47-48-49

Chạy đến bán sống bán chết, Giang Hoài cũng không nói ra điều mình muốn nói.

Thậm chí cuối cùng thì suy nghĩ của cậu cũng chẳng liên quan gì đến việc đến trường.

Mà là - Lục Vô Túy rốt cuộc như thế nào mới có thể dừng lại?

Có lẽ hắn đã nghe thấy được tiếng lòng của cậu.

Lục Vô Túy đã dừng lại mà thậm chí không có đổ mồ hôi.

Không biết là vì Giang Hoài mà dừng lại, hay là chạy đủ rồi - tất nhiên, khả năng thứ nhất là nhiều hơn.

Đối mặt Giang Hoài đang thở hổn hển, hắn nheo mắt nửa chừng, tiến lại gần nói: "Thật bất ngờ, Giang Điềm Điềm bắt đầu vận động rồi?"

Giang Hoài: "..."

Mấy lời tranh luận đã lên tới cổ họng.

Lại nuốt nó lần nữa.

Lục Vô Túy nhìn cậu cắn môi đến muốn chảy máu, ánh mắt khẽ động.

Hắn tự cảm thấy là mấy cái ý niệm hắn sinh ra với Giang Hoài là hoàn toàn hợp tình lẫn hợp pháp.

Suy cho cùng, hắn cũng chỉ nghĩ mà thôi - cho dù hắn có thực sự làm việc đó thì đó vẫn là nghĩa vụ vợ chồng của họ.

Nhưng khi nhìn thấy đôi mắt trong veo của Giang Hoài, hắn khó có thể không cảm thấy áy náy.

Đối mặt với hồ nước trong veo này, khó có ai muốn nhỏ một giọt mực vào, nhuộm đen.

Lục Vô Túy hít sâu một hơi.

Ngày hôm nay, cảm giác tội lỗi của hắn ngày càng ít đi.

Lục Vô Túy có thể cảm giác được Giang Hoài có chuyện muốn nói, nhưng không biết vì sao lại không hề mở miệng.

Hắn chỉ đơn giản là giả vờ không biết, muốn xem Giang Hoài sẽ làm gì.

Giang Hoài ấp ủ nữa ngày.

Cuối cùng, ép ra được một câu: "Anh biết hôm nay ăn gì không?"

Lục Vô Túy: "..."

Chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây là xin lỗi vì chuyện cãi nhau với hắn mấy ngày trước sao?

Lục Vô Túy cười như không cười  nói: "Không biết."

"Tôi cũng không biết," Giang Hoài khô khan nói: "Tôi thật sự rất mong chờ."

Lục Vô Túy: "..."

Thực sự không cảm thấy bất kỳ sự mong đợi nào từ giọng điệu ấy cả.

"Đúng rồi," Lục Vô Túy nhớ ra điều gì đó, "Giáo viên nói hôm nay không trực tiếp bắt đầu giảng dạy mà sẽ kiểm tra cơ sở của em, hy vọng em có thể chuẩn bị sẵn sàng."

Giang Hoài nghe vậy, sắc mặt nhăn lại.

Lục Vô Túy cuối cùng cũng cảm nhận được điều gì đó.

Hắn đột nhiên nói: "Giang Điềm Điềm."

Giang Hoài vội vàng điều chỉnh sắc mặt, nhưng đã muộn.

"Em không muốn đến lớp phải không?" Lục Vô Túy đến gần cậu, "Không thể nào?"

Giang Hoài ánh mắt lóe lên, vội vàng nói: "Tôi không có! Tôi bằng lòng đi học mà!"

Cậu không có nói dối, trước đó cậu đã sẵn sàng tham gia lớp học!

"Thật sao?" Lục Vô Túy không vạch trần cậu "Hôm nay giáo viên tới đây, em sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao?"

Giang Hoài đóng băng.

Cậu khẳng định mình không phải học sinh trốn học.

Tuy nhiên, nếu có thể mời những người khác đến tham gia lớp học cùng nhau, chẳng hạn như Đường Bình Kiến...

Hoặc là đi dạo quanh và nghỉ ngơi, đại loại như thế..

Không phải là cậu chưa từng nghĩ về điều đó.

Khi đôi mắt cậu chớp chớp và đang chìm đắm trong suy nghĩ, hoàn toàn không nhận ra.

Lục Vô Túy càng ngày càng gần.

Lục Vô Túy nâng cằm cậu, nhìn chằm chằm vào đôi môi, lại hỏi: "Em sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao?"

Giang Hoài chớp chớp đôi mắt tròn xoe.

Cậu cảm thấy một cảm giác áp bức từ vẻ mặt của Lục Vô Túy.

Nó khác với cảm giác bị áp bức khi Lục Vô Túy tức giận.

Đó là một cảm giác khác, kỳ lạ và mơ hồ.

Cậu cảm thấy như thể mình đang bị một loại động vật nào đó theo dõi trong tự nhiên, cả người không thể nào nhúc nhích.

Thậm chí, còn cảm thấy hơi run rẩy.

Có thể thấy vẻ mặt cậu có chút sợ hãi, Lục Vô Túy như tỉnh lại buông cằm cậu ra.

Giang Hoài bối rối, theo bản năng lùi về phía sau hai bước, có chút sợ hãi, cho rằng Lục Vô Túy là bởi vì cậu không nghe lời, cắn môi nói: "Tôi sẽ ngoan ngoãn đi học."

Lục Vô Túy khôi phục bình thường, tựa hồ người vừa mất bình tĩnh không phải là hắn.

Hắn nói, "Vậy thì tốt."

Cái chuyện đi học này, vừa bắt đầu khai giảng là đã cảm thấy thấy khó khăn, mà tới lúc thực sự bắt đầu học lại thấy cũng y vậy không khác gì.

Đây là cảm giác của Giang Hoài sau khi kết thúc một ngày học.

Giáo viên mà Lục Vô Túy thuê cho cậu không chỉ có trình độ cao hơn mà còn có cách giảng dạy sáng tạo và hấp dẫn hơn.

Một phần lớn lý do Giang Hoài tham gia các lớp học ở trường là để tiếp thu những kỹ năng mà mình không hiểu.

Nhưng cậu thường có cảm giác mình chưa tiếp thu được kỹ năng từ thầy, nhưng cũng được mở rộng tầm mắt.

Chỉ trong một ngày, Giang Hoài đã tiếp thu được rất nhiều điều mới mẻ.

Đến khi tới giờ tan học, Giang Hoài thậm chí còn không cảm nhận được thời gian trôi qua.

Lục Vô Túy không phải còn sợ mình không nghe lời trong lớp sao?

Giang Hoài nóng lòng muốn khoe với hắn.

Ai cho Lục Vô Túy dọa mình vào buổi sáng!

...Tất nhiên, khi nghĩ đến chuyện này, cậu hoàn toàn quên mất rằng ngay từ đầu mình chính là người không muốn đến lớp.

Buổi tối, Giang Hoài lúc ăn cơm, tương đối kiềm chế.

Dù sao Đường Bình Kiến cũng ở đây, làm trò ríu rít với Lục Vô Túy ở trước mặt trưởng bối cậu cũng cảm thấy hơi ngượng á.

Sự rụt rè của cậu nhanh chóng bị phá hủy khi Lục Vô Túy trở về thư phòng.

Khi Lục Vô Túy đẩy cửa bước vào, người đầu tiên hắn nhìn thấy chính là Giang Hoài đang buồn chán ngồi trên ghế sô pha.

Lục Vô Túy:... Mặt trời mọc từ hướng Tây à?

Hắn xác nhận hai lần, mới có thể khẳng định Giang Hoài thật sự đang đợi hắn.

Giang Hoài từ lúc đi vào cũng không có nói chuyện với hắn.

Ngược lại, đợi đến khi Lục Vô Túy gội đầu, lau tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm, mới tiến tới gần hắn và hét lên: "Lục Vô Túy!"

"Chuyện gì xảy ra?" Lục Vô Túy dừng một chút, " Em muốn tạo phản?"

Giang Hoài không hiểu được câu nói đùa của hắn.

Cậu cho rằng Lục Vô Túy không thích mình nói quá lớn, thế là lại thấp giọng gọi: "Lục Vô Túy!"

Lục Vô Túy: "..."

"Hôm nay tôi vào lớp, thầy khen tôi thông minh," Giang Hoài nhỏ giọng nói, tựa như đang nói ra một bí mật nhỏ, "Thầy nói tôi là học sinh thông minh nhất mà thầy từng dạy, còn khen tôi ngoan nữa."

Lục Vô Túy đứng hình.

Hắn không đả kích sự nhiệt tình của Giang Hoài, khóe miệng nhếch lên: "Vậy xem ra em rất ngoan ngoãn học?"

Giang Hoài vẻ mặt nghiêm túc, vội vàng gật đầu.

Lục Vô Túy khen xong, cảm thấy thế là đủ, lau tóc rồi đi sang một bên tìm kiếm thứ gì đó.

Hắn không tìm thấy máy sấy tóc trong phòng tắm.

Lúc này, Giang Hoài đột nhiên hỏi hắn: "Anh đang tìm cái này?"

Lục Vô Túy ngẩng đầu lên, "... em lấy nó làm cái gì?"

"Lần trước anh giúp tôi sấy tóc." Giang Hoài nhiệt tình nói: "Lần này tôi cũng sấy tóc cho anh nhé?"

Lục Vô Túy hơi ngửa đầu về phía sau.

Không phải hắn không tin Giang Hoài...

Hắn chính là không tin vào Giang Hoài.

Tuy nhiên, khi bắt gặp ánh mắt của Giang Hoài, hắn lại không nói nên lời từ chối.

Một lát sau, Lục Vô Túy cúi thấp ngồi xuống trước mặt Giang Hoài.

Giang Hoài cầm máy sấy tóc sấy khô tóc một cách vụng về.

Vừa thổi vừa bộc lộ mục đích thực sự của mình: "Thầy còn nói hôm nay tôi giỏi, trình độ cao!"

Lục Vô Túy: "...Việc này em đã nói rồi."

"Tôi cũng cảm thấy mình không tệ." Giang Hoài nói: "Anh cảm thấy thế nào?"

Lục Vô Túy không nói chuyện.

Giang Hoài thấy thế, ngừng sấy tóc, nghiêng người tới trước mặt hắn, lại hỏi: "Anh nghĩ thế nào?"

Lục Vô Túy đột nhiên quay đầu về phía cậu.

Ánh mắt hai người chạm nhau, Giang Hoài không khỏi rụt lại khi nhớ đến phản ứng của Lục Vô Túy lúc sáng.

Tuy nhiên, bây giờ đã hơi muộn rồi.

Lục Vô Túy bỗng nhiên duỗi tay ra, tóm lấy eo cậu, kéo người về phía mình, cười nửa miệng nói: "Muốn tôi cảm giác thế nào? Hả?"

Giang Hoài môi hơi hé mở, toàn thân cứng đờ.

Ánh mắt Lục Vô Túy dán chặt vào cậu.

Giang Hoài mơ hồ cảm nhận được nguy hiểm.

Buổi sáng, áp lực từ Lục Vô Túy đặc biệt rõ ràng, hiện tại cậu cũng có thể cảm nhận được một loại cảm giác khác lạ từ trong mắt Lục Vô Túy.

Cậu lặng lẽ rụt cổ lại và nói: "Không có gì đâu..."

Lục Vô Túy vẫn không buông tay.

Giang Hoài cắn môi, quay mặt đi, dần dần không dám nhìn hắn nữa.

Cậu không biết tại sao, nhưng lại cảm thấy Lục Vô Túy bây giờ đặc biệt nguy hiểm.

Cậu thậm chí còn không dám đáp lại bất cứ điều gì.

Nhìn thấy Giang Hoài làm ra vẻ như một đứa trẻ mắc lỗi, vừa bối rối vừa sợ hãi hắn, Lục Vô Túy dần dần thu lại lại cảm xúc trong mắt.

Hắn buông Giang Hoài ra, hạ giọng nói: "Có làm em đau không?"

Vẫn là lúc nóng nảy.

Đem người ta dọa sợ.

Giang Hoài nghe hắn hỏi như vậy, sau đó mới ý thức được, trong người cảm thấy có chút đau nhức, nhưng hiện tại lại không dám oán trách với Lục Vô Túy.

Thế là gật đầu rồi lại lắc đầu.

Lục Vô Túy có chút tức giận cười nói: "Có đau hay không?"

Giang Hoài vội vàng gật đầu.

"Vậy," Lục Vô Túy hỏi, "Có cần tôi thoa thuốc cho em không?"

Trước đây mỗi khi trên người có vết sưng nhỏ đều là tự cậu bôi thuốc.

Tuy nhiên, khi Giang Hoài đang định gật đầu thì nhìn thấy ánh mắt của Lục Vô Túy, lập tức lùi lại, vội vàng lắc đầu.

Lục Vô Túy mỉm cười, ánh mắt tối sầm, giấu đi sự tiếc nuối, bình tĩnh nói: "Được."

Đêm nay dù thế nào đi nữa cũng trôi qua trong yên bình.

Giang Hoài có chút cảm giác được gì đó.

Nhưng mà với kinh nghiệm chưa đủ để cậu nhận ra mình đang phải đối mặt với tình huống gì.

Cậu cùng Giang gia tuy rằng quan hệ ở mức trung bình, nhưng cậu vẫn là thiếu gia Giang gia, hơn nữa câu khác với người thường, thậm chí không có cơ hội tiếp xúc với rất nhiều chuyện mà người lớn nên biết, vì thế cơ hội tiếp xúc cũng không có.

Ngay cả điện thoại di động của cậu cũng được Chu Tiểu Ngải đặt ở chế độ hài hòa.

(Theo như tui tra baidu ý chế độ hài hoà này là tránh những nội dung độc hại á.)

Bách độc bất xâm, không có một chút quảng cáo độc hại nào.

Về phần những quảng cáo nhỏ khác trên đường phố, bình thường đều rất mơ hồ, khả năng Giang Hoài có thể hiểu được cũng không lớn hơn khả năng một người mua vé số trúng năm trăm vạn.

Nhưng lúc này, sự ngây thơ đó đã trở thành lớp màng bảo vệ.

Lục Vô Túy có thể nhịn đến bây giờ, cũng một phần là do sự ngây thơ đó.

Thời gian trôi qua thật chậm rãi và bình yên.

Giang Hoài cơ bản đã thích ứng với nhịp điệu học ở nhà, vị giáo viên này là do Lục Vô Túy tỉ mỉ lựa chọn cho, tính kiên nhẫn tỉ lệ thuận với trình độ, và cũng thích Giang Hoài, hai thầy trò rất vui vẻ.

Thầy giáo này hẳn là có liên hệ với thầy trong trường của Giang Hoài.

Vì vậy, về bài tập về nhà, rất trùng hợp với bài tập của giáo viên trong trường, thậm chí anh ta còn mang bài tập của Giang Hoài đến trường để sửa.

Thành tích của Giang Hoài đang tăng lên với tốc độ đáng kinh ngạc.

Chu Tiểu Ngải cảm thấy rất kinh ngạc về điều này.

Suy cho cùng, ở nhà có quá nhiều điều thú vị, rất khó để tập trung vào việc học.

Mà Giang Hoài không chỉ học tập mà còn nâng cao thành tích của mình.

Khi Chu Tiểu Ngải hỏi, nếu phía sau Giang Hoài có cái đuôi thì nhất định đã giơ lên.

Nhớ tới câu đã trả lời: [Không phải vì tớ chuyên tâm, mà là vì giáo viên dạy giỏi. ]

Giáo viên là do Lục Vô Túy mời tới.

Với tiền đề này, gần đây cậu nhìn thấy Lục Vô Túy đều mỉm cười.

Sau khi nói chuyện với Chu Tiểu Ngải về lớp học của mình, Chu Tiểu Ngải nói: [Trời ơi, đây là giáo viên thần tiên gì vậy?!]

Sau đó y động tâm rồi, hỏi: [Tớ có thể học cùng lớp với cậu không? ]

Sau khi gửi tin xong, có lẽ y đã nghĩ điều gì đó, cảm thấy không phù hợp nên nhanh chóng rút lại.

Nhưng Giang Hoài đã nhìn thấy rồi.

Cậu rất vui khi có thể chia sẻ với Chu Tiểu Ngải.

Vấn đề là cậu có thể chia sẻ những thứ đó nếu chúng thuộc về mình - giáo viên trong khóa học này của cậu cũng không phải do cậu mời.

Vậy...đi cầu xin Lục Vô Túy, chắc sẽ không sao đâu?

Cậu nhắn với Chu Tiểu Ngải:["Chờ một hai ngày, có tin tức tớ sẽ báo cho cậu." ]

Chu Tiểu Ngải vội vàng nói: [ Giang Tiểu Hoài, cậu đúng là hiểu đồng đội! ]

Y lại nhớ ra điều gì đó, [Đúng rồi, lần trước cậu kể cho tớ nghe về thỏa thuận bình hoa với Lục tổng, bây giờ thế nào rồi? ]

Giang Hoài:...

Được rồi, cậu đã hoàn toàn quên mất chuyện đó.

Nhưng......

Giang Hoài nói: [ gần đây tớ nhận được rất nhiều đơn hàng, cũng đã tiết kiệm được rất nhiều tiền, có lẽ cũng gần đủ rồi. ]

Hiện tại Chu Tiểu Ngải chính là Rui Sibai* thật sự.

(Đồng nghĩa Respect =tôn trọng. Cụm này là ngôn ngữ mạng Trung Quốc thường dùng trong rap í cả nhà. Ruisibei là một từ thông dụng trên Internet, là phiên âm của sự tôn trọng trong tiếng Anh và có nghĩa là tôn trọng.)

Đây là loại thần gì vậy?!

Sau khi bị đình chỉ học, ở nhà hơn nửa tháng, không những không bỏ việc học mà còn kiếm được nhiều tiền như vậy bằng cách nhận đơn đặt hàng?

Về sau ai nói Giang Hoài ngu ngốc, Chu Tiểu Ngải sẽ là người đầu tiên đập người đó.

Ngu ngốc ở chỗ nào? Đây là một bậc thầy quản lý thời gian.

Cũng không biết... Lục tổng sẽ cảm thấy thế nào nếu biết chuyện này?

Bất quá, Giang Hoài cũng đã nói rằng hai người họ không có quan hệ tình cảm gì cả.

Kỳ thật trong gia đình hào môn như vậy, không có tình cảm là chuyện bình thường, có tình cảm thì mới là chuyện lạ.

Chu Tiểu Ngải thầm không muốn Giang Hoài chịu bất cứ tổn hại nào nên sẽ không can thiệp.

Dù sao Giang Hoài cũng khác với người bình thường.

Nếu là người bình thường, thất tình sẽ mất đi tình yêu, nhưng về phần Giang Hoài...

Giang Hoài rất khó bị cám dỗ.

Nhưng nếu quan tâm đến ai thì lại cứng đầu đến mức dù có va vào tường cũng không quay đầu lại.

Sau khi trò chuyện với Chu Tiểu Ngải, Giang Hoài tính toán số tiền tiết kiệm của mình.

Nếu số tiền bình hoa trước đây được Lục Vô Túy tích lũy cũng không tệ, cộng với tiền tiết kiệm này, cậu sẽ tiết kiệm thêm 80.000 nhân dân tệ để trả nợ.

Với 80.000 nhân dân tệ, nếu cậu nhận thêm mười bức tranh nữa thì số tiền cũng tương đương.

Giang Hoài đã lâu không nhìn vào số tiền tiết kiệm của mình, sau khi phát hiện ra sự thật này, liền vui mừng.

Tuyệt!

Sau khi trả hết nợ, chắc cũng sắp đến lúc họ phải ly hôn, tuy số tiền cậu kiếm được không nhiều nhưng nếu tìm được nơi thuê nhà để ở thì chắc chắn có thể sống sót.

Điều duy nhất khiến cậu lo lắng là việc học của mình.

Giang Hoài biết việc cậu bị đình chỉ học là do lão phu nhân an bài, nhưng cậu không biết tại sao lão phu nhân lại không cho cậu đi học.

Nếu hiện tại cậu có thể học tại nhà, vậy đến lúc đó đào lão sư đi, chắc không có vấn đề gì đâu hà?

Lục Vô Túy có lẽ cũng sẽ không bận tâm.

Dù gì, hắn cũng đâu có học.

Tuy nhiên, vì là gia sư nên chắc chắn sẽ phải tốn thêm chi phí giảng dạy. Nhớ lại...

Cậu sẽ nhận thêm một vài bức tranh và trả lại chi phí giảng dạy trong thời gian này cho Lục Vô Túy.

Khi biết Giang Hoài muốn cùng hắn thương lượng một chuyện, Lục Vô Túy cũng khá tò mò.

Giang Hoài vẫn luôn đắm chìm trong thế giới của mình, hiếm khi nói chuyện cùng người khác thảo luận.

Khắp nơi trong Lục gia đều tùy cậu muốn làm gì thì làm, Lục Vô Túy cũng không quan tâm lắm.

Ngược lại, nếu một ngày Giang Hoài câu nệ trong mọi việc, phải cùng hắn bàn bạc mọi chuyện, Lục Vô Túy không những không vui mà thậm chí còn cảm thấy tức giận.

Lục Vô Túy có lúc tự hỏi ý tưởng của mình có phải hơi rẻ tiền không.

Nhớ lại ngày đầu tiên Giang Hoài đến Lục gia, hắn sẽ vì Giang Hoài làm vỡ bình hoa mà nổi nóng.

Nhưng bây giờ.

Cho dù Giang Hoài có đập vỡ hết bình hoa trong Lục gia, Lục Vô Túy cũng sẽ không cau mày.

Hắn sẽ chỉ dùng việc này này để trêu chọc Giang Hoài.

Giang Hoài đang phân vân không biết nên nói cho hắn biết chuyện tiền bình hoa trước hay là bàn việc Chu Tiểu Ngải trước.

Nghĩ đi nghĩ lại, cậu cảm thấy mình còn chưa tích đủ tiền bình hoa, bây giờ có nói cũng vô ích.

Thế là cậu nói: "Lục tiên sinh..."

Lục Vô Túy nghe cậu gọi như vậy, liền biết cậu có việc muốn nhờ.

Kỳ thật Giang Hoài rất thông minh, cậu biết lúc nào nên gọi xưng hô gì khiến hắn thích.

Bất quá hiện tại cậu không biết là-- cậu kêu "Lục tiên sinh" đối với Lục Vô Túy mà nói, còn kém xa cái xưng hô khiến hắn vui.

Lục Vô Túy cố ý không nói gì.

Giang Hoài giống như một bé mèo xin đồ ăn từ chủ nhân, khi nhìn thấy người khác thì phớt lờ, siêng năng soát độ tồn tại của mình với chủ nhân.

"Lục tiên sinh?"

Liên tục gọi ba bốn tiếng, Lục Vô Túy mới chậm rãi mở miệng hỏi: "Có chuyện gì?"

Giang Hoài đem cà phê đã pha đặt trên bàn hắn, chăm chú nói: "Có một ít."

Lục Vô Túy vẫn im lặng.

Nhưng hắm lại chậm rãi nhấp một ngụm cà phê Giang Hoài pha cho mình.

Chậc, cái vị gì thế này?

Lục Vô Túy nhịn không phun ra, bình tĩnh đặt cà phê xuống, quyết định buông tha cái lưỡi của mình.

Giang Hoài thận trọng hỏi: "Lục tiên sinh, tôi có một người bạn muốn đến cùng tôi nghe giảng."

Lục Vô Túy tay cầm ly cà phê dừng lại một chút: "Bạn bè kiểu gì?"

Gần đây Giang Hoài có gặp người bạn qua mạng nào không đứng đắn không?

Nghĩ tới đây, sắc mặt Lục Vô Túy có chút khó coi.

Giang Hoài nói: "Chu Tiểu Ngải, nhưng chắc anh cũng không biết cậu ấy, cậu ấy sẽ ngoan ngoãn như tôi, nhất định sẽ không gây chuyện trong lớp!"

Nếu như Chu Tiểu Ngải biết Giang Hoài miêu tả y như vậy.

Sợ là sẽ cười đập nát bàn.

Sắc mặt Lục Vô Túy dịu lại: "Ai nói tôi không biết?"

"Lần trước em cảm thấy không thoải mái, lúc tôi đến, cậu ta là người đứng cạnh em?" Lục Vô Túy lại hỏi.

Giang Hoài "Ồ" một tiếng, vội vàng gật đầu.

Lục Vô Túy ánh mắt lóe lên, lại hỏi: "Em cùng cậu ta quan hệ tốt lắm sao?"

Giang Hoài không chút do dự gật đầu: "Cậu ấy là bạn thân của tôi, chúng tôi quen biết nhau nhiều năm, tôi biết cậu ấy sẽ không gây chuyện..."

"Tôi không hỏi cái này." Lục Vô Túy vốn là muốn nghe chút chuyện, nhưng nghe cậu nói như vậy, lại bắt đầu cảm thấy có chút ghen tị:"Sao mà quen biết lâu như vậy?"

Nghe vậy, Giang Hoài vẫn có chút sững sờ đếm trên đầu ngón tay: "Bởi vì lúc chúng tôi là bạn học cấp ba, còn có bạn học cấp hai, hình như là bạn cùng lớp..."

"Không cần tính," Lục Vô Túy nói, "Nhưng em đã tới đây xin tôi...vậy cũng nên cho tôi cái gì đi, đúng không?"

Giang Hoài sửng sốt.

Còn có chuyện như vậy?

Cậu cho rằng Lục Vô Túy chỉ cần đồng ý là được.

Giang Hoài nói: "Vậy anh muốn thế nào?"

Lục Vô Túy nhìn cậu, lâm vào trầm tư.

Thấy hắn nữa ngày không nói chuyện, Giang Hoài có dự cảm không lành, vội vàng nói: "Kỳ thực nếu khó quá, tôi cũng có thể nói với bạn tôi không tới."

Lục Vô Túy: "..."

Hắn cũng chưa có đưa ra yêu cầu gì quá đáng?

Lục Vô Túy nói: "Giang Điềm Điềm, có một người bạn như em, tôi nghĩ bạn của em sẽ mừng đến phát khóc."

Giang Hoài: "..."

Mặc dù cậu có chút vui mừng khi được khen ngợi.

Nhưng có chút gì đó kì kì?

Lục Vô Túy thấy lần này cậu không vội nhận lời khen cũng có chút thở phào nhẹ nhõm.

Thời gian dài như vậy, Giang Hoài rốt cục có thể hiểu được lời châm chọc của người khác  - cậu đã trưởng thành.

Bởi vì Lục Vô Túy bận rộn công việc nên cũng không nghĩ ra nên yêu cầu cái gì.

Hắn quyết định giữ yêu cầu này lại.

Giang Hoài cũng cảm thấy có lỗi với Chu Tiểu Ngải nếu tạm thời rút lại lời nói, cho nên tuy sợ Lục Vô Túy sẽ đưa ra yêu cầu quá đáng nhưng cậu vẫn cắn răng đồng ý.

Âm thầm gánh chịu mọi chua xót.

Chu Tiểu Ngải căn bản không biết bạn mình đã phải trả giá những gì!

Khi vào lớp, giáo viên bàng hoàng khi phát hiện có thêm một học sinh.

Trong khoảng thời gian này, Lục Vô Túy bận rộn công tác, đi sớm về muộn, quay người lại quên mất chuyện này, cũng không báo trước cho lão sư.

Nhưng dạy một vẫn là dạy, dạy hai vẫn là dạy.

Hơn nữa, Lục Vô Túy trả lương cao nên giáo viên cũng không có ý kiến gì.

Chu Tiểu Ngải bị chấn kinh rồi.

Không có lý do khác.

Giáo viên này hoàn toàn tìm cho Giang Hoài, vì vậy khi người khác ở trong lớp quan sát, những người có trình độ không cao sẽ không thể theo kịp.

Ngay cả Chu Tiểu Ngải, sinh viên ở lớp mũi nhọn cũng gặp chút khó khăn.

Trước khi tới, y đã đoán được, lão sư này hẳn là được Lục Vô Túy mời đến cho Giang Hoài.

Bây giờ nhìn lại thì đúng là như vậy.

Chu Tiểu Ngải che giấu gợn sóng trong lòng.

Y luôn cảm thấy nếu không có tình cảm thì liệu Lục tổng làm như vậy với Giang Hoài là vì cái gì?

Lỡ có cảm tình, mà Giang Hoài thì muốn rời đi.....

Trong lúc Chu Tiểu Ngải đang xuất thần thì đột nhiên nghe thấy giọng nói của Giang Hoài.

Giang Hoài có chút kỳ quái, "Tớ gọi cậu lâu như vậy, sao cậu không trả lời?"

Chu Tiểu Ngải dừng một chút: "A, cậu vừa mới nói cái gì?"

"A, cái này... " Giang Hoài cũng có chút quên mất, cậu nhìn điện thoại sau đó mới nhớ ra: "Lục tiên sinh trưa nay sẽ về nhà, nói muốn đãi cậu ăn cơm."

Chu Tiểu Ngải: "..."

Sợ cái gì thì cái đó tới.

Trên bàn ăn, Giang Hoài vui vẻ ăn uống, Chu Tiểu Ngải cứng đờ ngồi bên trái, Lục Vô Túy bình tĩnh ngồi bên phải.

Buổi trưa tan học, Chu Tiểu Ngải đang tìm cơ hội trốn thoát.

Bất quá Lục Vô Túy trở về quá nhanh, lớp học còn chưa kết thúc, trong bếp đều đã chuẩn bị đồ ăn xong.

Mùi hương từ tầng một bay đến tầng hai, Giang Hoài không ngừng chảy nước miếng.

Chu Tiểu Ngải có chút tuyệt vọng.

Kẻ ngốc này không biết chồng mình khủng bố đến mức nào.

Y không cảm thấy, Lục Vô Túy mời y ăn cơm, cũng không phải hoàn toàn là ăn cơm —— có lẽ hắn muốn hỏi cái gì đó.

Quả nhiên

Ăn cơm xong, Lục Vô Túy nói với y: "Bạn học Chu, tôi có thể nói chuyện với cậu một chút được không?"

Chu Tiểu Ngải biết mình trốn không thoát.

Không thể phản kháng, coi như đây là học phí đi học ké đi.

Chu Tiểu Ngải vốn tưởng rằng Lục Vô Túy sẽ hỏi về việc Giang Hoài tiết kiệm tiền.

Tuy nhiên, điều y không ngờ tới chính là Lục Vô Túy lại hỏi: "Nghe nói cậu và Giang Hoài quen biết nhau đã lâu, có biết tại sao Giang Hoài lại đối với chuyện người khác nói em ấy giống con gái lại đặc biệt...nhạy cảm?"

Chu Tiểu Ngải sửng sốt.

Y quay đầu lại nhìn Giang Hoài vẫn đang vùi  đầu ăn, vẻ mặt trở nên phức tạp, nghiến răng nghiến lợi nói: "Còn không phải vì thằng em trai kia của cậu ấy."

Lục Vô Túy cau mày.

Hiện tại Lục Vô Túy hỏi như vậy, nhìn dáng vẻ của hắn, rõ ràng là hắn quan tâm Giang Hoài.

Chu Tiểu Ngải tự nhiên không thể buông tha cơ hội này, trực tiếp thú nhận: "Giang Dục từ nhỏ đã không thích Giang Hoài, thích trêu chọc cậu ấy. Hai năm nay Giang Hoài trở nên cứng rắn hơn, lại tốt hơn trước, nhưng khi còn nhỏ Giang Hoài đã bị nó bắt nạt."

Lục Vô Túy sắc mặt tối sầm.

"Ở nhà thì không thể quang minh chính đại xuống tay với Giang Hoài, cho nên thằng khốn đó liền cùng với mấy đứa bạn vây quanh Giang Hoài nói mấy lời khó nghe..."

Chu Tiểu Ngải vốn có chút phẫn nộ nói, nhưng khi đối mặt với vẻ mặt càng ngày càng khó coi của Lục Vô Túy, giọng nói của y dần dần nhỏ xuống.

Lục Vô Túy hỏi: "Nói cái gì?"

Chu Tiểu Ngải thận trọng nói: "Ẻo lả, tiểu cô nương, nam không ra nam nữ không nữ... vân vân."

Kỳ thật còn có một ít.

Nhưng y không dám nói nữa.

Y nhìn Lục Vô Túy, lại cảm thấy lúc đứng trước mặt giáo viên khi chưa làm bài tập cũng không sợ đến như vậy.

...Cũng may mắn Giang Hoài phản ứng chậm.

Lục Vô Túy cảm ơn xong liền rời đi.

Lúc này Chu Tiểu Ngải mới nhớ ra - Lục Vô Túy hoàn toàn không nhắc tới việc Giang Hoài tiết kiệm tiền?

Y thở phào nhẹ nhõm.

Buổi tối, Lục Vô Túy khó có được không đến thư phòng làm việc mà chỉ ở trong phòng ngủ.

Giang Hoài ngồi ở trên thảm chờ hắn rời đi.

Sau khi nhận ra Lục Vô Túy không có ý định rời đi, cậu mới chột dạ lấy cọ vẽ từ ngăn kéo hộc bàn ra.

Cậu nhấn mạnh: "Tôi chỉ vẽ trong phòng này chứ không vẽ trên giường. Anh phải nhìn rõ đó".

"Giang Hoài." Lục Vô Túy đột nhiên gọi cậu.

Bình thường, khi bị gọi là "Giang Điềm Điềm "khả năng hắn tức giận cao hơn.

Và khi bị gọi là "Giang Hoài" thì khả năng tức giận cũng cao.

Sống lưng Giang Hoài cứng đờ, dừng một chút, sau đó cất cọ đi, giả vờ hào phóng: "Được rồi, tôi không vẽ nữa."

"Em ở Lục gia lâu như vậy, chưa từng nghĩ đến việc về thăm nhà?"

Hai giọng nói chồng lên nhau trong giây lát.

Giang Hoài nghe rõ ràng những lời này thở phào nhẹ nhõm, cậu còn tưởng rằng Lục Vô Túy đang tìm phiền phức với mình.

Cậu đặt cọ vẽ lên bàn, quay người lại nói: "Sao lại muốn về nhà?"

Cậu có vẻ thực sự bối rối.

Đúng là không buồn về chuyện này.

Trong lòng Lục Vô Túy có chút gì đó khó tả.

Hôm nay, một hình ảnh cứ lởn vởn trong tâm trí hắn.

—— Giang Hoài nhỏ tuổi toàn thân xám xịt, so với bây giờ ngốc nghếch hơn một chút, ánh mắt trong trẻo hơn bây giờ, giống như hai vì sao, nhìn vào là khiến lòng người mềm nhũn.

Nhưng Giang Hoài cứ như vậy lại bị người vây quanh nói những lời khó nghe.

Lục Vô Túy đứng dậy, ngồi xổm trước mặt Giang Hoài.

"Không muốn về nhà là vì ở nhà không vui phải không?"

Giang Hoài chớp mắt.

Không vui?

Đúng thật là có.

"Hiện tại thì sao?" Lục Vô Túy lại hỏi.

Giang Hoài nhớ đến món cá chua ngọt do đầu bếp làm vào bữa trưa, còn mời Chu Tiểu Ngải  đến ăn ngày hôm nay - cậu đã đến nhà Chu Tiểu Ngải nhiều lần nhưng chưa bao giờ để Chu Tiểu Ngải đến nhà mình.

Cậu cảm thấy Lục Vô Túy lúc này có chút đáng sợ, nhưng vẫn mím môi gật đầu: "Hôm nay cảm ơn anh."

Sắc mặt Lục Vô Túy dần dần dịu đi một chút.

Hiện tại vui vẻ là được.

Hắn không thể nào thay đổi quá khứ, hắn chỉ có thể ngay lúc này bảo vệ Giang Hoài.

"Những người đó, hiện tại tôi còn chưa làm gì được." Lục Vô Túy nói: "Nhưng không lâu nữa, bọn họ đều——sẽ phải trả giá."

Giang Hoài cái hiểu cái không.

Cậu nghe được ý của Lục Vô Túy, hình như muốn dạy dỗ ai đó, nhưng lại không hiểu Lục Vô Túy muốn dạy dỗ ai.

Ánh mắt Lục Vô Túy nhìn vào môi cậu.

"Nhưng trước đó, em không phiền nếu tôi tính cho em một chút phí công việc chứ?"

Giang Hoài có chút ủy khuất: "Tôi không làm gì cả, sao anh lại đòi tiền?"

"Lần này không phải vấn đề tiền bạc." Lục Vô Túy đến gần cậu

Hơi thở của họ đã ở rất gần.

Lục Vô Túy đã kiềm chế bản thân, không muốn vội vàng như vậy.

Nhưng hắn nhận thấy mình đơn giản là không thể làm được điều đó.

Đặc biệt là sau khi biết được những gì Giang Hoài đã trải qua.

Xem ra người cần an ủi không phải Giang Hoài, mà là hắn cần an ủi nhiều hơn để xoa dịu sự bạo ngược trong lòng.

Lục Vô Túy lần này thậm chí không hề do dự.

Hắn tiến lại gần Giang Hoài, hôn lên khóe môi cậu.

"Đây là chi phí cho việc đó."

_________________________________________________________

Đôi mắt của Giang Hoài hơi mở to.

Sau khi Lục Vô Túy dùng môi chạm vào, đầu tiên hắn rời đi một chút, thấy Giang Hoài không đáp lại, chậm rãi đưa tay nhéo nhéo cằm Giang Hoài.

Lúc hắn nâng cằm Giang Hoài lên, chuẩn bị hôn lần nữa, Giang Hoài đột nhiên phản ứng, rụt người lại.

Cậu ngã xuống thảm, ngơ ngác nhìn Lục Vô Túy.

Nhìn phản ứng của cậu, tựa hồ biết Lục Vô Túy đang làm gì.

Nhưng từ vẻ mặt mờ mịt của cậu, lại viết - tại sao lại hôn tôi? Hôn tôi làm gì?

Lục Vô Túy từ từ buông lỏng cằm cậu.

Hắn chợt cười với Giang Hoài: "Làm sao? Em choáng váng à?"

Giang Hoài lắp bắp nói: "Anh vừa rồi, anh..."

"Vừa rồi tôi làm sao?" Lục Vô t thần sắc bình tĩnh, "Vừa rồi tôi không có làm gì cả."

Giang Hoài không thông minh lắm.

Nhưng vẫn có thể cảm nhận được sự lừa dối rõ ràng như vậy, sau khi bị lừa, cậu đột nhiên cảm thấy tức giận và hét lên: "Anh nói dối!"

"Tôi nói dối?" Lục Vô Túy tựa hồ có chút kinh ngạc.

Giang Hoài tức giận nói: "Anh nói dối, rõ ràng là anh vừa hôn tôi."

Lục Vô Túy nói: "Nếu em nói tôi nói dối thì phải đưa ra bằng chứng chứ?"

Giang Hoài: "...Anh rõ ràng là kẻ nói dối!"

Vừa rồi xảy ra chuyện gì, cậu còn phải đưa ra chứng cứ?

"Bây giờ làm gì đều phải có chứng cứ," Lục Vô Túy nói, "Em ngay cả chứng cứ cũng không có, nói tôi hôn em, không phải là vu khống sao?"

Giang Hoài: "..."

Hai cấp xoay ngược lại, hắc bạch nháy mắt bị đảo ngược.

Giang Hoài nghe Chu Tiểu Ngải nói hôn là chuyện chỉ có những người thích nhau mới có thể làm.

Tuy nhiên, Giang Hoài vẫn hơi khó hiểu định nghĩa của từ "thích".

Vì thế Lục Vô Túy hôn cậu, ban đầu cậu  không quan tâm, nhưng Lục Vô Túy lại chết cũng không chịu thừa nhận, điều này lại khiến cậu quan tâm.

Lục Vô Túy thấy cậu sắp tức giận đến muốn khóc, Lục Vô Túy tỏ ra thương xót, chậm rãi nói: "Sao em không nói cho tôi biết tôi hôn ở chỗ nào, tôi sẽ xin lỗi em, được không?"

Nghe vậy, Giang Hoài trong nháy mắt lấy lại tinh thần, chỉ vào môi: "Ở đây!"

Lục Vô Túy tựa hồ nghe không rõ: "Đây là chỗ nào?"

Giang Hoài sốt ruột: "Ở đây, chính là ở đây."

Lục Vô Túy lại hỏi: "Hôn ở đâu?"

Giang Hoài lần này thực sự sốt ruột, cậu dứt khoát kéo tay Lục Vô Túy lên, chỉ vào môi mình: "Ở ngay đây."

Giống như một ông già, Lục Vô Túy nheo mắt lại, chợt nhận ra: "Thì ra là ở đây."

Thấy cuối cùng hắn cũng hiểu, Giang Hoài thở phào nhẹ nhõm, nhưng sau đó, lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Ngón tay Lục Vô Túy vu.ốt ve khuôn mặt của cậu, trong mắt hiện lên một tia u ám, hắn nói: "Nhưng tôi không nhớ mình đã hôn em như thế nào, em còn nhớ không?"

Giang Hoài hơi khó xử.

Cậu do dự một chút, tựa hồ muốn bắt chước Lục Vô Túy vừa rồi hôn mình như thế nào.

Nhưng cậu lại cảm thấy có gì đó không ổn nên liên tục lùi lại, cho đến khi Lục Vô Túy mất kiên nhẫn và chủ động tấn công.

Hắn nghiêng người tới trước mặt Giang Hoài, hôn lên má cậu một cái.

Sau đó hỏi cậu: "Có phải vậy không?"

Giang Hoài có chút mơ hồ, chậm rãi lắc đầu, "Không, không phải vậy."

"Không phải vậy," Lục Vô Túy tựa hồ đang suy nghĩ, lại hôn lê.n chóp mũi của cậu "Vậy sao?"

Giang Hoài chợt ý thức được mình bị lừa, nhưng đã muộn Lục Vô Túy ôm eo cậu, trong mắt tràn đầy cảm giác xâm lược.

Hai người nhìn nhau, Giang Hoài muốn che miệng lại nhưng Lục Vô Túy đã sớm nắm tay cậu.

Lục Vô Túy lại hôn.

Lần này không chỉ là hôn lướt, mà là ở trên môi Giang Hoài v.ốt ve, thậm chí không nhịn được cắn cắn, nhìn thấy Giang Hoài gần như ủy khuất kêu lên, hắn mới khó khăn lắm mới dừng lại.

Giang Hoài hơi nhíu mày, muốn khóc cũng  không khóc được, tức giận nói: "Anh làm cái gì vậy!"

Cậu tưởng vậy là hung dữ nhưng trong tai Lục Vô Túy lại giống như một bé mèo con đang giơ vuốt.

Không hề có sự uy hiếp.

Ánh mắt của Lục Vô Túy dò xét trên mặt cậu, nhìn chằm chằm từng biểu tình trên mặt cậu, tựa hồ đang xác nhận điều gì đó.

Hắn cho rằng bé ngốc như Giang Hoài, ngốc đến mức bị gia đình bắt nạt, khiến cậu khó có thể sống tốt trong chính ngôi nhà của mình, nếu ra ngoài xã hội sẽ sống như thế nào?

Bị xã hội này ăn không còn mảnh xương sao?

Cậu hẳn là bị bắt nạt bị bán đi cũng không biết tại sao lại như thế, còn vui vẻ giúp người ta đếm tiền.

Giống như vừa rồi vậy.

Cho nên, bé ngốc này chỉ thích hợp ở bên cạnh hắn, được hắn chăm sóc, chăm sóc thật tốt và sẽ luôn dành cho Giang Hoài những gì tốt nhất, chiều chuộng em ấy.

Lục Vô Túy buông Giang Hoài ra, giả vờ nói: "Vừa rồi hình như tôi không hôn như vậy, lại hôn nhầm rồi."

Giang Hoài: "..."

Còn lừa cậu nữa!

Giang Hoài bị bắt nạt đến mức nước mắt lưng tròng.

Cậu biết mình không thông minh bằng Lục Vô Túy nhưng vừa rồi hắn thực sự quá đáng!

Lục Vô Túy thấy cậu không lên tiếng, mới thu liễm lại một chút, nhẹ giọng hỏi: "Em tức giận à?"

Mà Giang Hoài chẳng những không muốn để ý tới hắn nữa.

Cậu thậm chí còn quay lưng và không muốn nhìn hắn nữa.

Thậm chí còn giơ tay lên và lau nước mắt.

Lục Vô Túy: "..."

Hình như có chút quá đáng rồi.

*

Khi Giang Hoài tức giận, cũng không biết chiêu nào khác, chỉ dùng một chiêu.

- -chiến tranh lạnh.

Nhưng đôi khi thủ đoạn cũng không cần nhiều, chỉ cần có tác dụng, thủ đoạn của Giang Hoài đối với Lục Vô Túy hiện tại cũng khá hữu hiệu.

Khi mới bắt đầu chiến tranh lạnh là từ một phía, Lục Vô Túy còn dùng sức trêu cậu.

Vốn dĩ hai người nói qua nói lại, nhưng bây giờ Lục Vô Túy chỉ còn lại một mình hành động.

Hắn hỏi Giang Hoài: "Hôm nay em ăn gì? Tôi cho nhà bếp làm cho em."

Giang Hoài lập tức quay mặt đi.

Lục Vô Túy: "..."

Không bị đồ ăn quyến rũ nữa, xem ra giận thật rồi.

Tuy nhiên, Giang Hoài như vậy lại dễ thương đến lạ thường.

Đương nhiên, lúc này Lục Vô Túy cũng không có ý thức được sự nghiêm trọng của sự việc.

Giang Hoài thích vẽ khi tức giận.

Không giống như vẽ tranh khi thực hành hay khi nhận đặt hàng, khi thực hành và nhận đơn sau khi vẽ xong cậu sẽ nghỉ một chút, bây giờ lại vẽ liên tục không nghỉ.

Khi người khác nói chuyện với cậu, cũng  hiếm khi chú ý đến họ.

Vốn dĩ cuối tuần không có tiết học nên cậu thích ở trên ban công, Đường Bình Kiến cũng thích ở đó.

Thỉnh thoảng Đường Bình Kiến nói với cậu một hai chữ, Giang Hoài đều sẽ đáp lại, trừ khi nói lúc cậu đang mải mê vẽ tranh, không có thời gian đáp lại.

Nhưng hiện tại, Đường Bình Kiến đã trở thành nạn nhân.

Ông hỏi Giang Hoài: "Tại sao gần đây tôi không thấy cậu nói chuyện với họ Lục trên bàn ăn? Giận dỗi à?"

Giang Hoài dừng lại, làm như không nghe thấy.

Đường Bình Kiến: "..."

Đây là loại trẻ con gì vậy?

Đường Bình Kiến chán quá, chọc vào vai Giang Hoài: "Này, cậu nữa ngày cũng không nhúc nhích cây cọ, đừng giả vờ nữa."

Giang Hoài: "..."

Dù có chút xấu hổ khi bị lộ nhưng cũng không muốn nói chuyện.

Đường Bình Kiến tự thấy không có gì thú vị, sờ sờ mũi.

Bất quá, ông cũng không phải một hai phải chơi với Giang Hoài mới được.

Dưới cái nhìn dường như có như không của Giang Hoài, Đường Bình Kiến nhìn trái nhìn phải, sau đó đi xuống lầu, rời khỏi Lục gia.

Vệ sĩ không đi theo ông.

Giang Hoài giật mình, tưởng ông muốn chạy trốn, cuối cùng cũng chủ động nói với vệ sĩ: "Các người mau ngăn lại đi."

Vệ sĩ nói: "Tiểu Giang thiếu gia, lão phu nhân chỉ yêu cầu chúng tôi bảo vệ ngài khỏi Đường tiên sinh. Còn những chuyện xảy ra với Lục gia, chúng tôi không liên quan gì."

Giang Hoài sửng sốt.

Thì ra lão phu nhân căn bản không có giam giữ Đường Bình Kiến?

Trong khoảng thời gian này, Đường Bình Kiến chủ động ở lại Lục gia?

Bây giờ ông đã đi rồi, liệu có quay lại không?

Giang Hoài trong lòng có rất nhiều nghi hoặc.

Vốn dĩ cậu có thể hỏi Lục Vô Túy những vấn đề này.

Nhưng hiện tại cậu cùng Lục Vô Túy đang chiến tranh lạnh, cậu tuyệt đối sẽ không hỏi.

Cũng may, trời đã gần tối, Đường Bình Kiến tự mình trở về.

Lúc này Giang Hoài mới thở phào nhẹ nhõm.

*

Đã gần ba ngày, Lục Vô Túy cảm thấy đã đến lúc Giang Hoài nên nguôi giận.

Mấy ngày nay, mỗi sáng thức dậy, hắn đều nghĩ như vậy.

Tuy nhiên, lý thuyết thì hoàn hảo, hiện thực thì khó khăn.

Giang Hoài chẳng những không có nguôi giận, thậm chí còn mơ hồ có tư thế thân ai nấy lo.

Buổi sáng không nói chuyện với hắn thì thôi

Ngay cả ban đêm, mền gối cũng muốn cuốn sang phòng khác ngủ.

Bởi vì khoảng thời gian trước Lục gia thay đổi không ít người, nên phòng ngủ phụ lúc trước bị khóa lại, cũng được quét dọn nên trong phòng rất sạch sẽ.

Gần như đem nệm trải lên là có thể ngủ.

Lục Vô Túy rốt cục có chút sốt ruột.

Bất quá Lục Vô Túy có lo lắng, thì Giang Hoài nhất định cũng không nhìn ra được.

Nếu Giang Hoài phát hiện, thì sau này sẽ giở trò này, e rằng sẽ không có điểm kết thúc.

Giang Hoài đã quên mất tại sao lúc trước hai người lại sống cùng nhau.

Bất quá cũng không phải là điều quan trọng.

Vốn dĩ hai người lớn vậy rồi—Giang Hoài cảm thấy mình được coi là đàn ông trưởng thành, sống chung với nhau như vậy thật kỳ lạ.

Cậu đã ngủ một mình từ khi còn rất nhỏ, Lục gia so với Giang gia còn lớn hơn, chẳng lẽ không có được cái phòng ngủ phụ?

Mà cậu cũng không cần một căn phòng quá rộng, cũng như không muốn ngủ trong phòng ngủ chính.

Đủ nhỏ để cho cậu ngủ là được.

Nghĩ tới đây, Giang Hoài trực tiếp thực hiện.

Cậu mơ hồ biết Lục Vô Túy sẽ không đồng ý, cho nên lúc thu dọn đồ đạc, coi như tương đối bí mật, không bị ai phát hiện.

Kết quả là cuối cùng cũng thu dọn xong.

Vào ngày thứ tư, khi chuẩn bị chuyển sang phòng ngủ phụ.

Lục Vô Túy lại không có đi làm, thậm chí còn ở cửa.

Hắn dựa vào cửa hỏi Giang Hoài: "Em đang làm gì vậy?"

Giang Hoài: "..."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro