CHƯơNG 482: NGƯơI BẢO TA ĐI CẦU CẠNH TIÊU TRẮC PHI SAO?
Hôm sau, tin tức Đoạn Lương Đệ bệnh nặng qua đời được truyền khắp Đông Cung.
Tất cả mọi người đều bị tin tức đột ngột này làm cho chấn động.
Hầu hết đều thấy thắc mắc, đang yên lành Đoạn Lương Đệ sao lại bạo bệnh qua đời chứ?
Nhưng cũng có người đầu óc nhanh nhẹn hiểu ra, 2 ngày trước 4 vị phi tần bị người hạ độc. Hôm nay Đoạn Lương Đệ bỗng nhiên chết bệnh, giữa 2 chuyện này chắc chắn là có liên quan.
Đoạn Quốc Công hay tin con gái bạo bệnh qua đời, không tin đó là sự thật, nên đã tiến cung cầu kiến Thái Tử.
Lúc Thái Tử từ trong Nghị Sự Điện đi ra, đã thấy Đoạn Quốc Công đợi sẵn ở bên ngoài.
Đoạn Quốc Công chạy đến nghênh đón, vội vàng thi lễ:
- Điện hạ, có thể dành chút thời gian nói vài câu với vi thần không?
Đổng Minh Xuân đang đi theo sau Thái Tử thấy thế, biết thức thời mà chắp tay:
- Vi thần xin cáo lui trước!
Thái Tử cùng Đoạn Quốc Công đến nơi ít người qua lại nói chuyện.
Đoạn Quốc Công vội vàng hỏi:
- Điện hạ, tiểu nữ thân thể vẫn luôn khoẻ mạnh, sao có thể đột nhiên qua đời? Xin Thái Tử cho vi thần 1 lời nói thật, trong này là có ẩn chứa nội tình gì?
Bởi vì trong lòng có quá nhiều lo nghĩ, lời hắn nói có chút không khách khí. Chỉ thiếu chút nữa là đã trực tiếp chất vấn, Đoạn Lương Đệ có phải hay không bị người ta hại chết?
Thái Tử không định giấu diếm, thản nhiên nói:
- Là ta đã ban chết cho Đoạn Lương Đệ!
Đoạn Quốc Công sững sờ, sau đó là kinh sợ.
- Điện hạ vì sao phải làm vậy? Cho dù tiểu nữ có phạm sai lầm, thì nó cũng là phi tần do Hoàng Thượng ban cho người. Người cũng nên nể mặt Hoàng Thượng, sao có thể ra tay như vậy?
Lạc Thanh Hàn điềm đạm nói:
- Chính nàng ta lên kế hoạch hạ độc Bạch Trắc Phi và Lý Trắc Phi, còn đổ tội cho Tiêu Trắc Phi. Tâm tư độc ác, xảo trá như vậy, ngươi cảm thấy ta nên giữ lại nàng ở bên cạnh sao? Hôm nay nàng ta vì ghen ghét mà đầu độc các phi tần khác. Nói không chừng ngày mai, bởi vì bị thất sủng mà hạ độc ta?
Sắc mặt Đoạn Quốc Công trở nên tái nhợt
Hắn khó có thể tin, nói:
- Việc này... Việc này sao có thể? Tiểu nữ luôn luôn nhu thuận khả ái. Tuy nó hành xử có điểm tùy hứng nhưng chỉ là tính khí trẻ con giận dỗi mà thôi. Nó sao có thể đi hạ độc người khác được chứ? Nó sẽ không làm ra loại chuyện như vậy, trong này chắc chắn là có hiểu lầm.
Lạc Thanh Hàn:
- Nếu ta đã kết tội cô ta, đương nhiên là có bằng chứng xác thực trong tay.
Đoạn Quốc Công nói không nên lời.
Lạc Thanh Hàn:
- Ta để cho nàng ta "Chết bệnh", là muốn giữ thể diện cho nàng ta. Nếu ngươi không phục, có thể đi tố cáo ta trước mặt phụ hoàng. Ngươi càng làm lớn chuyện, thì chuyện tốt mà Đoạn Lương Đệ đã làm, toàn bộ sẽ bị phanh phui. Đến lúc đó, mất mặt sẽ là Đoạn Quốc Công Phủ các ngươi.
Trên mặt Đoạn Quốc Công lúc xanh lúc trắng, môi khẽ run rẫy, khó khăn nói:
- Điện hạ cho rằng, ta chắc chắn sẽ không dám làm lớn chuyện, nên mới tứ tử cho tiểu nữ sao?
Lạc Thanh Hàn cười lạnh:
- Không, ta căn bản không quan tâm ngươi có làm lớn chuyện này hay không. Dù sao trong tay ta có đầy đủ nhân chứng vật chứng, nếu thật sự kinh động đến phụ hoàng, ta cũng không có gì phải sợ. Ngược lại là ngươi, dạy dỗ ra loại nữ nhi tâm địa xấu xa, độc ác như vậy, còn dám đưa vào Đông Cung làm phi tần. Ngươi nói xem? Ngươi rốt cuộc là có âm mưu gì?
Đoạn Quốc Công bị hỏi đến á khẩu, không nói được lời nào biện giải, trên lưng túa ra mồ hôi lạnh.
- Nếu ngươi muốn đi tố cáo với phụ hoàng, thì trước tiên phải nghĩ ra câu trả lời thoả đáng. Nếu đáp án đưa ra không làm hài lòng phụ hoàng, e rằng chính ngươi cũng sẽ bị quở trách. Dù sao, sinh con không dạy, lỗi của cha!
Nói xong, Lạc Thanh Hàn quay người bỏ đi.
Để lại Đoạn Quốc Công 1 mình đứng đó, mồ hôi lạnh tuôn ra nhễ nhãi.
Hắn lảo đảo trở về Quốc Công Phủ.
Phu nhân vội vàng hỏi:
- Thái Tử nói thế nào? Vũ Vi thật sự chết vì bệnh sao?
Đoạn Quốc Công lau mồ hôi trên mặt :
- Vũ Vi đúng là bệnh chết.
Phu nhân gào khóc:
- Ta không tin! Vũ Vi còn trẻ như vậy, cơ thể vẫn luôn rất tốt. Sao có thể đột nhiên sinh bệnh mà qua đời? Trong này khẳng định là có điều kỳ quặc, đám nữ nhân trong cung ai nấy đều tâm địa khó đoán. Nói không chừng Vũ Vi chính là bị người ta hại chết!
Đoạn Quốc Công vỗ mạnh xuống bàn, quát lớn:
- Ta nói nó chết bệnh, thì chính là chết bệnh!
Phu nhân bị doạ sợ đến toàn thân run rẩy, hốc mắt đỏ lên:
- Lời này của ngài là có ý gì? Có phải ngài đã biết chuyện gì rồi hay không?
Bất luận bà có hỏi thế nào, Đoạn Quốc Công cũng không chịu nói ra sự thật.
-------------- Huyền Cơ --------------------
Thi thể Đoạn Lương Đệ bị đưa ra khỏi cung, giao cho người Quốc Công Phủ an táng.
Theo cùng với thi thể Đoạn Lương Đệ ra ngoài, còn có Nghinh Hương.
Nghinh Hương vốn là nha hoàn hồi môn mà Đoạn Lương Đệ mang từ Quốc Công Phủ vào cung. Bây giờ, Đoạn Lương Đệ không còn, Nghinh Hương đương nhiên là người ở đâu thì quay về đó.
Bởi vì đã trải qua 1 trận nghiêm hình tra khảo, trên người nàng có không ít vết thương. Lại thêm chuyện Đoạn Lương Đệ qua đời, cú sốc quá lớn khiên tinh thần nàng không chịu nổi. Hiện tại, nàng cả ngày ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
Đoạn Quốc Công phu nhân cố gắng tìm hiểu nguyên nhân thật sự dẫn đến cái chết của Đoạn Lương Đệ từ miệng Nghinh Hương.
Nhưng mặc kệ phu nhân hỏi cái gì, Nghinh Hương cũng đều trả lời 1 câu:
- Ta không biết. Ta không biết gì hết!
Càng ép hỏi, Nghinh Hương càng khóc to hơn như kẻ điên loạn.
Cuối cùng, phu nhân cái gì cũng không tra ra được.
Cái chết Đoạn Lương Đệ không mấy vẻ vang, tang lễ cũng làm hết sức đơn giản.
------------ Huyền Cơ ---------------&--
Trải qua mấy ngày tịnh dưỡng, cơ thể Lý Trắc Phi trở nên tốt hơn. Nàng để cung nữ Tố Mai đi nghe ngóng, tại sao Thải Vân còn chưa trở lại?
Tố Mai đi 1 vòng dò la, khi trở về bẩm báo đúng sự thật.
- Nương nương, Liễu Nhứ đã được trả về Ngọc Liên Điện, Nghinh Hương bị đưa về Quốc Công Phủ. Chỉ có Thải Vân tỷ tỷ là không thấy tin tức.
Lý Trắc Phi rất bất mãn.
- Dựa vào cái gì mà cung nữ của Bạch Trắc Phi với Đoạn Lương Đệ được thả, còn cung nữ của ta lại bị giữ lại? Bọn Ngọc Lân Vệ là cố ý làm khó ta sao?
Tố Mai không dám trả lời, chỉ biết cúi đầu.
Lý Trắc Phi đứng lên:
- Nếu bọn họ không chịu thả người. Ta chỉ còn cách đến đó đòi người!
Tố Mai vội vàng khuyên:
- Ngọc Lân Vệ chỉ nghe lời Thái Tử. Ngọc Lân Vệ tất nhiên không thả người, chắc chắn là do Thái Tử hạ lệnh. Nương nương dù có đi tìm Ngọc Lân Vệ cũng không cách nào mang Thải Vân tỷ tỷ trở về. Nếu làm không tốt, còn có thể chọc giận đến Thái Tử, nương nương chỉ tự chuốt lấy phiền phức.
Lý Trắc Phi tức giận:
- Vậy ngươi nói xem bây giờ ta phải làm sao?
Thải Vân là đại cung nữ bên người nàng. Bình thường chuyện lớn chuyện nhỏ trong Kim Phong Điện đều 1 tay Thải Vân xử lý. Bây giờ Thải Vân không có ở đây, mọi việc đều dồn hết vào tay nàng, khiến nàng rất bực bội.
Tố Mai không cũng biết nên làm sao mới tốt. Vẻ mặt đau khổ suy nghĩ rất lâu. Sau cùng, nàng mới miễn cưỡng đưa ra kế sách không thể tệ hơn:
- Hay là nương nương tìm Tiêu Trắc Phi hỏi thăm tình hình? Nô tỳ nghe nói, gần đây Thái Tử thường xuyên đến Thanh Ca Điện. Có lẻ Thái Tử sẽ nói chút chuyện cho Tiêu Trắc Phi biết. Hơn nữa, bây giờ Tiêu Trắc Phi cai quản Đông Cung, tin tức hẳn là tinh thông. So với chúng ta chắc chắn là biết nhiều hơn.
Lý Trắc Phi giận quá hoá cười:
- Ngươi đây là bảo ta đi cầu cạnh Tiêu Trắc Phi sao?
Tố Mai rụt cổ lại, không dám lên tiếng.
Lý Trắc Phi nghiến răng nghiến lợi nói:
- Ta cho dù cấp bách đến mấy, ta thà từ trên cao nhảy xuống, cũng không đi cầu cạnh Tiêu Trắc Phi!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro