59. Ra mắt
Tôi sợ bản thân lỡ miệng nói bậy nên chẳng dám hó hé nữa.
Dưới ánh mắt như lửa đốt của vị công an kia, tôi đành phải thú nhận.
Tôi ấp úng: "Thật ra thì—"
Ba tôi nhanh miệng chen ngang, giọng nói lớn át cả tiếng của tôi: "Chắc chắn là công chức nhà nước rồi! Nghe nói đáng tin cậy và cung ổn định lắm! Yumeko chắc chắn thích người này nhất!"
Mẹ tôi chớp mắt: "Mẹ lại thấy giang hồ nghe có vẻ ngầu lòi đó, lúc nhỏ Yumeko vốn rất thích đọc truyện tranh về công chúa hắc đạo cuồng bạo rồi mà."
Ba tôi giật mình: "Cái cậu nghề xã hội đen đó phải xếp cuối cùng!! Chúng ta là công dân tốt thì phải biết tuân thủ pháp luật!"
Mẹ tôi: "Nhưng Yumeko nói lâu rồi... hình như cậu ấy thích làm nhân viên phục vụ, không chừng là cậu ta đó."
Ba tôi: "Vậy thì thứ tự là nhân viên phục vụ, công chức nhà nước, cuối cùng mới đến xã hội đen."
Mẹ tôi: "Ừ ừ, nghe cũng hợp lý đó."
Hai người họ liếc nhau, trên mặt nở nụ cười hiểu ý, như thể rất tán đồng với kết luận điều tra nghiêm túc này.
Trong phòng bệnh tràn ngập bầu không khí vui vẻ.
Tôi: "……"
Tôi: "…………"
Cảm nhận ánh mắt cháy rực như muốn thiêu sống tôi từ phía Furuya Rei khiến tôi sốt ruột đứng ngồi không yên.
Không thể chờ thêm nữa nếu cứ để họ nói bậy tiếp thì sẽ rơi vào vực thẳm khôn lường!!
Tôi vốn định đứng phắt dậy, oai phong lẫm liệt chỉ thẳng vào cửa phòng bệnh mà dõng dạc tuyên bố "Đây chính là bạn trai con".
Thật khí phách! Thật đủ để bộc lộ tấm lòng chân thành của tôi!
Thế nhưng, vừa nhấc mông khỏi sofa năm phân, vết thương ở miệng đã đau nhói.
Thế là, tôi đành đứng dậy một cách chậm rãi, run run giơ tay chỉ về phía Furuya Rei và nói nhỏ: "Thật ra thì đây là bạn trai con."
Nghĩ một chút, tôi hơi lớn tiếng bổ sung: "Chỉ có mình anh ấy thôi."
…… Chẳng có chút khí phách nào cả.
Ba: "?"
Mẹ: "?"
Hai người ngơ ngác quay đầu nhìn về phía Furuya Rei.
Furuya Rei nở nụ cười đúng mực: "Chào buổi sáng thưa cô chú, cháu là Furuya Rei."
Ba tôi, người vừa trải qua bao biến cố dồn dập từ sáng sớm vừa mới xây dựng xong tâm lý "Lần đầu gặp bạn trai của Yumeko" thì đã sụp đổ hoàn toàn khi biết cậu nhóc hậu bối kia không phải bạn trai tôi.
Lúc này, chưa kịp xây dựng tâm lý lần thứ hai, ba tôi chỉ có thể ngơ ngác vẫy vẫy tay: "À…… Chào…… Chào cháu……"
Mẹ tôi nhiệt tình bắt chuyện, rồi như vô tình tiến sát lại tai tôi, lại dùng giọng mà bà cho là nhỏ hỏi:
"Đây là nhân viên phục vụ, công chức hay xã hội đen vậy? Nói nhanh cho mẹ, để mẹ còn biết đường chuyển chủ đề nói chuyện."
Tôi: "……"
Tôi: "Vốn dĩ cũng chỉ có một người thôi mà!!!"
……
Trong tưởng tượng đẹp đẽ của tôi, lúc ra mắt gia đình phải diễn ra ở Nara.
Ví dụ như lúc mua bánh quy cho hươu ở công viên Nara, tình cờ gặp ba mẹ tôi - những người thường xuyên đến đó cho hươu ăn.
Gió xuân ấm áp.
Những chú hươu con ngây thơ, chất phác và hơi hung dữ.
Tâm trạng vui vẻ của ba mẹ tôi.
……
Còn hiện thực thì thật trớ trêu.
Trong bệnh viện đầy mùi thuốc sát trùng, ba mẹ tôi - những người vừa trải qua biến cố dồn dập - cuối cùng cũng gặp bạn trai tôi Furuya Rei.
"Anh ấy là công chức nhà nước đó, thuộc dạng rất giỏi, nghề nghiệp ổn định lắm!"
Tôi không muốn ba mẹ động chạm đến những chuyện phức tạp kia, nên giải thích đơn giản vậy.
Ba tôi thì thầm hỏi: "Thế còn nhân viên phục vụ và xã hội đen đâu? Đặc biệt là xã hội đen đó, đã chia tay rồi hả? Ba thật sự rất ủng hộ đó!"
Furuya Rei nghe thấy hết: "……"
Tôi: "…… Chỉ có công chức thôi mà!! Hai người kia là con nói bậy!!"
Liếc trộm Furuya Rei với vẻ mặt bình thản, tôi cảm thấy anh ấy chắc chắn đang âm thầm khắc ghi hết những chuyện này lên người tôi.
Tôi: "……QAQ"
Lễ phép đúng mực, phong thái nhẹ nhàng, công việc ổn định, ngoại hình ưu tú, dáng người cao ráo, giọng nói mát lạnh.
Thật là bá đạo.
—— Đây đều là lời mẹ tôi miêu tả về Furuya Rei, bà đã tự mình nói ra những lời như vậy.
Tôi: "……"
Còn ba tôi thì nhìn chằm chằm, mắt gần như sáng rực.
Ba tôi gật đầu lia lịa: "Tốt lắm, tốt lắm."
Với ba tôi, biết tuân thủ pháp luật là tốt rồi.
Ánh mắt ông sáng rỡ nhìn Furuya Rei một lúc lâu, rồi quay sang, thì thầm hỏi tôi: "Khi nào thì cưới?"
Tôi giả vờ chết lặng: "…………"
Cho đến khi ông biết tuổi của Furuya Rei.
Ba tôi hơi rối trí, nhưng vẫn giữ nụ cười tươi trên mặt: "Ờ ờ ờ."
Biết rõ ông nói "Ờ ờ ờ" là đang bối rối, mẹ tôi trừng mắt lạnh lùng: "Ờ cái gì mà ờ, đàn ông chín chắn mới biết chiều chuộng người khác, ông hiểu cái gì."
Bị ám chỉ, ba tôi đành phụ họa ngay: "…… Ừ ừ, đàn ông chín chắn mới biết chiều chuộng người!"
Ba tôi kém mẹ tôi ba tuổi, đúng là một cặp trai tơ gái lứa rõ ràng.
Tôi: "……"
…… Dù quá trình có hơi trục trặc, nhưng kết cục của lần ra mắt này vẫn tốt đẹp!
Ba mẹ tôi đều rất hài lòng, không ngớt lời khen ngợi Furuya Rei.
Mức độ hài lòng càng lên cao khi Furuya Rei lấy ra vài hộp thức ăn tiện lợi với hương vị hấp dẫn, cân bằng giữa chay và mặn, khiến người ta thèm chảy nước miếng.
Giờ ăn trưa.
Khi bố mẹ tôi đang bàn nên đặt hộp cơm nào, Furuya Rei mỉm cười lấy ra từ phía sau vài hộp thức ăn tiện lợi.
"Xin lỗi cô chú, cháu chưa kịp chuẩn bị gì hết. Đây là chút đồ ăn vặt do cháu tự làm, món ăn cũng đơn giản thôi...hi vọng sẽ hợp khẩu vị với cô chú."
Miệng nói là món ăn đơn giản, nhưng hộp thức ăn gần như đạt trình độ một bữa tiệc thịnh soạn.
Mắt ba tôi càng sáng rỡ.
Ông bị tài nghệ nấu nướng của Furuya Rei chinh phục hoàn toàn, vừa xoa cằm vừa thưởng thức: "Màu sắc của món cá chiên này…… trông rất ngon…… Món trứng hấp trà này nhìn cũng rất ổn…… Ốc sên hấp cũng ngon quá……"
Mẹ tôi mắt sáng rỡ, lôi điện thoại ra, bấm liên tục chọn filter, thuận tay một cái tát đè lên tay bố tôi đang định với đũa: "Ông đừng ăn vội, để tôi chụp vài tấm khoe con rể biết nấu ăn cái đã."
Tôi: "……?"
Nhân lúc mẹ tôi đang chụp ảnh điên cuồng, tôi kéo kéo tay áo Furuya Rei, ra hiệu bảo anh cúi người xuống: "Anh làm lúc nào vậy?"
Dù Furuya Rei vừa mới lấy cớ gọi điện thoại ra ngoài một lúc, nhưng không thể nào là ra ngoài nấu cơm chứ……?
Tốc độ hoàn thành nhanh quá.
Furuya Rei rất thuận theo khẽ cong lưng, cười nhẹ, nói thấp giọng: "Anh đi mượn bếp của phòng ăn bên cạnh."
Tôi: "……"
Tôi: "Từ từ, vậy lần đầu anh ra ngoài gọi điện thoại sáng nay……"
Furuya Rei thản nhiên nói: "Là đi mua nguyên liệu nấu ăn."
Tôi nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu: "……"
Cuối cùng, tôi chọn một điểm đáng phàn nàn nhất: "Làm sao anh biết hôm nay ba mẹ em sẽ đến???"
Lại còn vừa khít làm ra những món mà cả ba lẫn mẹ tôi đều thích.
Furuya Rei như nghe thấy điều gì buồn cười, liếc nhẹ tôi một cái, rồi lại nhìn mẹ tôi đang say sưa chụp ảnh và ba tôi đang thèm nhỏ dãi rồi nói bằng giọng ôn hòa: "Yumeko... trước đây anh từng làm công tác tình báo ở tổ chức xã hội đen."
Giọng anh kéo dài, cố ý nhấn mạnh ba chữ "xã hội đen".
Tôi lập tức im bặt: "……"
Furuya Rei không tiếp tục chủ đề này, đặt một hộp cơm trước mặt tôi, nói nhẹ nhàng: "Ăn trưa đi."
Đó là một suất cơm bệnh nhân được phối hợp dinh dưỡng tỉ mỉ, đầy đủ sắc hương vị.
Dù là cơm bệnh nhân, nhưng không phải đồ nhạt nhẽo như cháo trắng hay cháo loãng.
Có canh rau củ, salad giăm bông, và một phần cơm cuộn trứng mềm mại, thơm phức.
Trên cơm cuộn trứng còn dùng sốt cà chua vẽ hình chú thỏ.
Tôi nếm thử.
…… Ngon quá.
Nó khiến tôi không khỏi nhớ lại suất cơm bệnh nhân tôi từng chuẩn bị cho Furuya Rei.
Canh kỷ tử đại bổ.
Tôi lập tức thấy xấu hổ vô cùng: "……"
Để giảm bớt cảm giác xấu hổ, vừa ăn tôi vừa tán dương: "Anh thật biết chăm sóc người bệnh, siêu ngon, tay nghề nấu nướng cũng tốt nữa...biết làm nhiều món ghê."
Furuya Rei bình thản chống cằm nhìn tôi một lúc rồi chậm rãi nói: "Ừ."
Tôi có cảm giác anh chưa nói hết câu.
Quả nhiên, anh không nhanh không chậm bổ sung: "Rốt cuộc thì trước đây cũng từng làm nhân viên phục vụ 'first crush' của em mà."
Tôi im lặng ăn cơm như gà: "……"
Ba mẹ tôi vốn định ở lại bệnh viện vài hôm với tôi, nhưng cuối cùng bị tôi thuyết phục về.
"Công việc của hai người bận lắm mà? Từ sáng sớm đã phải chạy khắp nơi, ba mẹ nên về nghỉ ngơi sớm đi."
Tôi nghiêm túc nói.
Bề ngoài ba mẹ tôi trông như một cặp vợ chồng cực kỳ không đáng tin cậy.
Hồi tôi học tiểu học, nhà chúng tôi cũng như nhà Atobe, ở Tokyo.
Một hôm, sau chuyến du lịch, ba mẹ tôi cảm thấy hươu ở Nara dễ thương, phong cảnh cũng đẹp.
…… Thế là ngày hôm sau chúng tôi chuyển nhà đến Nara!!
Lúc đó, mẹ tôi nói với tôi một cách chính xác: "Yumeko, đời người không dài, con thích gì thì cứ nắm lấy, đừng có do dự."
Ba tôi bổ sung: "Nhưng phải tuân thủ pháp luật đó, bây giờ là xã hội pháp trị mà."
Lúc đó vẫn là học sinh tiểu học hay cắn móng tay —— tôi: "……"
Trông có vẻ tùy hứng, nhưng thật ra họ là những người cuồng công việc.
Quản lý doanh nghiệp không phải chuyện dễ dàng, nào là hội họp, văn kiện, yến tiệc…… không thấy điểm dừng.
Họ đang nỗ lực mở đường cho tôi, hy vọng tương lai khi tôi tiếp quản sẽ đỡ vất vả hơn.
Mẹ tôi giả vờ thở dài đầy sâu sắc: "Yumeko trưởng thành nhiều rồi đó, rõ ràng ngày thường ngốc nghếch không kéo nổi, giờ biết lừa mẹ rồi."
Tôi: "……"
Ba tôi làm bộ mặt gian tà: "Còn tên dùng dao đâm con lúc trước đã bắt được chưa? Nếu chưa thì để ba mang đám vệ sĩ đi dạy cho nó một trận ——"
Tôi: "……" ba vừa mới nói chúng ta phải tuân thủ pháp luật mà!!
Tôi liếc trộm đại biểu của sự tuân thủ pháp luật - Furuya Rei - đang đứng một bên liền ra hiệu bảo ba tôi đừng nhắc nữa.
Tôi: "…… Đúng rồi! Ba nhớ mang đám người vệ sĩ đó về đi! Con không cần đâu!"
Ba tôi: QAQ
…… À, thật ra vết thương của tôi vẫn còn đau lắm.
Nhưng tôi không muốn họ lo lắng.
Một làn sóng người đến vội vàng, đi cũng vội vàng.
Buổi sáng ồn ào rồi cũng qua đi.
Buổi chiều, trong phòng bệnh chỉ còn lại tôi và Furuya Rei.
Sau khi thay thuốc, tôi nằm vắt vẻo trên giường bệnh chơi điện thoại.
Furuya Rei ra ngoài tìm bác sĩ nói chuyện gì đó, khi trở vào liền cầm iPad ngồi bên giường, cúi đầu xem tài liệu.
Tôi vô tình tiến lại gần, mắt dán vào màn hình điện thoại, rất tự nhiên gối đầu lên đùi anh.
"……" Khi nằm xuống, tôi mới nhận ra hành động của mình hơi quá tự nhiên.
Bình thường, mỗi khi gặp mặt nhau, Furuya Rei và tôi luôn có nhiều tiếp xúc chân tay dù không biết là cố ý hay vô tình.
Ví dụ như lúc cùng xem phim sẽ dựa vào nhau, lúc chơi game cùng nhau cũng hay véo eo xoa mặt.
Chẳng biết từ lúc nào, tôi cũng đã vô tình hình thành thói quen lúc nào cũng phải dính lấy anh……
Tôi: "……"
Từ từ, hình như tôi đã vô tình thích nghi với rất nhiều điều dưới sự ám chỉ bằng hành động, tâm lý và ngôn ngữ dù cố ý hay vô tình của Furuya Rei!!
Ví dụ như lần trước ở nhà ma, anh đã liên tục vô tình nhắc nhở tôi rằng lúc sợ hãi có thể đến gần anh hơn.
Trước đây khi vào nhà ma, tôi hầu như đều khoanh tay trước ngực giả làm đà điểu.
…… Kết quả là lần đó vừa vào nhà ma, lúc sợ hãi, ý nghĩ đầu tiên trong đầu tôi là tìm tay anh.
Đang định liệt kê hết những ví dụ đó trong lòng, Furuya Rei bỗng hỏi: "Anh có làm em khó chịu không?"
Anh xê dịch cánh tay, ý bảo tôi xem có chặn màn hình điện thoại không.
Tôi: "…… Không."
Furuya Rei mỉm cười: "Vậy thì tốt rồi."
Bị anh ngắt lời, tôi quên mất vừa mới nghĩ đến đâu.
…… Thôi, lần sau tính tiếp.
Đang lúng túng không biết có nên lẳng lặng dời đầu đi không, Furuya Rei - người đang cúi xem iPad dường như vô tình hạ thấp iPad xuống một chút.
Cánh tay anh nâng iPad cũng hơi cong xuống theo, vừa khít chặn đường rút lui của tôi.
Tôi: "……"
Thôi, cứ gối đại đi.
Tôi xoay người dời đầu đi…… Phiền phức quá, tôi lười động đậy quá, mà chỗ này thoải mái lắm.
Thế là tôi yên tâm gối đầu lên đùi anh.
…… Ồ, bất ngờ là lại rất mềm.
Khi cơ không dùng lực thì sẽ mềm như vậy sao.
…… Không đúng, đùi vốn dĩ đã mềm mà.
Tôi xê dịch, tìm một chỗ còn mềm hơn.
Chơi điện thoại một lúc, tôi chợt thấy khoảng thời gian yên bình này có gì đó không ổn.
Tôi lười biếng ngước mắt, buồn chán đối diện với Furuya Rei, "Hôm nay sao anh không đi làm? Sáng cũng không đi luôn?"
Furuya Rei - người ngày nào cũng bận bịu với công việc mà hôm nay lại không đi làm!
Tin động trời!
Nghe thấy vậy, anh rời mắt khỏi màn hình, nhìn xuống tôi, rất tự nhiên dùng tay nâng iPad: "Anh đang làm đây."
Tôi: "?"
Làm việc từ xa?
Có lẽ vì đang trong dịp năm mới, công việc chưa bận rộn lắm……?
Tôi đổi chủ đề: "Vừa rồi anh nói chuyện gì với bác sĩ? Thủ tục xuất viện của em anh đã làm xong chưa?"
Furuya Rei nói với giọng ôn hòa: "Em chưa thể xuất viện được đâu."
Tôi kinh ngạc: "Tại sao??? Hôm qua bác sĩ còn nói vết thương không còn nghiêm trọng nữa mà, em đã có thể về nhà dưỡng thương rồi! Sao hôm nay lại đổi ý???"
Vết thương ở miệng của tôi dù đau, nhưng cũng không đến nỗi phải nằm viện thêm mấy ngày nữa.
Hoàn toàn có thể về nhà dưỡng thương.
Tôi càng nghĩ càng thấy kỳ lạ, theo bản năng định ngồi dậy: "Để em đi nói chuyện với bác sĩ ——"
Furuya Rei một tay nâng iPad, tay kia nhẹ nhàng đè tôi xuống.
Tôi đau bụng không dùng được sức, rốt cuộc ngã phịch trở lại đùi anh.
Ánh mắt Furuya Rei hơi nghiêm túc: "Thứ nhất, từ tối hôm qua đến giờ, em suýt làm bao nhiêu thứ dính vào vết thương rồi? Nếu bị nhiễm trùng hoặc nứt ra thì em tính sao?"
Giọng điệu còn hơi nghiêm khắc.
Tôi tưởng mình đã giấu rất kỹ rồi: "……"
Anh tiếp tục nghiêm mặt nói: "Thứ hai, sau gáy em cũng có thương tích, mà em thì không tự bôi thuốc được."
"Cuối cùng, bệnh viện mỗi ngày đều có cơm dinh dưỡng dành cho bệnh nhân, em cũng không cần phải bận tâm hôm nay ăn gì."
Tôi: "……"
Sao cứ như đang nghe báo cáo trong cuộc họp vậy……
Chủ đề là 《Phân tích tính khả thi về việc Sasaki Yumeko có thể về nhà hay không》……
Như thể biểu cảm trên mặt tôi quá bất mãn, Furuya Rei đặt iPad sang một bên, dùng ngón tay chọc chọc vào mặt tôi, an ủi.
"Em cứ ngoan ngoãn nằm viện đi."
Giọng nói đã dịu dàng hơn nhiều.
Tôi lẩm bẩm: "Ở bệnh viện chán lắm…… Siêu nhàm chán……"
Chẳng có gì ngon hay chơi, tôi chỉ có mỗi cái điện thoại.
Tôi bổ sung: "Cơm bệnh viện khó ăn lắm! Muốn đặt cơm hộp còn phải chạy xuống tận đại sảnh! Chạy lên chạy xuống càng đau!"
Furuya Rei khóe môi cong nhẹ, lặng lẽ nghe tôi lẩm bẩm.
Một lúc sau, anh lại mở miệng.
"Em thật sự không muốn nằm viện đến như vậy sao?"
Tôi gật đầu như gà mổ thóc: "Ừm ừm."
Nói ra rồi, dù tôi đưa ra yêu cầu gì, bản thân anh hầu như đều có thể đáp ứng.
Ví dụ, cơm bệnh nhân anh nấu rất ngon…… Hơn nữa hôm nay anh bôi thuốc cho tôi cũng rất thuần thục, nhẹ nhàng…… Anh hình như còn rất hiểu biết về kiến thức băng bó, dùng thuốc, điều dưỡng……
Tôi chớp chớp mắt, ánh mắt hơi động.
Furuya Rei chân thành nhìn tôi một lúc, nhẹ nhàng nói:
"Vậy trước khi vết thương lành hẳn, em muốn chuyển đến sống chung với anh không?"
Giọng điệu rất tự nhiên và bình tĩnh, như đang bàn về thời tiết hôm nay.
Tôi: "?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro