PHẦN IV : Là do anh..tối qua anh làm nhiều rồi!
Ánh mai hồng len lỏi qua những khe hở của tấm rèm cửa, tinh nghịch chiếu rọi vào căn phòng màu kem tươi mát. Ten nằm trên giường thì đột ngột mở bừng mắt. Gắng gượng ngồi dậy, kéo chăn qua một bên, cậu rùng mình : đau quá!
Vừa xuống giường, cậu đã nhăn tít mặt vì bị cơn đau đánh úp đến. Hai chân nhũn ra, cậu cố bám vào tường, lết từng bước một, mồ hôi lạnh tuôn như suối. Cậu vấp phải mép thảm, ngã nhào, đánh tiếng động rõ to.
Johnny còn đang ngủ say cạnh cậu nghe thấy, hoảng hốt chạy lại bế sốc Ten lọt thỏm vào lòng mình , kiểm tra xem cậu có thương tích gì không, rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán cậu :
- Xin lỗi, đều tại anh không tốt, tối hôm qua làm nhiều quá..
Ten hiện tại chỉ có thể nắm lấy vạt áo ngủ pijama của anh thều thào:
- Là do tôi đòi hỏi vô độ thôi, anh không có lỗi gì cả.
- Em có đau lắm không? Có cần đi khám không?
- Không đi! Ngượng chết tôi! Anh mau mau đi mua thuốc hộ với!
- Được, được. Anh liền đi mua.
- Ừm... trước, bế tôi vào nhà vệ sinh đã a~ đau ..đau chết tôi
Johnny vội vội vàng vàng đi tới nhà vệ sinh. Trong lòng anh, Ten rên rỉ than khẽ:
- Đều là do mấy miếng bánh chanh chết tiệt.. ai bảo nó ngon như vậy, tôi lại ăn tận 5 miếng. Nếu biết sẽ đau bụng tôi một chút cũng không đụng đến.. Không phải anh chơi tôi mà bỏ thuốc xổ vào bánh chứ?
Johnny cười khổ:
- Tại thấy em thích ăn nên anh mới làm nhiều, không ngờ dạ dày em yếu thế chứ.. đừng có mà đổ thừa, tối qua tôi cũng có ăn lại khỏe re, em vừa ăn xong vài tiếng liền đau bụng ói suốt đủ kiểu. Tối qua đến giờ đến ngủ đủ một giấc tôi cũng không thể.
1( Hị hị đọc tới cũng không khỏi nghĩ bậy mà )
- Xin lỗi.. là tôi sai, hại anh không ngủ được rồi
- Không sao không sao , chỉ cần em mau vào nhà vệ sinh là tôi biết ơn rồi.. nếu chậm chút nữa tôi lại phải tốn công lau dọn chỗ này nữa.
Ten chỉ liếc mắt với anh một cái tỏ ra cái vẻ giận dỗi.. ngay sau khi vừa được đưa vào nhà vệ sinh, đã sập cửa đóng đô ở trong đó. Johnny đành khoác vội áo, vừa chạy ra hiệu thuốc, vừa điện cho bác Taeil xin nghỉ hộ cậu. Chỉ nghe bác trước khi dập máy còn thần bí cười :
- Chăm sóc nó thật tốt nhé, có khi nó biết ơn lại đền bù cho cậu đấy ~ haha~
Ý tứ của bác Taeil hiện tại anh nghe cũng đã hiểu.
Vậy nên cả ngày hôm ấy, Johnny vô cùng tận tâm mà chăm sóc từng li từng tí cho Ten. Cậu cứ nghĩ hẳn là vì anh cảm thấy có lỗi với cậu, cho nên rất chi là hưởng thụ sự ân cần này.
Thậm chí, Johnny lại sợ Ten chạy ra chạy vào nhà vệ sinh nhiều sẽ tốn sức, nên mua hẳn cho cậu một bịch bỉm, dịu dàng nói:
- Để anh mặc cho ~
Cứ tưởng trong câu nói đó chỉ đơn giản là nói đùa nhưng ngay sau đó thì anh mặc. Là mặc cho cả gói bỉm ném vào mặt mình.
Trời tối dần, bệnh tình của cậu cũng có phần khá lên nhiều. Hiện giờ, cậu đã có thể lăn ra phòng khách ngồi xem TV trong lúc Johnny đang mặc tạp dề kitty nấu cơm tối.
Ten nằm vắt vẻo trên sofa, nhìn chăm chú bóng lưng cao lớn đang lúi húi thái rau củ, cắm cúi nấu nướng của người nào đó, tự dưng nhận ra một điều: cậu chẳng biết tí gì về anh cả. Ừ thì anh tên Seo Youngho với tên gọi thân mật là Johnny , là sếp của cậu này. Anh có một căn biệt thự năm tầng hào nhoáng này. Anh nấu ăn rất ngon nữa này. Thế nhưng, ngoài ba cái thứ đó ra, cậu tuyệt nhiên mù tịt thông tin về người đàn ông trước mặt.
Nhón chân vào bếp, cậu tò mò quan sát thao tác nhanh nhẹn của anh, buột miệng nói :
- Tự dưng tôi muốn nghe anh kể về bản thân lắm luôn đó Johnny.
Anh vẫn không ngước lên, vẫn chuyên chú thái rau, cười nói :
- Gọi tôi là Youngho đi! Khi đó em muốn biết gì về tôi sẽ nói hết cho em nghe.. được chứ?
- Tại sao?! Gọi Johnny lại có vẻ gần gũi hơn rất nhiều mà
- Vì tôi không thích em gọi như vậy.. điều đó chỉ hợp với những người xung quanh tôi, em thì khác, đã là người đặc biệt thì nên có cách gọi đặc biệt hơn họ.
- Tôi với anh quen nhau chỉ vừa qua 24 tiếng một chút, tính là đặc biệt với anh sao? Thật ngại quá
- Mau gọi anh Youngho!
- Anh Youngho, nói cho em nghe về anh đi mà, nha~
Ten dùng cái tone giọng nhõng nhẽo mang ý cười mà chọc ghẹo anh, ôm lấy cánh tay anh lắc lư qua lại.
Cuối cùng Youngho cũng chịu dừng tay, quay sang nhìn mặt cậu. Không kiềm được mà nhéo chóp mũi Ten một cái
- Vậy chúng ta thoả thuận đi. Tôi kể cho em chuyện của tôi, em kể cho tôi nghe về em. Có được không?
Ten có chút chần chừ. Từ bé tới giờ, cậu chưa từng đem chuyện của mình kể cho ai. Nhưng không hiểu sao, những lời thoát ra từ miệng cậu lúc ấy không hề mang ý định từ chối.
Nở nụ cười nhàn nhạt, Youngho thong dong kể:
- Khi còn nhỏ, bố mẹ tôi đi công tác suốt ngày, chưa từng dành thời gian cho tôi. Tôi nghĩ, họ âu cũng là muốn tốt cho tương lai mai sau của mình, nên tôi rất biết điều, chưa bao giờ dám đòi hỏi cái gì quá phận. Vả lại, tôi còn có bà ngoại, bà là người yêu tôi nhất, vậy cũng đã đủ rồi.
Dừng một chút như để mặc niệm quá khứ, Youngho mãi mới chịu mở miệng, tiếp tục kể:
- Năm 15 tuổi, tôi đã nhận biết được xu hướng tính dục của bản thân. Lúc tôi come out với gia đình, bố mẹ tôi đã nổi trận lôi đình. Cả hai không thể chấp nhận chuyện đứa con trai độc nhất của mình lại là gay. Họ đánh chửi rất nhiều, nhưng tôi vốn trơ lì, hoàn toàn không có ý định thay đổi. Họ nghĩ tôi mắc bệnh. Nhân lúc tôi ngủ, họ trói tôi lôi đến bác sĩ tâm lý. Tôi kháng cự quyết liệt, thậm chí còn cắn vị bác sĩ nọ tới chảy máu. Vậy là họ nhẫn tâm ném tôi vào trại tâm thần để điều trị. Ba năm bị nhốt ở nơi ấy, tôi căm thù họ kinh khủng. Là bậc làm cha làm mẹ mà lại đối xử với con mình như thể quái thai dị dạng không bằng. Cuối cùng, vẫn là bà ngoại tới đón tôi về. Bà giấu giấu diếm diếm đưa cho tôi một khoản tiền, lại còn thuê cho tôi một phòng trọ nhỏ, kêu tôi hãy làm việc chăm chỉ, cố sống cho thật tốt..
Youngho bỗng nuốt nước bọt ực như muốn nuốt trôi đi thứ gì đó đang ứ nghẹn nơi cổ họng mình , nhanh chóng quay sang kể tiếp :
- Tôi dùng tiền bà đưa, mở một tiệm pizza nhỏ, cũng không ngờ làm ăn lại phát đạt đến thế. Tôi vay ngân hàng, mở thêm vài chi nhánh nữa.. Sau sáu năm, khi có thể coi là thành đạt rồi, tôi quay về gặp bố mẹ. Tôi đã chứng minh cho họ thấy, tôi là gay, nhưng cũng là con người. Họ không có quyền tước đi sự tự do của tôi, cũng không có quyền nói tôi bị bệnh. Ten, em biết không, cảm giác khi nhìn biểu tình biến hóa ảo diệu trên mặt bố mẹ tôi khi ấy, mới đích thị là sự thành công tôi tìm kiếm bấy lâu nay.
Quan sát biểu tình trên gương mặt cậu một chút, anh tiếp tục kể :
- Tôi đón bà ngoại đi, đưa bà tới ở tại một căn nhà gần biển, vì bà rất thích biển. Cứ vào cuối tuần, vừa tan làm là tôi lại qua đó thăm bà, tối muộn mới về. Đó là nguyên nhân tôi hay gọi pizza để ăn khuya, và cũng là lí do đêm hôm ấy tôi đâm phải em.
Nghe xong câu chuyện của anh, Ten há hốc mồm, mãi một hồi vẫn không thể ngậm lại được. Youngho thì vẫn thản nhiên như không, cứ tiếp tục quay lại cắt thái thức ăn, giọng nói nhẹ tênh như thể đang kể về cuộc dạo chơi công viên buổi sáng của mình. Thấy vẻ mặt ngốc lăng của cậu, anh lại bất giác mà bật cười, lau tay vào tạp dề, rồi niết nhẹ quai hàm cậu :
- Có thể nhét vừa năm miếng bánh chanh rồi đấy, cẩn thận ruồi bay vào mồm.
Ten lúc này mới chợt bừng tỉnh, nhìn anh đầy khâm phục:
- Youngho của tôi..anh thật giỏi nha!
- Tôi biết mà. Giờ thì mau kể câu chuyện của em đi.
Ten đang vui vẻ cười toe toét, nghe vậy, bất chợt khựng lại một chút. Ánh nhìn của cậu xoáy thẳng vào anh, không gợn sóng. Anh hơi nhíu mày, đang định nói rằng, nếu cậu cảm thấy không thoải mái, có thể không kể cũng được, thì đã nghe thấy giọng Tenie vang lên, lạc hẳn đi, có phần run rẩy:
- Ngày bé, tôi.. từng bị cưỡng bức
Cậu nói mà nước mắt rơi lả chả từ lúc nào cũng không hay.
Lúc này, tớt lượt mặt của Youngho ngờ nghệt ra. Chỉ biết nhìn cậu..
HOÀN CHƯƠNG IV...có edit từ ngữ và thêm nội dung.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro