☆, chương 40 lấy ra cổ trùng
☆, chương 40 lấy ra cổtrùng
Edit: Shiheco
Trước sảnh tập đoàn Triều Tịch.
"Xin hỏi Bạch tổng ở sao? Chúng tôi có hẹn gặp mặt lúc ba giờ chiều." Chương Tư Lượng hỏi.
Cô gái tiếp tân gật gật đầu, nói: "Ở, là Chương tổng đúng không? Bạch thiếu đang ở trên đó, cậu ấy đã chờ anh lâu rồi."
Chương Tư Lượng gật gật đầu, nói: "Vâng."
Chương Tư Lượng tới kinh đô không lâu, liền nhận được điện thoại của Bạch tam thiếu.
Bạch gia ở Kinh đô là một đại gia tộc tiếng tăm lừng lẫy, Chương Tư Lượng tuy rằng có chút tiền, nhưng cũng không nghĩ tới, tam thiếu gia quý giá của Bạch gia, sẽ chủ động mở miệng hẹn gặp, Chương Tư Lượng cảm thấy vô cùng thụ sủng nhược kinh [được ưu ái mà kinh sợ], còn có chút khó hiểu.
Chương Tư Lượng đi thang máy, đến phòng tổng giám đốc.
Chương Tư Lượng vừa vào văn phòng, liền thấy được Bạch tam thiếu tuấn tú đoan trang.
Tuổi Bạch Vân Hi tuy nhỏ, nhưng đã được không ít thế gia đại tiểu thư để mắt đến, có rất nhiều người muốn trở thành phu nhân của Bạch tam thiếu, tuy vậy không biết có phải do còn quá nhỏ hay không, Bạch Vân Hi đối với người nào cũng chỉ nhàn nhạt không để mắt.
Càng khiến Chương Tư Lượng ngoài ý muốn đó là, bên cạnh ghế xoay của Bạch Vân Hi còn có một người nữa, người này đưa lưng về phía anh, hai chân gác cao trên giá sách, đang ăn kem ly.
Gia tộc lớn như Bạch gia, chú trọng nhất là quy củ, trong văn phòng Bạch Vân Hi lại nhìn thấy một người lôi thôi lếch thếch như vậy, Chương Tư Lượng trong lòng càng không thể hiểu được.
"Bạch tam thiếu, cậu tìm tôi?" Chương Tư Lượng hơi chút khẩn trương hỏi.
Bạch Vân Hi lắc lắc đầu, thuận tay chỉ vào người bên cạnh nói: "Thật ra không phải tôi muốn tìm anh, mà là anh ta tìm anh, thế nhưng tôi lại lo anh không ra được, mới hẹn anh tới đây."
"Cậu ấy?" Nghe lời Bạch Vân Hi nói, trong lòng Chương Tư Lượng lại càng thêm tò mò.
"Chính là tôi!" Diệp Phàm ngồi trên ghế giám đốc, xoay người lại.
Chương Tư Lượng nhìn Diệp Phàm, rất nhanh đã nhận ra được, "Cậu, cậu chính là anh bạn trên máy bay đó."
Lúc còn trên máy bay, Chương Tư Lượng đã muốn bắt chuyện với Diệp Phàm, nhưng lúc đó Viên Y cũng ở bên cạnh, anh cũng không thể hỏi thêm điều gì nữa.
Có thể Viên Y cũng nhận ra được chuyện gì, mấy ngày gần đây đều nhìn anh chằm chằm canh giữ rất là chặt, anh đã có được số điện thoại của Diệp Phàm từ mấy ngày trước, nhưng vẫn chậm chạp chưa tìm được cơ hội liên lạc với Diệp Phàm.
Sau khi nhận được cuộc hẹn của Bạch Vân Hi, Viên Y xác nhận rất nhiều lần là Bạch tam thiếu đích thân mời, thì mới cho đi!
Chương Tư Lượng hoàn toàn không nghĩ tới, Diệp Phàm thế nhưng lại có giao tình với Bạch Vân Hi.
"Nói một chút đi, anh đối với tình huống thân thể mình hiểu được bao nhiêu?" Diệp Phàm lười biếng nói.
Thấy Diệp Phàm và Bạch Vân Hi giao tình không cạn, một chút nghi hoặc trong lòng Chương Tư Lượng lập tức biến mất, người mà Bạch tam thiếu coi trọng, chắc cũng không đến nổi đi lừa gạt anh. (Chắc vậy =))
Chương Tư Lượng nghe thế, lập tức nói: "Viên Y là thư ký của tôi, cũng là bạn học của vợ tôi, năm có cô ta muốn quyến rũ tôi, tôi lập tức muốn sa thải cô ta, cô ta liền giả bộ đáng thương, mời vợ chồng tôi ăn bữa cơm chia tay, kết quả, trong lúc mơ mơ màng màng tôi đã xảy ra quan hệ với Viên Y."
"Sau bữa cơm đó, thế là mọi chuyện không thể kiểm soát được, trời đất chứng giám, tôi thật sự không có bất kỳ tình ý gì với cô ta, thế nhưng lúc ở cạnh cô ta, tôi sẽ theo bản năng làm việc theo ý cô ta."
"Sau khi vợ tôi biết chuyện đã xảy ra lần đó giữa tôi và Viên Y, vợ tôi với Viên Y lập tức trở mặt, hai người còn xảy ra cãi vả. Kết quả, tôi đã lỡ tay đẩy vợ của mình xuống lầu, nhưng lúc đó tôi thật sự không biết bản thân đã làm cái gì, xong việc có người kể cho tôi, tôi còn cảm thấy không thể tin được."
"Thế nhưng, chuyện xảy ra kế tiếp lại càng kỳ quái hơn nữa, thiếu chút nữa tôi đã giết chính đứa con của mình!"
"Tôi nói với vợ mình, có thể là tôi đã trúng tà, liền ly hôn với vợ tôi."
Lúc ly hôn, ngoài mặt anh và Ninh Sương cãi nhau túi bụi, trên thực tế, đã âm thầm lấy bảy phần sản nghiệp dưới tay mình chuyển cho hai mẹ con họ, anh còn bí mật đi bệnh viện làm phẩu thuật buộc ga-rô, Viên Y vẫn luôn muốn có một đứa con, tìm uống không ít phương thuốc cổ truyền, thế nhưng nữ nhân này không biết, dù cho ả có uống bao nhiêu phương thuốc cổ truyền, cũng không thể mang thai con của anh được.
"Mấy năm nay, tôi và vợ kỳ thật vẫn còn có chút liên hệ, vợ tôi cảm thấy tôi có thể đã bị cô ta yểm bùa, cho nên lục tục tìm vị mấy đại sư đến xem cho tôi."
"Có một lần không cẩn thận bị Viên Y phát hiện, tôi liền bệnh nặng một hồi! Bác sĩ kiểm tra thế nào cũng không thể tìm ra nguyên nhân, sau đó vợ tôi rời đi, Viên Y tới thăm tôi vài lần, thế là tự nhiên tốt."
......
Bạch Vân Hi nghe mùi ngon, nói: "Anh thấy thế nào?"
"Hẳn là không phải bị yểm bùa, là trúng Đồng Tâm Cổ." Diệp Phàm nói.
"Đồng Tâm Cổ chia làm hai loại, một loại là bình đẳng Đồng Tâm Cổ, loại Đồng Tâm Cổ này tác hại không lớn, nếu hai người yêu nhau cùng sử dụng, kế đó có thể tâm ý tương thông, phối hợp càng thêm ăn ý, chỉ cần một bên xảy ra chuyện, người còn lại cũng chịu ảnh hưởng nhất định."
"Còn một loại khác thì sao, có thể sẽ giống như loại trên người Chương tiên sinh vậy là mẫu tử Đồng Tâm Cổ, Tử cổ tách ra khỏi Mẫu cổ, đối với mẫu cổ có thể nói là nói gì nghe nấy, tử cổ cách mẫu cổ càng gần, ảnh hưởng tới ký chủ càng lớn, thế nên, Chương tiên sinh có phải thường xuyên mất đi lý trí khi tới gần Viên Y, nhưng sau khi rời khỏi, lại có thể hồi phục đúng không?" Diệp Phàm hỏi.
Chương Tư Lượng gật gật đầu nói: "Không sau, đúng là như vậy." Lúc trước khi thấy vợ mình và Viên Y đánh nhau, anh rõ ràng là muốn lên giúp vợ mình, nhưng ma xuôi quỷ khiến thế nào lại đem chính vợ mình đẩy xuống lầu.
"Nếu là như thế, vậy cứ cách xa một chút là được rồi." Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm lắc lắc đầu nói: "Không được, tử cổ cũng cần dinh dưỡng, rời xa mẫu cổ quá lâu, nó sẽ lập tức làm ầm ĩ, đến lúc đó Chương tiên sinh chắc chắn sẽ không được thoải mái."
Chương Tư Lượng có chút kinh thán nhìn Diệp Phàm, lời Diệp Phàm nói một chút cũng không sai.
Ả đàn bà Viên Y này quá quỷ dị, tất nhiên Chương Tư Lượng cũng muốn bỏ đi, nhưng dường như có một cổ lực lượng, bức anh không thể không trở lại bên người Viên Y, sợ ném chuột vỡ đồ, nữ nhân này quá tà môn, anh cũng không thể hành động thiếu suy nghĩ được.
"Dưỡng cổ không có nguy hại sao?" Bạch Vân Hi hỏi.
Diệp Phàm gật gật đầu, nói: "Có một chút, mẫu cổ muốn sinh trưởng cần phải hấp thu khí huyết, vậy sẽ phải tiêu hao sinh khí của kí chủ, ở trình độ nhất định sẽ ảnh hưởng đến tuổi thọ." Cũng có không ít người tu chân nuôi dưỡng cổ trùng, phương pháp dưỡng cổ thiên kỳ bách quái, còn có rất nhiều phương pháp để bổ sung khí huyết, thế nên ảnh hưởng tương đối nhỏ.
"Tử cổ thì sao? Cũng sẽ tiêu hao thọ mệnh?" Chương Tư Lượng hỏi.
"Sẽ, bất quá không đáng kể, kỳ thật mẫu tử Đồng Tâm Cổ trong người Chương tiên sinh chỉ là một loại bán thành phẩm, vẫn chưa được tính là cổ trùng chân chính, chân chính mẫu tử Đồng Tâm Cổ, ký chủ tử cổ không thể phản kháng lại bất kỳ mệnh lệnh nào của ký chủ mẫu cổ, một khi trái lệnh sẽ chết không có chỗ chôn, nó còn khiến ký chủ tử cổ trong lúc không ý thức được trở nên khăng khăng một mực yêu ký chủ mẫu cổ, thế nhưng! Cổ trùng chân chính, cũng không phải dễ bồi dưỡng như thế." Diệp Phàm lạnh nhạt nói.
Chương Tư Lượng chua xót cười cười, ẩn ẩn nghe ra được Diệp Phàm khinh thường thứ cổ trùng trong người anh.
"Vậy đại sư, tôi còn có thể cứu chữa sao?" Chương Tư Lượng cẩn thận hỏi.
Diệp Phàm gật gật đầu, nói: "Đương nhiên là cứu được, bằng không tôi tìm anh làm quái gì, bất quá trước hết có chuyện chúng ta phải nói rõ ràng, nếu tôi giúp anh lấy cổ trùng ra, anh thật sự đồng ý trả cho tôi năm ngàn vạn?" (50.000.000)
Chương Tư Lượng vội nói: "Cái này đương nhiên rồi." Năm ngàn vạn tuy rằng không ít, nhưng chỉ cần chữa khỏi bệnh trong người anh, cũng không tính là gì.
Diệp Phàm gật gật đầu, nói: "Vậy được rồi."
Diệp Phàm lấy một cái đỉnh nhỏ ra, sau đó bỏ dược thảo đã chuẩn bị tốt vào nghiền nát.
"Là thứ mùi gì vậy? Thật thối !" Bạch Vân Hi nhíu mày nói.
Diệp Phàm liếc mắt nhìn Bạch Vân Hi, nói: "Thật thối sao? Cổ trùng thích nhất là loại mùi vị này."
Diệp Phàm nhìn Chương Tư Lượng, cười cười, nói: "Có phải anh cảm thấy mùi này rất dễ ngửi không?"
Chương Tư Lượng gật gật đầu, thành thật nói: "Phải."
Bạch Vân Hi không còn gì để nói nhìn Chương Tư Lượng, Chương Tư Lượng bị Bạch Vân Hi nhìn có chút xấu hổ.
"Cổ trùng trong cơ thể anh thích mùi hương này, cho nên anh cũng thích." Diệp Phàm giải thích nói.
Chương Tư Lượng: "..."
"Đưa tay cho tôi." Diệp Phàm nói.
Chương Tư Lượng nhanh chóng giơ tay lên.
"Chương tiên sinh, trên nay anh có gì đó đang động đậy!" Bạch Vân Hi nói.
Diệp Phàm cười cười với Bạch Vân Hi, nói: "Thời điểm bình thường cổ trùng đều sẽ trốn đi, nhưng một khi bị kích thích, sẽ lập tức chủ động xuất hiện."
Bạch Vân Hi cười cười, nói: "Thật thú vị."
Chương Tư Lượng nghe Bạch Vân Hi và Diệp Phàm nói chuyện, tức khắc trong lòng cạn lời, hai người kia hình như đem anh trở thành một món đồ chơi thú vị thì phải. ( ̄― ̄)
Chương Tư Lượng trong lòng sốt ruột, nhưng hai người trước mặt anh đều không đắc tội nổi, nên cũng không dám nói thêm cái gì.
Cổ trùng chui tới chui lui trên cánh tay Chương Tư Lượng, Chương Tư Lượng xem đến da đầu đều tê dại.
Chương Tư Lượng đã sớm biết thân thể mình có vấn đề, nhưng trơ mắt nhìn cánh tay mình xuất hiện một thứ nhô lên, còn không ngừng chạy loạn, vẫn là có cảm giác ngũ lôi oanh đỉnh.
"Đại sư, lúc nào mới có thể lấy ra?" Chương Tư Lượng cẩn thận hỏi.
Diệp Phàm nhìn Chương Tư Lượng, nói: "Không nên gấp gáp, nó ngửi thấy mùi mà mình thích, nên mới sôi nổi xuất hiện, nhưng nếu vội vã lấy nó ra, nó sẽ biết đây là bẫy rập, chắc chắn sẽ lui về, nếu nó thực sự lui về, lại muốn dẫn nó ra lần nữa cũng không dễ dàng như vậy."
Bạch Vân Hi tràn ngập tò mò hỏi: "Cổ trùng đều thông minh như vậy sao?"
Diệp Phàm cười cười nói: "Sinh vật đều có bản năng xu lợi tị hại, câu cá không phải cũng như thế sao?"
Bạch Vân Hi gật gật đầu, nói: "Cũng đúng."
Mùi thuốc ngày càng nồng, cổ trùng trong thân thể Chương Tư Lượng chuyển động càng lúc càng thường xuyên, Diệp Phàm cắt một vết trên cánh tay Chương Tư Lượng, một con sâu đỏ như máu chạy ra, bay vào trong dược đỉnh bênh cạnh. Sâu đỏ to tới một lóng tay, dài 10 cm, nhìn thôi đã khiến Chương Tư Lượng có cảm giác muốn nôn ra.
Chương Tư Lượng nhìn cổ trùng trong dược đỉnh bơi qua bơi lại, da đầu tê rần.
"Thối quá!" Chương Tư Lượng nói.
"Cổ trùng đã ra, khứu giác của anh đã khôi phục như người bình thường, nên mới cảm thấy thối." Diệp Phàm nói.
Chương Tư Lượng: "......"
"Đại sư, thứ này lấy ra, tôi hẳn là không còn vấn đề nữa đúng không?" Chương Tư Lượng hỏi.
Diệp Phàm gật gật đầu, nói: "Ừ, không có vấn đề, anh yên tâm đi."
Chương Tư Lượng thở dài nhẹ nhỏm một hơi, có cảm giác như vừa trút được gánh nặng.
"Nhớ kỹ phải gửi tiền sang cho tôi, nếu sau này lại trúng cổ trùng, có thể gọi cho tôi, nếu lần sau lại trúng cổ, nể tình anh là khách hàng cũ, tôi có thể giảm giá cho anh." Diệp Phàm nói.
Chương Tư Lượng: "...." Lại trúng cổ? Loại chuyện này, một lần là đủ lắm rồi.( ̄― ̄)
..........
Hết chương 40
29.11.18
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro