Chương 11
Edit: Tiểu Manh (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ 🌟)
Nói xong đã dẫn Lâm Lan chuyển dời đến chỗ lồng giữ nhiệt, lấy mèo con ra chuyển giao cho cô.
Một tuần trôi qua, trên người mèo con chỉ có tầng lồng nhợt nhạt, còn không che đậy được làm da hồng nhạt, khu vực có hắc lào còn mang theo màu nước thuốc, vừa thấy đã biết còn phải bôi thuốc một hồi mới có thể mọc dài lông.
"Lông trên người nó ước chừng phải trên dưới một tháng mới có thể dài ra, trong lúc này cần phải làm công tác giữ ấm, thảm điện ổ nhỏ hẳn là cô đã chuẩn bị xong đi?" Bác sĩ Lưu hỏi cô.
Lâm Lan vội vàng gật đầu: "Sớm đã chuẩn bị xong!" Thời gian một tuần này cô cũng không nhàn rỗi, không chỉ thảm điện ổ mèo, mà còn chuẩn bị chỉnh tề các thiết bị khác mà bác sĩ dặn dò nuôi dưỡng mèo con.
"Vậy là tốt rồi." Sau khi chuyển mèo con vào balo mèo, bác sĩ Lưu lại từ trong ngăn tủ lấy ra một cái túi đã sớm chuẩn bị tốt, một cái bên trong là thuốc cho mèo con, thuốc uống thuốc bôi bên ngoài tất cả đều có. "Một cái túi khác là sữa bột của nó, nhãn hiệu sữa bột này là gấu trúc con và hổ con trong vườn bách thú đều thường xuyên uống. Ba tháng đầu nó chỉ có thể uống cái này, dạ dày mèo con còn rất yếu, nuôi cẩn thận."
Đinh! Tài khoản Alipay của ngài vừa mới tiêu phí XXXX nhân dân tệ!
Cứ giao tiếp như vậy một phen, lại không thấy bốn con số, trên mặt Lâm Lan không hiện, nhưng trong lòng rơi lệ đầy mặt.
Mèo con à, em cần phải sống, chẳng những phải sống sót, còn phải trường thọ!
Ngay lúc xách theo balo mèo ủ rũ cụp đuôi muốn dẹp đường hồi phủ, Lâm Lan liền nghe được bác sĩ Lưu lại nói với chó của khách hàng kia. . .Phi, nói chuyện với chủ của con chó Collie: "Chỉ là vết thương nhỏ, chỉ cần bôi thuốc đúng giờ để không nhiễm trùng, rất nhanh có thể nuôi tốt. Nhưng mà hiện tại nó không nên tự mình di chuyển, cậu thuận tiện ôm nó trở về sao?"
"Thuận tiện thuận tiện." Trình Phong Dương vội vàng trả lời, "Tôi có xe, tôi chính là lái xe mang nó tới!"
Vậy càng tốt, bác sĩ Lưu cũng kê đơn thuốc và bột tăng lông yêu cầu nhất định phải mua cho anh, một đơn làm ăn lại hoàn thành.
Vì thế, Lâm Lan bước ra khỏi phòng khám trước một bước liền nhìn thấy tiếp theo sau lưng cô chủ của con chó dùng tư thế ôm công chúa mang theo chó của anh đi ra.
Chó Collie được nuôi dưỡng rất tốt hơn nữa tựa hồ còn rất nặng, người trẻ tuổi thường xuyên ngồi văn phòng ôm đến có chút cố hết sức, liên quan đến tư thế đi đường cũng có chút buồn cười.
Đồng dạng hai tay cũng là đồ vật Lâm Lan một đường dùng ánh mắt buồn cười nhìn theo bóng dáng đi lại gian nan của anh, mãi cho đến khi anh đi đến một chiếc xe Mercedes Benz màu xanh ngọc ngừng ở ven đường.
Người này. . .
Lâm Lan không khỏi ngơ ngẩn.
Lại nhìn qua, sắc mặt cô có chút phức tạp.
Thanh niên kia khó khăn mà nhét con chó vào hàng ghế sau, chính mình cũng ngồi trên vị trí lái hàng ghế trước, chỉ chốc lát sau, Mercedes Benz màu xanh cũng quẹo vào đường phố, phía trước ngã tư đường lượn một vòng vào cửa ra vào tiểu khu đối diện.
Xe biến mất, Lâm Lan cũng lắc đầu, xách theo balo mèo đi về nhà.
Mèo con vẫn còn đang trong quá trình dưỡng bệnh được mang về nhà liền gặp phải bà ngoại và ông ngoại của nó ghét bỏ tập thể, bà cố nội cũng bĩu môi ném xuống một câu đánh giá không xuôi tai.
"Bộ dáng trụi lủi cũng quá xấu, giống như chuột không lông!"
Các trưởng bối a, trông mặt mà bắt hình dong là không được, đánh giá mèo qua vẻ bề ngoài cũng không đúng nha!
Lâm Lan rất bất đắc dĩ, chỉ có thể bóp mũi tính tình nhẫn nại ở nhà vượt qua mọi người phun tào.
Chăm sóc mèo con dưới ba tháng xác thật muốn mệt hơn lúc mới nuôi Tuyết Hoa, chẳng những thực đơn hoàn toàn không giống nhau, các mặt khác cũng phải đặc biệt cẩn thận, một khi hơi vô ý. . .
"Bác sĩ Lưu, không được rồi, mèo con nó tiêu chảy mất nước rồi!"
"Bác sĩ Lưu, không được rồi, mèo con nó uống sữa bị sặc đến mức lại muốn bị viêm phổi rồi!"
"Bác sĩ Lưu, không được rồi, mèo con nó sốt cao không lùi a!"
Một màn xảy ra trên người Tiền Huyên ngày trước hiện giờ cũng rơi xuống trên người Lâm Lan.
Còn chưa chịu đựng được một tháng, cô chỉ cảm thấy tâm thần và thể xác của mình đều mệt mỏi, mỗi ngày tóc đều rụng rất nhiều sợi, quầng thâm mắt cũng thâm một chút. Thời kỳ tân thủ nuôi mèo con thống khổ Lâm Lan quả thực cũng nếm trải mấy lần, nhưng cũng xác thật tăng trưởng không ít kinh nghiệm.
Người trong nhà cũng có chút đau lòng, có khi cũng sẽ theo bản năng nói chút lời nói ủ rũ với cô.
"Mèo này bảo hộ còn quý gia hơn Tiểu Tiền trên lầu, cũng quá khó khăn."
"Sớm đã nói với con, mèo bệnh không dễ nuôi, một hai phải chết, con còn ngoan cố!"
"Lan Lan à, nếu không. . .hay là thôi đi? Con xem con mỗi ngày, cũng đừng lăn lộn bị bệnh."
Lâm Lan cắn môi, một lần cũng không hé răng.
Sao cô có thể từ bỏ?
Tình trạng của mèo con kỳ thật đã tốt hơn ban đầu rất nhiều, màu lông trên người nó từng ngày dần dần gia tăng, đang từ từ bao trùm thân hình nho nhỏ, nó sẽ chạy thoăn thoắt ngược xuôi trong lồng sắt cách ly cô đặc biệt mua, còn sẽ dùng đôi mắt màu lam đã mở kêu meo meo với cô.
"Meo! Meo!" ( Mẹ! Mẹ! )
Móng vuốt nhỏ phấn nộn nhẹ nhàng đáp trên ngón tay cô, kêu đến tâm cô cũng mềm.
Nếu nói ngay từ đầu Lâm Lan chỉ là không đành lòng, hiện tại cô thật sự không nỡ bỏ tiểu khả ái xấu xấu này.
"Không, con mới không xấu đâu. Đôi mắt của tiểu bảo bối con rất đẹp, tựa như lam bảo thạch thượng đẳng nhất." Cô nhẹ nhàng vuốt ve đầu nhỏ mềm mại của mèo con, phía trên cũng có dấu vết hắc lào nhưng cũng không nhiều, đang dần dần mọc lông dài ra, "Quyết định, tên của con, gọi con là Lam Bảo Thạch được không?"
Cô phải nuôi nó, nuôi thật tốt!
Chuyện lý thú con gái nhà chủ nhà nhặt được mèo bệnh về nuôi đã sớm truyền khắp toàn bộ tòa lầu, đại đa số người nghe như là một niềm vui, cũng có nhà có quan hệ đặc biệt tốt với chủ nhà sẽ qua nhìn xem, Dư gia chính là một trong số đó.
Thậm chí Dư Linh Linh nghịch ngợm còn mang Tiểu Quỳ trong nhà cùng nhau đến đây hỏi thăm.
"Oa, thật sự có chút xấu nha!" Nhìn thấy mèo con có bộ lông dài ngắn không đồng nhất còn có bệnh rụng lông, học sinh trung học theo bản năng mà hô lên trong lòng.
"Xấu! Xấu!" Chim anh vũ đầu hoa hướng dương (Cacatua galerita) trên vai xem náo nhiệt không chê chuyện lớn lặp lại theo, sau đó nhanh chóng bị Dư Linh Linh nắm miệng. Mau câm mồm con anh vũ học vẹt này, là muốn hố chết ta sao?
Con chim phá phách gây chuyện, tiểu chủ nhân nhanh chóng bổ sung nói lại: "Ấy? Nhìn kỹ xem, đầu nó còn rất đáng yêu, là mèo lông dài a."
"Đáng yêu! Đáng yêu!" Tiểu Quỳ tiếp tục học vẹt, lúc này không ai ngăn cản nó.
Lâm Lan cũng không tức giận hai bạn nhỏ, chỉ cười cười: "Chờ nó hoàn toàn khỏi bệnh, sau khi lông mèo dài ra, sẽ càng đáng yêu hơn. Đến lúc đó vừa vặn đủ ba tháng."
"Ồ ——" Dư Linh Linh phát ra tiếng đáp lời thật dài, "Chị Lan Lan, nó có tên không?"
"Có nha, mới đặt gần đây. Tên là Lam Bảo Thạch."
"Lam Bảo Thạch?. . .Nha! Đôi mắt của nó rất đẹp!"
Tiễn bảo bảo tò mò lúc kinh lúc rống đi, không lâu sau Lâm Lan lại nghênh đón một khách nhân không ngờ đến.
"Tôi nghe nói cô thu dưỡng một bé mèo con sinh bệnh. . ." Tiền Huyên đứng ở cửa cũng không tính đi vào, hình như là bởi vì không được tự nhiên, vẫn còn cảm thấy xấu hổ chuyện lần trước khi ở phòng khám, "Tôi cũng rất hiểu tư vị mang mèo đi xem bệnh, rất khó chịu đúng không? Chỗ của tôi có một chút thuốc và cao dinh dưỡng, tất cả đều là thứ mèo con có thể sử dụng được, tặng cho cô!"
Đại khái là cảm xúc càng thêm ổn định, lúc sau Tiền Huyên càng nói càng lưu loát, cuối cùng một tay nhét túi nhựa trong tay vào tay Lâm Lan, xoay người chạy đi, đồng thời lại hô một câu.
"Ngày đó thật sự ngượng ngùng, còn có chúc mèo con của cô sớm ngày bình phục!"
Nhìn bóng người kia đã biến mất, Lâm Lan đứng ở cửa vẻ mặt ngốc lặng mà nghe tiếng bước chân vội vàng đi xa trên cầu thang, một lúc lâu sau không khỏi nở nụ cười.
"Meo ô ——" ( Lan Lan! )
Bên chân, Bông Tuyết dựa vào chân cô cúi đầu cọ cọ.
"Meo ——" ( Lan Lan con giúp mẹ cùng chăm mèo con! )
Lâm Lan bế mèo trắng lên, ý cười trên mặt càng đậm: "Cũng cảm ơn con, Tuyết Hoa."
Thời gian từng ngày trôi qua, nhà họ Lâm đã không có ai lại khuyên con gái từ bỏ mèo bệnh kia, cô đảm nhiệm canh chừng nó giống như canh chừng trẻ con, suốt một tháng, ngoại trừ đến phòng khám, cô đều chỉ ngốc ở trong nhà không chạy ra ngoài. Thần kỳ nhất vẫn là Tuyết Hoa, mèo trắng trong nhà thích chạy ra ngoài phơi nắng cũng chăm sóc mèo con với con gái. Thỉnh thoảng có thể thấy hình ảnh nó liếm lông cho mèo con.
Phần chú ý này của con gái, cũng làm các trưởng bối Lâm gia không tự chủ được mà cũng phân chút lực chú ý cho mèo con, theo mèo con dần dần bình phục, lông trên người chậm rãi dài ra biến thành bộ dáng mèo bình thường, ba trưởng bối cũng theo đó sợ ngây người.
"Đây là con mèo bệnh tật nhìn như chuột không lông một tháng trước?" Bà nội Lâm không khỏi mang kính viễn thị của bà lên, mặt tràn đầy giật mình.
"Biến hóa này cũng quá lớn đi!" Phản ứng của Vương Tú Chi và Lâm Hữu Dư càng khoa trương hơn, "Thật sự là cùng một con mèo sao?"
Mèo con ba tháng được Lâm Lan nâng ở trong hai bàn tay, bởi vì rất tín nhiệm tay chủ nhân, nó ngoan ngoãn mà ngồi xổm ở trên vẫn không nhúc nhích tùy ý người khác đánh giá.
Mũi mèo con phấn nộn, đôi mắt xanh biển xanh thẳm to tròn giống như hai viên ngọc quý, đường màu xám nhạt kéo dài từ gương mặt đến đỉnh tai đạt đến chỗ sâu nhất trong tai, lông nhung mềm mại tuyết trắng trong tai thỉnh thoảng linh động mà run run lên, đầu cúi xuống càng làm bộ lông dài màu tuyết trắng bồng bềnh, chỉ có toàn bộ đuôi dài và lỗ tai có màu xám nhàn nhạt giống nhau, đặc biệt là phần lông cổ trước ngực xinh đẹp giống như khăn quàng cổ càng làm tổng thể bé mèo thoạt nhìn vô cùng ưu nhã mỹ lệ, giống như tự mang một cổ tiên khí.
Gà rừng biến thành phượng hoàng a, năm đó khi nuôi tốt Tuyết Hoa trước sau biến hóa cũng chưa làm cho bọn họ rung động như vậy!
"Lam Bảo Thạch, chào hỏi với mọi người một chút." Lúc này Lâm Lan cũng vô cùng đắc ý, ngẩng cằm lên nói với mèo con một câu.
Mèo con lập tức nghe lời mà há mồm: "Meo ——"
Tiếng mèo kêu tinh tế mềm mại, mang theo chút âm non nớt chỉ mèo con có, khi há mồm có thể thấy răng sữa nho nhỏ và đầu lưỡi nhỏ phấn hồng, nhà họ Lâm toàn trường hóa đá.
"Tuy rằng thời điểm chữa bệnh cho nó có phán đoán được chủng loại của nó, nhưng bởi vì có thể liên quan đến trị liệu thành công hay không nên tôi cũng không dám lập tức nói ra."
Trong phòng khám thú cưng, bác sĩ Lưu làm kiểm tra sức khoẻ cho mèo xong trả mèo lại cho Lâm Lan, trên mặt mang theo tươi cười cao hứng.
"Chúc mừng cô, Lâm Lan, cô có được một con mèo Ragdoll đôi mắt màu lam sơn (Blue mountain Ragdoll) cực kỳ xinh đẹp. Tuy rằng không phải thuần chủng, nhưng diện mạo này đặt trên thị trường ít nhất là từ 1 vạn 5 đến 1 vạn 8."
"Bác sĩ Lưu, định giá cuối cùng kia là dư thừa." Lâm Lan bất mãn nhìn hắn, "Lam Bảo Thạch của tôi không bán!"
Mèo con này đã đem cô trở thành mẹ, nào có cha mẹ nào bán đi con của mình.
"Xin lỗi xin lỗi, là tôi nói lỡ."
Bác sĩ Lưu nhanh chóng xin lỗi, lại nhịn không được duỗi tay xoa xoa đầu mèo con, tính cách mèo Ragdoll dịu ngoan cũng không né bằng hắn vuốt ve, bác sĩ cũng không khỏi lộ ra nụ cười giống lão cha.
"Tiểu gia hỏa, em tên Lam Bảo Thạch sao, thật sự là bé mèo đẹp như tên a."
——
☆ ~('▽^人)☆ ~('▽^人)☆ ~('▽^人) (Mỗi ngày đều đang cố gắng cầu sao nhỏ 🌟)
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro