Chương 80. You do not want that
Chương 80: You do not want that.
Lệ Dĩnh nhìn anh buồn bản thân cũng không vui vẻ được, thì ra Tư Thuần chết là do tai nạn đi ca nô ra biển.
-Nhưng... vì sao hai anh lại để chị ấy đi một mình?-Lệ Dĩnh khó hiểu nói
-Hôm đó, là sinh nhật Kiến Hoa .-Mã Khả trầm trầm đáp
Lệ Dĩnh tròn mắt, miệng không nói ra câu gì nữa, chị Tư Thuần mất vào
ngày sinh nhật của Kiến Hoa , khó trách, khó trách anh lại như bây giờ.
-Nếu không phải hôm đó Kiến Hoa cãi nhau với Tư Thuần , không chịu tin tưởng cô ấy thì Tư Thuần đã không đi ca nô ra biển một mình.
Lệ Dĩnh không khó nhận ra sự căm hận trong lời nói của anh, bản thân
cô cũng đang bất ngờ trước mọi thứ, chỉ có thể đứng yên nghe anh nói.
-Cô ấy là một cô gái tốt, đáng lẽ phải nhận được hạnh phúc, vậy mà lại
để cô ấy ra đi, cô ấy còn quá trẻ, còn một quãng đường dài, anh còn
muốn bảo vệ cô ấy nhưng mà lại không thể.
Lệ Dĩnh cảm nhận bản thân vừa uống phải một ly rượu chát, rất chát,
không có chút vị ngọt nào, bản thân lại ghen tị với Tư Thuần , cô ấy quá
hạnh phúc khi được hai anh quan tâm đến thế, Lâm Lệ Dĩnh cô cho dù nằm
mơ cũng không dám nghĩ đến chuyện này.
-Em nghĩ Kiến Hoa rất đáng thương đúng không?
Lệ Dĩnh không hiểu rõ ý tứ của anh, chỉ thành thật với mình nhẹ gật đầu.
Cô chỉ biết, Mã Khả đau lòng bao nhiêu lần thì Kiến Hoa sẽ đau lòng bấy nhiêu lần.
-Vậy thì anh có đáng thương không, hay là anh đáng bị khinh bỉ, khi
yêu người con gái của bạn mình?-Mã Khả như tự cười giễu mình
-Không phải, em không phải có ý như vậy.-Lệ Dĩnh sửng sốt vội vàng giải thích
-Lệ Dĩnh , em không cần giải thích, trong mắt anh, anh căn bản không
xem trọng người ta nghĩ về anh như thế nào, có xem thường anh ra sao?
Nhưng mà anh không chịu được khi em cũng xem thường anh, vì thế, em đừng
giải thích, em càng giải thích, anh lại càng cho rằng em khinh bỉ anh.
-Mã Khả , anh đừng suy nghĩ như thế, em không hề xem thường anh, em,
em chẳng qua không biết giải thích thế nào cho anh hiểu, em, đáng lẽ em
nên nói em rất tôn trọng anh, rất ngưỡng mộ anh, nhưng em... em...
Lệ Dĩnh thật muốn nhảy xuống biển cho rồi, hôm nay sao cô ăn nói lắp
ba lắp bắp lời nói chẳng ra gì cả vậy, cô chỉ qua muốn an ủi anh, sao
lại thành ra làm anh hiểu nhầm cô chứ?
Mã Khả vươn tay ra xoa nhẹ đầu cô, bàn tay anh mềm mại, ấm áp đến
nhường nào. Ánh mắt anh rất dịu dàng, rất dịu dàng chất chứa toàn bộ cảm
xúc, lại nhu tình không thôi.
-
If possible, I would see her brother is, from a little bit of love you give all happiness for you, as you became the happiest girl. Unfortunately, you do not want that.-Mã Khả ánh mắt đầy nhu tình xoa đầu cô, cửa miệng phát ra một đoạn tiếng Anh
(Dịch: Nếu có thể, anh sẽ xem
em là cô ấy, từ chút từ chút một yêu em, đem mọi hạnh phúc cho em, làm
em trở thành người con gái hạnh phúc nhất. Đáng tiếc, em không muốn điều
đó.)
Lệ Dĩnh khó hiểu nhìn anh, biết thế cô chịu học
tốt môn tiếng Anh cho rồi, bây giờ đã không khỏi đứng đực ra vì không
hiểu anh nói gì.
Nhất định sau khi về nhà Chính, cô lập tức học tiếng Anh!
...
Đúng bảy giờ tối, Mã Khả đưa cô trở về nhà Chính, Lệ Dĩnh tháo nón bảo hiểm trả cho anh, khuôn mặt nhỏ vui vẻ nói:
-Ngày mai em sẽ đem trả anh bộ đồ thể dục, cảm ơn anh vì ngày hôm nay!
-Anh phải cảm ơn em thì hơn.-Mã Khả ôn hòa nói
-Thấy anh không sao em cũng an tâm, sau khi về nhà phải ăn cơm sau đó
tắm rửa rồi leo lên giường ngủ đến sáng, đừng thức khuya.-Lệ Dĩnh chua
đáo căn dặn anh
-Em cứ như vợ anh vậy.
-Em không có phúc đó đâu a, em càng không muốn trở thành mục tiêu đánh ghen.-Lệ Dĩnh trêu chọc
-Nhóc con, chỉ giỏi trả treo.-Mã Khả vươn tay véo véo má cô
Lệ Dĩnh cười hì hì, nhìn Mã Khả chạy xe đi xa dần, đến khi chiếc xe
lao vào màn đêm như tan vào trong bóng đêm, cô mới thôi không nhìn quay
người vào trong nhà Chính.
Lệ Dĩnh vừa vào đến nhà liền nhận ánh mắt khác thường của bà quản gia
và chị Ly. Cô nhìn bảng thân mình, sao cô quên mất mình đang mặc đồ thể
dục của Mã Khả chứ?
-Sao giờ này mới về?-bà quản gia cau có hỏi
-Dạ cháu... cháu đi với bạn.-Lệ Dĩnh lí nhí nói
-Càng ngày càng không biết phép tắc.-bà quản gia chắp tay sau lưng nghiêm nghị nói
-Cháu xin lỗi, cháu sai rồi.-Lệ Dĩnh cúi người
-Hừ, sớm muộn cũng đi thôi, cứ ung dung đi.-quản gia hừ nhạt một tiếng sau đó quay người bỏ đi
Lệ Dĩnh luộm thuộm đi đến đứng cạnh chị Ly, khẽ thở dài, bà quản gia không thích cô đến thế sao?
-Lệ Dĩnh em kiếm đâu ra bộ đồ này vậy?-chị Ly buồn cười nói
-Em mượn của bạn.-Lệ Dĩnh đáp
-Bạn em chắc cũng lớn lắm nhỉ?
-Bạn ấy hơi mập, với lại lớn hơn em nhiều nên mới...-Lệ Dĩnh gãi đầu nói
Cô không gan nói đây là đồ của nam đâu, nếu không lời ra tiếng vào người chịu thiệt cũng là cô thôi.
Lệ Dĩnh sực nhớ liền hỏi chị Ly câu tiềng anh Mã Khả vừa nói, tuy cô
không giỏi lắm nhưng cô cũng nhớ mài mại, đọc được chút chút cũng dễ
hiểu.
Rốt cục chị Ly nói một câu:
-Em nãy giờ đang nói tiếng anh sao? Em nói hay thật đó.
Lệ Dĩnh nghe xong thật muốn đập đầu vào tường cho rồi.
-Chị không biết tiếng anh sao?
-Phải. Thiếu gia nhỏ rất giỏi tiếng nước ngoài hay là em thử hỏi thiếu gia xem.
Không ngờ chị Ly lại đáp một câu xanh rờn, lúc nãy cô phải cố gắng lắm
mời nói sơ sơ câu Mã Khả nói với mình vậy mà chị Ly không biết tiếng
anh còn kêu cô nói nghe thử, Lệ Dĩnh không nói gì thêm quay người bỏ đi,
vừa vặn đi lên cầu thang, Kiến Hoa từ trên đi xuống.
-Xin... xin chào.-Lệ Dĩnh giơ giơ một tay lên, do tay áo quá dài cô phải kéo tay áo lên giơ lại trước mặt anh
Kiến Hoa nhìn cô một lượt, ánh mắt vẫn lạnh lùng như cũ, không nói gì bước qua người cô.
-Khoan, khoan đã.-Lệ Dĩnh cầm lấy tay áo anh, níu lại
Kiến Hoa chau mày quay người lại nhìn cô, ánh mắt nhìn xuống bàn tay đang nắm tay áo mình.
Lệ Dĩnh vội vã buông tay ra, nhìn anh chớp mắt.
Kiến Hoa không nói gì chờ cô nói trước.
-Có thể, có thể giải thích giùm tôi câu này không?-Lệ Dĩnh liếm liếm môi
-Nói.-Kiến Hoa nhàn nhạt nói
Lệ Dĩnh lặp lại câu Mã Khả nói, tuy không chính xác nhưng cũng đúng được nửa phần.
-If possible, I would see her brother is, from a little bit of love
you give all happiness for you, as you became the
happiest girl. Unfortunately, you do not want that.
Kiến Hoa nghe cô nói xong, nói một đoạn tiếng anh, nhíu mày nhìn cô.
-Phải rồi, là câu đó.-Lệ Dĩnh cười nói
-Hỏi làm gì? Là ai nói?-Kiến Hoa tuy lạnh lẽo nói nhưng đôi mày anh tuấn chau lại
-Là, là, là tôi đọc được trong một cuốn tiểu thuyết nhưng tôi không hiểu nghĩa nên hỏi anh.-Lệ Dĩnh lấp liếm nói
Cô làm gì to gan đến mức nói là Mã Khả nói với cô chứ?
-Sao không tra từ điển?
-Tôi vốn dốt tiếng anh mà, tôi sợ từ điển biết tôi chứ tôi không biết từ điển.-Lệ Dĩnh tròn mắt nói
-Cũng đúng làm bài kiểm tra Văn chỉ có ba mươi lăm điểm thì tiếng anh không dưới hai mươi.-Kiến Hoa khẽ nhếch môi
-Anh... tôi biết tôi học tệ nhưng anh có thể giữ cho tôi một tí sĩ diện hay không?
-Cô còn câu nào ít vô liêm sĩ hơn nữa hay không?-Kiến Hoa dùng ánh mắt lạnh lẽo như thường
-Cái gì chứ, tôi nói thật mà, tôi dù sao cũng là con gái, anh không
thể giữ sĩ diện cho tôi hay sao? Cứ nói tôi học tệ, nói tôi là gà
mái.-Lệ Dĩnh bất mãn nói
-Được thôi, muốn biết nghĩa câu đó chứ gì.-Kiến Hoa đút hai tay vào túi quần
-Phải.
-Một lát vào phòng tôi, tôi giải thích cho cô.
Kiến Hoa nói xong rồi xoay người đi xuống phòng bếp.
Lệ Dĩnh đứng ngơ ngác ra, cô cứ tưởng anh sẽ chỉ tay vào cô và nói
rằng: "Con gà mái ngu dốt như cô đúng là vô tích sự, lắm chuyện, tự đi
mà tra từ điển." ít nhất là thế, vậy mà anh chỉ kêu cô lát lên phòng
anh, anh sẽ giải nghĩa cho cô, bảo đảm tối nay mưa lớn!!!
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro