Chương 51: [Trả bút lại cho tôi]


Ánh đèn trong quán bar mờ ảo, khu vực chính giữa quán là sáng nhất, càng ra mép ngoài càng tối.

Phương Thức Du bị câu "I love you" mơ màng say rượu của anh khiêu khích, hắn lập tức đưa tay ra, lòng bàn tay áp vào gáy anh, người nghiêng lại gần hôn lên môi anh. Họ ngồi ở rìa nhóm bạn của Dương Cáo, cũng là khu vực có ánh đèn tối hơn. Hứa Nam Hành chưa từng hôn Phương Thức Du ở nơi công cộng... một nụ hôn chính thức như vậy.

Nụ hôn vội vàng "chụt" một cái dưới khách sạn không tính, nụ hôn tạm biệt bên đường quốc lộ cũng không tính.

Đây là một nụ hôn thực sự trước mặt những người quen biết.

Mọi người nhanh chóng "wow" lên trêu chọc, khiến Hứa Nam Hành hơi đỏ mặt. Anh nâng cốc rượu lên uống một hơi, mỉm cười. Mặc dù mặt anh đỏ, nhưng cũng chỉ là hơi ngại ngùng một chút thôi.

Bạn bè bắt đầu ồn ào: "Hôn thêm cái nữa! Hôn thêm cái nữa!"

Phương Thức Du xua tay, cười nói: "Còn nhìn nữa, chơi trò của mấy người đi."

Bác sĩ Dương ngồi phịch xuống bên cạnh Phương Thức Du, xách theo một chai rượu Rémy Martin, "cạch" một tiếng đặt trước mặt Hứa Nam Hành. Hứa Nam Hành ngạc nhiên, thầm nghĩ chẳng lẽ Dương Cáo muốn anh uống cạn chai này nếu không hôn Phương Thức Du sao?

Nhưng Dương Cáo thừa lúc say rượu, nói: "Thầy Hứa! Chai rượu này tặng các cậu! Chúc hai người trăm năm hạnh phúc!"

"..." Hứa Nam Hành có thể chắc chắn rằng Dương Cáo đã uống say, quên mất hôm nay họ đến đây uống rượu để mừng sinh nhật anh chứ không phải mừng hôn lễ của anh và Phương Thức Du.

Dù sao đi nữa Hứa Nam Hành vẫn gật đầu mỉm cười nhận lấy: "Cảm ơn anh nhé bác sĩ Dương, khách sáo quá."

Sau đó anh gọi phục vụ đến mở chai rượu này ra, mọi người cùng nhau uống. Dương Cáo vẫn cảm thấy chưa đủ, anh ta dứt khoát kéo ghế ngồi chen vào giữa Phương Thức Du và Hứa Nam Hành, bắt đầu huyên thuyên.

"Thầy Hứa à, cậu không biết đâu. Hồi ở Tây Tạng ấy, cậu làm Phương Thức Du lo lắng phát điên lên. Lúc thì tự thôi miên bản thân là "Thầy Hứa mới đến cần phải chăm sóc cậu ấy", lúc thì lại sợ cậu không còn độc thân, chỉ thiếu mỗi việc bứt cánh hoa để đếm nữa thôi đấy."

Hứa Nam Hành khá bất ngờ, anh nhìn qua Dương Cáo về phía Phương Thức Du: "Bác sĩ Phương?"

Hôm nay mọi người đều uống rượu, tửu lượng của Phương Thức Du coi như khá tốt, hắn nâng ly rượu Brandy Lime của mình lên uống thêm một ngụm, nói: "Ừ, thầy Hứa."

"Còn nữa!" Dương Cáo vẫn chưa dừng lại, tiếp tục nói: "Lúc hai người còn chưa yêu nhau ấy, có lần bọn tôi họp trực tuyến, giám đốc bóng gió nói nhà ông ấy có cô cháu gái đang học thạc sĩ muốn giới thiệu cho Phương Thức Du. Kết quả thằng nhóc này nói thẳng là nó có người yêu rồi, làm tôi giật cả mình cậu biết không. Hỏi lại thì nó bảo không có người yêu, chỉ là không muốn đi xem mắt thôi."

"Vì cậu mà giữ gìn trinh tiết đấy." Dương Cáo kết luận.

Hứa Nam Hành bật cười, hỏi: "Còn chuyện gì nữa không? Còn gì mà tôi không biết nữa không?"

Dương Cáo suy nghĩ hồi lâu: "Ờ ờ, có lần chúng tôi đi cứu trợ ngôi làng bị sạt lở, chỗ đó không có sóng điện thoại cũng không có điện, bác sĩ Phương lúc rảnh rỗi lại ngắm ảnh của cậu!"

Phương Thức Du giật mình: "Ơ kìa, sao anh biết được?"

"Lúc đó tôi đứng ngay bên cạnh cậu, chỉ là cậu không thấy tôi thôi." Dương Cáo nói.

"..."

Phương Thức Du thật sự có hơi cạn lời, bỗng nhiên hắn cũng không biết phải tiếp lời này như thế nào, đành cười một cái rồi nói: "Gì chứ. Lúc đó điều kiện thiếu thốn như vậy, mọi người ai cũng mệt mỏi, ăn lương khô để cầm hơi qua ngày, vậy mà anh còn có thời gian nhìn điện thoại của tôi à?"

Dương Cáo cười hì hì: "Người anh em, tôi thật sự không cố ý. Chủ yếu là vì cái dáng vẻ cậu nhìn chằm chằm vào màn hình ấy... quá si tình, làm tôi không chịu nổi mà phải liếc một cái."

"Thán phục." Phương Thức Du cụng ly với anh ta.

Dương Cáo có vẻ hơi ngại ngùng, ngửa đầu uống cạn, đặt mạnh ly xuống bàn, rồi lại nói: "Ài... Nhìn người khác cuối cùng cũng nên duyên vợ chồng, không hiểu sao bản thân mình cũng cảm thấy rất hạnh phúc, đây là chuyện gì vậy nhỉ?"

Hôm nay bác sĩ Dương đúng là uống quá chén thật rồi, cả nhóm ra khỏi quán bar đã là hơn hai giờ sáng. Phương Thức Du gọi một tài xế lái xe thay, hắn và Hứa Nam Hành đưa Dương Cáo về nhà trước, sau đó mới về nhà mình.

Khi xe chạy lên cầu vượt, cảnh đêm tuyệt đẹp của thành phố Bắc Kinh hiện lên ngoài cửa sổ. Hứa Nam Hành hạ cửa kính xe xuống, gió lạnh tháng Hai ùa vào trong xe, anh nhìn ra ngoài. Phương Thức Du tưởng anh đang ngắm ánh đèn của thành phố, nhưng sau đó hắn phát hiện ra, anh đang nhìn những vì sao.

Phương Thức Du đưa tay vuốt ve gáy anh, kéo anh lại ôm vào lòng, rồi với tay đóng cửa sổ sau lại, nói: "Gió lớn thế này, đừng để bị gió thổi cho đần thối đấy nhé."

Tài xế lái xe thay phía trước thở phào nhẹ nhõm, gió lạnh lúc rạng sáng tháng Hai ở Bắc Kinh thực sự không phải chuyện đùa.

Món quà mà Phương Thức Du tặng cho Hứa Nam Hành đã được anh sử dụng, đó là một chai nước hoa. Phương Thức Du biết anh thích mùi gió núi Tây Tạng, hắn đã thử qua rất nhiều phòng điều hương DIY ở Bắc Kinh và tự mình pha chế ra mùi hương đó.

Chai nước hoa có hình dáng núi tuyết được đặt trên tủ đầu giường của Hứa Nam Hành.

Sau Tết Âm lịch, trường học trở lại bình thường. Trong dịp Tết, bệnh viện bận rộn đến mức ai cũng quay cuồng không ngơi nghỉ, lượng người từ khắp nơi đổ về Bắc Kinh để khám bệnh trong kỳ nghỉ cực kỳ lớn, hầu như kỳ nghỉ nào cũng vậy.

Thầy Cố đang có một dự án hợp tác với một phòng thí nghiệm của Đại học Y, họ đang nghiên cứu phát triển một loại mạch máu nhân tạo hoàn toàn sản xuất trong nước và đã có những tiến triển tốt. Khi giáo sư Cố đến phòng thí nghiệm để thực hiện thí nghiệm trên động vật, ông thường giao mấy nghiên cứu sinh và bác sĩ nội trú cho Phương Thức Du phụ trách.

Phương Thức Du chưa từng dạy học trò, bản thân hắn thỉnh thoảng còn phải nhờ đến sự giúp đỡ của thầy hướng dẫn năm xưa. Mấy người trong phòng khám nhìn nhau chằm chằm, Phương Thức Du không còn cách nào khác, đành dẫn cả nhóm đi làm phẫu thuật. Cảnh tượng đó, nếu ai không biết thì còn tưởng rằng có người đến gây rối trật tự phải dùng vũ lực trấn áp.

Ở Bắc Kinh chính là như vậy, bận rộn hết đợt này đến đợt khác.

Sau khi Tết Âm lịch trôi qua, vào tháng Ba và tháng Tư, dịch cúm và dị ứng bùng phát. Rồi đến tháng Năm và tháng Sáu, bông liễu bay khắp nơi, số ca nhiễm trùng đường hô hấp trên tăng mạnh.

Trong lớp, nhiều học sinh đổ bệnh. Theo yêu cầu của bác sĩ Phương, hàng ngày thầy Hứa đều đeo khẩu trang đi dạy. Trên bàn làm việc của anh cũng có một chai dung dịch sát khuẩn da khô nhanh thường thấy trong bệnh viện.

Tháng Sáu, Hứa Nam Hành nhận được tin nhắn từ cô Tác Lãng Thố Mỗ gửi tới. Cô ấy nói Đạt Tang Khúc Trân đã chọn ban tự nhiên, kèm theo đó là thành tích của kỳ thi tháng gần nhất, con bé đứng đầu khối ở Lhasa.

Tháng Bảy đến kỳ nghỉ hè, Hứa Nam Hành ở nhà cùng Phương Thức Du bàn bạc, xem có thể giúp Đạt Tang Khúc Trân đăng ký chương trình Kế hoạch nền tảng vững chắc của Đại học Bắc Kinh hay không. Phương Thức Du vừa nghe Hứa Nam Hành giải thích chương trình Kế hoạch nền tảng vững chắc là gì, vừa thêm muối vào nồi canh. Hắn múc một muỗng nhỏ, thổi nguội rồi đưa đến bên miệng Hứa Nam Hành.

"Mặn nhạt thế nào?"

"Vừa rồi." Hứa Nam Hành hắng giọng, tiếp tục nói: "Anh xem, chương trình Kế hoạch nền tảng vững chắc của Đại học Bắc Kinh năm nay học sáu năm từ cử nhân đến tiến sĩ, tuy chuyên ngành thiên về nghiên cứu học thuật, nhưng năm ngoái đã giảm 10 điểm đầu vào. Hơn nữa em đã xem qua rồi, năm nay nghiên cứu sinh ngành Sinh học có thể chuyển sang ngành Kỹ thuật. Còn nếu tính lùi một bước, thì đây là cũng Đại học Bắc Kinh cơ mà."

Phương Thức Du hiểu: "Nhưng mà em cũng nên nghe ý kiến của chính Khúc Trân nữa, xem con bé có muốn học chuyên ngành của chương trình Kế hoạch nền tảng vững chắc hay không."

"Còn do nó quyết định nữa à!" Hứa Nam Hành suýt chút nữa đập bàn đứng dậy, "Đây là Đại học Bắc Kinh đấy, bác sĩ Phương! Bắc Kinh mà còn chê, nó muốn lên trời để Thái Thượng Lão Quân dạy học cho nó chắc?"

"Bình tĩnh lại nào." Phương Thức Du đậy nắp nồi canh lại, lau lau tay. Hắn cởi tạp dề treo lên cạnh bồn rửa chén, rồi đi đến bàn ăn ngồi xuống, "Đừng nóng, mỗi khi em bị kích động là lại dễ nghĩ mọi chuyện theo hướng xấu nhất, trở nên bi quan."

"Thật sao?" Hứa Nam Hành nhìn hắn.

"Đúng vậy." Phương Thức Du mỉm cười, "Hồi em lái xe lên Tây Tạng nhận công tác, tâm trạng em tệ đến nỗi anh còn cảm giác như em không phải đi dạy học mà là dọn đến ở lại Tây Tạng luôn. Lúc quyết định dạy học thêm, cho dù em biết mình không vi phạm quy định của Sở Giáo dục, nhưng vẫn chuẩn bị tinh thần bị người ta khiếu nại. Còn cả lúc anh đi cứu trợ ngôi làng bị sạt lở, hay lúc học sinh thi chuyển cấp."

Hứa Nam Hành càng nghe càng kinh ngạc, anh không ngờ Phương Thức Du có thể kể ra những điều này một cách dễ dàng mà không cần phải mất nhiều thời gian nhớ lại như vậy. Những hình ảnh đó giống như gợn sóng lăn tăn sau đó hiện ra rõ ràng, đúng thật là khi tâm trạng lên xuống thất thường anh sẽ nghĩ mọi chuyện theo hướng bi quan.

Anh khẽ cười: "Người bi quan luôn đúng mà."

Phương Thức Du nói: "Anh nói cần hỏi ý kiến của Khúc Trân, nhưng anh cảm thấy, đa phần Khúc Trân sẽ nghe theo lời em. Con bé cũng hiểu rõ Đại học Bắc Kinh có ý nghĩa gì."

Điều này không sai. Hứa Nam Hành gật đầu, sau đó thở dài: "Năm nay đề thi quốc gia khá khó."

"Cô nhóc có thể làm được mà." Phương Thức Du nắm lấy cổ tay anh, "Chẳng phải tháng trước em còn nói con bé làm bài khá tốt sao."

"Lỡ tháng này con bé lơ là thì sao!" Hứa Nam Hành nhìn hắn.

"Thấy chưa." Phương Thức Du cười híp mắt, "Lại bi quan rồi."

Cho nên ở bên nhau lâu thật sự rất dễ bị nhìn thấu, Hứa Nam Hành nhíu mày nhìn hắn: "Thật ra em biết mà, thành tích môn Hóa và Sinh của con bé đều rất tốt, nhìn vào thành tích từ năm lớp 10 đến giờ của con bé cũng có thể thấy được. Nếu sau này con bé muốn làm nghiên cứu khoa học... Em muốn tài trợ cho con bé."

"Tất nhiên rồi." Phương Thức Du nắm chặt tay anh, "Con bé là do em tự tay đào tạo nên. Chương trình Kế hoạch nền tảng vững chắc là dành cho các ngành học cơ bản, nếu không chuyển sang ngành kỹ thuật thì thời gian học sẽ rất dài, giống như Đường Chi Nguyên vậy. Sau này nếu Khúc Trân cần bất cứ sự giúp đỡ nào, hai chúng ta chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn, đừng nói tài trợ, coi như con gái ruột mà nuôi cũng không thành vấn đề."

"Người ta có bố mẹ rồi." Hứa Nam Hành cũng nắm lấy tay hắn, "Em hiểu rồi... Hồi anh kể về chuyện bệnh nhân mà anh điều trị muốn từ bỏ, cái lần mà anh gọi em đến ăn trưa với anh đó. Nói thật lúc đó em chỉ nghĩ là anh không thể đối mặt với cái chết của bệnh nhân. Nhưng thật ra một phần là vì anh đã tham gia vào việc chữa trị của bà ấy, giống như em đã tham gia vào việc học của Khúc Trân. Anh đã từng nhìn thấy bệnh nhân tiến triển tốt lên, em cũng nhìn thấy thành tích của Khúc Trân tiến bộ. Em thật sự hy vọng con bé có thể học ở một trường đại học tốt, có một cuộc sống tốt."

Tháng Bảy, nghỉ hè.

Giống như Phương Thức Du đã nói trong quán bar vào sinh nhật của Hứa Nam Hành, lúc đó Khúc Trân dám mặc cả với anh, sau này cô nhóc quả thật là không trả lời tin nhắn của anh nữa... Bởi vì không có điện thoại để mà trả lời. Hiệu trưởng Tác Lãng Thố Mỗ đã đưa Trác Ca đến bệnh viện ở Thành Đô để khám bệnh, Trác Ca xuất hiện triệu chứng suy tim, đã nhập viện điều trị.

Ngày 19 tháng Bảy là sinh nhật của Phương Thức Du, hắn vẫn có lịch phẫu thuật suốt cả ngày, buổi sáng ở khu Đông Thành, buổi chiều ở khu Hải Điến.

Hứa Nam Hành để một chiếc bánh kem ở ghế sau chiếc xe G63 của mình, còn ghế phụ có một túi quà.

Phương Thức Du luôn không muốn anh chuẩn bị những món quà đắt tiền cho hắn. Bác sĩ Phương ba mươi mốt tuổi cả ngày không ở phòng khám thì cũng ở phòng phẫu thuật, có lần cứ thế tháo đồng hồ ra để trên bồn rửa mặt, đến ngày thứ ba mới nhớ ra.

Tuy nhiên, từ trước đến nay Hứa Nam Hành chưa bao giờ nghĩ đến việc mua những món quà đắt tiền cho hắn. Dù khả năng tài chính của anh rất vững, nhưng với những món quà, thầy Hứa luôn chú trọng đến ý nghĩa hơn.

Xe dừng ở chỗ đậu xe của Phương Thức Du trong bãi đậu xe dành cho nhân viên bệnh viện. Hôm nay xe của Phương Thức Du bị hạn chế biển số xe, nên hắn không lái xe đi làm. Cuối cùng, vào lúc 9 giờ 45 phút tối, bác sĩ Phương mở cửa ghế phụ xe G63 ngồi vào trong. Vừa vào, hắn đã dựa lưng vào ghế, nhắm mắt thở dài một hơi, xả hết mọi mệt mỏi của cả ngày dài.

Bác sĩ phẫu thuật không được phép kêu mệt trong bệnh viện... Không phải là không được phép, mà là bác sĩ phẫu thuật luôn tràn đầy năng lượng, ai cũng vậy, tự thôi miên chính mình.

"Nước cam này." Hứa Nam Hành mở nắp chai, đưa cho hắn.

Phương Thức Du nhận lấy, không thèm mở mắt, ừng ực uống mấy ngụm lớn. Hơi thở ổn định lại, hắn nói: "Phẫu thuật nối động mạch chủ bụng, trước khi chụp mạch máu mắt anh sắp mù luôn rồi."

Trải qua hai năm nay, Hứa Nam Hành đã hiểu sơ sơ về những ca phẫu thuật ngoại khoa này, hỏi: "Vết mổ nhỏ đúng không?"

"Ừ." Phương Thức Du vặn nắp chai nước cam lại, nghiêng đầu nhìn thấy trên xe có một cái túi giấy, hắn nhìn nó rồi lại nhìn Hứa Nam Hành.

Hứa Nam Hành nói: "Mở ra xem đi."

Cái túi không lớn, cũng không nặng lắm. Trong xe có bật đèn, Phương Thức Du cầm lấy túi đặt lên đùi, lấy ra chiếc hộp nhỏ bên trong.

Mở ra, hắn cười nói: "Bút máy à."

Một chiếc bút Montblanc mạ vàng hồng, Hứa Nam Hành đã đặt khắc dòng chữ "Dr. Fang, Bác sĩ Phương" trên nắp bút.

Phương Thức Du vẫn cảm thấy món quà này quá đắt tiền, nhưng hắn thực sự rất thích. Dù sao hắn cũng là một bác sĩ, bác sĩ nào mà không thích một chiếc bút đẹp!

Trong một khoảng thời gian dài sau đó, ba câu mà bác sĩ Phương nói nhiều nhất lúc ở bệnh viện là:

"Ký tên vào đây."

"Trả bút cho tôi."

"Người yêu tặng đấy."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro