Chương 60

Trong lớp học...

Nó ngồi đăm chiêu nhìn ra cửa sổ, trong lòng rốibời. Cứ nghĩ đến ánh mắt của Nghiên Hy thì nó lại vô cùng khó hiểu. Ánh mắt ấy,quen thuộc đến kì lạ, giống như nó đã từng nhìn rất lâu vào nó vậy, lâu đến mứckhiến cho ánh mắt ấy thật sâu ghim vào tim. Baekhyun bước vào lớp, nhìn nó ngồiđăm chiêu bên cửa sổ, cậu đi tới lay lay người nó:" Hê, Luhan, sao ngồi đơra vậy? Có tâm sự gì sao?" Nó quay lại nhìn Baekhyun, hai mắt rưngrưng:" Baekhyun ơi..." Baekhyun hốt hoảng nhìn nó:" Sao vậy, cậulại phát bệnh nữa sao?" Nó lắc lắc đầu, đáng thương hề hề nói:" ...Tớđói!" Rầm! Baekhyun trực tiếp té từ trên ghế xuống! Cậu đứng dậy, kí đầunó, mắng:" Hừ, đồ quỷ, làm người ta tưởng bị làm sao chứ? Thôi được rồi,ngồi đó đi, tớ đem đồ ăn đến cho!" Baekhyun đi rồi, nó lại đăm chiêu nhìnra cửa sổ. Bỗng nhiên, có tiếng vật sắc xé gió lao thẳng về phía nó ngồi. Phập!Một con dao con cắm ngay vào tường, sát với mặt nó, đầu mũi dao ghim một mảnhgiấy. Nó rút con dao ra, giật tờ giấy trên đó rồi đọc. Đọc xong, nó cười nhạt,vất mảnh giấy trên đất, xoay người ra khỏi lớp. Trên tờ giấy, chỉ ghi vỏn vẹndòng chữ: Nếu muốn biết thân phận Lạc Nghiên Hy thì hãy đến nhà kho sau trường.

Lúc này, nhà kho phía sau học viện...

Không hổ danh là Học viện Hoàng gia, nhà kho màcũng to rộng như vầy! Ít nhiều gì cũng bằng phòng khách nhà nó, mà phòng kháchnhà nó thì...

Trước cửa nhà kho có vài nữ học viên đang đứng.Nó thở dài. Nó đoán cấm có sai mà! Thân phận Lạc Nghiên Hy đến nó còn khôngbiết thì ai biết? Nó tiến đến trước mặt mấy người kia, hỏi:" Gọi tôi rađây có việc gì không?" Mấy đứa con gái chỉ vào nhà kho phía sau:" LạcNghiên Hy đang ở trong đó, muốn cứu cô ta thì cậu hãy vào đó đi!" Nó khôngnói gì, lững thững xỏ tay túi áo đi vào. Quả thật, nó thấy Lạc Nghiên Hy bịtrói nằm một góc của nhà kho. Nó vội chạy đến cởi dây trói. Vừa rút miếng vảitrong miệng ra, Nghiên Hy đã òa lên khóc, ôm chặt lấy nó:" Luhan, tớ sợlắm, hu hu, Luhan..." Nó ngạc nhiên nhìn Nghiên Hy:" Sao cậu lại biếttên tôi? Có phải chúng ta từng quen nhau không?" Nghiên Hy biết vừa rồimình lỡ lời, cô vội vã lắc lắc đầu. Cạch, tiếng cửa bị khóa. Nó thốt lên:"Chết tiệt!" Nó chạy đến phía cửa, dùng sức đẩy, cánh cửa cứng không mở rađược. Nó rủa thầm:" Đáng chết, bị khóa ngoài rồi!" Nghiên Hy cũng vộichạy đến, hỏi:" S... Hàm, giờ phải làm sao? Chúng ta bị nhốt lại rồi! Vừanãy tớ nghe mấy bạn kia nói sẽ phóng hỏa đốt kho đấy!" Nó hét lên:"Cái gì? Sao cậu không nói sớm?" Cái bọn học viên trường này điên rồi! Nhàtrường xây kho để bọn họ đốt chắc? Nghiên Hy sợ hãi lùi lại:" Mình, sợquá, nên, nên,..." Nó hít một hơi, nói:" Được rồi, cậu không cần phảisợ! Tớ sẽ đưa hai đứa mình ra ngoài, giờ cậu lùi lại!" Nghiên Hy làm theolời nó. Nó đứng cách xa cái cửa một đoạn, hít một hơi thật sâu, rồi đột nhiên,nó lấy đà chạy thẳng về phía cửa, lúc đến gần, nó nhảy lên, dồn lực vào chânđạp thẳng vào cánh cửa.

" Yahhhhhhhhh........."

Sau tiếng hét của nó, ổ khóa bằng sắt bị nó đạpbung ra, cánh cửa đổ ập xuống. Nó cùng Nghiên Hy nhanh chóng chạy ra ngoài. Bênngoài lúc này là gần 50 đứa con gái tay cầm gậy đứng nhìn nó và Nghiên Hy. Nóchửi thầm:" Khốn nạn!" Đứa con gái đứng đầu giơ gậy chỉ thẳng vào nó,nói:" Lộc Hàm, hôm nay sẽ là ngày tàn của cậu!" Nó cười lạnh:"Mấy người thì làm gì được tôi đây?" Nó đẩy Nghiên Hy sang mộtbên,nói:" Cậu đứng bên đó đi, đừng can thiệp vào, nếu không thì người bịthương sẽ là cậu đó!" Nghiên Hy uk một tiếng liền chạy ra xa, lo lắng nhìnnó. Nó lạnh lùng nhìn đám người trước mặt, bóp tay "răng rắc", cườilạnh hỏi:" Rồi, giờ muốn đấu từng người hay lên tất? Kiểu nào đây cũng chiều!Lâu lắm rồi mới được một lần dãn xương dãn cốt!" Bọn con gái hai mắt nhìnnhau, rồi không hẹn cùng đồng loạt xông lên. Nó mỉm cười. Trò hay, chính thứcmở màn.

Binh, binh.. bốp... á... bốp... binh... rầm...rầm...

Nó đứng dậy, phủi phủi quần áo, vỗ vỗ taynói:" Chơi chán quá đi, mới thế mà đã gục rồi!" Nghiên Hy há hốc mồmnhìn nó. Luhan, cậu ấy đã mạnh đến như vậy rồi sao? Nó bật cười nhìn vẻ ngốcnghếch của Nghiên Hy, nói:" Cậu ngậm miệng lại đi, như vậy thật không cóchút nữ tính nào!" Nghiên Hy đột nhiên hét lên:" Luhan, coichừng!" Nó vội vã quay đầu, nhưng hai mắt đột nhiên mờ đi. Chết tiệt, saođúng lúc này lại phát bệnh chứ? Bốp! Tiếng vật cứng đập vào da thịt, khi nónhìn lại, đã thấy Nghiên Hy nằm dưới đất, trên đầu vết thương đang rỉ máu. Nómột cước đá bay đứa con gái kia, cô ta bay thẳng, đập người vào cây, chỉ nghemột tiếng rắc, cô ta phun ra một ngụm máu, trực tiếp ngất đi. Xem ra phen nàycô gái kia ít nhất cũng phải gãy 3 cái xương sườn. Nó run rẩy ôm lấy Nghiên Hy,máu của cô thấm ướt cả áo nó. Nghiên Hy khó khăn mở miệng:" Luhan..."rồi ngất đi. Nó hốt hoảng hét lên:" Nghiên Hy, tỉnh lại đi, Nghiên Hy..."Đột nhiên nó ôm lấy đầu, đau đớn gào lên:" Aaaaa......." Những hìnhảnh này là sao? Rốt cuộc những điều này là gì? Tại sao những hình ảnh này lạixuất hiện trong đầu nó? Rốt cuộc đây là chuyện gì? Nó vô thức đưa tay ôm chặtlấy Nghiên Hy, hai mắt nó đỏ ngầu, lẩm bẩm:" Mau tỉnh lại đi, mau tỉnh...Tiara...." Trước mắt tối sầm, nó ngất lịm.

" Luhan...." Baekhyun hét lên.

Rốt cuộc nó đã nhìn thấy gì? Thân phận của Lạc NghiênHy là gì? Liệu có gì liên quan đến nó ?

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro