Chương 3: Đi cùng anh trai
Tâm trí cậu còn lơ mơ, lại sinh bệnh, sốt đến mơ mơ màng màng, trong đầu liền miễn cưỡng nhớ rõ muốn ôm lấy anh trai, chỉ có ở bên anh Hành Châu mới là nơi an toàn nhất.
Những người xa lạ ấy có kế hoạch muốn bán cậu đi, những thứ cậu đã trải qua thật sự rất tệ. Bọn họ để cậu đói bụng, buổi tối trời còn rất lạnh, đối xử với cậu cũng không dịu dàng.
Cậu thật sự rất sợ chính mình sốt đến choáng váng, hành anh trai đến mức không cần cậu.
Cậu thích anh ấy, anh cho cậu áo khoác ấm áp mặc vào.
Lục Hành Châu đã trải qua một chuyện không mấy vui vẻ khi còn nhỏ, lúc hắn hơn bốn tuổi, nên ký ức đã dần phai nhạt. Chính vì sự việc đó mà hắn không thích tham gia vào các hoạt động giao lưu với người khác.
Đó là một việc đáng sợ mà hắn không bao giờ muốn nhắc lại lần nữa.
Nên Lục Hành Châu thực sự ghét đi nhà trẻ.
Nhưng vào lúc nãy, khi một đứa trẻ chạy lại ôm chặt lấy hắn, một cảm giác khác lạ bỗng dâng lên. Hắn nhớ mãi ánh mắt ngưỡng mộ của đứa bé khi nói: “ Anh trai ơi~, anh thật là ngầu!”
Ngay khi bác sĩ bắt đầu chuẩn bị tiêm thuốc, tiếng ống tiêm vang lên rõ rệt, Dụ Thư sợ đến mức bật khóc.
Lục Hành Châu đi qua đi lại, định với tay vào túi áo khoác, nhưng mới chợt nhớ ra áo khoác của mình đang ở trên người đứa trẻ ấy mà liếc nhìn. Dụ Thư thấy ánh mắt của hắn hướng tới mà nhìn xuống chiếc áo, tưởng anh trai bị lạnh nên kêu hắn lại đưa tay vào túi để cậu sưởi ấm cho. Thấy vậy hắn liền đưa tay vào chiếc túi, ở khoảng cách gần như vậy, mơ hồ có thể cảm nhận được hơi thở đều đặn của Dụ Thư. Từ trong túi áo khoác, hắn nhẹ nhàng lấy tay ra để trước mặt cậu.
Hắn không nói gì, Dụ Thư cũng im lặng nhìn hắn. Một lúc sau, Lục Hành Châu mới mở lòng bàn tay ra, trong đó là một viên kẹo được bọc cẩn thận.
"Nè." Lục Hành Châu đưa viên kẹo cho cậu, nói: “Anh sẽ ở đây với em.”
Dụ Thư thấy vậy cũng yên tâm hơn một chút, cậu run rẩy nhận lấy viên kẹo, tự nhủ mình sẽ cố gắng trở nên thật khoẻ mạnh. Sau đó, cậu kéo quần xuống một nửa, đối diện với bác sĩ nói: “Bác sĩ ơi, không đau đâu ạ, con sẽ cố gắng.”
Nói xong, cậu giống như một chú đà điểu con, chu môi, vùi cả đầu vào áo khoác của Lục Hành Châu. Dù cố gắng lắm nhưng người vẫn run lên bần bật.
Rõ ràng là sợ đến mức không chịu được.
Lục Hành Châu đứng bên giường, thấy cậu bé trắng trẻo lại như một đoá hoa. Anh nhẹ nhàng kéo quần của cậu lên một chút.
Bác sĩ thấy cậu bé sợ hãi như vậy cũng thấy buồn cười, bác sĩ cầm bông tẩm cồn xoa lên chỗ sắp tiêm rồi an ủi: “Ngoan lắm, không sao đâu, chỉ một cái chích thôi là xong rồi.”
Cảm giác lạnh lẽo của cồn khiến Dụ Thư sợ hãi đến mức bật khóc: “ Anh ơi, đau quá! Huhuhu.”
Lục Hành Châu đứng bên cạnh cậu, thấy kim tiêm chưa chạm vào da đã vội vàng đưa tay vào áo khoác, nắm chặt tay cậu, giọng nói trầm ấm: “Nắm chặt tay anh.”
Đoán trước cơn đau sẽ đến, cậu nắm chặt lấy tay Lục Hành Châu, tiếng khóc của Dụ Thư nghẹn lại, tay của anh trai lạnh quá, nhưng cũng thật dễ chịu.
Ngay sau đó, trên mông truyền đến cơn đau nhói, cậu nắm chặt tay Lục Hành Châu, dùng sức đến mức chưa kịp khóc thì đã nghe thấy tiếng bác sĩ: “Được rồi, đứa bé ngoan, xong rồi nhé.”
Ô ô ô, Dụ Thư rưng rưng nước mắt, muốn chạy đi trốn quá.
Vì các xét nghiệm khác chưa xong nên mọi người cũng chưa về. Thuốc và sốt khiến Dụ Thư lại ngủ thiếp đi.
Trợ lý nhỏ giọng nói với Lục Hành Châu: “Thiếu gia, Lục tổng và phu nhân sắp đến rồi, cậu có muốn ra ngoài đón không?”
Hắn rất hiếm khi thấy cậu chủ nhỏ chịu giao tiếp với người khác, nghĩ rằng đây là cơ hội tốt để Lục tổng vui lòng. Dù sao chuyện xảy ra gần đây cũng khiến Lục tổng và phu nhân rất lo lắng, nhưng Lục Hành Châu dường như không quan tâm đến bất cứ ai.
Lục Hành Châu im lặng, ánh mắt cậu luôn dừng trên người Dụ Thư. Cậu bé ngủ không yên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, toàn bộ bị chôn vùi trong áo khoác của hắn. Mái tóc ướt đẫm mồ hôi vì khóc, khuôn mặt hơi bẩn nhưng vẫn rất tinh xảo.
Có lẽ do thuốc tác dụng, Dụ Thư bắt đầu đổ mồ hôi, tay không ngừng vỗ vào người. Lục Hành Châu vẫn bình tĩnh, giúp Dụ Thư kéo áo khoác lên.
Dụ Thư mơ thấy mình rất nóng, nhưng ao lại không thể cởi ra. Cậu giãy giụa nhưng không được, rồi lại mơ màng ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, cậu nghe thấy tiếng thì thầm trong phòng bệnh.
“Vâng, hai người đó đã khai nhận là đã bắt cóc đứa trẻ để bán.”
“Cậu chủ nhỏ không đến nhà trẻ chính là vì đưa đứa trẻ ấy đến bệnh viện ạ.”
“ Đứa bé ấy bị ốm.”
Trợ lý thì thầm báo cáo, cùng lúc đó, người đàn ông trầm giọng đáp lại.
Nhưng Dụ Thư không nghe thấy Lục Hành Châu nói gì, cậu bé chợt thấy khó chịu trong lòng, cố gắng mở mắt ra.
Sau đó, cậu nhìn thấy một cặp vợ chồng trẻ, người đàn ông mặc vest rất bảnh bao, trông cao lớn. Người phụ nữ đi giày cao gót, tóc xõa tự nhiên.
Lục Hành Châu ngồi bên cạnh cậu, nhìn Dụ Thư chớp chớp đôi mắt đen láy, dường như đang nhìn người này rồi lại nhìn người kia. Nhưng cậu không nhìn hắn, Lục Hành Châu đợi một lát rồi hỏi: “ Em đang nhìn gì thế?”
Dụ Thư cuối cùng cũng nhìn về phía hắn và gọi: “Anh ơi.”
Vì vừa mới tỉnh ngủ và bị ốm nên giọng nói của Dụ Thư hơi khàn, nghe rất dễ thương.
Những người lớn đang nói chuyện nghe thấy tiếng họ liền quay sang.
Sau đó, tiếng giày cao gót vang lên: “ Bé ngoan, tỉnh rồi à?”
Người phụ nữ tiến lại gần, cúi người hỏi: “Cho dì ôm một cái nhé?”
Đôi mắt của bà ấy rất đẹp, bà mặc áo lông màu cam, trông rất ấm áp. Dụ Thư thích phu nhân Lục nhưng lại ngại mình bẩn nên lắc đầu.
Thấy người phụ nữ có vẻ buồn, cậu giải thích: “Con bẩn.”
Lâm Duyệt nghe vậy thì xót xa. Cô cúi xuống nói: “Không sao đâu.”
Dụ Thư ngại ngùng vì sợ làm bẩn quần áo của bà. Cậu nắm chặt tay Lục Hành Châu: “ Anh ơi, ôm.”
Lâm Duyệt lúc này mới để ý thấy cậu bé đang mặc áo khoác của con trai mình.
"Lục Diên Đình," bà ngồi dậy, giọng nói ngọt ngào “ Em thích đứa bé này lắm, chúng ta có thể đưa bé về nhà được không?”
Lục Diên Đình, người cha có vẻ lạnh lùng nhưng lại rất giống con trai mình, hơi lưỡng lự: “Phải làm thủ tục, cảnh sát vẫn đang tìm bố mẹ ruột cho đứa trẻ.”
"Nhưng giờ vẫn chưa tìm thấy mà," Lâm Duyệt không muốn tranh cãi, cô ấy hỏi Dụ Thư: “Con muốn đi với dì hay là đi cô nhi viện?”
Nhận thức Dụ Thư đã hoàn toàn trở về một đứa trẻ ba tuổi, không hiểu cô nhi viện là gì, cậu bé nắm chặt tay Lục Hành Châu, rõ ràng là không muốn rời xa anh.
Lâm Duyệt nghĩ đơn giản thôi, muốn tôn trọng ý muốn của cậu bé.
Biết Dụ Thư chưa hiểu hết, cô dụ dỗ: “Đi với dì nhé, dì mua cho con quần áo mới, có phòng riêng, có đồ ăn ngon.”
Lục Diên Đình thấy vậy thì bật cười, ông vốn định đưa đứa trẻ này về lại nhà cậu, nhưng đến cuối cùng thì Lục Hành Châu lại chịu nói chuyện, còn đứa trẻ này vừa đáng yêu lại ngoan ngoãn. Chỉ là bố mẹ cậu bé chắc đang rất lo lắng, họ không thể đưa cậu bé này về nhà mà nhận nuôi được.
Lục Hành Châu vẫn im lặng, thấy Dụ Thư lo lắng, hắn liếc mẹ mình: “Mẹ làm em sợ rồi.”
Lâu lắm rồi con trai mới chủ động nói chuyện với mình, Lâm Duyệt nhìn Lục Hành Châu, mắt đỏ hoe: “Con nói gì cơ?”
Lục Hành Châu không nói nữa, hắn im lặng chờ câu trả lời của Dụ Thư.
"Con đi với anh ấy" Dụ Thư nói nhỏ, ôm chặt lấy tay Lục Hành Châu “Con đi với anh.”
Lục Hành Châu nghe vậy thì ngẩn người, trong lòng có chút cảm giác lạ lạ.
Kết quả kiểm tra của Dụ Thư không nghiêm trọng, chỉ hơi sốt. Cả nhà bốn người cùng về nhà, Lục Diên Đình lái xe, Lâm Duyệt ngồi ghế phụ, hai anh em ngồi hàng ghế sau.
Suốt đường đi, Lâm Duyệt không ngừng gọi điện thoại: “Đúng rồi, muốn áo lông à? Không được đâu, bé nhà mình đang ốm, không thể chạy nhảy được, mấy ngày nữa các cậu qua chơi nhé.”
“Muốn giường gỗ nhỏ à? Nhiều cái lắm hả? Tất nhiên là phải mua cái to rồi.”
…
Ngồi ở ghế sau, Dụ Thư cảm thấy lo lắng, cậu bám chặt lấy Lục Hành Châu.
"Anh ơi" cậu gọi một tiếng, Lục Hành Châu cúi xuống nhìn cậu. Lúc này, bụng Dụ Thư kêu ọc ọc. Cậu đỏ mặt, cố gắng ngồi thẳng nhưng vẫn hơi nghiêng ngả.
Đưa vợ con về nhà, Lục Diên Đình lại bận rộn với công việc.
Bảo mẫu nhìn thấy cậu bé thì cười tít mắt: “Trời ơi, cậu bé này đáng yêu quá. Còn mặc áo của cậu chủ nữa kìa!”
Lâm Duyệt bận rộn sắp xếp chỗ ở cho Dụ Thư. Cô liên tục gọi điện thoại để chuẩn bị mọi thứ.
Nhà họ Lục rất rộng lớn và đẹp, nội thất trang trí rất tinh tế.
Lục Hành Châu bế Dụ Thư đặt lên sô pha rồi cùng bảo mẫu rời đi.
Dụ Thư bắt đầu lo lắng. Sofa rất êm, cậu nhớ ra mình đang mặc bộ quần áo bẩn. Hai chân nhỏ quấn vào nhau, cậu muốn xuống nhưng lại sợ bị ngã vì sô pha quá cao.
Không thấy anh trai ở bên cạnh, cậu cảm thấy không an toàn. Chờ một lúc, cậu quyết định tự mình xuống.
Cậu nhớ lại hôm qua mình từng thử trèo xuống giường, nhưng không thành công. Bây giờ, cậu lại phải đối mặt với thử thách này. Cậu đỏ mặt, cố gắng trèo xuống nhưng không được.
Đúng lúc đó, cậu nghe thấy giọng Lục Hành Châu: “Em đang làm gì vậy?”
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro