CHAP 6 : ĂN CƠM

Tiết mục xen giữa buổi sáng cứ như vậy đã qua . Nam Tuấn đưa Phác Chí Mẫn đi làm quen với công việc . Công việc của cậu đơn giản chỉ là pha trà rót nước , lần lượt giới thiệu tài liệu . Đúng ra là một người tạp vụ , rất dễ dàng . Cậu ở chỗ này chính là ăn quịt , cậu hoài nghi tập đoàn Phác Thị sao lại trở thành người dẫn đầu thành phố A . Cậu không biết đó là vì Mân Doãn Khởi căn bản chính là muốn mỗi ngày nhìn thấy cậu , không muốn cậu quá mệt nhọc , hay nói cách khác là muốn nuôi cậu ở đây . Bằng không cậu cho là đường đường một tập đoàn như thế lại nuôi phế vật sao . Làm việc đến trưa , nhưng thật ra cũng không có làm gì, chỉ là lên vi tính mà Đấu Địa Chủ (Landlords-Bài Tú Lơ Khơ) . Chuyện duy nhất mà cậu làm là đem một ly cà phê cho Mân Doãn Khởi .
Đã 11 giờ rưỡi , có thể tan việc ăn cơm trưa , Chí Mẫn vừa định xuống lầu ăn cơm trưa , đã nghe thấy điện thoại nội bộ vang lên .

- " Vâng ! Xin chào , phòng thư kí của tổng giám đốc xin nghe "- Chí Mẫn dịu dàng nói .

- " Là tôi ! Đi vào đây một chút " - Chỉ nghe đối phương truyền đến một hồi âm thanh thâm trầm , liền sau đó cúp điện thoại . Phác Chí Mẫn cúp điện thoại đi tới phòng làm việc tổng giám đốc .

"Cốc" "Cốc" "Cốc"

- " Vào đi ".

- " Xin chào ! Tổng giám đốc , xin hỏi có cần gì không ? "- Phác Chí Mẫn dịu dàng hỏi .

- " Ăn cơm chưa ? " - chỉ thấy Mân Doãn Khởi không trả lời mà hỏi lại đến .

- " Còn chưa "

- " Vừa đúng , tôi cũng chưa ăn , cùng nhau ăn đi "- Nói xong cũng không đợi Phác Chí Mẫn trả lời liền dắt tay của cậu đi ra khỏi phòng làm việc . Thật ra thì Phác Chí Mẫn cũng là muốn đồng ý , bởi vì cậu căn bản cũng không biết phòng ăn nhân viên ở đâu , vừa định hỏi người khác , người khác đã đi hết . Vừa đúng có anh dẫn đường à . Thật ra thì Chí Mẫn không biết , người ta là một đại tổng giám đốc làm sao lại đưa cậu đi ăn bữa ăn nhân viên đây . Chỉ thấy Doãn Khởi mang theo Chí Mẫn đi tới bãi đỗ xe ở tầng hầm , nhìn chiếc Lamborghini trước mặt , Chí Mẫn không khỏi hỏi :

- " Đi phòng ăn nhân viên còn cần lái xe sao ? "

- " Ai nói tôi muốn dẫn em đi phòng ăn nhân viên hả ? "- Doãn Khởi cười nói .

- " Vậy anh dẫn tôi đi đâu ? "

- " Đương nhiên là dẫn em đi ăn ngon ".

Mân Doãn Khởi lái xe mang theo Phác Chí Mẫn đi tới một nhà hàng Tây ưu nhã , xuống xe , liền dẫn Phác Chí Mẫn tiến vào . Quản lí thấy Doãn Khởi vội vàng chạy tới , cưới nói :

- "Mân thiếu , ngài đã tới "

- " Ừ , phòng bao Nhất Hào có ai không ? " - Doãn Khởi mặt không vẻ gì nói .

- " Không có . Vẫn giữ lại cho ngài đấy "- Quản lý cười trả lời . Đắc tội với ai cũng không dám đắc tội với vị Tài thần này , ở thành phố A chỉ cần Mân Doãn Khởi giậm chân một cái , cổ phiếu thì phải ngã , thật ra thì có rất ít người biết phòng ăn này là Doãn Khởi và mấy người bạn bè rỗi rãnh tới không có việc gì đầu tư chơi . Không ngờ còn rất náo nhiệt . Cho nên cũng có thể nói anh chính là ông một trong những ông chủ của nhà hàng này . Chẳng qua là ông trùm giấu mặt .
Nói xong , Doãn Khởi liền mang theo Chí Mẫn tiến vào phòng bao .

- " Tổng giám đốc , anh cũng quá xa xỉ rồi "-Phác Chí Mẫn trước kia cũng là thiếu gia cho nên biết chỗ này đắt cỡ nào , một bữa cơm mười mấy vạn , trước kia cậu cũng chỉ ghé qua chỗ này một lần , vẫn là vì cho Quan Hi Triết ăn mừng sinh nhật . Thế nào lại nghĩ đến tên khốn kia , Chí Mẫn ảo não nghĩ .

- " Không sao , coi như là vì chuyện sáng nay đi . Về sau trừ ở công ty , những lúc bên ngoài em có thể gọi tôi là Doãn Khởi "- Mân Doãn Khởi cười nói . Anh cảm thấy hôm nay là ngày anh cười nhiều nhất trong cuộc đời .

- " Gọi thẳng tên của anh , như vậy không tốt lắm đâu "- Chí Mẫn ngượng ngùng nói , đối phương là tổng giám đốc của mình , cấp trên của mình
.
- " Tôi nói có thể là có thể "- Mân Doãn Khởi cố ý nghiêm mặt ra lệnh cho cậu .

- " Uy , được rồi "- Dù sao chỉ là một tên thôi , Phác Chí Mẫn ở trong lòng bổ sung .

- " Cái đó , tổng giám đốc , A , không , Doãn Khởi chúng ta chuyển sang nơi khác ăn cơm đi , nơi này quá mắc "- Chí Mẫn lo lắng nói .

- " Không có việc gì , một bữa cơm này tôi mời "- Mân Doãn Khởi vui mừng nói . Bởi vì anh cảm thấy bảo bối của anh biết tiết kiệm cho anh , đã nói lên quan tâm anh , điểm này làm cho anh thật vui mừng . Thật ra thì , Phác Chí Mẫn là sợ đợi ăn cơm nước xong , anh sẽ giao không đủ tiền , nhiều như vậy rất mất mặt nha . Nếu chụp cậu xuống rửa chén bát thì làm thế nào . Mân Doãn Khởi mà biết trong lòng Phác Chí Mẫn hiện tại đang nghĩ gì chắc sẽ giận đến thổ huyết . Người nhà Mân Thị trải rộng toàn cầu , một năm có vài trăm tỷ thu vào , sao lại không trả nổi mấy chục vạn tiền cơm . Chỉ là Phác Chí Mẫn rất đơn thuần cho là Mân Doãn Khởi chỉ là người thay mặt cho tập đoàn Mân Thị , một năm cũng chỉ mấy triệu tiền lương . Cho nên mới phải lo lắng anh không trả nổi tiền .

========END CHAP 6========

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #yoonmin