn sóng nhìn lướt qua bà ngoại và mami, phảng phất như đang cười nhạo hai người không biết tự lượng sức mình.
Schrodinger ngủ ngay tại chỗ.
Lâm Duyệt Vi & Nhiễm Thanh Thanh: "......"
Lúc Cố Nghiên Thu tỉnh dậy xuống lầu đã nhìn thấy hai người hết đường xoay xở với mèo, tò mò cười hỏi: "Làm sao vậy?"
Lâm Duyệt Vi phát sầu mà nói: "Phải giảm béo cho Schrodinger gấp."
Nhiễm Thanh Thanh tiếp lời: "Nhưng nó không chịu nghe lời."
Lâm Duyệt Vi thở dài: "Mẹ xem nó béo thành cái dạng gì luôn rồi."
Nhiễm Thanh Thanh cũng thở dài: "Cứ ăn như vậy sớm muộn gì cũng thành heo."
Cố Nghiên Thu cúi đầu, ánh mắt dừng lại ở chỗ Schrodinger đang chợp mắt cách đó không xa, khóe môi cong lên, dạo bước đi tới.
Schrodinger căn bản không buồn ngủ, nó chỉ muốn dùng việc ngủ để chống đối nhân loại ngu xuẩn tưởng có thể khiến cho nó giảm béo, nó hoàn toàn không cảm nhận được một cổ hàn khí đang nhắm thẳng vào nó, khi nó vừa mở mắt, thứ ánh vào mi mắt nó đầu tiên chính là một đôi dép lê hình thú bông.
Hướng lên trên......
Lông cả người Schrodinger đều run lên, nhỏ nhẹ "Meo" một tiếng, muốn bao nhiêu thì có bấy nhiêu nũng nịu cọ vào mắt cá chân Cố Nghiên Thu.
Lâm Duyệt Vi cùng Nhiễm Thanh Thanh như được mở rộng tầm mắt, tuy rằng ngày thường Schrodinger cũng ngoan ngoãn, nhưng chưa từng thấy nó có bộ dáng nịnh nọt như vậy bao giờ.
Mũi chân Cố Nghiên Thu nhẹ nhàng chạm vào bụng Schrodinger một chút, nhàn nhạt nói: "Chạy bộ."
Schrodinger "Meo" một tiếng càng hăng say, càng tận lực cọ vào mắt cá chân Cố Nghiên Thu, toàn bộ cơ thể nó đều bám lên đùi Cố Nghiên Thu bán manh. Nhưng đáng tiếc trời không toại lòng mèo, Cố Nghiên Thu vô tình rút chân lại, ánh mắt lạnh hơn hai phần: "Chạy bộ."
Schrodinger la lối khóc lóc lăn lộn trên thảm, "Meo" đến tê tâm liệt phế, cứ như bắt nó chạy bộ là muốn mạng của nó vậy.
Cố Nghiên Thu tựa hồ đã hao hết kiên nhẫn, trực tiếp dùng một tay ôm Schrodinger lên, đi về phía cổng lớn, Lâm Duyệt Vi cùng Nhiễm Thanh Thanh vội vàng đuổi theo.
Cố Nghiên Thu thay giày, đem Schrodinger trực tiếp ném tới cánh cổng ngoài sân, cách cửa lớn gần mười mét. Trong sân không có máy sưởi, Schrodinger bị gió lạnh thổi đến run bần bật, run run rẩy rẩy chạy theo phía sau Cố Nghiên Thu.
Cố Nghiên Thu tránh ra cho nó tiến vào nhà, Schrodinger duỗi đầu lưỡi liếm liếm mưa phùn dính trên lông.
Cố Nghiên Thu: "Chạy bộ."
Schrodinger bất động, đôi mắt màu lam nhìn cô đầy sâu kín.
Cố Nghiên Thu không nói lời vô nghĩa, lại bế Schrodinger lên, đi ra ngoài cửa, Schrodinger xù lông, nhảy xuống khỏi lòng cô, nhảy lên nhảy xuống chạy vòng quanh phòng khách.
Cố Nghiên Thu chờ nó chạy xong một vòng thì sờ sờ đầu nó, Schrodinger hoàn toàn không có dáng vẻ hưởng thụ, giận mà không dám nói, nhận mệnh tiếp tục rèn luyện thân thể.
Cố Nghiên Thu đi rửa tay, Lâm Duyệt Vi đi theo nhìn Schrodinger chạy tới chạy lui, lúc cô vào lại phòng khách lực chú ý Lâm Duyệt Vi vẫn dành tất cả cho Schrodinger, Cố Nghiên Thu hắng giọng, ngồi xuống bên người nàng, Lâm Duyệt Vi rốt cuộc chịu nghiêng đầu nhìn cô, sau đó mỉm cười một chút, rồi tiếp tục quan sát Schrodinger.
Lâm Duyệt Vi: "Nó thông minh ghê, nói một lần đã hiểu."
Cố Nghiên Thu ngồi thẳng hơn chút, tự mình khen mình, nói: "Do chị dạy dỗ tốt."
Lâm Duyệt Vi nhìn Schrodinger không chớp mắt, trong mắt đều là ý cười: "Phải phải phải, nhưng nó cũng rất thông minh a."
Cố Nghiên Thu bất mãn: "Cả mẹ em và em đều không sai xử được nó."
Lâm Duyệt Vi quay đầu, khóe môi cười mà như không cười: "Chị muốn thế nào?"
Cố Nghiên Thu mím môi.
Lâm Duyệt Vi nhướng mày: "Muốn thế nào thì cứ nói đi."
Cố Nghiên Thu yên lặng nhìn nàng, sau một lúc lâu, bĩu môi, nhẹ nhàng nói ra hai chữ: "Khen chị."
Lâm Duyệt Vi bật cười ha ha.
Cố Nghiên Thu cắn môi dưới, quay mặt qua chỗ khác.
Lâm Duyệt Vi ôm lấy nàng, dùng sức hôn lên mặt cô hai cái: "Khen chị! Chị quá tuyệt vời!"
Cố Nghiên Thu đỏ mặt, mạnh miệng nói: "Không đủ thành khẩn."
Lâm Duyệt Vi nhìn cô: "Vậy thế nào mới đủ thành khẩn?"
Cố Nghiên Thu nói: "Tự em đoán."
Lâm Duyệt Vi ghét nhất là trò đoán chữ, nhưng lúc này lại toàn tâm toàn ý phối hợp nói: "Hôn môi?"
Cố Nghiên Thu không trả lời, Lâm Duyệt Vi bèn hôn lên môi cô một cái vang dội.
"......" Quý cô Nhiễm Thanh Thanh hoàn toàn câm nín với hai con người không xem ai ra gì này.
Cố Nghiên Thu có chút vui vẻ, nhẹ giọng nói: "Còn chưa đủ."
Còn chưa đủ? Lâm Duyệt Vi cân nhắc một chút, khóe môi khẽ cong, muốn lôi cô lên lầu, Cố Nghiên Thu mỉm cười đè tay nàng lại, nói: "Đủ rồi đủ rồi."
"Thật đủ rồi?" Lâm Duyệt Vi cố ý hỏi.
"Đủ rồi." Cố Nghiên Thu đỏ mặt gật đầu, buổi tối bù cũng được.
Lâm Duyệt Vi lại hôn cô, cười nói: "Chị thấy như vậy có tốt hơn không, chị nghĩ gì muốn gì thì cứ việc mở miệng nói với em, chỉ cần em có thể làm được, em nhất định sẽ thỏa mãn yêu cầu của chị. Dù vui vẻ hay đau khổ, dù sao thì hai người chịu vẫn tốt hơn một người chịu."
Nhiễm Thanh Thanh thở dài trong lòng.
Lâm Duyệt Vi đột nhiên quay đầu: "Mẹ, mẹ cũng nghĩ vậy mà ha."
Nhiễm Thanh Thanh xụ mặt, lãnh khốc vô tình nói: "Thôi, tôi không cần."
Lâm Duyệt Vi bật cười ha ha hai tiếng, mặc kệ mẹ nàng khẩu thị tâm phi, phụ nữ đều như vậy, đặc biệt là những phụ nữ bị động, lúc nào cũng khẩu thị tâm phi.
Ba người một mèo một chó ngày mùng một đầu năm ngủ hết nửa ngày, buổi chiều bốn giờ, Lâm Duyệt Vi cùng Cố Nghiên Thu ra ngoài gặp bạn bè, trước khi ra khỏi nhà còn mang theo nhẫn, sánh vai cùng nhau vô cùng đẹp đôi.
Tính ra thì nàng là người đầu tiên trong đám bạn thân kết hôn, khi nói ra không biết có bao nhiêu người đã giật cả mình, sau đó mặc dù biết hai người liên hôn mang tính chất kinh doanh như vẫn thường xuyên trêu ghẹo nàng. Bây giờ nàng với Cố Nghiên Thu lộng giả thành thật, không biết bạn bè nàng còn muốn lăn lộn ra bao nhiêu chuyện xấu nữa, khẳng định sẽ không được bình tĩnh.
Lâm Duyệt Vi nghiêm chỉnh cảnh cáo trong nhóm chat: Không được quá phận, đặc biệt không được chọc ghẹo Cố Nghiên Thu.
Bạn nàng luộn miệng hứa hẹn, nhưng tới nơi thì không nhất định.
Lâm Duyệt Vi cho Cố Nghiên Thu phương châm dự phòng: "Chị là người mới, khẳng định sẽ bị trêu cợt, đến lúc đó chị cứ đi theo phía sau em, không cần cùng bọn họ nhiều lời."
Cố Nghiên Thu cười nói: "Đáng sợ vậy sao? Lúc chị ở nước ngoài cũng từng tham gia party thế này, có phải em xem nhẹ chị quá rồi không?"
Lâm Duyệt Vi xoa xoa huyệt Thái Dương của mình, đều do nàng ấm đầu, xem Cố Nghiên Thu như tiểu bạch thỏ thuần khiết, cũng cười nói: "Vậy là tốt rồi, dù sao chị cứ theo em là được rồi."
Cố Nghiên Thu ngoan ngoãn đáp: "Ừm." Sau đó cúi đầu ngắm nhẫn cưới trên ngón áp út, lòng tràn ngập hạnh phúc.
Lâm Duyệt Vi nhìn ra tâm tình cô không tệ, vì nàng dẫn cô đi gặp bạn sao?
Có lẽ Cố Nghiên Thu thật sự rất yêu nàng.
Lâm Duyệt Vi nói: "Hôm nào em mời Trình Quy Diên một bữa cơm nhé?"
"Huh?" Cố Nghiên Thu ngẩng đầu, "Vì sao lại đột nhiên muốn mời cậu ấy ăn cơm?"
Lâm Duyệt Vi nói: "Vì...... Vì để chị ấy gặp vợ chị? Không đều như vậy sao?" Ánh mắt nàng nhìn thẳng con đường phía trước, giọng nói cẩn thận nhưng có chút khẩn trương.
Cố Nghiên Thu nghe hiểu, đôi mắt cong cong, rõ ràng rất vui vẻ: "Ừm!"
Lâm Duyệt Vi buông một tay cầm lái, vươn sang ghế phụ tìm kiếm, giữa chừng thì bị Cố Nghiên Thu bắt được, hai tay đan vào nhau. Lòng bàn tay Lâm Duyệt Vi ôn nhu vuốt ve mu bàn tay Cố Nghiên Thu, rồi trở về tay lái.
Đoạn đường sau đó hai người không tiếp tục nói chuyện, trong xe chỉ còn tiếng nhạc du dương êm dịu.
Buổi hợp mặt được tổ chức tại một câu lạc bộ tư nhân, do gia đình của một người bạn trong nhóm mở, Lâm Duyệt Vi đậu xe vào bãi, nắm tay Cố Nghiên Thu xuống xe. Trên lầu có một phòng dành riêng cho bọn họ, Lâm Duyệt Vi dẫn Cố Nghiên Thu lên lầu, quen cửa quen nẻo nhanh nhẹ tới trước cửa.
Lâm Duyệt Vi gọi điện thoại cho một người bạn, bên trong bỗng có người nói vọng ra: "Vào đi, cửa không khoá."
Lâm Duyệt Vi liền đẩy cánh cửa dày nặng ra, bên tai đột nhiên nổ vang một tiếng, Lâm Duyệt Vi theo phản xạ có điều kiện kéo dài qua một bước bảo vệ Cố Nghiên Thu. Rất nhiều những mẫu giấy nhỏ màu sắc rực rỡ bay lả tả, rơi xuống khắp đỉnh đầu nàng, bao phủ cả hai người Lâm-Cố.
"Hoan nghênh đi vào nắm mồ hôn nhân!" Các bạn thân một người bước lên tiếp đón một người giúp cả hai phủi pháo hoa, bên trái bên phải cửa, và một người trước mặt, trong tay người nào cũng cầm pháo hoa.
Lâm Duyệt Vi giúp Cố Nghiên Thu phủi những sợi giấy màu còn vươn trên tóc, dở khóc dở cười mà nói: "Mấy cậu có độc à?"
Hội bạn thân sôi nổi cười to.
Trong đó có một người nói: "Lúc kết hôn không kịp mừng, bây giờ mừng bù."
Một người khác lại nói: "Kỳ thật bọn mình còn chuẩn bị hôn phục, cậu có tin được không? Kiểu Trung Quốc, nhất bái thiên địa ấy."
Lại thêm một người chen vào: "Cấp báo, ý tưởng này đã được mình ngăn cản."
Lâm Duyệt Vi cổ động cho có lệ: "Vỗ tay."
Người bạn tranh công chép miệng.
Do giấy dính trên người còn quá nhiều, sau Lâm Duyệt Vi cổ vẫn còn ngứa, nàng híp híp mắt, nhìn chung quanh bốn phía: "Ai ra chủ ý này?"
Mọi người ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, cùng nhau đẩy ra một người đàn ông trẻ tuổi, trông rất tuấn tú, vóc dáng cũng hơn một mét tám, người mặc áo sơ mi quần dài, một tay đút trong túi quần, mặt mày tự đắc, làm một dấu hôn gió với Lâm Duyệt Vi, giọng điệu khi nói chuyện hoàn toàn khác với phong độ vẻ bề ngoài, lấy lòng mà cười: "Mình thề, lần này thật sự không phải mình."
Lâm Duyệt Vi trở tay vờ như bắt được nụ hôn của cậu ta, ném xuống đất rồi dùng một chân dẫm trên đất: "Nói chuyện đàng hoàng, bớt gớm đi."
"Tui đau lòng quá mà, Vi Vi bảo mình gớm." Cậu chàng ôm ngực, không đợi Lâm Duyệt Vi nói tiếp, người bên cạnh đã ngươi một quyền ta một chân lôi cậu ta đi.
"Được rồi, đừng náo loạn nữa." Lâm Duyệt Vi càng xem càng thấy trẻ trâu, nàng kéo tay Cố Nghiên Thu cười nói, "Trịnh trọng giới thiệu, đây là thê tử của mình, Cố Nghiên Thu."
Cả đám trai lẫn gái đều đứng yên, "Tẩu tử" "Muội tức" "Đệ muội" kêu loạn lên hết.
Lâm Duyệt Vi lại nói với Cố Nghiên Thu: "Để em giới thiệu một chút."
Ngoài Giang Tùng Bích, có tổng cộng năm vị, hai nam ba nữ, người nào cũng có gia thế hiển hách, nhưng không giống đại đa số phú nhị đại chơi bời lêu lỏng, nhìn ra được rõ ràng ai cũng từng trải qua sự mài giũa của xã hội, ăn mặc hào phóng, giơ tay nhấc chân đều là tinh anh trong tinh anh.
Cậu chàng vừa rồi hôn gió Lâm Duyệt Vi họ Phương, là gay. Lâm Duyệt Vi giới thiệu xong, Cố Nghiên Thu mời thở phào nhẹ nhõm, Lâm Duyệt Vi chờ mọi người tản ra, bèn tiến đến bên tai cô hỏi: "Có phải vừa rồi chị lại ganh tị không?"
Cố Nghiên Thu nâng cốc rượu trong tay, nhấp một ngụm, nhàn nhạt nói: "Không có."
"Thật sự không có?"
"Không có."
Lâm Duyệt Vi căn bản không tin, tấm tắc một tiếng, cũng không dám lật tẩy bình dấm chua siêu to này.
"Vi Vi, tức phụ nhi của Vi Vi." Phương tiểu ca vươn tay tiếp đón: "Lại đây a, ở bên đó nói thầm cái gì đó, ở nhà nói chuyện chưa đủ à."
Lâm Duyệt Vi: "Tới đây."
Vài người dọn xong tiệc rượu, cả đám không có trò chơi gì lạ, chỉ ngồi nói chuyện phiếm, vừa uống vừa nói, Phương tiểu ca ra ngoài xả giao gặp rất nhiều người tài giỏi, mấy người còn lại lập tức hưởng ứng, Cố Nghiên Thu cũng có chuyện nói, nhưng vì giờ đây Lâm Duyệt Vi đã vào giới giải trí nên không còn chủ đề chung với mọi người, nhưng nàng vẫn an tĩnh mà lắng nghe.
Cố Nghiên Thu giật mình khi phát hiện hoá ra khi ở bên bạn bè Lâm Duyệt Vi sẽ trông như thế này, không có dáng vẻ cợt nhã, ngón tay thon dài lúc nào cũng chiếc cốc Burgundy trong tay, dáng vẻ điềm đạm, thâm sâu khó lường.
Khi có người ngẫu nhiên nhìn nàng, nàng sẽ ngước mắt cười nhạt, hơi nhấp một ngụm rượu, phát biểu hai câu ý kiến, thường chỉ đứng về phía trung lập.
Giao lưu tâm tình một lúc, mọi người đổi rượu vang đỏ thành bia, muốn chơi chút trò chơi, đầu tiên thì chơi mấy ván ma sói.
Cố Nghiên Thu chưa từng chơi, nghe qua một lần quy tắ đã hiểu ngay.
Ván thứ nhất cô cầm bài ma sói, ngày đầu tiên cô đã bị dân làng treo cổ, cô chống trán, Lâm Duyệt Vi thì vỗ vỗ vai cô an ủi.
Cố Nghiên Thu đành ở một bên xem bọn họ tiếp tục trò chơi, thỉnh thoảng lộ ra thần sắc suy tư, cuối cùng híp híp mắt, ánh mắt hồi phục bình tĩnh.
Từ ván thứ hai trở đi Cố Nghiên Thu không khác gì cao thủ, thật thật giả giả hư hư thật thật, tâm lý chiến lợi hại đến làm người ta tê dại da đầu, đang ngồi không nói tiếng nào, cũng bị cô chơi đến xoay vòng vòng.
Phương tiểu ca uống một cốc bia lớn, xua tay xin tha nói: "Không chơi nữa không chơi nữa, con gái dẫn sói về nhà."
Cố Nghiên Thu dịu dàng mỉm cười, sau đó chớp chớp mắt với Lâm Duyệt Vi.
Lâm Duyệt Vi cảm thấy cô lúc này mê người đến rối tinh rối mù, không nhịn được hôn lên môi cô: "Khen chị!"
Hội bạn thân sôi nổi hô to ngược cẩu, chọc mù mắt tui đi, sau đó mạnh mẽ kéo hai người ra xa nhau, bắt Phương tiểu ca ngồi chính giữa.
Ma sói không thể chơi tiếp, Phương tiểu ca từ trong ngăn kéo lấy ra hai viên xúc xắc: "Chơi xúc xắc đi, cái này dựa theo vận khí, chắc không thể bị nghiền nát đi."
Mọi người đều đồng ý.
Giang Tùng Bích: "Điểm số cao thấp thì sao?"
Phương tiểu ca: "Nói thật hay thách đố? Điểm cao nhất có thể yêu cầu điểm thấp nhất, sau đó điểm thấp nhất còn phải uống một cốc rượu."
Giang Tùng Bích: "Trò xưa như trái đất?"
Phương tiểu ca: "Chơi hay không chơi?"
Giang Tùng Bích: "...... Chơi." Xưa thì xưa, vẫn thú vị.
Ở đây chỉ có một người mới, những người khác bèn nhìn chằm chằm Cố Nghiên Thu gieo xúc xắc, đáng tiếc cô không chỉ có IQ cao, mà ngay cả vận khí cũng cao ngất trời, lần nào gieo cũng không thấp không cao, vài người còn cơ hồ từ bỏ hy vọng, điểm thấp nhất của Cố Nghiên Thu là: Ba lần một điểm.
Phương tiểu ca: "Ha ha ha ha ha ha."
Những người gieo tiếp theo cũng không hề xuất hiện kỳ tích ba lần liên tiếp đều một điểm, Phương tiểu ca: "Nói thật hay thách đố?"
Cố Nghiên Thu: "Nói thật."
Phương tiểu ca hắng giọng, đại biểu toàn thể hội bạn thân nhiều chuyện đặt câu hỏi: "Hắc hắc hắc, hai người ai công ai thụ? Không thể đáp công lẫn nhau."
Lâm Duyệt Vi: "......"
Cố Nghiên Thu nhìn thoáng qua Lâm Duyệt Vi, Giang Tùng Bích lập tức che mặt Lâm Duyệt Vi lại: "Không được thông đồng gian lận a."
Cố Nghiên Thu: "......"
Cố Nghiên Thu trầm mặc vài giây, nói: "Mình...... Công."
Hội bạn thân: "Ha ha ha ha ha ha." đều làm mặt quỷ với Lâm Duyệt Vi.
Lâm Duyệt Vi xem như không thấy, làm bộ như mất trí nhớ.
Trong đầu Phương tiểu ca còn một đống bát quái muốn hỏi, nhưng chờ mãi không thấy Cố Nghiên Thu có điểm số thấp nhất, ngược lại Lâm Duyệt Vi thì tệ nhất, trong mắt Phương tiểu ca bỗng bốc cháy rực lửa, vừa muốn hỏi chuyện bí ẩn, đã bị Lâm Duyệt Vi trừng mắt nhìn.
Cậu chàng lạnh cả sống lưng, nếu hỏi thật, cậu ta chắc chắn sẽ bị tính sổ.
Thôi, vì bát quái mà phải thường mạng thì không có lời, Phương tiểu ca bèn hỏi một câu mà cậu tưởng ổn thỏa nhất, một câu hỏi tuyệt thế, chắc chắn có thể lấy lòng Lâm Duyệt Vi.
Phương tiểu ca mỉm cười: "Mối tình đầu của cậu là người đang bên cạnh cậu sao?"
Phương tiểu ca quen biết Lâm Duyệt Vi nhiều năm như vậy, chưa từng thấy nàng động tâm với ai, lần duy nhất động tâm, lại là sau khi kết hôn. Chắc chắn đối tượng kết hôn là mối tình đầu a, chuyện tốt đẹp như vậy, nhất định phải cho bà xã cậu ấy biết.
Giang Tùng Bích vội chọc vào cánh tay Phương tiểu ca, điên cuồng lắc đầu, đưa mắt ra hiệu.
Phương tiểu ca: "???"
Tiếp theo cậu chàng nhìn thấy Lâm Duyệt Vi vốn nên không chút do dự trả lời vậy mà lại trở nên trầm mặc.
Phương tiểu ca: "!!!"
Sao vậy? Chẳng lẽ không phải sao? Nàng trộm yêu đương khi nào?! Sao không ai nói với cậu chứ?!
Nét tươi cười trên mặt Cố Nghiên Thu dần dần cô đọng lại, đôi môi mỏng lạnh lùng kéo thành một đường dài, không nói một lời mà nhìn Lâm Duyệt Vi.
Phương tiểu ca nuốt nuốt nước miếng, vội bù nói: "Vấn đề này lược qua ha, chúng ta tiếp tục."
"Để nàng trả lời." Cố Nghiên Thu dùng một tay đè tay cậu ta đang muốn lấy xúc xắc, giọng tuy nhẹ nhưng đủ lạnh lùng, giống như gió bão mùa đông sắp kéo tới.
Lâm Duyệt Vi nhắm mắt, rồi mở mắt nhìn thẳng vào mọi người, đặc biệt là tấm mắt vô cùng sắc bén của Cố Nghiên Thu, gian nan nâng mi mắt, từ kẽ răng nói ra hai chữ: "Không phải."
Esley: Chết mợ chưa! Tiểu Lâm ơi~ =))
Tác giả có lời muốn nói:
Mối tình đầu của Lâm công chính là bạn online ha ha ha ha ha
Tình yêu online sao? Cho tôi một ấm trà Thiết Quan Âm tôi từ từ kể cho mà nghe ﹁_﹁
Xem xong số lượng từ trong chương này còn nhẫn tâm không để lại bình luận sao ╰(*°▽°*)╯
(Tổng từ chương này là: 8280 từ =)))
P cái S: Chương này es edit hơi vội nên còn hơi nhiều lỗi chính tả, es sẽ rà lại và fix sau nhé~ mọi người thông cảm
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro