Chương 15: Ngôi sao thứ 15

Nhưng mà nói đến viêc mời khách, Thang Bối cũng không biết nên mời Thẩm Thời ăn cái gì, cô biết những nhà hàng sang trọng của thành phố S, bởi vì Quý Văn Bách hay đưa cô tới những chỗ đó; cũng biết quán ăn bình dân ở thành phố S, bình thường cô cùng đám bạn học sẽ tốp năm tốp ba đi ra ngoài ăn.

Cho nên rốt cuộc là chọn sang trọng hay là ăn ngon? Thang Bối nhất thời xoắn xuýt, liền ngẩng đầu hỏi Thẩm Thời: "Anh... Thẩm, anh là muốn ăn đắt một chút, hay là rẻ một chút?"

"... Khục!" Lời vừa thốt ra, Thang Bối liền nhận thức được mình đã nói sai, lập tức giơ bộ mặt tươi cười nhìn về phía Thẩm Thời. Bối gia ngươi thật có chút ngu ngốc mà, thế mà lại trực tiếp hỏi ra lời trong lòng, không hề che giấu bộ dạng hẹp hòi một chút nào.

Thẩm Thời thật sự cũng không nghĩ tới cô sẽ hỏi trực tiếp như vậy, đang muốn lên tiếng, Thang Bối Bối đã bổ sung thêm một câu giải thích: "Ý của tôi là, anh thích không gian sang trọng hay đồ ăn ngon hơn?"

Thẩm Thời cười một tiếng, mở miệng nói: "Cái này không phải là do người mời khách quyết định sao?"

Thang Bối: "..." Hoàn toàn không nghĩ tới Thẩm Thời có thể nói như vậy, không phải anh nên khách khí trả lời cô -- đương nhiên là đồ ăn ngon quan trọng hơn.

Cũng đúng a.

Nếu Thẩm Thời đã không khách khí, Thang Bối sẽ tự mình quyết định, trong đầu đã có một lựa chọn rất tốt, quán ăn ngày gần trường học của cô, nhưng cô cũng phải hỏi lại Thẩm Thời: "Anh Thời, anh có thể ăn được đồ Nhật không?"

Thẩm Thời ăn uống cũng không kén chọn, gật đầu: "Có thể."

Bởi vì nghe được ai đó cũng gọi là anh Thẩm, Thang Bối đổi xưng hô với Thẩm Thời thành anh Thời. Thẩm Thời mặc dù không thèm để ý đến vấn đề xưng hô, nhưng có người cứ đổi đi đổi lại tên gọi của anh như vậy, không bằng gọi thẳng tên anh luôn cho nhanh.

"Nếu như rối rắm, có thể trực tiếp gọi tên tôi." Thẩm Thời nói.

"Không được--" Thang Bối lắc đầu nói, ngẩng đầu nhìn anh nói với ngữ khí khẳng định, "Anh lớn hơn tôi nhiều như vậy, nếu gọi tên trực tiếp thì thật không lễ phép nha."

Thẩm Thời cũng không trả lời, cũng không đề nghị thêm cái gì nữa.

Quán Nhật gần học viện Hí kịch tên là Thu Tử, một quán Nhật tiêu biểu. Không gian tuy nhỏ, nhưng trang trí có phong cách rất đặc biệt: quầy bar làm từ gỗ thô, chén dĩa gốm, sàn nhà gỗ màu sậm kết hợp với rèm cửa đầy hoa, mặt tường treo đầy tranh mĩ nữ. Từ cửa lớn đến cửa sổ đều treo những ngọn đèn lồng màu đỏ, không gian đơn giản lại không kém phần thanh nhã.

Anh đèn trong phòng cũng là ánh sáng vàng, chiếu lên toàn bộ không gian mang đến không khí ấm áp tự nhiên.

Bởi vì quán trông rất xinh đẹp và thú vị, nên có thể xem như là quán quen của cô cùng mọi học viên học viện hí kịch. Năm nay cô còn ở chỗ này làm tiệc chia tay với với đàn chị ngành biểu diễn, liên hoan chúc mừng đàn anh trong học viện.

Quan trọng là, nếu cô cùng bạn bè tới đây ăn, thì sẽ được giảm giá.

Thẩm Thời ngồi xuống, Thang Bối mỉm cười đưa thực đơn cho anh, Thẩm Thời nói: "Nơi này cô quen thuộc hơn, cô chọn món đi."

"Được." Thang Bối liền nhanh chóng gọi đồ ăn ngon.

Bởi vì đồ Nhật mỗi món đều có chút ít, nên cô gọi một lúc thật nhiều, Thẩm Thời không khỏi nhắc nhở: "Tôi ăn cơm hơi trễ, không cần gọi nhiều như vậy."

Thang Bối ngẩng đầu: "Tôi ăn cơm trưa rất sớm..."

Hơn nữa, cô làm việc ở đoàn làm phim một ngày tiêu tốn rất nhiều thể lực, nếu tối nay không ăn nhiều, sáng mai làm sao có sức lực tiếp tục khiêng đạo cụ.

Thang Bối gọi một bàn đồ ăn Nhật, cộng thêm một nồi lẩu thịt bò nhỏ. Trước mặt là hai phần cá hồi cùng cá ngừ đại dương, Thang Bối nói với Thẩm Thời: "Mặc dù nhà hàng này có chút nhỏ, nhưng nguyên liệu nấu ăn không hề thua kém với những nhà hàng Nhật sang trọng." Những nhà hàng Nhật cao cấp kia, mỗi lần ăn đều tốn mấy triệu, Quý Bách Văn dẫn cô đi ăn một bữa cô liền không có hứng thú. (Tớ đổi lại đồng tiền chỗ này cho phù hợp với Việt Nam nhé.)

Thẩm Thời nhìn về phía thịt cá hồi và cá ngừ trong dĩa, đúng là rất tươi. Anh cầm đũa lên.

Thang Bối cũng bắt đầu ăn những món yêu thích, đúng lúc này, điện thoại di động của cô vang lên hai tiếng, Trương An Thạc ở Los Angeles nhắn tin trong Wechat mời cô ăn gà.

Không do dự, Thang Bối từ chối lời mời của bác sĩ Trương, đưa ra một lý do: "Bác sĩ Trương, tôi đang bận..."

"Ai, ta thật nhàm chán a. @Thẩm Thời bây giờ cậu đang làm gì vậy? Tớ muốn tìm em Thang chơi game thì cô ấy lại đang bận." Nửa phút sau, bác sĩ Trương lại nhắn thêm một tin nhắn @Thẩm Thời.

Thẩm Thời cầm điện thoại di động lên, mắt nhìn tin nhắn trong nhóm Los Angeles.

Thang Bối: ...

"Tôi cũng đang bận." Thẩm Thời trả lời Trương An Thạc.

Thang Bối ngẩng đầu, cười một cái nói: "Đang ăn nên không tiện chơi game."

Thẩm Thời nhìn cô, uh, để điện thoại di động xuống.

Trong nhóm, Trương An Thạc không chịu nổi tịch mịch lại đồng thời @Thang Bối cùng Thẩm Thời rồi nói: "Bác sĩ Thẩm, hôm qua em Thang nói muốn mời cậu ăn cơm, cậu đã thấy tin nhắn chưa?"

Sau đó, cô cùng Thẩm Thời đều không để ý tới Trương An Thạc.

Rõ ràng chỉ là không nói cho bác sĩ Trương là cô đang ăn tối cùng với bác sĩ Thẩm, vậy mà lại giống như cô và Thẩm Thời đang lén lút làm chuyện gì bí mật... Không biết tại sao, Thang Bối đột nhiên cảm thấy có chút 

Rõ ràng chỉ là không có nói cho Trương thầy thuốc nàng cùng Thẩm bác sĩ đã hẹn lên cơm, lại giống như là nàng cùng Thẩm Thì một khối đã làm gì tư mật sự tình. . . Không biết vì cái gì, Thang Bối đột nhiên cảm thấy có chút gai nhỏ kích.

Ừm... và một chút xốn xang.

Thậm chí, cô cảm thấy quan hệ của cô và Thẩm Thời lại thêm một chút thân thiết.

Thang Bối nhớ tới cuộc gọi lúc chiều của Quý Tử San, ỷ vào suy nghĩ quan hệ của mình và Thẩm Thời thân thiết hơn lúc trước, liền trực tiếp hỏi thẳng: "Bác sĩ Thẩm, anh cũng biết Quý Tử San sao?"

"Đúng, có biết." Thẩm Thời lên tiếng trả lời, đồng thời nhìn về phía cô.

Lúc đứng chờ xe buýt, anh có kêu tên Quý Tử San, cũng chính là cảm thấy không cần phải giấu diếm chuyện gì. Anh không chỉ quen biết Quý Tử San, mà Thẩm gia cùng Quý gia có mối quan hệ thân thiết với nhau.

Cũng không biết, Thang Bối Bối sẽ có suy nghĩ gì về Quý gia.

Thang Bối nghĩ như thế nào về Quý gia, sự thật lúc trước khi anh cô rời khỏi Chu trang cô đối với Quý cơ bản cũng không biết điều gì. Quý gia đối với cô mà nói, cũng chỉ là gia đình của bố anh trai cô, ngược lại đối với Quý Tử San, cô có chút tâm tư.

Cô và Quý Tử San cùng một tuổi, lần đầu tiên gặp Quý Tử San là lúc cô học lớp năm tiểu học đến thành phố S tham gia cuộc thi kể chuyện cấp quốc gia, sau khi cuộc tranh tài kết thúc kết quả vẫn chưa được công bố, bỗng nhiên một cô bé ở tổ khác chạy đến nói với cô: "Tôi nhất định sẽ thắng cậu."

Khi còn bé cô cũng là một đứa nhóc không chịu thua kém, liền trả lời: "Cậu thế nào lại có thể thắng được tôi? Cậu kể chuyện không tốt bằng tôi."

Kết quả cuộc thi dĩ nhiên là -- Thang Bối Bối cô được giải nhất. Dù sao, nếu cô không có thiên phú làm sao lại có thể nhắm mắt lại viết ra được bốn mươi tập kịch bản của "XX truyện"?

Năm đó cô cùng với cô bé cùng thi tên Quý Tử San gặp qua, ngày đó mẹ của cô bé đó đưa cô bé đi thi, cũng đúng lúc nhìn thấy Thiện Thiện cùng lão Thang đưa cô đến S thị tham gia thi đấu.

Cho nên khi còn bé ấn tượng của cô và Quý Tử San chỉ đơn giản như vậy.

Một lẫn nữa gặp lại Quý Tử San, là lúc Quý Bách Văn anh của cô quay trở về thành phố S, sau khi kì thi vào cấp ba kết thúc, anh cô đến trạm xe buýt đón cô, đằng sau đó có một cô gái cột tóc đuôi ngựa đi theo phía sau. Dù cho anh cô đã rời khỏi Chu trang không còn ở bên cạnh cô, nhưng thật sâu trong lòng cô vẫn luôn cảm thấy Quý Bách Văn vẫn là một người anh của cô, nhưng sau chuyến du ngoạn kia trở về, cô đã hiểu anh cô không phải là anh của một mình cô.

Cùng là học sinh cấp ba nhưng Quý Tử San, đã trở thành một thiếu nữ kiêu căng lạnh lùng ít nói.

Sau khi lên cao trung thành tích học tập của cô không còn tốt như trước, mỗi tuần anh cô đều sẽ gọi điện thoại cho cô, ngẫu nhiên trong điện thoại nghe được giọng Quý Tử San chạy tới hỏi bài tập: "Anh, đề bài này anh giảng qua cho em một lần đi!"

...

Nói tóm lại, cô và Quý Tử San không quen, nhưng bởi vì hai người có cùng một người anh, dù ít dù nhiều cũng sẽ có tiếp xúc chút ít. Lại bởi vì quan hệ của hai người tương đối đặc biệt, cho nên mỗi lần gặp cũng đều tương đối... Cứng nhắc.

Đối với Quý Tử San, cô mặc dù không quá thích tính cách của cô ây, nhưng lại vô cùng thưởng thức năng lực của cô ấy. Dù sao, năm đó Quý Tử San dựa vào cố gắng của mình thi đậu đại học y S, cùng là một cô gái kiên trì theo đuổi mục tiêu của mình a!

"Bác sĩ Thẩm, anh quen biết Quý Tử San như thế nào?" Thang Bối mở miệng hỏi, ánh mắt mang theo chút suy ngẫm.

Thẩm Thời không trực tiếp trả lời vấn đề quen biết như thế nào, thay đổi cách trả lời nói với người trước mặt: "Trước kia nhà chúng tôi ở gần nhau."

Thẩm Thời nói như vậy, Thang Bối liền hiểu rõ, nhỏ giọng nói: "... Thanh mai trúc mã a." Thanh âm của cô rất nhẹ, chỉ ngắn gọn đáp lại một câu.

Thẩm Thời xém chút nữa bị sặc mù tạc.

Anh ngẩng đầu, ánh mắt nhìn thẳng về phía Thang Bối, trầm mặc, giải thích một cách chính xác: "Thanh mai trúc mã không phải là cùng nhau lớn lên sao? Tôi lớn hơn cô nhiều như vậy... Cho nên cũng lớn hơn Quý Tử San rất nhiều."

Ách, đúng vậy. Đôi mắt Thang Bối hiện lên ý cười gương mặt xuất hiện lúm đồng tiền nhỏ, cô cũng nghĩ nghĩ một chút về vấn đề tuổi tác lại nói, "Vậy thì cũng không khác lắm so với việc anh nhìn Quý Tử San lớn lên."

... Phát hiện này, còn không bằng hai người là thanh mai trúc mã đi.

"Tôi ở Mỹ ngây người mười hai năm, làm sao có thể nhìn Quý Tử San lớn lên?" Thẩm Thời mở miệng lần nữa, hỏi cô.

"..." Đây là một vấn đề toán học nha.

Thang Bối cảm thấy tối nay đầu óc mình có chút trì độn, không chỉ phản ứng chậm, có không ngừng phạm sai lầm. Cô lúc nãy đã nghĩ, nếu như Thẩm Thời thật sự rất thân thiết với Quý Tử San, sau này cô sẽ hạn chế liên lạc với Thẩm Thời.

Cô cùng Quý Tử San có cùng một người anh trai đã rất khó chịu, lại còn kết giao bạn bè chung, rất khó xử.

Ngày thứ hai, "Ái Đô" quay tại trong nhà, một đám diễn viên đóng vai bác sĩ đang ở phòng họp tiến hành tranh cãi kịch liệt, cũng chỉ vì đưa ra phương án trị liệu cho một bệnh nhân nào đó, có chút khác biệt.

Đây là một cảnh quay vô cùng quan trọng, đạo diễn liên tục kêu dừng nhiều lần vẫn không thỏa mãn.

Có đôi khi kỹ thuật diễn không thể bù đắp được các kỹ xảo quay phim, nếu như trong ống kính không thể hiện được không gian chật chột, sẽ rất tương phản với không khí căng thẳng xung đột của các diễn viên đang diễn. Giữa lúc nghĩ ngơi, Thang Bối cầm một trái táo đưa cho đạo diễn, mở miệng nói: "Vương đạo, ăn táo đi."

Vương đạo cầm lấy trái táo, đặt ở máy giám sát bên cạnh.

Thang Bối ngồi ở bệnh cạnh, bắt đầu nói chuyện: "Vương đạo, tôi có một ý tưởng..."

"Nói."

Thang Bối đứng lên, bắt đầu trình bày ý tưởng của mình: "Lát nữa khi chúng ta quay cảnh này, có thể thay đổi góc quay để điều chỉnh cảm giác về thị giác được không, từ từ giảm độ cao máy quay phim, sau đó tập trung quay vào chính giữa, cuối xùng liền dùng góc máy từ dưới lên quay lại cảnh các bác sĩ đang giằng co, như vậy các góc tường trong phòng họp sẽ thể hiện được sự chật hẹp, liền hình thành cảm giác phong bế bức bối.

Như vậy, sự căng thẳng của mọi người cũng... có

Thang Bối càng nói càng nhỏ, cuối cùng đụng phải ánh mắt của Vương đạo, liền chậm rãi ngừng lại.

"Nói tiếp, nói tiếp." Vương đạo yêu cầu cô.

Thang Bối lắc đầu, không dám.

"Đến, cô ngồi xuống đây!" Vương đạo vừa chỉ chỉ vị trí của mình, vừa nói với cô

"Đến, ngươi ngồi cái này!" Vương đạo vừa chỉ chỉ vị trí của mình, nói với nàng, "Ta đem chỗ ngồi của ta tặng cho ngươi, ngươi đến ngồi ở chỗ này xem thật kỹ."

Thang Bối tiếp tục lắc lắc đầu, không dám, thật không dám.

"Ha ha!" Vương đạo diễn đột nhiên cười ha hả, trực tiếp lôi kéo Thang Bối ngồi xuống, sau đó nhìn về phía đạo diễn thứ hai nói, "Điều chỉnh máy móc, sử dụng cách thức quay của tiểu thang quay thử một lần."

Thang Bối: ... Nhị gia của cô ơi, vừa rồi thật sự hù dọa trái tim yếu đuối của cô mà.

...

Mấy ngày sau đó, Thang Bối nghiêm chỉnh học tập quay phim ở bệnh viện phía đông, không quấy rầy Thẩm Thời nữa. Nếu không có chuyện gì đặc biệt, cô sẽ không chủ động tìm bác sĩ Thẩm. Dù sao bữa tối hôm trước cô đã dẫn Thẩm Thời đi ăn nhà hàng Nhật, coi như cảm tạ quãng thời gian ở Los Angelé Thẩm Thời đã quan tâm cô; những ân tình còn lại thì phải để Quý Bách Văn trả à nha!

Về phần giúp đỡ của bác sĩ Trương đối với cô, cô cũng không cần khách khí, dù sao trước đó mỗi khi rảnh cô đều dẫn bác sĩ Trương đi bắn gà. Hai người đã hoàn toàn thành lập quan hệ sinh tử có nhau rồi.

Trương An Thạc: ... Đúng.

Bởi vì Trương An Thạc cùng Thang Bối mỗi ngày rảnh rỗi sẽ cùng nhau chơi vài ván game, Trương An Thạc lại luôn thích nhắn tin tìm Thang Bối trong nhóm chat, cho nên tin nhắn gần nhất trong nhóm Los Angeles đều không có gì khác biệt, nội dung vô cùng đơn giản, có vẻ mỗi ngày đều là --

Em Thang, bắn gà không?

Em Thang, bắn gà không?

Em Thang, bắn gà không?

Em Thang, bắn gà không?

Thẩm Thời: ...

Tác giả có lời muốn nói:

Vở kịch nhỏ

Trong lúc bác sĩ Trương cùng Thang Bối đang chơi bắn gà ở Los Angeles, Thang Bối đột nhiên gọi Trương thầy thuốc: "Nhanh, sờ tôi một chút."

Trương thầy thuốc tạm dừng, đụng một cái vào cái đầu của Thang Bối.

Thang Bối sờ đầu: What the hell!

Cách đó không xa Thẩm Thì: ...

(sờ một chút: ý là cứu đồng đội đã bị đánh bại)

Chương này kỳ thật tình cảm đã có một chút chuyển hướng nhỏ, nhưng vẫn còn rất mịt mờ ~~

Mặt khác Quý Tử San không phải nữ phụ xấu xa.

200 hồng bao, cốc cốc!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro