Chương 6

Áo ngủ vén lên để lộ cái bụng nhỏ trắng nõn mềm mại của Dụ Thư, được ánh đèn tường chiếu rọi một lớp ánh sáng dịu nhẹ, chỉ cần nhìn thôi đã cảm thấy rất mềm mại.

Lục Hành Châu nắm lấy chiếc gối nhỏ của Dụ Thư, vô thức siết chặt tay, rồi nhanh chóng dời mắt đi, giọng nói lạnh lùng: "Ăn no rồi thì đi ngủ đi."

Hắn mới không cần chạm vào cậu nhóc này.

Gần một năm nay, hắn hầu như không có cơ hội tiếp xúc gần gũi với những đứa trẻ khác như vậy. Cái bụng nhỏ mềm mại ấy, giống như một đám mây kẹo bông gòn nguy hiểm, trắng trẻo, mềm mại và ngọt ngào, nhưng hắn lại cảm thấy không thể chạm vào.

"Anh trai tốt ~" Dụ Thư không hề khó chịu, ngoan ngoãn bỏ áo xuống và theo sát Lục Hành Châu trở về phòng.

Đêm nay ngủ thật ngon, ngủ một giấc đến tận sáng.

Lục Hành Châu vốn không có thói quen ngủ nướng, lúc bà giúp việc đẩy cửa vào, hắn liền tỉnh giấc.

"Dụ thiếu gia còn đang ngủ à?" Bà giúp việc hạ giọng, đi đến bên cạnh Lục Hành Châu rồi nhỏ giọng hỏi: "Tiểu thiếu gia, đến giờ ăn rồi, có muốn gọi cậu ấy dậy không?"

Tuy nhiên, điều quan trọng hơn là khi thấy cảnh tượng này, bà thực sự rất ngạc nhiên. Dụ Thư cuộn tròn người lại như một chú mèo con, đầu nhỏ phủ đầy tóc xù tựa vào cổ của Lục Hành Châu. Bà Lâm đã dặn dò rất kỹ, nên nửa đêm bà đã đến xem Dụ Thư, thấy trên giường không có ai cũng không có gối nên mới yên tâm khi xác nhận hai cậu thiếu gia đang ngủ cùng nhau.

Nhưng bà không biết rằng Dụ thiếu gia lại quấn quýt tiểu thiếu gia như vậy. Tính cách của tiểu thiếu gia không tốt, lại không thích gần gũi với người khác, bà sợ rằng lát nữa sẽ đẩy người ra.

Lục Hành Châu phản ứng lại rất nhanh. Hầu như ngay khi tỉnh giấc, hắn đã cảm nhận được độ ấm mềm mại ở cổ.

Căn phòng rất yên tĩnh, những tấm màn dày che chắn ánh sáng bên ngoài, nhưng vẫn mơ hồ nhìn thấy trời đã sáng. Anh ta cúi xuống nhìn cậu nhóc ngốc đang ngủ say, bên tai vang lên tiếng thở đều đều rất nhẹ nhàng.

"Không cần ạ." Anh nhẹ nhàng đẩy đầu Dụ Thư sang một bên, rời khỏi giường và tùy tiện kéo chăn lên, không biết vì sao lại cảm thấy muốn quản chuyện của tên nhóc phiền phức này.

Thấy anh nói vậy, bà giúp việc cũng không nói nữa. Tiểu thiếu gia có tính cách hơi kỳ quái, lại khá độc lập, khi thay quần áo không thích có người ở bên cạnh nên bà cũng không đợi thêm, lén nhìn Dụ Thư một cái, thấy cậu ngủ say sưa, không có vẻ gì là bị bắt nạt, mới yên tâm đóng cửa ra ngoài.

Lục Hành Châu thay đồ xong, định ra khỏi cửa thì dừng lại, quay trở lại mép giường nhìn Dụ Thư. Cậu nhóc phiền phức này ngủ say như chết, không có vẻ gì là không ổn, anh cũng không quan tâm nữa, xoay người ra khỏi phòng.

Tiểu Lục năm tuổi so với những đứa trẻ cùng tuổi khá trầm ổn, khi ra ngoài ăn sáng cũng không có biểu hiện gì đặc biệt, nhưng có thể mơ hồ nhận ra hắn không mấy vui vẻ.

"Thuyên Thuyên," Lâm Duyệt gọi hắn: "Sao thế? Hôm nay lại không muốn đi nhà trẻ à?"

Lục Hành Châu nhìn bát cháo trứng màu vàng óng, không mấy hứng thú nói chuyện với mẹ.

"Không thể được." Lục Diên Đình ăn mặc âu phục, nhìn dáng vẻ là đã ăn xong rồi: "Hôm nay nhất định phải đưa đi nhà trẻ, hiện tại khó giao tiếp với người khác, về sau công việc công ty sẽ xử lý như thế nào."

Lục Hành Châu cầm lấy muỗng nhỏ múc một muỗng canh trứng nhỏ, cũng không muốn nói chuyện với ba mình.

"Tôi lát nữa muốn đi một chuyến ủy ban nhân dân thành phố," Lục Diên Đình nói với Lâm Duyệt: "Ngày hôm qua hai người buôn bán kia vẫn chưa khai ra, cũng không thấy ai thông báo tìm con mất tích, đứa trẻ ấy đi theo chúng ta, phải làm chút thủ tục."

Sự việc liên quan đến Dụ Thư sau này, cần Lục Diên Đình đích thân đến.

"Không cần." Lục Hành Châu nãy giờ im lặng đột nhiên lên tiếng: "Không cần em trai."

Lời nói tuy lạnh lùng, nhưng Lâm Duyệt đột nhiên cảm thấy thương con, vốn dĩ cho rằng Lục Hành Châu không để ý đến chuyện này, đột nhiên thấy Lục Hành Châu ghen tị với em trai, chẳng phải là quan tâm đến ba mẹ sao? Con trai của cô đã thay đổi rồi.

"Ngoan nào con." Lâm Duyệt dỗ dành con: "Dụ Bảo ngoan như vậy, thích con như vậy, không cần em ấy thì em ấy phải đi cô nhi viện sao?"

Cô để ý con trai mình, cũng đặc biệt thích Dụ Thư, hơn nữa từ khi Dụ Thư đến, con trai cô cuối cùng cũng chịu giao tiếp với mọi người, cô không nỡ đưa Dụ Thư đến cô nhi viện. Chỉ có thể cố gắng thuyết phục Lục Hành Châu.

Lục Hành Châu không hiểu được suy nghĩ của người lớn, cậu bé buông chiếc muỗng nhỏ, kiên nhẫn nói: "Không muốn có em trai ạ."

Trẻ con hiểu biết không nhiều, Lục Hành Châu cũng vậy, cậu chỉ biết là không muốn cái phiền phức nhỏ kia thật sự trở thành em trai mình.

"Ô ô..." Từ cầu thang truyền đến tiếng khóc rất nhỏ, rất nghẹn ngào, cả nhà ba người nhìn theo hướng âm thanh, liền thấy Dụ Thư đứng ở cửa phòng khách.

Có lẽ là cậu bé vừa mới tỉnh, còn buồn ngủ, một bên bà giúp việc thấy vậy vội vàng chạy đến ôm cậu bé. Dụ Thư cũng chẳng khóc lóc gì nữa, chỉ ngơ ngác nhìn xung quanh. Bà ân cần hỏi: "Bé ngoan, sao lại tự mình ra đây thế?"

Lục Hành Châu mím môi, nhìn Dụ Thư bị bà vội vàng bế lên. Cậu bé hẳn là vừa mới xuống giường, không biết làm sao mà bị mất một chiếc giày, chiếc còn lại cũng theo động tác ôm của bà mà tuột xuống, lộ ra hai gót chân nhỏ trắng trẻo.

"Anh không cần... Không cần con..." Cậu thật sự rất buồn, cậu rất thích anh Hành Thuyên, cậu cũng rất ngoan, tại sao anh trai vẫn không thích cậu.

Bé Dụ Thư ba tuổi thật sự rất đau lòng, lúc mới tỉnh ngủ chưa thấy anh Hành Thuyên đã rất buồn bã, vội vàng hoảng hốt chạy ra tìm người còn nghe được anh ấy nói như đinh đóng cột: "Không cần em trai."

Lâm Duyệt cũng vội vàng đứng dậy khỏi bàn ăn, nhận lấy Dụ Thư từ trong ngực bà: "Dụ Bảo ngoan, anh trai chưa nói là không cần con."

Dụ Thư vừa khóc vừa đưa tay sờ sờ lỗ tai mình: "Nghe thấy rồi ạ."

Sau đó òa lên khóc càng lớn hơn.

Người gây ra chuyện cũng không ăn cơm được nữa, nhưng lại không biết dỗ dành người khác, không biết làm sao bây giờ, mặt lạnh tanh đứng lên. Lục Hành Châu năm tuổi dáng người không thấp, so với những bạn nhỏ khác ở trường mẫu giáo đều cao hơn, cậu bé đứng bên cạnh Lâm Duyệt, gọi Dụ Thư: "Nhóc con."

Dụ Thư vẫn còn khóc thút thít, thấy Lục Hành Châu đến gần, cậu bé không muốn nói chuyện với anh, lại sợ nước mắt làm bẩn quần áo của dì Lâm Duyệt, không dám vùi đầu vào, chỉ nghiêng mặt đi, quay cái ót nhỏ nhắn về phía Lục Hành Châu.

"Dỗi... Dỗi dỗi." Dụ Thư cố gắng diễn đạt cảm xúc của mình, tuy rằng dì rất tốt, chú cũng rất tốt, nhưng anh trai không muốn cậu, cậu đã bắt đầu suy nghĩ xem làm thế nào để đến được cô nhi viện. Không biết ở cô nhi viện làm gì, nhưng chắc chắn ở đó không có anh hai.

Cậu bé cũng không có cảm giác ăn nhờ ở đậu gì, chỉ là theo bản năng đang giận dỗi.

Lục Hành Châu nhìn cái ót của cậu bé, rõ ràng là không vui vì Dụ Thư không để ý đến mình: "Em còn muốn giận dỗi bao lâu?"

Dụ Thư không biết, vốn từ của cậu bé quá ít, đối với việc này cũng không có khái niệm, đôi mắt thỏ con ửng hồng nhìn thoáng qua Lục Hành Châu, nổi giận đùng đùng nói: "Mười phút ạ!"

Mười phút chắc chắn là rất dài. Nhưng nếu anh trai thay đổi ý định, cậu bé cũng không phải là không thể không giận dỗi, Dụ Thư thút thít nghĩ.

Nhóc con đọc không rõ chữ, Lục Hành Châu thật ra cũng không nghe rõ là bốn phút hay mười phút, nhưng đoán có thể là mười phút.

"Đi."

Tiểu Lục tổng còn muốn đến trường mẫu giáo, lại bị nhóc ngốc nghếch này hiểu lầm, hơn nữa còn không có kinh nghiệm dỗ dành người khác, nhất thời không biết làm sao bây giờ, chỉ có thể đi theo Lục Diên Đình. Tiểu thẳng nam nghĩ rất đơn giản, dù sao nhóc ngốc cũng đã nói là giận mười phút.

"Ngoan." Lục Diên Đình cũng không quá giỏi dỗ dành con nít, bàn tay to của ông vươn tới nhẹ nhàng xoa đầu Dụ Thư: "Chú thương con, đừng khóc."

Tình thương của cha luôn là âm thầm, ngoài điều này ra, ông cũng không nói gì thêm. Thế là hai cha con cùng nhau ra cửa, tài xế ở phía trước lái xe, Lục Hành Châu nói điều kiện với ba mình: "Không cần em trai."

Ở trong nhà, Lục Diên Đình đã hiểu được ý tứ của con trai mình, hiếm khi thấy con mình thể hiện ý nguyện rõ ràng như vậy, Lục tổng rất vui, đáp lại: "Muốn cũng không có."

Bọn họ không đủ điều kiện nhận con nuôi, chỉ có thể làm người giám hộ tạm thời. Tập đoàn Lục thị giàu có, nếu thật sự muốn có thêm một đứa con cũng không phải là không thể, chỉ là không cần thiết.

"Dụ Thư có ba mẹ ruột của mình, chỉ là tạm thời ở nhà chúng ta thôi."

Lục Hành Châu hiểu ra, tâm trạng như trút được gánh nặng, không còn vướng mắc chuyện này nữa, thay vào đó là khuôn mặt nhỏ nhắn lấm lem nước mắt của Dụ Thư.

Có vẻ như càng buồn bã hơn.

Bởi vì lần này là ba tự mình đưa hắn đến, càng bởi vì tâm trạng nặng trĩu, đến cổng trường mẫu giáo, Lục Hành Châu không hề bài xích, đeo cặp sách bước vào cổng trường.

Trường mẫu giáo Tiểu Thái Dương là một trong những trường nổi tiếng nhất thành phố Lạc, nguyên nhân chủ yếu là trang thiết bị hoàn thiện. Là một trường mẫu giáo, nó có diện tích rất lớn, còn có các phương tiện giải trí có thể so sánh với công viên giải trí.

Đương nhiên những điều này Lục Hành Châu đều không để vào mắt, bởi vì cậu không thấy có gì lạ.

Khi học, cô giáo sắp xếp cho mọi người chơi trò chơi, Tiểu Lục tổng cũng không phối hợp lắm, bởi vì quá ngây thơ. Mãi cho đến buổi chiều, cô giáo ngữ văn Tiểu Lý bắt đầu phát kẹo, chuẩn bị cho các bạn tan học.

Các bạn nhỏ trong trường mẫu giáo đều rất hào hứng, bởi vì hôm nay cô Lý phát kẹo sô cô la hình thỏ trắng.

Mỗi viên sô cô la đều được đóng gói riêng biệt, sạch sẽ và hợp vệ sinh.

"Ôi, dễ thương quá!" Cô bé tết hai bím tóc, mặc váy công chúa xù xì thích nhất cái này, từng bạn đều mở to đôi mắt long lanh nhìn những viên sô cô la.

Thật ra đến đây học mẫu giáo ai mà chẳng phải con nhà giàu, nhưng kẹo cô giáo phát dường như vẫn cứ là đặc biệt thơm.

Lục Hành Châu như thường lệ không có hứng thú, hắn yên lặng thu dọn cặp sách của mình, hôm nay lúc ra ngoài, nhóc mít ướt kia vẫn còn giận dỗi, bây giờ chắc là không khóc nữa. Nhóc ngốc chỉ biết khóc, đến đầu đuôi sự việc cũng không hỏi rõ ràng đã giận dỗi hắn, hắn mới không thèm dỗ dành.

Nghĩ đến Dụ Thư, Lục Hành Châu bỗng dưng bắt đầu có chút mong chờ, đây là một loại cảm xúc cực kỳ xa lạ, giống như bị một con mèo nhẹ nhàng cào vào tim, tê tê dại dại.

Càng nghĩ càng thấy bực bội, không biết mấy viên sô cô la hình thỏ con này có gì đáng yêu chứ. Tiểu thẳng nam Lục Hành Châu cau mày nghĩ, lúc ăn kẹo chẳng phải là sẽ cắn sao, đến lúc đó cắn rớt tai hoặc là đầu, còn gì đáng yêu nữa. Không hiểu vì sao cô giáo lại làm thế này.

Cuối cùng Tiểu Lục tổng có kết luận: Dỗ dành trẻ con, tôi mới không thèm.

"Đẹp!" Cậu bé mập mạp phía trước Lục Hành Châu nhận lấy viên sô cô la thỏ trắng, lập tức xé lớp vỏ bọc cho vào miệng, nói năng không rõ: "Ngon tuyệt!"

Còn có một cô bé buộc tóc đuôi ngựa cẩn thận cất viên kẹo đi, chia sẻ bí mật với bạn cùng bàn: "Tớ muốn mang về cho em gái ăn! Em gái tớ thích thỏ con, mỗi lần nhìn thấy thỏ con là lại cười toe toét."

Lục Hành Châu thu dọn cặp sách xong thì dừng lại. Cô giáo Tiểu Lý đã phát kẹo đến trước mặt cậu. Núi băng nhỏ này trước nay đều không nể mặt ai, ba ngày hai bữa còn chẳng đến trường, nhưng ba mẹ hắn rất lợi hại, hơn nữa bản thân hắn cũng thông minh, mấy thứ được dạy đều tiếp thu được, nên cô giáo Tiểu Lý cũng quen rồi.

Tập đoàn Lục thị ở Lạc Thành là tập đoàn lớn, người ta có việc gì mà chưa từng thấy qua. Có điều kẹo thì mỗi bạn nhỏ đều có, cô giáo Tiểu Lý vẫn theo thói quen hỏi hắn: "Bạn Lục Hành Châu, đến nhận kẹo này."

Nói xong thì chờ hai giây theo thói quen rồi định đi, dù sao núi băng nhỏ cũng chẳng mấy khi tương tác với cô. Nhưng khi cô còn chưa kịp thu khay lại, thì thấy Tiểu Lục tổng rất tao nhã, rụt rè đưa đôi tay nhỏ nhắn quý phái của mình ra, cầm lấy một viên sô cô la thỏ trắng.

Đúng lúc này, Tiểu Lục tổng cầm viên sô cô la thỏ trắng với vẻ mặt không cảm xúc.

---------------------------------
Tự nhiên nhớ tới cái văn án, cảnh quen lắm😎
Thuyên Thuyên lúc nhỏ: "Không cần em trai."
Thuyên Thuyên lúc lớn: "Không được đi."
Trời mình mới edit đến đoạn "Không cần em trai." còn tưởng ảnh không cần thiệt, ảnh vô tâm. Hoá ra đúng là ảnh không cần "em trai" thiệt nhưng không phải không cần Thư Thư. Mong Thuyên Thuyên tha lỗi .








Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro