Chương 3: Cô bị truy nã toàn thành? + Chương 4: Bị anh trai vu oan là kẻ trộm
Editor: Frenalis
Chương 3: Cô bị truy nã toàn thành?
Tình hình bên trong còn phức tạp hơn bọn họ tưởng tượng.
Gã đàn ông mặc áo mưa mang theo đầu người, đám côn đồ tay lăm lăm dao găm, mọi người đều hoảng loạn, cùng với chiếc đầu lâu đang phân hủy với vẻ mặt dữ tợn trên sàn.
Trong toa tàu ngột ngạt, ai nấy đều đầm đìa mồ hôi, trừ Tô Tiểu Lạc.
Trong lòng Tô Tiểu Lạc có chút oán trách, hai hồn ma này là đến tìm người đàn ông kia báo thù, chỉ cần qua mười hai giờ đêm nay, người đàn ông đó chắc chắn sẽ chết.
Nhưng lúc này hai hồn ma lại thay đổi chủ ý, họ lơ lửng trước mặt Tô Tiểu Lạc, hắc khí bao trùm.
Họ muốn đưa người đàn ông này ra trước pháp luật, muốn nỗi oan ức của họ được phơi bày ra ánh sáng. Nếu thực sự là oan hồn báo thù, họ cũng sẽ mất đi cơ hội đầu thai chuyển kiếp.
Tô Tiểu Lạc không phải thánh mẫu, cũng không thích rắc rối. Oan có đầu nợ có chủ, mỗi người đều có nhân quả luân hồi của riêng mình.
"Đại ca, bây giờ phải làm sao?" Một tên lau mặt, mất hết chủ ý.
Quá tà môn, bên ngoài tuy đang mưa nhưng nhiệt độ trong toa tàu đột nhiên giảm xuống mười mấy độ, lạnh cả sống lưng, trong lòng còn có chút sợ hãi.
"Ném cái đầu kia ra ngoài." Tên cầm đầu cho rằng tất cả đều là do cái đầu kia gây ra.
"Mày, mày đi đi." Tên đó chỉ vào nhân viên phục vụ, bảo anh ta ném đầu lâu ra ngoài. Cái đầu lâu này quá đáng sợ, nhân viên phục vụ nôn đến mức dạ dày trống rỗng, không chịu đi. Dù cho dao găm của tên côn đồ đang kề vào cổ, anh ta cũng không chịu.
"Anh nhân viên đừng sợ, em mở cửa sổ ra, anh nhặt nó lên rồi ném ra ngoài là được."
Giọng nói trong trẻo của cô gái nhỏ vang lên trong toa tàu, không biết có phải ảo giác hay không, giọng nói này dường như xua tan bầu không khí kinh hoàng trong toa, khiến mọi người bình tĩnh hơn một chút. Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
Tô Tiểu Lạc mở cửa sổ ra. Những hạt mưa theo gió bay vào, xua tan đi phần nào mùi hôi thối trong toa tàu.
So với mấy tên côn đồ này, những người trong toa tàu rõ ràng sợ cái đầu lâu kia hơn. Ánh mắt đổ dồn vào người nhân viên phục vụ, hy vọng anh ta có thể ném đầu lâu ra ngoài.
Thấy nhân viên phục vụ không chịu nhúc nhích, Tô Tiểu Lạc đảo mắt, khẩn cầu: "Anh nhân viên, cái đầu lâu này đáng sợ quá, anh giúp em nhặt nó lên rồi ném đi được không?"
Giọng cô mềm mại mang theo chút cầu xin, khiến người ta không nỡ từ chối.
Nhân viên phục vụ run rẩy, trong lòng dâng lên dũng khí anh hùng cứu mỹ nhân, anh ta run rẩy bước về phía trước.
Không ai chú ý đến hai người đàn ông lẻn vào từ cửa sổ. Trong nháy mắt, hai người với tốc độ sét đánh không kịp bưng tai đã khống chế được hai tên côn đồ.
Những tên còn lại hoảng hốt, tay không còn con tin, nhanh chóng bị hai người khống chế.
"Anh nhân viên, anh không sao chứ?" Tô Tiểu Lạc nhẹ giọng hỏi.
Nhân viên phục vụ bừng tỉnh, lắp bắp nói: "Vừa, vừa rồi..."
Vừa rồi vậy mà là Tô Tiểu Lạc đã giúp anh ta thoát khỏi sự khống chế của đám người kia, anh ta nhìn chằm chằm vào khuôn mặt non nớt của Tô Tiểu Lạc, thầm nghĩ chẳng lẽ chỉ là trùng hợp sao?
"Cô gái này cũng biết quan tâm người khác đấy chứ." Đường Tiểu Thiên bất bình nói, sao không thấy quan tâm anh ấy, dù sao anh ấy cũng đã cho cô một tờ mười đồng.
"Á!"
Không biết ai trong đám đông kêu lên, trên ghế còn một tên đồng bọn của đám côn đồ kia, con dao găm trên tay đang đâm thẳng vào ngực Đường Tiểu Thiên.
Ánh sáng lạnh lẽo.
Đường Tiểu Thiên hoàn toàn không kịp phản ứng.
Vị trí ngực anh ấy đột nhiên phát ra một luồng kim quang. "Choang" một tiếng, con dao găm rơi xuống đất.
Không chỉ Đường Tiểu Thiên, ngay cả tên kia cũng ngây người. Vừa rồi con dao găm giống như đâm vào tấm thép, khiến hai tay gã tê dại.
Phó Thiếu Đình đè tên kia xuống, ngẩng đầu quan tâm hỏi: "Cậu không sao chứ?"
Đường Tiểu Thiên vẫn còn ngơ ngác, anh ấy như nhớ ra điều gì, lấy từ trong túi áo ra lá bùa hộ mệnh. Trong bóng tối lá bùa tỏa ra ánh kim nhàn nhạt, rồi dần dần tan biến trong không trung.
"Ấn đường của anh đen kịt, sắp gặp nạn đấy."
"Lá bùa này anh cầm lấy, có thể bảo vệ anh bình an vô sự."
Bên tai anh ấy văng vẳng giọng nói mềm mại của cô gái nhỏ, nhất thời không kịp phản ứng, ánh mắt bắt đầu tìm kiếm bóng dáng Tô Tiểu Lạc.
Lúc này có người bật đèn trong toa, toa tàu bên cạnh cũng được mở, những người ngồi trên ghế lục tục đi sang toa bên cạnh. Đường Tiểu Thiên chỉ nhìn thấy cái gáy của Tô Tiểu Lạc, anh ấy muốn đuổi theo hỏi cho rõ ràng nhưng bị đám đông chặn đường.
Tàu dừng ở Vệ Thành, Phó Thiếu Đình và Đường Tiểu Thiên giúp xử lý đám cướp, trưởng ga rất biết ơn, đồng thời cam đoan sẽ viết thư cảm ơn gửi đến đơn vị của họ.
Nhân viên phục vụ tố cáo người phụ nữ trung niên, trên tàu còn có đồng bọn của bà ta. Bị chuyện trên tàu dọa sợ, hai người khai hết mọi chuyện.
Còn về người đàn ông mang theo đầu lâu, tinh thần hắn đã không bình thường, hoàn toàn không hỏi được thông tin gì chi tiết.
Đúng lúc mọi người đang bó tay, nhân viên phục vụ đưa tới một bức thư. Chữ viết trên thư thanh tú, đẹp như chữ in, khiến Phó Thiếu Đình và Đường Tiểu Thiên sửng sốt.
Nội dung bức thư càng khiến người ta khó tin hơn: Trong thư không chỉ có địa chỉ nhà của người đàn ông, mà còn có cả thông tin của nạn nhân.
Hóa ra nạn nhân là hai mẹ con, người mẹ một mình nuôi con gái, chồng làm việc trong mỏ không may qua đời. Nhà máy mỏ đưa cho cô ấy một khoản tiền bồi thường, lúc này người đàn ông kia xuất hiện, giúp cô ấy lo liệu hậu sự cho chồng, đối xử với hai mẹ con cô ấy vô cùng chu đáo, khiến cô ấy đang trong tuyệt vọng lại nhìn thấy hy vọng, rồi dưới lời ngon tiếng ngọt của hắn ta mà gả cho hắn.
Ai ngờ vừa kết hôn, hắn ta liền thay đổi sắc mặt. Từ hàng xóm, cô ấy mới biết được người đàn ông này là một con bạc khát nước, lại còn là một kẻ nghiện rượu. Thua bạc, uống rượu xong sẽ đánh người, người vợ trước của hắn ta chính là bị đánh rồi bỏ đi.
Người phụ nữ tuy hối hận nhưng đã sa vào hang cọp. Nếu ly hôn, cô ấy không có nơi nào để đi, còn bị người đời chỉ trích. Vì vậy cô ấy cẩn thận giấu số tiền bồi thường đi, không cho người đàn ông kia biết.
Tối hôm đó, người đàn ông thua bạc đến đỏ mắt, trói người phụ nữ lại đánh đập, ép cô ấy giao tiền bồi thường ra. Cô con gái vì bảo vệ mẹ mà bị đẩy ngã, đầu đập vào góc bàn chết ngay tại chỗ. Người đàn ông nổi điên, quyết tâm làm liều giết chết cả người phụ nữ. Hắn ta phân xác hai mẹ con rồi chôn trong nhà vệ sinh, oán khí của họ quá lớn, tinh thần người đàn ông bị ảnh hưởng. Hắn ta mới mang theo đầu lâu, định đi tàu hỏa đến nơi xa hơn để vứt bỏ.
Đọc xong những thông tin này, mọi người đều thở dài.
Phó Thiếu Đình nhíu mày: "Ai bảo cậu đưa bức thư này đến?"
Nhân viên phục vụ nói: "Chính là cô gái trẻ tuổi kia."
"Là cô gái đó?" Đường Tiểu Thiên mừng rỡ, "Cô ấy đâu rồi?"
"Cô ấy đã xuống tàu rồi, nghe nói là đến Vệ Thành nhận người thân." Nhân viên phục vụ trả lời.
"Ngu ngốc! Cô gái đó cũng là nghi phạm! Những chuyện này, nếu cô ấy không trực tiếp liên quan thì sao có thể biết rõ ràng như vậy?" Phó Thiếu Đình bất mãn nói, "Cậu đi phối hợp với cảnh sát vẽ hình, truy nã toàn thành!"
"Phó Thiếu Đình, cô gái đó sao có thể là nghi phạm chứ!" Đường Tiểu Thiên nhíu mày, anh ấy chưa bao giờ nghi ngờ Phó Thiếu Đình có trực giác nhạy bén hơn người, nhưng lần này lại không đồng ý.
"Có phải vô tội hay không, đợi tìm được người rồi sẽ biết." Phó Thiếu Đình lạnh lùng nói. "Đường Tiểu Thiên, cậu là quân nhân, không thể nhìn mặt mà bắt hình dong."
Truyện được post cả hai nơi tại https://truyentop.pro/tac-gia/frenalis và facebook Frenalis .
----------------------------------------------
Editor: Frenalis
Chương 4: Bị anh trai vu oan là kẻ trộm
Đường Tiểu Thiên hậm hực không nói gì, càng không dám phản bác. Nhưng những chuyện xảy ra với anh ấy quá kỳ lạ, con dao găm, lá bùa hộ mệnh, còn có vẻ mặt nghiêm túc của cô gái nhỏ.
Vốn không tin chuyện ma quỷ, nhưng anh ấy cũng có chút dao động.
Nhưng Phó Thiếu Đình chán ghét mọi thứ mê tín dị đoan, Đường Tiểu Thiên không muốn bị giáo huấn thêm lần nữa, trong lòng cũng thầm mong cảnh sát có thể tìm thấy cô gái, đến lúc đó anh ấy sẽ hỏi cho rõ ràng.
Ra khỏi ga tàu, Tô Tiểu Lạc vẫn chưa biết mình đã trở thành tội phạm bị truy nã.
Đi tàu cả đêm khiến cô có chút đói. Buổi sáng ở Vệ Thành, khắp nơi đều là những quán ăn sáng nhỏ. Cô gọi một bát hoành thánh, một bát tào phớ. Nếu không phải lo lắng tiền mang theo không đủ, cô còn muốn gọi thêm một cái đùi gà.
"Cô gái, cháu cứ từ từ ăn, xem có ngon không."
Chủ quán đặt một bát hoành thánh trước mặt Tô Tiểu Lạc, bên trên rắc hành lá và một ít dầu mè thơm phức, Tô Tiểu Lạc đã đói bụng từ lâu, lúc này trên mặt nở đầy nụ cười: "Cảm ơn dì ạ."
Cô gái xinh xắn, miệng lại ngọt ngào, chủ quán cho thêm một ít tôm khô, còn tặng thêm một ít dưa muối nhà làm.
Tô Tiểu Lạc dùng thìa múc một miếng, thổi thổi rồi cho vào miệng, thịt tươi ngon mềm mại, nước dùng được ninh từ xương ống, đậm đà thơm ngon. Cô cảm động đến mức sắp rơi nước mắt.
Lần này đến đây không uổng phí!
Tào phớ cũng đã xong, Tô Tiểu Lạc nóng lòng muốn nếm thử.
Mịn màng mềm mại, vào miệng là tan, vị ngọt thanh lan tỏa trong khoang miệng, ngọt mà không ngấy, khiến trong lòng cô dâng lên một cảm giác vui vẻ.
"Đình Đình, bố bảo anh đến đón người, hay là chúng ta đến ga đón người trước, rồi cùng nhau ăn sáng."
Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
"Anh vội cái gì chứ? Bất quá chỉ là một con bé quê mùa thô kệch. Tô Bình, Tô Vãn ngày thường đối xử tốt với anh thế nào, anh quên hết rồi sao? Anh lại hớn hở chạy đi lấy lòng người khác như vậy, thật sự khiến người ta đau lòng."
Nói xong, ba người này đã ngồi xuống đối diện Tô Tiểu Lạc.
"Ôn Đình, cậu đừng nói nữa, dù sao thì cô ấy mới là em gái ruột của anh Bảy."
"Tôi mặc kệ, Tô Vãn, tôi chỉ thừa nhận cậu. Mười năm nay cậu đối xử tốt với mấy người anh trai nhà họ Tô như thế nào, tôi đều nhìn thấy. Cô ta vừa quay về đã cướp đi tất cả, dựa vào cái gì chứ? Cậu quen biết Phó Thiếu Đình lâu như vậy, dựa vào cái gì cô ta vừa đến đã chiếm luôn hôn ước." Vẻ mặt Ôn Đình bất bình, thay chị em tốt của mình bênh vực.
Trong lòng Tô Vãn sao có thể không khó chịu.
Tám tuổi đến nhà họ Tô, đã biết nhà họ Tô có một đứa con gái thất lạc bên ngoài. Cô ta với thân phận con gái nuôi vẫn luôn giữ bổn phận, âm thầm hy sinh cho gia đình. Mười năm nay, đứa con gái kia vẫn bặt vô âm tín.
Cô ta âm thầm vui mừng vì nghĩ rằng mình sẽ trở thành con gái chính thức của nhà họ Tô, kết quả vào lễ trưởng thành mười tám tuổi của mình, đột nhiên nhận được một bức thư tự xưng là con gái nhà họ Tô.
Nhà họ Tô những năm này nhận được những bức thư như vậy, không có một nghìn thì cũng tám trăm, nội dung bức thư muôn hình muôn vẻ, mục đích không gì khác ngoài tiền của nhà họ Tô.
Nhưng bức thư này lại phá vỡ tất cả ảo tưởng của cô ta.
Kèm theo bức thư, còn có một món đồ làm tin.
Bố Tô ngược lại rất bình tĩnh, dù sao cũng đã tìm kiếm hơn mười năm, mỗi lần nghe được tin tức đều ôm hy vọng mà đi, ôm thất vọng mà về.
Bảy người anh trai nhà họ Tô, những năm này tiếp xúc với Tô Vãn, sớm đã coi Tô Vãn như em gái ruột, đối với chuyện này cũng không ôm hy vọng gì.
Còn mẹ Tô, cùng với ông nội Tô vốn không thích cô ta, bố Tô sợ hai người họ lại bị kích động nên chuyện này trước mắt giấu kín đi.
Vì vậy, nhiệm vụ đón người rơi vào trên người cô ta và anh bảy Tô Bình. Ôn Đình là bạn thân của cô ta, nghe được tin tức này cũng đi cùng.
Tô Bình có chút sốt ruột nói: "Em ấy một mình đến đây, lại không quen biết ai, hay là hai người cứ ăn hoành thánh ở đây, anh đi đón người trước?"
Tô Bình cũng không phải là có tình cảm gì với cô em gái chưa từng gặp mặt này, chỉ là bình thường anh ta không được xuất sắc như mấy người anh trai, chuyện nhỏ này mà làm không xong, về nhà chắc chắn sẽ bị trách phạt.
Vẻ mặt bồn chồn của anh ta chọc giận Ôn Đình, Ôn Đình nhíu mày nói: "Chúng ta vì đến đón cô ta, cố ý dậy sớm, còn chưa ăn sáng. Anh tự đi đón, hai đứa con gái chúng em nếu gặp phải kẻ xấu thì làm sao?"
"Em đừng giận, vậy chúng ta ăn sáng xong rồi đi." Tô Bình thích Ôn Đình, với lời của cô ta căn bản không dám phản bác, cũng không dám biện giải gì.
Ôn Đình thấy anh ta không kiên trì đi nữa, trên mặt lúc này mới có ý cười: "Cô ta đến Vệ Thành là để hưởng phúc, để cô ta đợi một chút thì làm sao?"
Tô Tiểu Lạc vẫn chưa ăn no, nhưng nghe được lời của ba người đối diện đã tức no rồi.
Con bé quê mùa thô kệch?
Cô cẩn thận đánh giá Tô Bình, đây là "anh Bảy" của cô sao?
Nhận thấy ánh mắt của Tô Tiểu Lạc, Ôn Đình lúc này mới chú ý đến Tô Tiểu Lạc. Tô Tiểu Lạc mặc áo màu xanh lam, quần màu xanh lam, chân đi đôi giày vải đen. Cách ăn mặc này Ôn Đình thường xuyên nhìn thấy, người giúp việc nhà cô ta cũng ăn mặc như vậy.
Nhưng da Tô Tiểu Lạc rất trắng, bộ quần áo quê mùa này mặc trên người cô, lại toát ra một loại cảm giác thanh tân thoát tục.
"Nhìn cái gì? Đồ nhà quê!" Ôn Đình có chút khó chịu, đồ nhà quê này lớn lên trông rất xinh đẹp. Cách ăn mặc này chắc là họ hàng nhà ai ở quê lên làm giúp việc, trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, nhỡ đâu bị ông chủ nhà giàu nào nhìn trúng, vậy là gà rừng biến thành phượng hoàng rồi.
Bọn Ôn Đình sống ở đại viện quân khu, những chuyện bẩn thỉu như vậy đã thấy không ít, trong ánh mắt tràn đầy khinh bỉ.
Tô Tiểu Lạc cười nói: "Không có gì, vị anh trai này mắt mờ tối tăm, đây là tướng mạo mất tiền, anh xem thử ví tiền của mình còn không."
Tô Bình vội vàng sờ vào túi quần, ví tiền quả nhiên không còn nữa: "Cái này, ví tiền của tôi đâu?"
"Kẻ trộm!" Ôn Đình hét lên, "Chủ quán, mau bắt kẻ trộm này lại."
Tiếng hét của Ôn Đình rất nhanh đã thu hút rất nhiều người đến xem. Mọi người vây quanh bọn họ thành một vòng tròn, chủ quán đứng bên cạnh rất khó xử: "Vị nữ đồng chí này, cô nói cô ấy là kẻ trộm, có bằng chứng không?"
Trong lòng chủ quán thiên vị Tô Tiểu Lạc, cô gái nhỏ này lễ phép lại ngoan ngoãn, không giống cô gái này vừa đến đã bày thái độ với bà ấy, còn nói không ngon không trả tiền.
"Đúng vậy! Cô gái nhỏ này nhìn trắng trẻo sạch sẽ, cũng không giống kẻ trộm!"
Những người xung quanh phụ họa, mọi người đối với người và vật xinh đẹp đều có sự bao dung hơn bình thường. Trước khi nhìn thấy bằng chứng, dù thế nào bọn họ cũng không thể liên hệ cô gái nhỏ này với kẻ trộm.
"Mấy người hiểu cái gì? Người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, bố mẹ chúng tôi đều là tư lệnh quân khu, chuyện như thế này còn thấy ít sao? Chúng tôi vừa ngồi xuống đây, cô ta đã nói ví tiền của anh trai tôi không còn, không phải cô ta trộm thì còn ai vào đây?"
Mọi người vừa nghe ba người này là con của tư lệnh quân khu, lập tức tin ngay.
Con gái của tư lệnh sao có thể nói dối?
"Cô gái này mau trả ví tiền cho người ta đi, con trai nhà tư lệnh mà cô cũng dám trộm."
"Nhỏ tuổi không chịu học hành cho tốt!"
Mọi người, anh một lời tôi một câu, nước bọt văng tung tóe đã định tội cho Tô Tiểu Lạc.
Truyện được post cả hai nơi tại https://truyentop.pro/tac-gia/frenalis và facebook Frenalis .
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro