Chương 1: Hoán đổi thân thể

"Mấy cậu nghe nói gì chưa, Từ Trì có hôn ước, thiệt hay giả vậy?"

"Không thể nào, bây giờ đã là thời đại 4.0, không thể tưởng tượng được nhà họ Từ đứng nhất nhì lại có chuyện...... hôn ước xưa lắc xưa lơ này?"

"Ha ha ha ha cũng không hẳn là xưa đâu, như trong mấy bộ phim truyền hình đó, kiểu như đính hôn từ trong bụng mẹ á!"

"Haizz, trước kia đâu có nghe nói gì đâu?"

"Người đó là học sinh mới chuyển tới ở lớp ba đó, bình thường chả nghe ai nhắc đến, là tiểu thư của nhà họ Du, mà đáng tiếc bị thất lạc, người này với Du Song không giống nhau, từ nhỏ đã sống ở nông thôn......"

"Má, vậy không phải là đồ nhà quê 100% sao? Xứng đôi anh Trì của chúng ta à??"

Đùng!

Cửa sau bị một chân hung hăng đá văng, đi đầu là một chàng trai chân dài áo trắng bước tới, xách theo cặp, lông mày cao, nhíu lại đầy vẻ không kiên nhẫn.

Không ai khác, chính là nhân vật chính trong miệng của mọi người, tiểu thiếu gia của nhà họ Từ, Từ Trì.

Từ Trì đem cặp sách đặt mạnh trên bàn của mình, sắc mặt không tốt liếc nhìn những cặp mắt nhiều chuyện của mấy người kia, giây tiếp theo, đã khiến đám người ấy nhanh chóng tản ra thành một vòng tròn, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, từng người một ngoan ngoãn ngồi lại vị trí ban đầu của mình, vừa rồi phòng học còn ồn ào náo động, mà nháy mắt đã im ắng đến mức cây kim rơi xuống cũng nghe thấy.

Từ Trì khoanh tay đứng nhìn một hồi, xác định không còn ai khua môi múa mép ở sau lưng mình, trong lòng mắng câu thô tục.

Không muốn ở trong phòng học nữa, Từ Trì xoay người lại đi ra ngoài.

Đi theo sau lưng Từ Trì vào phòng là hai người bạn, Ứng Huy và Phương Thư liếc nhìn nhau, rồi cũng theo ra khỏi cửa.

Ba người đi một đường tới sân thể dục thưa thớt người.

Phương Thư còn chưa thể tin được: "Chuyện hôn sự này không phải anh Trì cũng vừa mới biết sao, sao mà hôm nay cả lớp đều biết hết rồi??"

Ứng Huy xem thường: "Cậu hỏi tôi, thì tôi biết hỏi ai bây giờ?"

Chợt nghĩ đến cái gì đó, Ứng Huy chậm rãi nói: "Nhưng mà hôm nay, cái cô gái kia vừa chuyển đến trường chúng ta học."

Cái cô gái của nhà họ Du, cũng chính là đối tượng đính hôn của Từ Trì, Du Điềm.

"A? Chẳng lẽ là cô ta nói??"

Phương Thư bị kích động, không khống chế được âm lượng.

Từ Trì buồn bực quay đầu lại: "Lớn tiếng chút đi, muốn tôi mượn cho cậu cái loa để cậu chạy vòng vòng sân thể dục rống luôn hay?"

Phương Thư lập tức che miệng lại, im lặng.

Từ Trì tức giận dựa vào xà kép bên cạnh, lấy tay vén lại mấy sợi tóc gãy lòa xòa trên trán, tỏ vẻ cáu kỉnh, vẻ mặt bực bội.

Vài ngày hôm trước anh đã bị mấy trưởng bối trong nhà trưởng bối thông báo, khi còn nhỏ mình có đính ước một hôn sự từ trong bụng mẹ, trước mắt thấy bọn họ tuổi tác không lệch nhau là bao, mọi người hai nhà thương lượng chuẩn bị cho đối phương chuyển vào trường của anh học, để hai người bồi dưỡng cảm tình......

A, đã thời đại nào, còn có đính hôn từ trong bụng mẹ nữa!

Với một cô gái xa lạ tự nhiên trở thành vị hôn thê của mình, chuyện này, Từ Trì mười phần phản đối.

Hôm qua trong nhà sắp xếp bọn họ gặp mặt, Từ Trì lấy cớ trốn đi, nghe nói Du Điềm ở nhà anh ngồi một ngày cũng không chịu đi......

Hôm nay người mới vừa chuyển đến Dục Đức, đã truyền ra tin đồn nhảm nhí này, muốn nói không có liên quan gì với Du Điềm, ai tin?

Nói không chừng cô ta có ý định trả thù, cố ý đem hôn sự này làm ầm lên để mọi người đều biết, làm cho mọi người chê cười mình.

Từ Trì nghĩ đến khả năng đó, trong lòng nổi lên một cảm giác chán ghét.

"Nếu đã chuyển tới, mày thấy chưa, trông thế nào vậy?"

Thấy Từ Trì an tĩnh, Phương Thư lại nhỏ giọng nói thầm.

Khỏi nói, Ứng Huy quả thật là từng gặp qua.

"Ôi, nhìn cái vẻ mặt này của mày, đẹp gái sao? So hotgirl trường Diệp Hiểu Hủy thì như thế nào??"

Phương Thư đúng là không có tâm, Ứng Huy liếc nhìn Từ Trì một cái, khô khan nói: "Cũng được, là đẹp kiểu sắc mặt tái nhợt, nhìn qua không khỏe mạnh lắm."

"Mỹ nhân ốm yếu sao." Phương Thư chống cằm nghĩ nghĩ: "Nhưng mà cũng đúng, nhà họ Du nói cô ta là do bà Du, nhưng viện điều dưỡng của bà Du không phải ở trấn trên sao, nếu như thân thể cô ấy từ nhỏ đã không tốt, để ở nông thôn tĩnh dưỡng, vậy là xong."

Với một gia đình như họ, ai lại để con gái cưng ở nông thôn mà nuôi dưỡng.

"Này!" Người từ nãy đến giờ vẫn luôn không gì, Từ Trì cười nhạo một tiếng: "Xinh đẹp thì sao, nhân phẩm không được!"

Phương Thư gãi gãi đầu: "Ừ."

Một số bạn học nữ trong lớp đã nhận xét không hay về Du Điềm, lại thêm việc mấy ngày nay Du Song, cũng chính là em gái của Du Điềm, cô ta đã học cùng lớp với họ từ khi còn học cấp 2, Du Song mấy ngày nay cứ như rất tủi thân, nghe nói là do không khí ở nhà, chuyện là gần đây nhà họ Du xuất hiện thêm một Du Điềm, Du Song chịu không khí ấy như thể nào...... Cũng bị bạn học đàm tiếu rất nhiều, mà trong đó còn lúc nào cũng có tên của Du Điềm.

Phương Thư buồn rầu nói: "Nói như vậy, anh Trì không thích, nhưng thái độ của lão gia tử nhà cậu không phải rất kiên quyết sao?"

Hôn sự này là do Từ lão gia tự định ra, cũng là Từ lão gia tự chủ trương để Du Điềm chuyển tới bọn họ trường học, để cho hai đứa nhỏ gia tăng cơ hội tiếp xúc, thuận tiện bồi dưỡng tình cảm.

"Cái đó thì có liên quan gì với tôi?" Từ Trì trừng mắt: "Ông ấy thích ông ấy cưới đi!"

"Phụt ——"

Phương Thư uống ngụm nước đến bên miệng thì phun ra, lão gia Từ nay đã bảy tám chục tuổi, vậy mà lời này cũng dám nói!

Từ Trì: "Hôn sự này không có khả năng, tôi không chấp nhận."

Ứng Huy thật thà cầu thị: "Người cậu còn chưa gặp qua mà."

"Thấy hay chưa thấy thì có liên quan gì, cậu không nghe thấy trong lớp bàn tán như thế nào à, Du Song nói như thế sao?"

"Loại người này, chẳng lẽ tôi chỉ cần thấy cô ta thì sẽ đổi ý?!"

Từ Trì khó chịu: "Lại nói, nếu tính cách của cô ta tốt thì việc này cũng tuyệt đối không thể."

Đính hôn từ trong bụng mẹ là ý nghĩ từ thời đại nào rồi, mẹ kiếp!

Vừa dứt lời, một nữ sinh váy trắng đã đi tới, chờ khi đến gần, Phương Thư nhận ra là Du Song.

Du Song lập tức đi đến trước mặt Từ Trì, mang vẻ mặt xin lỗi nói: "Từ Trì, tớ vừa nghe được lớp bàn tán, chị của tớ hôm nay mới vừa chuyển tới, chuyện gì cũng không biết, chị ấy nhất định không phải cố ý lỡ miệng nói ra, tớ thay chị ấy......"

Nói như vậy, không phải là chứng thực chuyện đồn đãi vớ vẩn này là do Du Điềm truyền ra à, sắc mặt Từ Trì lại đen thêm một tầng.

"Cậu ta ở đâu?"

"Hả?" Du Song ngẩn người: "Chị ấy mới vừa ở sân thượng......"

Từ Trì đen mặt chạy ra ngoài.

Để lại đám người chỉ còn thấy cái bóng, lúc này Du Song mới phản ứng lại: "Cậu ấy, cậu ấy đang muốn đi tìm chị tớ sao?"

Ứng Huy liếc nhìn Du Song một cái, buồn cười: "Cậu nói như vậy, còn không phải là muốn anh ấy đi tìm Du Điềm gây sự sao?"

Sắc mặt Du Song tái mét: "Không phải, cậu hiểu lầm rồi......"

Ứng Huy mặc kệ Du Song, túm Phương Thư: "Đi thôi."

*

Cùng lúc đó, một nữ sinh trên sân thượng dựa vào lan can thở dài.

Thiếu nữ rũ mắt, hàng mi mảnh mai rủ xuống, trước mắt bị che lấp bởi một cái bóng hình trăng lưỡi liềm, cô mặc một bộ váy hoa nhí, ánh mặt trời nhè nhẹ phủ trên làn da của cô, gương mặt trắng nõn đến mức như trong suốt, mang vẻ đẹp kiểu rất mong manh.

Cô chính là Du Điềm trong miệng mọi người khi nãy.

Cô cũng biết, Từ Trì đang đi về phía cô.

Không phải cô nhìn thấy gì từ trên sân thượng, mà là, dựa theo cốt truyện, Từ Trì phải tới đây.

【 Ký chủ, nhiệm vụ cốt truyện đã khởi động, nam chính sẽ xuất hiện trong vòng mười phút nữa. 】

【 Mời phối hợp theo lời kịch của cốt truyện. 】

Âm thanh hệ thống nhắc nhở lại lần nữa vang lên, Du Điềm mím môi, thậm chí còn nhắm mắt lại.

【 Ký chủ, nữ phụ ở thế giới này đã chạy trốn, làm cho cốt truyện không thể tiến triển thêm. 】

【 Ký chủ, xin phối hợp làm nhiệm vụ, sửa chữa mạch truyện, sau đó mới có thể đưa cô quay về thế giới ban đầu. 】

Cảm nhận được Du Điềm đang chống cự, hệ thống lập tức bắt đầu niệm kinh.

【 Ký chủ, bệnh tình của cô ở thế giới gốc đã trong tình trạng nguy kịch, làm xong nhiệm vụ thì có thể khen thưởng cho cô bằng việc khôi phục khỏe mạnh, lấy sinh mệnh mới. 】

Có ba câu này nhai đi nhai lại, từ ngày hôm qua Du Điềm xuyên vào trong sách, đã bị hệ thống nói đi nói lại vô số lần.

Đúng vậy, trước mắt không phải là thế giới gốc của cô, mà là một quyển sách tên 《 Thiếu Nữ Ngọt Ngào 》.

Là quyển sách mà bạn cô mang cho cô mượn lúc cô nhận được giấy báo bệnh tình trở nặng, hy vọng có thể mang lại hạnh phúc nào đó cho cô.

Nhưng mà bây giờ, Du! Điềm! Không! Hạnh! Phúc! Một! Chút! Nào!

Xuyên vào trong sách còn chưa là gì, làm vị hôn thê mù của nam chính cũng chẳng làm sao, nhưng mà, cô làm thế nào cũng không hiểu sao lại phải trói buộc thêm một cái hệ thống?! Hệ thống mang cái tên rất real, sợ cô không biết sự tương đồng, cái gọi là hệ thống nữ phụ ác độc, đã trói buộc ở trên người cô, cưỡng chế cô vào vị trí vị hôn thê nữ phụ ngốc nghếch trong cốt truyện......

Nguyên chủ chạy rồi, với cái thiết lập này, ai mà chả muốn chạy trốn!

"Đùng ——"

Cửa sân thượng bị một chân đá văng ra.

Một thiếu niên áo trắng mang vẻ mặt không kiên nhẫn đi ra.

Nhìn qua thiếu nữ có ngũ quan giống với Du Song vài ba phần, sắc mặt Từ Trì không tốt nói: "Cậu chính là Du Điềm?"

"Tôi là Từ Trì của nhà họ Từ."

Du Điềm uể oải không nói lời nào.

Từ Trì cũng không thèm để ý đến phản ứng của cô, đi thẳng vào vấn đề:

"Mặc kệ lúc trước lão gia nhà chúng tôi và cậu có nói gì đó, nhưng chúng ta không có khả năng."

"Cậu nghĩ như thế nào tôi cũng quản không được, nhưng mà trong trường học những cái tin đồn nhảm nhí đó, đừng để tôi lại nghe thêm lần thứ hai!"

Đây là, uy hiếp?

【 Xin ký chủ phối hợp nói ra lời thoại: "Tôi không biết cậu đang nói cái gì." 】

Du Điềm: "......"

【 Lời thoại bị trì hoãn, trừng phạt một lần. 】

Lưng Du Điềm khẽ run, một trận xuyên tim đau đớn ập lên người, sắc mặt cô càng trắng thêm vài phần, ngón tay bị giật tê rần.

Haizz, từ ngày hôm qua cho tới nay, cô cũng bị trừng phạt rất nhiều lần.

Đau xuyên tim, so ra cũng đỡ hơn bệnh ung thư ở thế giới gốc, nhưng cũng không nhẹ hơn là bao.

Đây có chỗ nào giống làm nhiệm vụ thắng khen thưởng, rõ ràng là tiện tay kéo một con trâu tới thúc thật mạnh vào cốt truyện mà!

Tưởng tượng như vậy, đáy lòng Du Điềm có chút tức giận.

【 Xin ký chủ phối hợp nói ra lời thoại: "Tôi không biết cậu đang nói cái gì." 】

【 Hình phạt tiếp theo sẽ được thực hiện sau ba phút nữa. 】

A a a!

Một câu đơn giản như vậy, cô có thể, cô có thể.

Du Điềm gõ vào bảng điều khiển, kéo kịch bản của cốt truyện ra, rồi cô nhìn vào ——

—— Du Điềm: " Tôi không biết cậu đang nói cái gì."

—— Từ Trì: "Hả, đừng giả bộ ngốc nghếch, cậu mà không biết?"

—— Du Điềm: "Tôi thật sự không biết."

—— Từ Trì: "@##¥...... Nói sao vậy?"

—— Du Điềm: "Cái này, cậu nghe tôi giải thích."

—— Từ Trì: "Tôi không nghe." Nói xong nam chính xoay người chạy đi.

—— Du Điềm đuổi theo đi: "Tôi thật sự phải giải thích."

—— Từ Trì: "Tôi không nghe tôi không nghe."

"............" Cô mù rồi.

Phải tốn bao nhiêu tiền mới có được đôi mắt không biết đọc kịch bản đây.

"Cậu nghe thấy không?"

Thấy môi Du Điềm tái nhợt, đợi hồi lâu không nói lời nào, Từ Trì đè nén cảm xúc hỏi một câu.

Du Điềm đánh giá Từ Trì, biểu tình tỏ vẻ một lời khó nói hết, thiếu niên trước mặt dáng người đĩnh bạt, ngũ quan rõ ràng, tuy không phải là một người đàn ông chuẩn mực, nhưng...... Tôi không nghe tôi không nghe???

Đợi chút có phải Từ Trì còn muốn kẹp cái bát tự, chạy từng bước nhỏ ra ngoài......*

【 Xin ký chủ phối hợp nói ra lời kịch " Tôi không biết cậu đang nói cái gì." 】

"ĐM cút đi...!"

Từ Trì: "?"

Từ Trì mặt đen: "Cậu mắng tôi?!"

Cô không có, hoàn toàn không có!

Cốt truyện chết tiệt!

Người yêu dấu ơi, cô là người có thể chịu đựng được nỗi đau của căn bệnh ung thư giai đoạn cuối, chỉ cần không đau đến chết, nó vẫn cứ ăn mòn như vậy!!

【 Sai lời thoại, trừng phạt một lần. 】

Xương sống lưng bị chấn động, nội tâm đau đớn, Du Điềm chống tay lên lan can của sân thượng muốn đi ra ngoài, ra xa cái nơi chết tiệt này .

Bỗng nhiên sau lưng vang lên một tiếng rắc.

Du Điềm sửng sốt, ngay sau đó thân thể như không trọng lượng ngã ra sau, bầu trời xuất hiện ngay trước mắt.

Lan can đã cũ, khiến cô ngã từ sân thượng xuống.

Ngay lúc bị ngã xuống, Từ Trì đột nhiên chạy vọt tới chỉ một tay đã đỡ được cô.

Không đỡ được lâu, vì lan can trước mặt cậu, cũng nứt ra ngay sau đó......

Khu dạy học của bọn họ, nếu như nhớ không lầm thì tám, chín tầng?

Chậc, lòng mát rượi, tim lạnh thấu!*

* Câu này là câu quảng cáo của Sprite bên Trung nè (Tui thấy nó hài hài nên thêm link QC vô hihi)

*

【 Hệ thống hỗn loạn, hệ thống hỗn loạn. 】

【 Quản trị viên 03 gặp trục trặc, 03 gặp trục trặc #¥@...... 】

【 Thế giới này sẽ được quản trị viên tạm thời 04 tiếp quản. 】

Du Điềm đỡ trán ngồi dậy, ngoại trừ có chút choáng váng, còn thân thể cũng không chảy máu như cô tưởng tượng, đương nhiên, cũng không may đến nổi ngã một cái đã quay về thế giới của mình.

Nhìn xung quanh một cái, lạ quá, giống như thời gian dừng lại, những người xung quanh đều yên lặng.

【 Ký chủ, cô không đoán sai, thời gian đã ngưng đọng, thế giới đang được sửa chữa. 】

Thay đổi quản trị viên, âm thanh hệ thống cũng không còn quá máy móc.

Du Điềm xoa nhẹ một tóc, thấy mái tóc như mấy cái xúc tua ngắn, cô ngẩn người.

Nhìn xuống bàn tay, tay cô, to như vậy từ lúc nào?

Nhìn xuống nữa thì thấy, ngực cô đâu? Ngã nên xẹp rồi??

Còn chiếc váy hoa nhí khi nãy cô mặc ra ngoài đâu?!

Sau đó một bên mắt Du Điềm nhìn qua, thì thấy người đang trong giấc ngủ say...... là mình.

Tóc dài, váy hoa nhỏ, giày cao gót, và ngực...... Thuộc về thân thể của Du Điềm.

"A a a ——"

【 Khụ, ký chủ xin bình tĩnh, đầu tiên chúc mừng cô đã thuận lợi sống sót, chỉ là có điều gì đó không ổn trong cuộc giải cứu này...... 】

"Tôi đã nhìn ra rồi!!"

Sờ soạng vùng đất bằng phẳng trước ngực một lần, Du Điềm tuyệt vọng tìm điện thoại để tự chụp một phen, màn hình phản chiếu thiếu niên có khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, làn da trắng nõn, là bộ dáng của Từ Trì......

Cô và nam chính Từ Trì, đã hoán đổi thân thể?!

Du Điềm: "......"

Du Điềm: "!! Làm sao để có thể đổi về trở lại??!"

【 Tinh ~ sự cố này tạm thời chưa có cách sửa chữa. 】

"Nói tiếng người đi!!"

【 Không đổi lại được. 】

Sau khi sửng sốt một lúc, Du Điềm vui mừng khôn xiết: "Vậy thì không cần tiếp tục làm nhiệm vụ nữa?"

【 Khụ! Bởi vì tôi đang sửa chữa hệ thống và đang tận sức sửa chữa mạch cốt truyện tương ứng, nên nhiệm vụ vẫn phải tiếp tục. 】

Tiếp tục?

Ánh mắt Du Điềm thể hiện vẻ không thể tin được, chậm rãi, dừng mắt ở chỗ Từ Trì, cũng chính là thân thể nữ phụ kia.

【 Không sai, nhiệm vụ sẽ tiếp tục được thực hiện bởi cơ thể của cô, mặc kệ ở bên trong là ai. 】

Nói cách khác, nếu cô trong thân thể nam chính, nam chính cũng phải giúp cô làm nhiệm vụ?

【 Tinh ~ chính xác. 】

Trong chốc lát Du Điềm đã rối tung lên..

Nhưng nghĩ đến cảnh bị chất vấn vừa rồi, phải nghẹn khuất mà giải thích trường hợp, cô và Từ Trì hoán đổi thân thể cho nhau......

Để Từ Trì giúp cô chịu đựng mọi sự tủi nhục này, rồi cuối cùng trải nghiệm cảm giác kết cục của vai phụ, bị......

【 Ký chủ, ý tưởng của cô có chút nguy hiểm. 】

"Hahaha."

Du Điềm chống cự được hai ngày...... bỗng nhiên cô có thể sống lại rồi.

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . 

#O'Hara

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro