CHAP 3 : TẠM NGHỈ HỌC

Sáng ngày thứ hai , Phác Chí Mẫn thức dậy , sau khi rửa mặt xong , tóc để đơn giản sau đó đi ra ngoài . Cậu muốn cậu hiện tại cần phải đi làm để nuôi sống mình . Cậu không có dư tiền để trả học phí , cũng không có dư tiền đi phung phí vào khiêu vũ . Vì cuộc sống cậu tính bỏ khiêu vũ , cũng nghỉ học .

Đi tới trường học , đi vào phòng hiệu trưởng nói muốn tạm nghỉ học , hiệu trưởng cũng không phản đối , cũng biết tình trạng nhà cậu , cho nên không có giữ lại . Hiệu trưởng là một người rất thực tế , hôm nay biết cha mẹ Phác Chí Mẫn không có ở đây , công ty cũng đổi chủ , liền cũng không có cần thiết giữ lại . Người không có giá trị lợi dụng , muốn có ích lợi gì .

Tới tạm biệt người dạy cậu khiêu vũ , cô cảm thấy rất đáng tiếc , bởi vì cô cảm thấy Phác Chí Mẫn là học trò giỏi nhất mà cô từng dạy . Cô cảm thấy Phác Chí Mẫn trời sinh đã có năng khiếu nhưng thực tế luôn tàn khốc , cô cũng không thể giúp được gì cho Phác Chí Mẫn về khoản phí kếch xù của môn khiêu vũ này .

Phác Chí Mẫn thu dọn đồ của mình xong sau đó đón xe về chỗ ở của mình .

Cậu lên đại học theo học kinh tế học vì cha hi vọng cậu sau khi tốt nghiệp có thể thừa kế công ty . Cậu muốn tìm công việc văn thư hoặc là trợ lí . Cậu điền lí lịch hồ sơ xong , gửi cho rất nhiều công ty , ở nhà chờ tin tức . Đã đợi được một tuần .

- " Chào anh ! " - Phác Chí Mẫn nhận điện thoại .

- " Này , cậu khỏe chứ ! Xin hỏi cậu là Phác Chí Mẫn sao ? ".

- " Dạ , là tôi ! Có chuyện gì không ? ".

- " Tôi là trợ lí của tập đoàn Mân Thị , bởi vì đọc được lí lịch sơ lược của cậu , cho nên muốn mời cậu làm trợ lí của tổng giám đốc , có thể không cậu Phác ? ".

- " Có thật không ? Dĩ nhiên là có thể ! Xin hỏi khi nào tôi có thể làm việc "- Phác Chí Mẫn vui mừng hồi đáp .

- " Ngày mai có thể tới đi làm sao ? ".

- " Ừ . . có thể , cám ơn ! Tạm biệt " - Phác Chí Mẫn nằm ở trên giường vui mừng cúp điện thoại .

- " Tốt lắm ! Tổng giám đốc , cậu ấy nói ngày mai sẽ tới làm " - Nam Tuấn cúp điện thoại mặt không vẻ gì nói với người đàn ông đối diện . Thật ra thì anh cũng không hiểu , tổng giám đốc không có tự mình tuyển dụng nhân viên bao giờ , giờ lại còn phải kêu anh tự mình gọi , thoát khỏi anh cũng là rất bận rộn , thật là không biết trọng nhân tài gì cả . Anh đi theo tổng giám đốc đã 5 năm , chưa bao giờ thấy anh lại khác thường như hôm nay .

Không sai , tổng giám đốc tập đoàn Mân Thị chính là Mân Doãn Khởi , là người đàn ông yêu nghiệt lần trước đã đưa Phác Chí Mẫn vào bệnh viện .

Sáng sớm hôm nay , Mân Doãn Khởi đi tới công ty đang hướng đến phòng làm việc , cũng không biết có phải thư ký cố ý ngã nhào hay không , dù thế nào đi nữa anh nhìn thấy bóng dáng quen thuộc trong đống hồ sơ xin việc . Anh nhặt hồ sơ dưới đất lên :

' Là cậu ấy ! Là cậu trai nhu nhược làm cho người ta hung hăng muốn yêu thương '.

Anh ma xui quỷ khiến lại nhặt hồ sơ đó đem đến phòng làm việc , cũng kêu hạ thủ đắc lực của anh là Nam Tuấn gọi điện cho cậu . Anh nghĩ đây là lần đầu tiên anh sử dụng đặc quyền ưu tiên này , những người muốn làm việc ở tập đoàn Mân Thị đều phải qua sát hoạch nhiều lần . Bởi vì anh không nuôi người vô dụng . Từ lần trước cậu từ bệnh viện chạy ra ngoài , không biết tại sao anh luôn muốn gặp lại cậu lần nữa . Có thể do cặp mắt nhỏ dài kia hấp dẫn anh , giống như đem cả trái tim hòa tan . Anh nghĩ anh có thể đã yêu cậu trai kia , vừa thấy đã yêu , loại chuyện này không thể nào xảy ra trên người của Mân Doãn Khởi anh .

Anh nghĩ anh nên xây dựng một kế hoạc làm cho cậu trai kia ngoan ngoãn tự nhào vào ngực mình .

Ngồi trên ghế , nhấc điện thoại nội bộ :

- " Vào đây một chút đi Nam Tuấn ".

Nam Tuấn đi vào nhìn thấy tổng giám đốc vẫn còn ở nhìn lý lịch sơ lược của cậu trai đó :

- " Tổng giám đốc ! Có chuyện gì ? ".

- " Đi điều tra tư liệu về cậu trai này , tôi chỉ cho cậu thời gian một ngày ".

- " Được , tổng giám đốc ! Không có việc gì nữa tôi ra ngoài trước ". Nam Tuấn liếc mắt nhìn lí lịch tên cậu trai sau đó liền đi ra ngoài .

========END CHAP 3========

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #yoonmin