5
Lam Hi Thần có chút hoảng hốt, nhìn xung quanh một vòng, y vô cùng tin rằng nơi này là tẩm ốc của Giang Trừng, mà nơi này chỉ có một cái giường.
Giang Trừng đứng một bên vẻ mặt khó hiểu, dường như hắn cũng ngạc nhiên, "Không phải vậy sao?", Phòng ngủ của ngươi có hai chiếc giường à?
Lam Hi Thần không biết vì sao có chút sốt sắng, nhìn Giang Trừng hờ hững bắt đầu cởi áo ngoài, đột nhiên đứng lên: "Giang tông chủ , chuyện này không ổn lắm ?"
Giang Trừng ngờ vực quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn: "Có gì không ổn?"
"Ta đây muốn kiểm tra xem ngươi rốt cuộc có phải có liên quan tới ta, nếu như không biết điều thì đồ bị đem đi ta cũng đã tính toán rồi, không phải ta nên chuẩn bị sớm một chút sao?"
Lam Hi Thần nghe đến đây, chớp mắt mấy cái, nghe theo Giang Trừng liền gật đầu, có đạo lý nha.
Giang Trừng đột nhiên đi lên phía trước, một tay chống trên bàn ở trước mặt Lam Hi Thần, híp mắt nhìn chằm chằm vào Lam Hi Thần: "Trạch Vu Quân tại sao lại hoang mang vậy chứ?"
Lam Hi Thần đột nhiên lùi về sau một bước, chỉ im lặng né tầm mắt hắn.
Giang Trừng cảm thấy vô vị, phất tay: "Hai đại nam nhân mà ngươi sợ cái gì?" Dứt lời liền an vị ngồi một bên giường bắt đầu cởi giày.
Lam Hi Thần hít sâu, đúng vậy, hai đại nam nhân có cái gì phải lo lắng, nhưng lời này sao nghe không đúng lắm. . . Có điều tai họa ám chiêu trên người hắn sao có thể liên lụy đến Giang Trừng, chẳng lẽ thứ này thật sự có tính toán gì sao?
Lam Hi Thần có chút nghi ngờ nhìn sang Giang Trừng một bên đã nằm xuống, chuyện nghĩ trong lòng nháy mắt đều biến mất, chỉ còn đêm nay nên làm thế nào mà qua nổi, tuy nói hắn có thể ngủ được, nhưng đây là lần đầu tiên hắn ngủ chung với người ngoài trên một cái giường, nói như vậy thì chắc Giang Trừng cũng thế, đêm nay thật là khổ sở. . .
Lam Hi Thần cởi áo ngoài, chần chờ một hồi lâu mới phiền phiền nhiễu nhiễu đi tới bên giường, Giang Trừng mắt mở to nhìn Lam Hi Thần ngoan ngoãn: "Sao lại chậm chạp thế chứ?"
Lam Hi Thần không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt, đến lúc này mới cảm giác được bản thân căng thẳng, sẽ xảy ra chuyện gì chứ. . .
Lam Hi Thần dường như phát hiện chuyện gì, đối diện mắt hạnh của Giang Trừng: "Giang tông chủ muốn nằm bên ngoài?"
Giang Trừng dời ánh mắt, "Ta không quen nằm phía bên trong." Phía trong giống chỗ thê tử nằm, lời này hắn đương nhiên không dám nói.
Lam Hi Thần trong lòng bất đắc dĩ, y ở Hàn Thất một người một giường cũng quen nằm ngủ ở phía ngoài, bây giờ là chỗ người ta, tuy nói là bị ép ở lại nhưng cũng chỉ có thể là khách theo chủ.
Lam Hi Thần đang nghĩ làm sao có thể bước qua người Giang Trừng đang nằm, Giang Trừng không nghiêng đầu sẽ không nhìn lỗ tai hắn ửng đỏ, trên tai như có thể xuất huyết, tuy nói không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng bây giờ Lam Hi Thần mới cảm giác được cả người Giang Trừng đang trong trạng thái vô cùng căng thẳng.
Vị công tử này cũng không quen nhỉ, nghĩ như vậy Lam Hi Thần đột nhiên không cảm thấy lo lắng nữa trái lại hai người họ trông có chút buồn cười. Vậy đại khái chính là nhìn thấy người khác so với ngươi càng lo lắng thì bản thân liền không sốt sắng.
Lam Hi Thần nghĩ như vậy, động tác cũng càng thêm chút tự nhiên, dựa vào một bên giường liền lướt qua người Giang Trừng, y vững vàng ngồi vào bên trong mới phát hiện một vấn đề--
Bọn họ một giường một chăn ? !
Lam Hi Thần do dự một chút: " Giang tông chủ?"
"Chuyện gì!" Giang Trừng quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn.
"Chăn này. . ."
"Ta không biết chăn để ở đâu," Giang Trừng thẳng thừng nói, "Chẳng lẽ ngươi muốn làm cho tất cả mọi người đều biết Trạch Vu Quân một mình lén lén lút lút đến Vân Mộng ta sao?"
Lam Hi Thần nghẹn giọng: "Không muốn có được không."
"Hừ!" Giang Trừng vươn mình, Lam Hi Thần trơ mắt nhìn hơn nửa cái chăn bị người này cuốn đi, "Ngươi có ngủ hay không?"
"Ngủ ngủ." Nằm bên chủ nhà hung dữ thế này, chuyện này hắn là khách bị đuối lý có thể nói gì sao?
Lam Hi Thần nhanh chóng nằm xuống, tối nay vốn chưa thể chợp mắt, taf túy, mất ngủ, tính ra có quá nhiều thứ buồn phiền hắn phải suy nghĩ, chỉ tiếc rằng hương hoa sen bên cạnh quanh quẩn y có chút không nói được, Lam Hi Thần lâu rồi hiếm khi thấy nhắm mắt liền ngủ say, không có sầu lo, không có căng thẳng, chỉ có an tâm, thản nhiên cùng. . . một chút lạnh giá.
Dù sao, ngày xuân buổi tối vẫn có rất nhiều người không có chăn.
Dáng ngủ của Lam Hi Thần y tự mình hiểu rõ, người nhà họ Lam dáng ngủ cơ bản đều rất ổn định mà yên tĩnh, duy trì một động tác bất biến đến bình minh là chuyện thường.
Chỉ là, Lam Hi Thần ngủ đến mê man, đột nhiên cảm giác bên người mình có thứ gì đó rớt xuống, biến mất không còn tăm hơi, y theo bản năng đưa tay sờ thử, chỉ sờ trúng một đống mềm mềm còn có chút ấm áp, Lam Hi Thần trong nháy mắt mở mắt ra, Hàn thất không thể có người khác!
Lam Hi Thần vội vàng chống giường ngồi dậy, y nhíu mày, lập tức phát hiện đây không phải Hàn thất. Còn chưa kịp nhìn xung quanh đã phát hiện dưới giường có một đống, Lam Hi Thần mở to mắt, cái kia là --
Giang Trừng mờ mịt từ trong chăn lòi ra một cái đầu, rất rõ ràng hắn còn chưa tỉnh, Lam Hi Thần hơi mở to con ngươi, Giang Trừng đây là. . . ngã xuống ?
Giang Trừng mơ mơ màng màng cố gắng đem con mắt híp thành một cái khe hở, giọng nói khàn đặc ngái ngủ, mở miệng không được, giơ ngón tay chỉ bóng người ngồi trên giường mơ mơ hồ hồ không thấy rõ khuôn mặt, "Là ngươi, đá ta xuống đây."
Nói trần thuật không bằng hỏi ngược lại. Khi không lại bị người ta lên án Lam Hi Thần không kịp phản bác cho mình, liền không nhịn được nhìn Giang Trừng dưới đất mơ mơ màng màng cười ra tiếng, Giang Trừng dáng vẻ như vậy không ai có thể nhìn thấy lần thứ hai.
Lam Hi Thần không biết là mấy ngày nay trong lòng mình quá nhiều tâm tư hỗn độn, còn dáng vẻ Giang Trừng quá buồn cười, hắn cười đến thở không ra hơi, nếu là những người khác nhìn thấy trong lòng tất nhiên kinh ngạc tột độ, y là Trạch Vu Quân ôn hòa tuấn nhã dĩ nhiên có thể tùy ý cười như vậy.
Chỉ tiếc, cho dù Trạch Vu Quân cười đến thoải mái thì từ bản thân mình ngủ trên giường cho đến Tam Độc thánh thủ trên mặt đất, đều không ai có thể nhìn thấy.
Bởi vì, nơi này chỉ có hai người bọn họ, không phải Trạch Vu Quân, không phải Tam Độc thánh thủ, chỉ là Lam Hi Thần và Giang Vãn Ngâm.
---------
Lời tác giả:
Ư hắc! Tình yêu vui tươi a! ! Chỉ có ta biết dáng ngủ của ngươi ha ha ha ha
Ngươi cho rằng Giang tông chỉ chỉ đơn giản như vậy? ! Đúng, hắn chỉ đơn giản như vậy!
----------
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro