Chương 9
Lần này Đại Thiên Cẩu vẫn chưa trở về.
Địa lợi nhân hòa, nhưng thiên thời không tốt, quân địch gian trá, lựa thế tập kích, đại tướng quân dẫn tàn binh đột nhập vào doanh trại của địch, quyết đánh đến cùng, tử chiến đến cùng.
Đại chiến kết thúc thắng lợi, nhưng tướng quân tử trận.
Cả nước cực kì bi ai.
Lúc nghe tin này, Yêu Hồ đang cúi đầu trước án phê duyệt tấu chương, thái giám bối rối báo lại, thân hình của y không hề suy chuyển, nhưng tay lại run lên.
Một giọt chu sa rơi lên giấy Tuyên Thành, màu mực phai ra như huyết hoa nở trên tuyết trắng.
Cán bút bị nắm chặt vô cùng, phảng phất như đã dùng toàn bộ sức lực của đời này.
Y lại nhớ đến cái ôm cùng lời nhắc nhở đêm hôm đó.
"Một ngày nào đó nếu ta tử trận trên sa trường, ngươi sẽ không rơi dù chỉ là một giọt nước mắt."
"Đây chính là số mệnh của chúng ta."
...
"Ta biết rồi."
Tiểu hoàng đế buông bút lông xuống, bảo người hầu lui đi, trong đại điện không có một bóng người, đến cuối cùng y cũng không thể nuốt nước mắt vào trong được nữa.
Coi như đây là lần tùy hứng cuối cùng,
y mặc kệ bi thương tàn sát cõi lòng, đem cái tôi ngu ngốc mềm yếu của chính mình, triệt để giết chết vào đêm hôm ấy.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro