18
Lam Hi Thần vô cùng đúng giờ tỉnh táo rời giường theo giờ giấc người họ Lam, bình thường hai tay của y đều quy củ để ngang bụng, nhưng ngủ chung với Giang Trừng hai tay Lam Hi Thần phải quật cường lôi kéo một góc chăn đắp lên mình.
Lam Hi Thần sâu sắc thở dài, tay chậm rãi buông ra, Giang Trừng bên trong đang mơ ngủ cảm giác lực đạo tranh giành với hắn cả một đêm dần biến mất liền đem chăn gắt gao kẹp lại dưới thân mình.
Lam Hi Thần bất đắc dĩ đứng dậy, chỉnh sửa y phục liền đi rửa mặt. Lúc y mang theo chút đồ ăn sáng đẩy cửa đi vào, Giang Trừng đang mơ mơ màng màng ngồi ngây ra trên giường.
"Giang Trừng?" Lam Hi Thần đặt đồ ăn lên bàn, nhìn cái người đang ngồi yên trên giường kia chậm rãi ngẩng đầu nhìn qua đây: "Ngươi có phải có chỗ nào không thoải mái không?" Đêm qua trời giá rét lại nhảy xuống nước, thuốc đã mua xong lại bị lãng quên ở trong phòng y.
Giang Trừng chớp mắt mấy cái, chầm chậm lắc đầu.
Lam Hi Thần đứng bên cạnh bàn, đem chút đồ ăn sáng mới mua lấy ra: " Vậy còn không mau dậy? Hôm nay chúng ta phải tới Nhiếp gia."
Giang Trừng bắt đầu đấu tranh với mê man, mặt chậm rãi vo thành một nắm, "Phải rồi, Nhiếp gia. . ."
Lam Hi Thần đại khái cũng là hiếm khi nhìn thấy người rời giường khó khăn như vậy, y không nhịn được nghĩ đến đệ đệ mình vốn là người quy củ nhất, kể từ sau khi cùng Ngụy công tử ở bên nhau cũng thường hay đến muộn mấy phút, chẳng lẻ người Giang gia đều có điểm đặc biệt này?
"Ngươi đang nghĩ gì đó?" Lam Hi Thần hồi thần nhìn Giang Trừng đứng trước mặt mình đầy ngờ vực, theo phản xạ lui về sau một bước.
Giang Trừng híp mắt lại, người này từ lúc hắn rời giường đến khi rửa mặt xong quay lại đều là một bộ dạng kỳ quái với cảm thán. Lam Hi Thần lúc nào cũng làm ra loại vẻ mặt này làm hắn rất khó chịu. Hắn đúng là thích Lam Hi Thần, nhưng hắn tuyệt đối không thích nam nhân, chỉ là thích Lam Hi Thần mà thôi, vì vậy nên vẻ mặt vừa không nói rõ cũng không thể tả được kia của Lam Hi Thần, làm trong lòng hắn sợ hãi.
Lam Hi Thần lập tức cúi đầu nhìn đồ ăn trên bàn: "Không có gì, ăn thôi."
Giang Trừng cũng không có ý định xoắn xuýt cái chuyện này, tùy ý ngồi xuống bắt đầu ăn, "Cái này hương vị không tồi. "
Lam Hi Thần bỏ qua suy nghĩ vừa xuất hiện trong đầu đột nhiên nghĩ tới, khẽ gật đầu: "Đêm qua ngươi cứu người, nên đã làm cho tà túy chú ý."
Miệng Giang Trừng phồng lên vì thức ăn, hắn gật đầu, cũng không tính mở miệng trả lời.
Lam Hi Thần cúi đầu uống một ngụm nước nóng, trong đầu đang suy nghĩ về vấn đề mấy ngày nay một chút, cụp mắt liền vô tình ngưng lại trên cổ Giang Trừng, một vết thương từ lâu đã khép lại lưu thành sẹo nhợt nhạt hiện trên hầu kết bên trái của Giang Trừng, khoảng cách vô cùng gần.
"Đây là," Lam Hi Thần theo bản năng giơ tay muốn sờ thử, nhưng lúc sắp chạm vào thì cưỡng chế bản thân dừng lại, thu về, "Xảy ra chuyện gì?"
Giang Trừng không chú ý tới hành động mờ ám của Lam Hi Thần, hắn thuận tay sờ sờ lên vết thương mình, không tỏ thái độ gì: "Tà túy làm."
Lam Hi Thần hiển nhiên đối với thái độ như vậy của Giang Trừng có chút tức giận:" Vết thương ở chỗ nguy hiểm đến vậy, nếu gần một chút hoặc sâu hơn chút nữa ngươi liền. . ."
"Nếu như ta không bị thương, như vậy cái này sẽ ở trên người Kim Lăng." Giang Trừng nhìn thẳng vào đáy mắt Lam Hi Thần, "Ngươi có biết hay không?"
Lam Hi Thần mạnh mẽ chặn lại câu nói tiếp theo của mình, y biết, y biết tầm quan trọng của Kim Lăng đối với Giang Trừng, Lam Vong Cơ cũng biết Kim Lăng quan trọng bao nhiêu.
Lam Hi Thần chậm rãi nắm chặt nắm đấm, móng tay bởi vì dùng lực nên lưu lại trên tay y vết máu. Y chỉ là tức giận, y thậm chí không biết mình đang tức giận cái gì, nhưng y vô cùng buồn bực thái độ không thèm để ý đến bản thân của Giang Trừng.
Bầu không khí trong phòng trong đột nhiên trầm xuống, Giang Trừng cúi đầu húp canh lén lút liếc mắt nhìn Lam Hi Thần một cái, không hổ là ca ca của Lam Vong Cơ, trình độ lạnh lẽo đều là sản xuất từ một nhà ra.
Thế nhưng hoàn cảnh này đương nhiên không thích hợp để Giang Trừng tiếp tục, tuy rằng không hiểu lắm tại sao Lam Hi Thần tức giận như vậy vì hắn bị thương, hắn vẫn ngẩng mặt lên nhìn Lam Hi Thần: "Thực ra, tà túy kia đã bị ta đánh tan, thật sự chỉ cần một roi."
Lam Hi Thần môi hơi nhếch lên, không có độ cong.
Giang Trừng nhạy bén phát hiện biểu cảm của người đối diện tự miễn cưỡng hơn một chút, lại tiếp tục kể cho y :" Sau khi ta đánh tan tà túy liền mang theo Kim Lăng về Giang gia, ngươi không biết cái vết thương này làm Kim Lăng bị dọa gần chết, khóc đến thở không ra hơi, nước mắt nước mũi đều trào ra, bị ta cười nhạo rất lâu ha ha ha ha. . . "
Giang Trừng cảm thấy nhiệt độ bên trong so với bên ngoài còn thấp hơn cũng chậm chậm thu lại tiếng cười của mình, lại cúi đầu xuống trầm mặc ăn điểm tâm, quyết tâm không lên tiếng nữa.
Hắn thực sự không hiểu, diệt trừ tà túy bị chảy máu đây rõ ràng là chuyện mà một nam nhân cho là dũng cảm, là một vị tông chủ nên gánh vác, sao lại phải tức giận. . .Lại nói, hắn vẫn luôn che chở Kim Lăng, ngoại trừ hắn không người nào có thể bảo vệ Kim Lăng lúc đó, hắn nhất định phải xông lên phía trước.
Thật ra Lam Hi Thần hiểu rõ, Giang Trừng dùng sức lực của một người dựng nên Giang gia, phía sau hắn không có người khác hắn nhất định phải vì Giang gia đứng ra bảo vệ Kim Lăng. Giống như lúc Kim Lăng về Kim gia cho dù hắn chán ghét việc ứng phó với những người kia, hắn nhất định cũng phải chống đỡ cho mặt mũi Kim Lăng, đây là trách nhiệm của hắn, trách nhiệm của trưởng bối.
Nhưng Lam Hi Thần chính là rất tức giận, không biết là tức giận vì Giang Trừng không quan tâm đến tính mạng của mình hay là vì không có người nào có thể giúp Giang Trừng nghỉ một chút, hoặc là tức giận vì Giang Trừng xưa nay không nói ra bản thân chịu khó khăn nhường nào. Nhìn đỉnh đầu Giang Trừng, đáy lòng Lam Hi Thần hiểu rõ, Giang Trừng không thể nói, cũng không ai muốn nghe.
Giang Trừng ăn xong cũng không đứng dậy rời đi, liền bị ánh mắt không nói nên lời của Lam Hi Thần nhìn chằm chằm.
Hắn có chút không hiểu tại sao lam Hi Thần lại đột nhiên như vậy, nhưng lần trước Lam Hi Thần tức giận kiểu này là đối với nữ tử hắn cứu lên, Giang Trừng quả thật vẫn không dám động, Trạch Vu Quân ôn nhu như ngọc nổi giận thì đối với nữ tử bằng cái thái độ đó, đối với hắn chắc chắn sẽ càng không tốt hơn, hắn vẫn là ngoan ngoãn chút với cả phải thận trọng.
"Giang Trừng."
". . .A?"
Lam Hi Thần đứng dậy thở dài một hơi, cầm lấy Sóc Nguyệt, xoay người nhìn Giang Trừng ngồi im không nhúc nhích, bất đắc dĩ cũng cẩn thận lấy Tam Độc đưa cho Giang Trừng: "Tới Nhiếp gia."
Giang Trừng ngoan ngoãn tiếp nhận Tam Độc, không nhịn được oán thầm: Tâm tình nam nhân Lam gia đều thay đổi kỳ quái như vậy ? Nhìn người giống Lam Vong Cơ như đúc, Giang Trừng lắc đầu một cái: Phỏng chừng chỉ có người như Ngụy Vô Tiện mới có thể kiểm soát được.
"Chuyện gì vậy?" Lam Hi Thần liếc mắt nhìn Giang Trừng một mặt xoắn xuýt lắc đầu, luôn cảm thấy Giang Trừng đang suy nghĩ điều gì đó kinh khủng.
Nghĩ đến cái tình cảm thầm mến đại khái không nhanh không chậm mà kết thúc của mình, Giang Trừng bất lực thở dài, tiêu sái xua tay: Dù sao cũng là đệ nhất công tử thế gia, không ai chiếm được
Đi. . .
--------------
Lời tác giả:
Yêu thích là một chuyện, nhưng tính cách như sắt thép của Giang tông chủ không thể thay đổi!
Ngày mai xin nghỉ một ngày để hóng hóng!
---------------
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro