☆, chương 27 thần kỳ Diệp Phàm
☆, chương 27 thần kỳ Diệp Phàm
Edit: Shiheco
Võ gia.
Đường Ninh nhìn Võ Hào Cường đang mãi mê xếp gỗ tiếp tục hỏi: "Hào Cường, ngày đó chú nhỏ con sao có thể cứu con ra?"
"Noãn Noãn nói, chú cầm truyện tranh của con, làm một người giấy truy tung tìm ra vị trí con, sau khi tìm được con, liền đem con mang ra ngoài." Võ Hào Cường có chút không kiên nhẫn nói.
"Vậy người giấy kia là chuyện như thế nào?" Đường Ninh hỏi.
"Người giấy chính là người giấy. Ma ma, mẹ hỏi con nhiều quá." Võ Hào Cường bất mãn nói.
Đường Ninh xấu hổ cười cười, nói: "Đây không phải do mẹ không nhớ rõ sao ?"
Võ Hào Cường vô cùng lo lắng nhìn Đường Ninh, nói: "Ma ma, mẹ còn trẻ như vậy, trí nhớ đã không rõ ràng, cái này không tốt lắm đâu."
Đường Ninh lắc lắc đầu, bất đắc dĩ nói: "Ba con hẳn là sắp trở về, mẹ đi ra ngoài nhìn xem."
"A Ninh, hôm nay em gọi điện, nói với anh A Cường xảy ra chuyện, lại xảy ra chuyện gì?" Võ Tư Hàm buông túi công văn, tràn đầy lo lắng hỏi.
"Lần này hữu kinh vô hiểm, hôm nay em dẫn con ra ngoài dạo phố, lúc đi ngang qua một bệnh viện thú y, có một con chó phát bệnh xổng ra, thiếu chút nữa cắn trúng A Cường, lúc ấy ngọc bội trên người A Cường bỗng phát ra một luồng ánh sáng, bắn con chó kia văng ra ngoài, chắc anh cũng biết, đó chính là khối ngọc bội mà Diệp Phàm đưa." Đường Ninh nói.
Đường Ninh nghĩ đến một màn kia lòng vẫn còn chút sợ hãi, con chó kia cao đến một thước, một hàm răng chỉ nhìn thôi đã biết sắc bén vô cùng, nếu như bị cắn một ngụm, làm không tốt nói không chừng còn gãy cả chân.
Ngay lúc Diệp Phàm đưa ngọc bội cho Võ Hào Cường, Võ Hào Cường từng hỏi Diệp Phàm, nếu như bị xe đâm, ngọc bội đó có thể bắn xe bay đi không, lúc ấy cô chỉ cảm thấy hai chú cháu này thần thần bí bí, ngọc bội làm sao có thể bắn văng xe chứ, kết quả hôm nay ngay trước mắt cô, cái ngọc bội đó thật thật tại tại đem một con chó săn lớn bắn bay.
Võ Tư Hàm nhìn Đường Ninh, nói: "Em không nhìn lầm chứ?"
"Sao em có thể nhìn lầm, con chó kia chính là ở trước mắt em bay đi, nó cũng không đụng phải thứ gì, cứ như vậy mà bay, sau khi đụng con chó đó, em thấy khối ngọc bôi kia của Hào Cường hình như không sáng như trước nữa." Đường Ninh nói.
Võ Tư Hàm cau mày, nói: "Diệp Phàm thằng nhóc này, không biết chạy đi đâu, nếu cậu ta trở về, đại khái có thể hỏi một chút."
"Em thấy Diệp Phàm vô cùng không đơn giản! Anh biết con rùa đen kia đi, rất có linh tính, hơn nữa ăn uống rất tốt, không giống mấy con rùa bình thường chút nào." Đường Ninh nói.
Võ Tư Hàm: "......"
Sau khi Diệp Phàm đem rùa đen đưa lại đây, Võ Hào Cường liền nhớ thương nó, mỗi ngày đều phải đi xem, còn muốn đút nó ăn.
......
Kinh đô Bạch gia.
"Ông nội, có phải còn có một bức thư kèm theo ngọc Phật gửi đến đây không?" Bạch Vân Hi hỏi.
Nghe Bạch Vân Hi nhắc tới lá thư kia, Bạch Sĩ Nguyên tức khắc giận đến thổi râu trừng mắt. "Làm sao cháu biết được? Cháu gặp được tên kia?"
"Anh ta cùng đi cổ mộ với cháu." Bạch Vân Hi nói.
Bạch Sĩ Nguyên cau mày, nói: "Thằng nhóc này thật đúng là sẽ tận dụng mọi cơ hội."
"Ông nội, thư đâu, cho cháu xem." Bạch Vân Hi nói.
Bạch Sĩ Nguyên lạnh mặt, lấy thư ra, giao cho Bạch Vân Hi, Bạch Vân Hi nhìn đến lời nhắn trong thư, trong lòng nổi lên vài phần gợn sóng, nhận được lá thư đại nghịch bất đạo thế này, ông nội tính tình nóng nảy của y thế nhưng lại không có lập tức thiêu hủy.
Bạch Vân Hi nhìn thư, nói: "Cháu đã biết."
Bạch Sĩ Nguyên nhìn phản ứng của Bạch Vân Hi, trong lòng nhịn không được hơi chút ngạc nhiên, nhìn đến bức thư như thế, Bạch Vân Hi thế mà lại không nổi trận lôi đình. "Nói như vậy, phương thuốc thật là cậu ta viết?"
Bạch Sĩ Nguyên gật gật đầu, nói: "Như thế không sai."
Bạch Vân Hi trầm mặc một hồi, nói: "Nhìn dáng vẻ, cháu thiếu anh ta một nhân tình."
"A Hi! Phương thuốc kia hữu dụng?" Bạch Sĩ Nguyên hỏi.
Bạch Vân Hi gật gật đầu, nói: "Có chút hữu dụng." Sau khi dùng phương thuốc, tình trạng mất ngủ của y khá lên nhiều, thân thể cũng không sợ rét như trước nữa.
Bạch Sĩ Nguyên nhìn Bạch Vân Hi, luôn cảm thấy thằng bé Bạch Vân Hi này quái quái.
......
Tiếu gia.
Tiếu phu nhân nhìn Tiếu Trì trong phòng khách đi tới đi lui, bất đắc dĩ nói: "Tôi nói ông này, cứ đi tới đi lui không có định tính, xảy ra chuyện gì vậy?"
"Lần này tôi ra ngoài, gặp được một tên hỗn tiểu tử [khốn khiếp]! Vô cùng thiếu đánh." Nhắc tới Diệp Phàm, Tiếu Trì liền có chút giận sôi máu.
Tiếu phu nhân vô cùng khó hiểu nói: "Nếu thằng bé này khiến ông phiền chán, ông không cần để ý đến cậu ta là được."
"Cái này không phải mấu chốt, tuy thằng nhóc này khiến người ta ghét, nhưng lại có vẻ có chút tài năng!" Tiếu Trì nói.
Tiếu phu nhân có chút mơ hồ hỏi: "Có chút tài năng? Cậu ta rất có học thức sao?"
Tiếu Trì vẫy vẫy tay, nói: "Không có chuyện đó, không có học thức, người lại ngơ ngơ ngáo ngáo, nói bà cũng không hiểu, tôi phải đi tìm Bạch lão đầu nói chuyện."
Tiếu phu nhân gật gật đầu, nói: "Cũng tốt, giúp tôi mang chút điểm tâm cho Vân Hi."
Tiếu Trì gật gật đầu, nói: "Được."
......
Bạch gia.
"Lão Tiếu, có phải ông lớn tuổi, nên đầu óc có vấn đề hay không?" Bạch Sĩ Nguyên run run tay, nhìn Tiếu Trì, tức giận nói.
Tiếu Trì tức muốn hộc máu nhìn Bạch Sĩ Nguyên, nói: "Vậy ông nói làm sao bây giờ?"
"Tôi cũng không biết làm sao, nhưng bây giờ có một kẻ điên nói, nếu Vân Hi muốn sống, thì phải ngủ với hắn, vậy mà ông cũng tin, ông thế nhưng ngay cả lời của kẻ điên nói mà cũng tin?" Bạch Sĩ Nguyên tức giận nói.
"Tôi đây không phải là không có biện pháp nào sao, tên điên kia nói Vân Hi đối với nữ nhân không được, Vân Hi cũng cam chịu nó cùng nữ nhân không được, ông cho là tôi nguyện ý chắc?" Tiếu Trì chịu đựng tức giận, đè thấp giọng nói.
"Ông làm sao biết lời hắn nói là sự thật, Vân Hi lại không có tỏ thái độ rõ ràng." Bạch Sĩ Nguyên nghiến răng nghiến lợi nói.
Tiếu Trì nhìn Bạch Sĩ Nguyên, nhướng mày, nói: "Thế nhiều năm như vậy, ông có thấy Vân Hi quan hệ gần gũi với ai không?"
Bạch Sĩ Nguyên: "...... Việc này, để nói sau, dù sao Vân Hi hiện tại cũng mới mười chín, vẫn còn sớm, lại quan sát thời gian đi, việc này còn phải xem ý tứ của bản thân Vân Hi, vậy ông thấy Vân Hi đối với tên lăng đầu thanh kia có ý tứ không?" [ý chỉ người làm việc không có đầu óc, không suy nghĩ...]
Tiếu Trì cau mày, nói: "Vân Hi đối tiểu tử kia, hình như có chút khác biệt."
Lúc ngồi xe buýt đi cổ mộ, thằng nhóc thối Diệp Phàm dùng một khối ngọc bội để đổi chỗ ngồi với ông, trên đường trở về, Diệp Phàm giành trước chiếm vị trí đó, tiếp tục ngồi bên cạnh Vân Hi, Vân Hi cũng không hề cự tuyệt.
"Có chút khác biệt, chắc ông nhìn lầm rồi đi, Vân Hi nó rất khó gần." Bạch Sĩ Nguyên nói.
Tiếu Trì gật gật đầu, nói: "Chính là bởi vì như vậy, tôi mới lo lắng đây!"
......
Bạch Sĩ Nguyên mở cửa, liền thấy được Bạch Vân Hi đang sửa sang lại dược liệu.
"Cháu đang làm gì? Nhiều dược liệu như thế là muốn tặng cho ai sao?" Bạch Sĩ Nguyên nói.
Bạch Vân Hi gật gật đầu, nói: "Đúng!"
Bạch Sĩ Nguyên nhìn trên bàn tràn ngập các loại linh dược tươi tốt, cực đại linh chi, thành hình hà thủ ô, trong mắt hiện lên vài phần hồ nghi.
Bạch Sĩ Nguyên nhìn Bạch Vân Hi, nói: "Cháu không phải là muốn tặng cho thằng nhóc thối Diệp Phàm kia chứ!"
Bạch Vân Hi gật gật đầu, nói: "Cháu thiếu anh ta một phần nhân tình, luôn cần phải trả lại."
"Vậy cũng đâu cần đưa lễ nặng như thế! Lấy hai thùng táo cho cậu ta là được rồi a!" Bạch Sĩ Nguyên hung tợn nói. (Sh:ông nội cute dở=)))
Bạch Vân Hi trầm mặc một chút, nói: "Quả táo không đủ phân lượng."
Bạch Sĩ Nguyên nổi giận đùng đùng nói: "Đưa cho thằng nhóc thối kia, cần phân lượng cái gì?"
......
Thương Thành Võ gia.
Võ Tư Hàm ôm một cái cái rương đi đến, Đường Ninh nhìn Võ Tư Hàm, nói: "Trong rương này là thứ gì ?"
Võ Tư Hàm lắc lắc đầu, nói: "Anh cũng không biết, bất quá là gửi cho Diệp Phàm."
Đường Ninh tràn đầy ngoài ý muốn nói: "Cho Diệp Phàm? Ai sẽ gửi đồ cho Diệp Phàm?"
Võ Hào Cường nhảy ra tới, nói: "Cho nhú nhỏ, vậy nhất định là thứ tốt."
"Tuy trên bưu phẩm không ký tên, nhưng được gửi đến từ kinh đô." Võ Tư Hàm nói.
Đường Ninh nghĩ nghĩ, nói: "Muốn mở ra xem một chút không, nếu là đồ dễ biến chất, có thể giúp cậu ấy bảo quản lạnh trước."
Võ Tư Hàm gật gật đầu, nói: "Cũng được."
Võ Tư Hàm mở rương ra, tức khắc bị đồ vật trong rương chấn kinh rồi.
"Thế nhưng là......" Trong rương có nhân sâm, linh chi, đông trùng hạ thảo trên trăm năm, đều là thứ tốt.
"Mấy thứ này cộng lại có hơn một ngàn vạn, còn là thứ có tiền cũng không nhất định mua được, Diệp Phàm là kết bạn với người nào thế?" Đường Ninh khó hiểu nói.
"Anh cũng không biết, chờ cậu ấy trở về thì đem đồ đưa cậu ấy đi." Võ Tư Hàm nói.
Võ Tư Hàm vốn dĩ không tin quỷ thần, nhưng Võ Hào Cường không thể hiểu được bị Diệp Phàm cứu trở về, con chó trước đó cũng không thể hiểu được bị đẩy lùi, tất cả đều khiếm thế giới quan trước giờ của Võ Tư Hàm phải dao động.
Đường Ninh gật gật đầu, nói: "Được."
......
Diệp Phàm xuyên qua rừng núi, không có người đội khảo cổ kéo chân sau, Diệp Phàm tốc độ rất nhanh.
Diệp Phàm ở trong núi dạo qua một vòng, quả nhiên tìm được vài cọng linh thảo hữu dụng.
Lúc màn đêm buông xuống, Diệp Phàm vừa vặn tới nơi đóng quân trước đó của nhân viên đội khảo cổ.
Người đội khảo cổ rời đi vội vàng, lều trại cái gì cũng chưa thu, Diệp Phàm dứt khoát lưu lại bên trong lều trại nghỉ ngơi.
Vào đêm, Diệp Phàm đốt một đống lửa, nướng một chuỗi xà.
"Ngươi thật đúng là càn rỡ nha! Ngày hôm qua phá hỏng chuyện tốt của ta, hôm nay lại tới!" Cung trang cương thi xuất hiện trong tầm mắt Diệp Phàm, trên mặt cương thi che kín thi ban, thoạt nhìn, cực kỳ khủng bố.
Diệp Phàm liếc mắt nhìn cung trang cương thi một cái, nói: "Ta là thấy nơi này phong thuỷ không tồi, tính toán ở đây tu luyện một khoản thời gian, chúng ta nước giếng không phạm nước sông được không?"
"Nước giếng không phạm nước sông, ngươi phá hỏng chuyện tốt của ta, chạy đến trước mặt ta đi loạn, lại còn nói với ta nước giếng không phạm nước sông?"
Một bộ xương khô do hắc khí ngưng tụ thành, như tên bắn mà lao nhanh tới hướng Diệp Phàm, bộ xương khô do quỷ khí ngưng tụ, tràn ngập hơi thở mặt trái đầy huyết tinh, cừu hận, tham lam....
Diệp Phàm nhẹ nhàng cong khóe miệng, không tránh không né, bộ xương khô trong nháy mắt đụng phải Diệp Phàm liền tan thành tro bụi.
Cung trang nữ tử kêu thảm thiết một tiếng, Diệp Phàm cười cười, nói: "Thật đúng là thứ ngu ngốc hừ! Lại còn dám dùng linh hồn công kích ta."
Hắn là người mang cửu sắc thần hồn, loại linh hồn này nghe nói chỉ có thần linh mới có thể có được, các loại công kích linh hồn bình thường, đối hắn mà nói, không có một chút tác dụng.
Cung trang nữ tử hung hăng trừng mắt liếc nhìn Diệp Phàm một cái, xoay người chạy, Diệp Phàm nhìn cung trang nữ tử rời đi, cũng không đuổi theo.
Đối phương có mười tám Phò mã bảo vệ, nếu như hắn đuổi theo, thực dễ dàng bị người làm vằn thắn, bất quá, vị công chúa đại nhân kia âm hồn bị thương, phỏng chừng muốn tĩnh dưỡng vài chục năm, mới có thể khôi phục như lúc ban đầu, tạm thời, hẳn là không rảnh tìm hắn phiền toái.
Diệp Phàm nhìn về hướng cổ mộ, bên trong đôi mắt hiện lên vài phần hơi thở nóng cháy, Diệp Phàm ẩn ẩn cảm giác bên trong cổ mộ có đồ vật mà hắn cần phải có, bất quá, Diệp Phàm còn không nghĩ hiện tại liền đi xuống mạo hiểm.
..........
Hết chương 27
20.10.18
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro