CHAP 11 : ĐƯA CẬU VỀ NHÀ
Phác Chí Mẫn đang nói chuyện với Trịnh Hạo Thạc thì Mẫn Doãn Khởi cứ lôi kéo tay cậu , muốn chào biệt Trịnh Hạo Thạc , bởi vì anh hết sức không thích bảo bối nhà anh cười với người đàn ông khác .
- " Đi , tôi đưa em về nhà "
Mẫn Doãn Khởi đi tới bên người cậu dịu dàng nói .
- " Không trở về công ty sao ? "
Phác Chí Mẫn hỏi ngược lại anh .
- " Tay cũng bị thương thành như vậy , về công ty làm gì ? "
- " Tôi bị thương ở tay chứ không phải là hư não , về công ty không dùng tới tay cũng không phải là không được " - Phác Chí Mẫn cẩu thả nói .
- " Công ty thiếu một mình em sẽ không đến mức sẽ đóng cửa , em hãy về nhà an tâm dưỡng bệnh thôi ".
Mẫn Doãn Khởi tiếp tục khuyên cậu , cậu biết công ty thiếu đi cậu cũng chẳng ảnh hưởng gì , cậu cũng chỉ là nhân viên pha cà phê , không có cảm giác là một nhân vật gì , nhưng anh cũng không cần trực tiếp nói vậy chứ .
- " Không đi thì không đi , đi đến đó cũng chỉ là ăn cơm trắng ".
Phác Chí Mẫn tức giận nói . Chỉ là lại nghĩ lại :
- " Không đi , vậy tiền thưởng của tôi thì làm thế nào ? "
Phác Chí Mẫn lo lắng nói .
- " Tai nạn lao động có thể xin nghỉ , hơn nữa không bị trừ tiền , em cứ thoải mái thôi "- Doãn Khởi cười giải thích .
- " Có thật không , vậy thì quá tốt rồi "
Chí Mẫn vui mừng nói , cậu biết quy định này đều là do Mẫn Doãn Khởi vì cậu mà đặt ra , anh kiên trì muốn đưa cậu về nhà , cậu vốn là muốn ngồi xe bus , nhưng không thể cưỡng cầu được Mẫn Doãn Khởi , cho nên đành phải để anh đưa cậu về . Xe chạy ước chừng được một canh giờ , đến một ngồi nhà cũ ở vùng dân cư ngoại ô .
- " Dừng lại , tại đây "
Chí Mẫn chỉ vào trong một cái nhà mà nói .
- " Em ở đây sao ? "
Nhìn thấy Phác Chí Mẫn ở một khu dân cư cũ kĩ như vậy , trong lòng anh rất không vui , mặc dù đã sớm biết cậu ở nơi này nhưng tận mắt thấy lại là chuyện khác . Bảo bối mà anh nâng niu trong lòng bàn tay lại ở nơi này , hơn nữa nơi này an ninh nhìn là biết không được tốt , trong lòng không khỏi có chút bận tâm . Xem ra nhất định phải nhanh một chút lấy cậu về nhà mới được , nếu không từ sáng tới tối lo lắng chết mình mất .
- " Đúng vậy , thì sao , nơi này tiện nghi lại sạch sẽ mà ".
Phác Chí Mẫn cẩu thả nói ' Nhà ' ngay từ lúc cha mẹ mất đi , trong nháy mắt đó cũng đã không có nhà nữa , nơi nào tùy tiện cũng có thể là nhà của cậu cả .
- "Hôm nay cảm ơn anh , không có việc gì nữa , tôi vào nhà trước ".
Phác Chí Mẫn cởi dây nịt an toàn ra , đang muốn mở cửa xe , ý tứ đuổi anh đi rất rõ ràng , cậu không muốn anh đi vào cùng .
- " Không mời tôi vào ngồi một chút sao ? "
Mẫn Doãn Khởi dĩ nhiên nhìn ra Phác Chí Mẫn muốn đuổi anh đi , nhưng anh lại muốn đi vào xem một chút , cho nên làm bộ như không có nghe ra ý cậu .
- " Trong nhà rất bừa bộn , anh chớ nên làm bộ Armani bản số lượng có hạn đắt giá này làm dơ , tôi không bồi thường nổi đâu " - Chí Mẫn cự tuyệt .
- " Không sao , tôi không sợ bẩn , tay em bị thương cũng không dễ dàng mà ".
Doãn Khởi mặt dày mà nói , nhìn thấy Mẫn Doãn Khởi kiên trì như vậy , Chí Mẫn thực sự không có cách nào , không thể làm khác hơn là nhắm mắt dẫn anh lên lầu , nhà cậu ở lầu 6 , bởi vì là khu chung cư cũ nên không có thang máy , đi tới trước cửa phòng Chí Mẫn xem xét lại Doãn Khởi một chút , hô hấp của anh không vững vàng . Đi tới trước cửa , Chí Mẫn móc chìa khóa ra , bởi vì tay phải cậu bị thương nên chỉ có thể dùng tay trái mở cửa , vòng vo nửa ngày không mở được cửa phòng , có thể cũng là do Doãn Khởi đứng cạnh cậu cho nên cậu có chút khẩn trương .
Mẫn Doãn Khởi nhìn cậu nửa ngày không mở được cửa phòng , liền thò tay mà nhận cái chìa khóa mở cửa , tự nhiên đi vào , thiết bị trong phòng rất đơn giản , giường đơn , một cái tủ treo quần áo , một cái máy vi tính , một cái ghế , một bàn ăn thấy đúng là phòng tuy nhỏ nhưng đầy đủ đồ dùng . Hơn nữa dép cũng chỉ có một đôi , xem ra anh là người đầu tiên tới nơi này , nghĩ đến đây anh có chút vui mừng bởi vì bảo bối nhà anh không phải là một người tùy tiện . Phòng của Phác Chí Mẫn dọn dẹp rất sạch sẽ , phòng ấm áp , làm cho anh có cảm giác gia đình . Điều này không khỏi làm cho anh vui , trên mặt tự nhiên xuất hiện một nụ cười .
- " Anh cười cái gì ? "
Chí Mẫn vừa tiến vào nhìn thấy Doãn Khởi đang cười , cảm thấy không giải thích được nên hỏi .
- " Bởi vì nơi này làm cho anh cảm thấy có cảm giác gia đình ".
Mẫn Doãn Khởi thuận miệng nói , đã rất lâu anh mới có cảm giác này , ba mẹ thường đi du lịch vòng quanh thế giới , rất ít ở nhà cùng anh . Chí Mẫn nghe anh nói vậy có chút sửng sốt , không khí phút chốc trở nên tế nhị , có chút lúng túng .
' Ừng ực ' ' Ừng ực'
Bụng Chí Mẫn kêu lên vài tiếng , nhìn thấy ánh mắt của Doãn Khởi thì đỏ bừng mặt , vội vàng che bụng của mình .
- " Lúc nào thì không kêu lại cố tình lúc này , cố tình ở trước mặt người ta " - Phác Chí Mẫn thầm than ở trong lòng . Thật là xui xẻo , thế nào tất cả chuyện này lại xảy ra trước mặt anh , lần trước té xỉu cũng vậy .
- " Ha ha ~, đói bụng , cũng đúng , buổi trưa ở bệnh viện còn chưa kịp ăn cơm , anh cũng đói bụng lắm , anh đi làm cho em ăn ".
Mẫn Doãn Khởi nhìn thấy Phác Chí Mẫn đỏ bừng cả khuôn mặt , liền cười nói . Nói xong quay một vòng , tìm được phòng bếp liền đi thẳng .
- " Anh biết làm cơm ? "
Cậu không tin hỏi . Anh giống như con cưng của trời , từ nhỏ đã là đại thiếu gia ngậm thìa vàng còn có thể nấu cơm . Chí Mẫn cậu đã tự mình tập nấu cơm cả tháng trời , lúc đầu cháy khét đến bây giờ thì miễn cưỡng chấp nhận được , cũng không biết cậu đã lãng phí bao nhiêu lương thực rồi , bởi vì từ nhỏ cậu chưa bao giờ nấu cơm , là đại thiếu gia mười ngón tay không dính nước , nếu không phải là do biến cố này cả đời này cậu sẽ không học nấu cơm .
- " Dĩ nhiên "
Mẫn Doãn Khởi đi tới phòng bếp , mở cửa tủ lạnh ra xem một chút có cái gì có thể dùng được , có cà , thịt , Bì Đản , trứng gà , cà chua .
Vậy thì nướng cà , làm cháo trứng muối thịt nạc , trứng xào cà chua thịt , hay là thôi đi , đợi vết thương cậu lành rồi hãy làm , hiện tại nên ăn nhẹ thôi . Mẫn Doãn Khởi thầm nghĩ trong lòng . Xác định món ngon xong , anh liền cầm dao lên thuần thục thái cà , đao pháp hoàn mỹ trình độ giống như đầu bếp năm sao của nhà hàng , chỉ chốc lát đã làm xong , bưng thức ăn lên bàn ăn ở phòng khách , hướng về phía nhà vệ sinh gọi Chí Mẫn : " Ăn cơm "
Mẫn Doãn Khởi hết sức nghiêm túc bưng thức ăn lên , bởi vì anh cảm giác mình như một người chồng đang chăm sóc cậu vợ nhỏ đang bị thương . Chí Mẫn từ phòng vệ sinh ra ngoài nhìn thấy thức ăn trên bàn không khỏi kinh ngạc hỏi :
- " Đây thật là anh làm , không phải là đang lúc tôi đi vào nhà vệ sinh mà kêu đồ ăn bên ngoài mang đến chứ , cái người này làm cũng quá sắc vị câu toàn đi ".
- " Trước kia ở Mĩ là vừa học vừa làm cho nên đều phải tự chăm sóc mình , không quen ăn thịt tươi ở Mĩ hơn nữa chủ yếu là tiết kiệm tiền cho nên chỉ có thể tự học nấu ăn , dần dà luyện thành tài nấu nướng như hôm nay ".
Doãn Khởi cười trả lời .
- " Thì ra là như vậy ".
Nói xong , cậu chuẩn bị cúi đầu ăn cơm nhưng tay phải bị thương quấn băng dày cầm đũa vốn không dễ , lại đổi thành tay trái , nhưng vì thói quen dùng tay phải , hiện tại lại dùng tay trái nên không thuận , gắp thức ăn được nửa thì rơi ra bàn , cứ như vậy giằng co 10 phút , cậu một miếng cũng ăn không được , gấp đến độ khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng , Mẫn Doãn Khởi nhìn thấy bộ dạng quật cường của cậu không hề có chút ý nào muốn nhờ anh giúp đỡ , bất đắc dĩ thở dài , gắp rau thả vào trong chén của cậu , Chí Mẫn nhìn thấy thức ăn trong chén của mình ngẩng đầu lên nhìn anh :
- " Cám ơn "
Cúi đầu nhìn thức ăn trong chén , không biết làm sao cho phải , bởi vì thức ăn dính nước miếng Mẫn Doãn Khởi , từ nhỏ cậu có tính thích sạch sẽ , không ăn thì đói bụng , lại nghe thấy tiếng kêu từ bụng mình , nhưng chỉ cần là món ăn là Doãn Khởi gắp thả vào cậu không cự tuyệt mà ăn thôi.
- " Ăn thật ngon , về sau nếu có thể ngày ngày ăn được đồ ăn anh làm thì thật tốt ".
Chí Mẫn vừa ăn vừa cười nói .
- " Được , về sau mỗi ngày sẽ nấu cơm cho em ăn , sẽ nấu cả đời ".
Mẫn Doãn Khởi vui mừng trả lời . Nghe được lời nói mập mờ của Mẫn Doãn Khởi như vậy , nụ cười trên mặt Phác Chí Mẫn đột nhiên tắt , cúi đầu an tĩnh ăn cơm , trong lúc nhất thời , phòng khách cũng chỉ có thể nghe âm thanh bát đũa đụng nhau .
Chí Mẫn không phải là người không có cảm giác , chỉ là vừa bị người ta phụ tình , còn có nhiều chuyện chưa làm , chủ yếu là chuyện của cha mẹ còn chưa điều tra tìm hiểu rõ , cậu không muốn dành nhiều thời gian vùi đầu vào tình yêu . Doãn Khởi nhìn thấy cậu không có chút phản ứng , có chút thất vọng , thầm mắng mình quá vội vàng rồi , anh nên từ từ , chờ bảo bối thích ứng với anh mới có thể nói những lời này . Bữa cơm này hai người trong trầm tư mà ăn . Cơm nước xong , anh cũng không có nán lại lâu , chỉ dặn dò cậu không nên để vết thương dính nước , đúng giờ ăn cơm , sau đó mặc tây trang đi ra về . Anh nghĩ anh nên cho bảo bối nhà anh một chút thời gian để hiểu rõ .
========END CHAP 11========
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro