7




Đến gian nhà Ngụy Vô Tiện như không có ý tốt lắm mà vội vàng đẩy cửa, sau đó nhẹ nhàng gõ cửa: "Giang Trừng?"

"Vào đi." Giọng nói của Giang Trừng không có gì không đúng, Ngụy Vô Tiện với Kim Lăng liếc mắt nhìn nhau liền đẩy cửa đi vào, "Lam Trạm đến rồi, hắn nói chờ một lúc Lam lão tiên sinh cũng sẽ. . . "

Kim Lăng theo bản năng bịt miệng, đem một tiếng thét kinh hãi khóa chặt lại, tình huống gì đây?

Lam Hi Thần quay đầu lại nhìn hai người bọn họ một chút,nhanh chóng nhìn về phía Giang Trừng, thấy vẻ mặt bất biến của Giang Trừng cũng tiếp tục làm như không có chuyện gì xảy ra khom lưng đứng sửa sang lại giường, Lam gia nội vụ thu dọn vô cùng quy củ, chăn phải miết kĩ nhiều lần không được để bị nhăn, nhất định phải gấp cẩn thận. Ngụy Vô Tiện không chỉ một lần phỉ nhổ truyền thống ép buộc của Lam gia , Giang Trừng trước kia không có tư cách bình luận, nhưng hiện tại hắn không thể không thừa nhận, ép buộc đến đáng sợ.

Giang Trừng ngồi trước gương cột phát quan, qua tấm gương nhìn hai người phía sau mới tiến vào hơi nhíu mày: "Tại sao không nói gì ?"

Kim Lăng lập tức lấy lại tinh thần hai bước thành một bước nhảy đến bên người Giang Trừng, như thể coi Lam Hi Thần đứng bên kia là bệnh dịch. Ngụy Vô Tiện trong lòng thoáng kinh ngạc nhưng trên mặt không biểu hiện gì còn quay sang Lam Hi Thần nở nụ cười, sau đó nói với Giang Trừng về người muốn tới.

Lam Hi Thần dường như có hơi khó chịu về ánh mắt của hai con người hiếu kì kia thỉnh thoảng lại liếc nhìn y đầy bát quái với vể tìm tòi nghiên cứ, thật kinh khủng , không khí xung quanh trở nên vô cùng lúng túng, "Ngụy công tử vừa nói Vong Cơ đến rồi sao?"

"Đúng thế, ngay ở đại sảnh."


Lam Hi Thần khẽ liếc mắt nhìn Giang Trừng một cái, "Vậy ta đi tìm hắn trước." Nói xong cũng cất bước rời đi trước.

Ngụy Vô Tiện nhìn theo bóng lưng Lam Hi Thần rời đi, đợi đến lúc không thấy người đâu mới nhanh chóng lẻn qua bên cạnh Giang Trừng, cũng mặc kệ có trẻ nhỏ "Tình huống này là sao vậy hả? Giang tông chủ?"

Giang Trừng vừa cố định phát quan xong, nở nụ cười: "Ngươi không biết sao?"

"Ta không. . ." Ngụy Vô Tiện vừa định phủ nhận đã cảm thấy đúng là không thể nói ra lời này trước mặt Giang Trừng , chớp mắt mấy cái "Được rồi, ta biết."

"Biết cái gì chứ! Cữu cữu, sao người lại ngủ chung chăn gối với Trạch Vu Quân, người. . ." Kim Lăng hoàn toàn không hiểu tình huống hiện tại, mơ mơ màng màng cảm thấy vấn đề này có chút lớn.

"Cái gì mà chung chăn gối !" Giang Trừng trừng mắt nhìn Kim Lăng, đầu ngón tay theo bản năng gõ xuống mặt bàn, "Trẻ con không cần lo nhiều như vậy!"

Ngụy Vô Tiện cũng gật đầu:"Việc này rất phức tạp, lúc ngươi đến cũng biết rồi đó." Xoay mặt liền hướng về phía Giang Trừng hô lên: "Không phải, thế sao các ngươi lại ngủ chung vậy!"

Giang Trừng lườm một cái: "Rất nhiều nguyên nhân!"

"Vậy ngươi nói đi!"

"Ta không nói!"

"Cữu cữu!"

"Giang Trừng! Nói mau lên!"

"Thu cái ánh mắt nhiều chuyện kia của ngươi lại ngay cho ta!"

.

"Vong Cơ." Lam Hi Thần vừa đi tới đại sảnh đã nhìn thấy Lam Vong Cơ đứng chờ ở đó.

"Huynh trưởng." Lam Vong Cơ quay đầu lại, theo thói quen nhìn sắc mặt Lam Hi Thần một chút, nghe thúc phụ nói những thứ kia, hắn cũng không khỏi lo lắng cho thân thể Lam Hi Thần, nhưng. . .

Lam Vong Cơ hiếm khi trợn to mắt nghi ngờ nhìn thần sắc Lam Hi Thần, hình như không phải rất kém sao. . .Chờ chút, sao có cảm giác huynh trưởng có chỗ không đúng vậy?

Cho dù khó phát hiện, Lam Hi Thần vẫn nhận ra được, y trầm lặng đi tới bên cạnh Lam Vong Cơ, "Để ta nói rõ cho đệ biết."

. . .

"Huynh, thật sự với Giang Vãn Ngâm?" Lam Vong Cơ xoắn xuýt nhìn huynh trưởng của mình, hắn nghe được đã thế này, nếu là thúc phụ nghe được. . .

Lam Hi Thần cười cười, "Hắn cũng là quan sát tình huống một chút, rất bình thường."

Lam Vong Cơ trong đầu nghĩ biết bao nhiêu câu hỏi, nhưng không thể nói ra thành lời, chỉ là có chút né tránh với ánh mắt đối diện của Lam Hi Thần: "Vong Cơ, Ngụy công tử buổi tối có ngủ yên hay không?"

Lam Vong Cơ lần này thật sự há hốc mồm, "Cái gì?"

Lam Hi Thần nhận ra cách hỏi của mình rất kỳ quái, vội vàng phất phất tay: "Không phải, chỉ là tối hôm qua ta. . ." Vẻ mặt khó mở miệng lại mơ hồ mang theo ngượng ngùng cùng lúng túng, trước mặt đệ đệ mình  lại đi hỏi về chuyện của đệ muội, làm sao có thể không xấu hổ?

Thấy dáng vẻ huynh trưởng như vây, Lam Vong Cơ vừa kinh hãi vừa khó có thể tin cũng không nói ra được, chỉ có thể yên lặng mở miệng: "Ban đêm hắn rất thích lăn lộn, đến giờ cần chú ý mới được." Lam Hi Thần có được đáp án, nhẹ nhàng gật đầu liền liếc mắt nhìn đi chỗ khác.

Hai huynh đệ im lặng không nói gì, nhưng trong lòng đã trần đầy tiểu tâm tư.

"Lam lão tiên sinh xin mời vào." Một môn sinh cung kính đưa người tới đại sảnh.

"Thúc phụ", "thúc phụ", anh em nhà họ Lam ngồi đối diện không nói gì bên trong lập tức đứng lên, quay về phía Lam Khải Nhân hành lễ.

Lam Khải Nhân theo chỉ dẫn của môn sinh ngồi vào vị trí, nhìn ly trà vừa được bưng lên mân mê một lát rồi nhìn xung quanh, "Giang tông chủ còn chưa tới sao?"

Lam Hi Thần tiến lên một bước, cúi đầu nói rằng: "Giang tông chủ đang vấn tóc, sẽ tới ngay."

Lam Khải Nhân nghe vậy hơi nhướng mày, có chút ngờ vực nhìn Lam Hi Thần: " Làm sao ngươi biết?"

Lam Hi Thần khựng lại, dư quang liếc nhìn đệ đệ đứng yên tĩnh một bên một chút, Lam Vong Cơ hơi rũ mắt xuống dáng vẻ ta cái gì cũng không biết.

Lam Khải Nhân hình như không để ý lắm, thả chén trà xuống liền hỏi: "Chuyện ngươi một mình đến Vân Mộng ta cũng có điều muốn hỏi, ngươi đã phát hiện ra gì chưa?"

Lam Hi Thần ngẩng mặt lên, hơi lắc đầu một cái: "Không có." Đột nhiên phát hiện đệ đệ đang đứng một bên thỉnh thoảng liếc nhìn hắn một cái, muốn nói lại thôi, trong lòng hắn đột nhiên có một loại dự cảm không tốt lắm. . .

Lam Khải Nhân nhìn khuôn mặt Lam Hi Thần so với trước đúng là tốt hơn nhiều, đột nhiên ánh mắt ngưng lại nhìn chằn chằn trán Lam Hi Thần, ngữ khí trầm thấp: "Hi Thần, hôm qua ngươi làm gì vậy?"

Đáy lòng Lam Hi Thần hơi khựng lại, bình tĩnh nói: "Thúc phụ, con không làm gì cả."

Lam Khải Nhân chớp mắt mấy cái, hình như cũng chỉ là thuận miệng nhắc đến, lại cúi đầu nhấp một miếng trà: "Lát nữa sẽ gặp Giang tông chủ, bản thân sao lại ăn mặc sửa soạn đều không tốt?"

Lam Hi Thần mờ mịt nhìn hắn, lời còn chưa nói ra liền nghe người trước cửa hô một tiếng.

"Giang tông chủ."

Lam Khải Nhân quay đầu nhìn người tới, Lam Vong Cơ một bước vượt lên trước mặt Lam Hi Thần, che chắn cho y sau khi ném cho y vài chữ: "Huynh trưởng, mạt ngạch bị lệch."

Nhờ vậy Lam Hi Thần mới biết ánh mắt của Lam Khải Nhân với Lam Vong Cơ từ đâu ra, vội vàng cúi đầu chỉnh sửa mạt ngạch rồi mới đi ra từ phía sau Lam Vong Cơ.

Môn sinh xung quanh lui đi, trong đại sảnh chỉ chừa lại sáu người, Giang Trừng trong lòng hiểu rõ sợ là lần này Lam Khải Nhân đến là muốn nói cho hắn vấn đề của Lam Hi Thần.

Giang Trừng ngồi ở vị trí gia chủ nhìn Lam Khải Nhân: "Không biết Lam lão tiên sinh lần này đến đây là có chuyện quan trọng gì?"

Lam Khải Nhân chần chờ chốc lát, ánh mắt chân thành: "Nếu Giang tông chủ đã hỏi, vậy ta liền nói thẳng với ngươi."

Lam Khải Nhân từ chuyện Lam Hi Thần trúng ám chiêu của tà túy đến việc y bị mất ngủ, lại tới chuyện bây giờ y chỉ có thể dựa vào Giang Trừng để nghỉ ngơi, cuối cùng nói đến Giang Trừng chính là thuốc giải của Lam Hi Thần.

Ta là thuốc giải của Lam Hi Thần?

Giang Trừng nhìn thấy lão trước đây mãnh liệt phản đối Lam Vong Cơ với Ngụy Vô Tiện ngang bướng như vậy lại thành khẩn nói hắn là thuốc giải của Lam Hi Thần, không biết tại sao luôn cảm thấy kỳ quái, Giang Trừng cảm thấy mình cũng có chút không bình thường. . .Lẽ nào Lam Khải Nhân không cảm thấy câu nói này rất đoạn tụ sao?

Giang Trừng ngồi ở phía trên, nhìn thấy từng ánh mắt liếc nhìn hắn rõ mồm một, từ Lam Vong Cơ mặt không hề cảm xúc đến Lam Hi Thần lúng túng lại tới Ngụy Vô Tiện một mặt ám muội, Giang Trừng nỗ lực áp chế cảm giác vi diệu trong lòng mình, nhìn Lam Khải Nhân: "Lam lão tiên sinh đến rốt cuộc là muốn nói gì?"

"Ta nghĩ trước tiên nên giao Hi Thần cho ngươi." Lam Khải Nhân, hắn chính là nói như vậy.

-----------

Giang Trừng: trong lòng gay gắt tức giận!

Lam Khải Nhân: Ta rất chân thành!

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro