Chương 1301 trọng sinh đích nữ 9

.

Chương 1302 trọng sinh đích nữ 9 Editor : Hadiepthaovy

“Nô tỳ thỉnh an tứ tiểu thư .” Lục Chân tùy tiện uốn gối một chút, lập tức liền đứng lên, động tác phi thường có lệ.

Lư Ngọc Tĩnh sắc mặt trương hồng, co quắp bất an mà xua tay, “Không cần, không cần.”

“Xuy……” Lục Chân phát ra một tiếng cười nhạo rất nhỏ, làm Lư Ngọc Tĩnh lỗ tai đều đỏ.

Lư Ngọc Tĩnh cầm đồ vật của mình quẫn bách vội vàng liền đi rồi.

Lục Chân biểu tình coi khinh, nâng lên chân bước vào ngạch cửa.

“Phu nhân tìm ta chuyện gì?” Ninh Thư triều Lục Chân hỏi.

Vân di nương tìm nàng có điểm thường xuyên nha, lần này lại là sự tình gì?

Ninh Thư thu thập tâm tình một phen, liền đi theo Lục Chân đi gặp Vân di nương.

“Ngươi cũng đã mười ba tuổi, nên đi ra ngoài trông thấy việc đời, quá hai ngày liền phải đến Thiên Thai Tự lễ Phật, trong chùa Liễu Nhiên Đại sư muốn giảng Phật, ngươi cũng đi theo đi . ” Vân di nương cao cao tại thượng mà cùng Ninh Thư nói.

Thiên Thai Tự là chùa miếu của hoàng gia, hương khói cường thịnh, là chỗ cho  đại quan quý nhân, nhân vật nổi tiếng giàu có đi ở địa phương.

Liễu Nhiên Đại sư phật hiệu cao thâm, là một thế hệ cao tăng.

Như thế nào lại cho cô đi, làm thứ nữ, loại này hoạt động này cơ bản không tới phần cô.

“Ngươi trở về chuẩn bị đi, không được  bôi nhọ uy danh Lư phủ, đến lúc đó có rất nhiều quý nhân đều sẽ đi, các tiểu thư công tử, ngàn vạn phải chú ý dáng vẻ, không được làm ra cái gì ảnh hưởng thanh danh Lư phủ.” Vân di nương nói.

Ninh Thư khuất thân hành lễ, “Con đã biết.”

“Đi xuống đi.” Vân di nương phất phất tay.

Ra khỏi chủ viện, Nguyên Hương lập tức nói: “Tiểu thư, thật tốt quá, như vậy người có thể được xem là quý nữ.”

Được xem là quý nữ thì như thế nào, nhà mình có tỷ muội đều đấu đến thăng thiên, người ngoài chẳng có thể giúp cô sao?

Bất quá là xem kịch hay thôi.

Loại chuyện như thế này, còn có một loại khả năng chính là kén rể. 

Người thân cận xung quanh đều cùng tới chùa miếu.

Lưu di nương nghe nói Ninh Thư muốn đi theo Vân di nương đi Thiên Thai Tự lễ Phật, lập tức tự xuất tiền túi mua cho Ninh Thư quần áo cùng trang sức.

Tranh thủ làm Ninh Thư ở trước mặt những phu nhân đó lưu lại một ấn tượng tốt, tương lai sẽ có người cầu hôn.

Lưu di nương so với Ninh Thư còn khẩn trương hơn, vẫn luôn lải nhải mà nói cho Ninh Thư nên làm như thế nào, không thể thất lễ.

Lưu di nương như kiến bò trên chảo nóng, đổi tới đổi lui, nói đến chính mình mê muội.

Ninh Thư tùy Lưu di nương lăn lộn,  Lưu di nương cũng một lòng vì cô thôi.

“Tam tỷ tỷ, người muốn đi lễ Phật sao?” Lư Ngọc Tĩnh phi thường hâm mộ, vẻ mặt cũng có chút xấu hổ, cùng là nữ nhi của phụ thân, nhưng nàng lại bị quên đến hoàn toàn.

Chính là bởi vì nàng không có mẹ đẻ che chở.

Ninh Thư nói: “Chờ muội lớn giống ta,  như vậy cũng có thể đi ra ngoài tham gia các loại yến hội.”

Tuổi hơi chút lớn, liền phải mang đi ra ngoài đẩy mạnh tiêu thụ, làm người khác biết nữ nhi nhà mình đã trưởng thành, có thể tới cầu hôn.

Lư Ngọc Tĩnh dị thường mất mát mà a một tiếng, xoay người liền đi rồi.

Bữa tối trước khi đi Thiên Thai Tự, Lưu di nương một lần lại một lần mà dặn dò Ninh Thư, khiến cho Ninh Thư nghĩ  rằng ngày mai cô liền phải gả chồng đó.

“Đây là lần đầu tiên ngươi ra cửa, không được cùng người khác gây xung đột, mọi việc nhẫn nhịn thì tốt rồi, nói ít lời nói, sự tình gì đều phải đến phu nhân xin chỉ thị.” Lưu di nương luôn mãi nói với Ninh Thư.

Ninh Thư nghiêm túc mà nghe, gật gật đầu, “Con đã biết.”

Sáng sớm hôm sau, Ninh Thư mặc vào đồ Lưu di nương vì cô chuẩn bị, có quần áo, còn có trang sức.

Ninh Thư đem thuốc bột bên người mang theo, loại nơi này nhiều thời điểm liền dễ dàng xảy ra chuyện, cần thiết phải có chuẩn bị trước.

Đặc biệt là người đi Thiên Thai Tự đều là nhà cao cửa rộng, thân phận tôn quý, xảy ra sự tình gì liền thành trò cười cho xã hội thượng lưu, cả đời đều không ngóc đầu lên được.

Ninh Thư cần phải chuẩn bị trước hết.

Ninh Thư mang theo Nguyên Hương tới cổng lớn, ở cửa có vài cái kiệu liễn.

Còn có một ít gia đinh hộ viện, hộ tống nữ quyến đi chùa miếu.

Vân di nương trên dưới đánh giá Ninh Thư một chút, miễn cưỡng gật gật đầu, cơ bản đủ tư cách.

Ninh Thư này một thân không sai biệt lắm đầy của cải của Lưu di nương, chỉ là vì để chính nữ nhi mình có thể xinh đẹp hơn một ít.

Ninh Thư cảm thấy Vân di nương phi thường không phóng khoáng, dựa theo cách làm của đương gia chủ mẫu khác, nếu là thứ nữ, cũng phải cấp cho thứ nữ một bộ quần áo tốt chứ.

Có thể lấy trang sức ra, dù sao cũng là mặt mũi của gia tộc.

Vân di nương lại chỉ lo túi tiền chính mình, có thể lượt bỏ liền bỏ bớt,  đem tiền tới túi riêng mình.

Ninh Thư cũng không thèm để ý, mặc kệ ra sao.

Không tranh tiểu lợi nhỏ đó, nếu  thuyền Lư gia này huỷ diệt, cô liền mang theo Lưu di nương rời đi.

Lư Minh Huyên cẩm y hoa phục, người đẹp như hoa .

Lư Quân Ninh ăn mặc quần áo thanh nhã, lại là ánh trăng sa vải dệt, theo người bước đi, chiếu xạ ra lớp lớp ánh sáng, làm Lư Quân Ninh như ánh trăng giữa tháng, thanh lãnh giống nhau .

Cho dù là Lư Minh Huyên, nhìn đến Lư Quân Ninh mặc một bộ quần áo này đều ghen ghét đến đỏ mắt.

Ninh Thư hơi chút nhìn thoáng qua liền thu hồi ánh mắt, đứng ở cửa gọi Lưu di nương nói: “Di nương, người  trở về đi, con đi đây. ”

“Trên đường để ý một chút.” Lưu di nương tha thiết nhìn Ninh Thư nói.

Ninh Thư nhìn đến tứ tiểu thư Lư Ngọc Tĩnh từ đại môn thật cẩn thận mà ló đầu ra, vẻ mặt hâm mộ mà nhìn một loạt cỗ kiệu.

Từ nhỏ đến lớn, Lư Ngọc Tĩnh đều không có ra ngoài cửa.

Ninh Thư lên kiệu, cỗ kiệu lảo đảo lắc lư mà nâng lên.

Ninh Thư ở trong cỗ kiệu lúc lắc, đều có điểm buồn ngủ.

Ninh Thư gọi Nguyên Hương đi ở bên cạnh cỗ kiệu, nói: “Không có việc gì không cần kêu ta.”

“Dạ .”

Ninh Thư nhắm hai mắt lại, ngồi xếp bằng bắt đầu tu luyện.

Trải qua kiên trì không ngừng tu luyện, cô hiện tại có thể khiêng cục đá, trèo tường nhảy lên.

Nếu như có chuyện gì, cô hẳn là đều có thể ứng phó được.

Thiên Thai Tự phi thường lớn, thật nhiều cầu thang dài từ chân núi vẫn luôn kéo dài đến trên đỉnh núi.

Người muốn lễ Phật từ chân núi vẫn luôn bò đến đỉnh núi.

Cỗ kiệu ngừng ở chân núi, chân núi còn có không ít cỗ kiệu, xem ra không ít người tới lễ Phật.

Ninh Thư xuống kiệu, ngẩng đầu nhìn bậc thang, bậc thang này không ít nha, muốn bò lên trên tuyệt đối sẽ mệt thở hổn hển, đặc biệt là tiểu thư khuê các ngày thường không vận động gì nhiều.

Không ít người đang bò lên bậc thang.

Vân di nương mang theo Lư Minh Huyên cùng Lư Quân Ninh đi ở phía trước, Ninh Thư đi ở sau cùng.

Bậc thang san bằng bóng loáng, mặt trên sạch sẽ.

Bò bậc thang là tốn thể lực nhất , bò đến một nửa, phía trước ba người kia liền thở hổn hển, Ninh Thư cúi đầu, không hết thở gấp gì.

Thường thường có một ít công tử đi qua bên cạnh, Ninh Thư mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, chỉ là cúi đầu đi tới, không làm cho bất luận kẻ nào chú ý.

Có chút danh môn công tử xuất hiện, Ninh Thư xác định lần này kỳ thật là một hoạt động thân cận quy mô lớn.

Hoạt động giao hữu cực lớn nha .

Thiên Thai Tự trang hoàng đến vàng ngọc huy hoàng, trong đại điện Bồ Tát kim thân lập loè, tướng đứng trang nghiêm.

Vân di nương mang theo ba nữ nhi thắp hương.

Ninh Thư đem hương cắm ở lư hương, quyên một chút tiền nhan đèn.

Ninh Thư mới vừa bỏ bạc vào công đức rương, một đôi tay thon dài dẫn đầu thả bạc vụn vào.

Ninh Thư quay đầu nhìn về phía chủ nhân đôi tay, đây là một nam tử trẻ tuổi.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro