CHAP 1 : GẶP GỠ
Chỉ thấy một người đàn ông anh tuấn từ trên chiếc xe Lamborghini bước xuống .
- " Này, cậu gì ơi, cậu không sao chứ ! Này , cậu tỉnh lại đi ".
Người đàn ông xuống xe nhìn thấy người con trai nằm trên mặt đất, còn tưởng rặng là người giả vờ bị đụng , đi tới mới phát hiện Phác Chí Mẫn thật sự bất tỉnh , người đàn ông đưa tay sờ đầu cậu trai , rất nóng , bị bệnh chẳng trách lại té xỉu . Vì vậy mà lần đầu tiên trong đời Mân Doãn Khởi làm việc thiện đem người nam nhân lên xe đi đến bệnh viện .
Vừa lên xe , người đàn ông cầm điện thoại di động gọi cho viện trưởng bệnh viện thành phố , cũng chính là Mân Doãn Khởi gọi điện thoại cho Trịnh Hạo Thạc .
- " Này , Hạo Thạc , mình là Doãn Khởi đây ! Hiện tại trên đường mình gặp một người con trai bị té bất tỉnh , định đưa đến bệnh viện , cậu chuẩn bị một chút đi ".
Bên kia Trịnh Hạo Thạc còn chưa có thoát ra từ trong cơn chấn kinh .
- " Cái gì con trai á !! Cậu lúc nào thì có mà mình không biết , còn cậu nữa lúc nào thì trở về Anh, ai, mình . . . ".
Trịnh Hạo Thạc lời còn chưa nói hết thì bên kia Mân Doãn Khởi đã không nhịn được cúp di động .
- " Cái người này vẫn vậy , không chịu nói nói một chút , thật là tức đến chết mà , không đợi người ta nói hết lời . Hừ~ ".
Trịnh Hạo Thạc tức giận cúp điện thoại , ở cửa bệnh viện chờ tên kia đến , chỉ thấy chốc lát một chiếc Lamborghini dừng ở cửa bệnh viện . Chỉ thấy người đàn ông xuống xe đi tới ghế phụ ở hàng trên ôm người con trai xuống xe đi tới trước mặt Trịnh Hạo Thạc .
- " Cậu xem một chút đi ! Rốt cuộc cậu ấy như thế nào rồi ? ".
Trịnh Hạo Thạc không thể tin , trợn to mắt , người anh em của anh này cho tới bây giờ chưa bao giờ khẩn trưởng vì bất kì người nào , có một khoảng thời gian anh nghĩ cậu ta là gay đó .
- " Khẩn trương như vậy , không phải là người trong Kim Ốc Tàng Kiều của cậu đó chứ ! ".
Mân Doãn Khởi trợn mắt nhìn Trịnh Hạo Thạc một cái . Trịnh Hạo Thạc thức thời ngậm miệng không nói lời nào , nhường đường , để cho Mân Doãn Khởi bế Phác Chí Mẫn đến phòng bệnh . Sau một loạt kiểm tra , Trịnh Hạo Thạc chuyên nghiệp nói :
- " Dinh dưỡng không đầy đủ , dính vào gió rét , không có việc gì đâu chỉ cần nghỉ ngơi một ngày là tốt ! ".
Mân Doãn Khởi ' ừ ' một tiếng nhưng không nói tiếp , Trịnh Hạo Thạc gấp gáp không chịu được đến bên cạnh muốn biết cậu ta và người này có quan hệ như thế nào , xem mặt cậu ta không phản ứng anh cũng thức thời đi ra ngoài .
Trong phòng bệnh chỉ còn lại Mân Doãn Khởi và Phác Chí Mẫn . Doãn Khởi nhìn gương mặt tái nhợt của Chí Mẫn , rốt cuộc có chuyện gì xảy ra mà làm cậu nhu nhược đến mức này , làm cho người ta muốn thương yêu . Anh cũng không hiểu mình tại sao lại đối với người con trai lần đầu gặp mặt này sinh ra tình thương cảm , cái cảm giác muốn bảo vệ cậu không tự chủ được liền xông ra .
Ngủ một buổi chiều , Chí Mẫn mở mắt ra đã nhìn thấy một người đàn ông xa lạ ngồi ở trước giường của mình , cậu thề đây là lần đầu tiên trong đời cậu gặp một người đàn ông xinh đẹp như vậy , nhất thời quên mất phản ứng , thật lâu sau mới tìm được âm thanh của mình , thầm mắng mình là háo sắc .
- " Anh là ai ? Đây là đâu? ".
Mân Doãn Khởi vui mừng nhìn thấy cậu có phản ứng hoa si với mình , vui vẻ nói :
- " Đây là bệnh viện , cậu ngất xỉu trên đường cho nên tôi đưa cậu tới ".
- " A . . cảm ơn anh!".
- " Không có việc gì ! Dù sao cũng là do tôi lái đụng vào cậu ".
- " Tôi biết tự tôi không phải là vì xe của anh mới xỉu , tôi đã ngủ bao lâu rồi? ".
- " Một buổi chiều ".
Một buổi chiều sao ? không đợi người đàn ông phản ứng . Phác Chí Mẫn đã đi xuống gường muốn đi ra ngoài .
- " Cậu làm gì thế ? ".
Cậu làm sao lại không biết đau lòng chứ !
- " Cảm ơn anh, tiên sinh, nhưng mà tôi thật sự có chuyện quan trọng cần phải làm ".
Nói xong không đợi Mân Doãn Khởi nói tiếp , đã mở cửa chạy đi ra ngoài .
========END CHAP 1========
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro