ⅲ
Hắn biết giờ này tại sở cảnh sát chắc hẳn đã phát lệnh truy nã hắn, với tư cách là một thành viên xã hội đen chứ không phải là một nhân viên đặc vụ nữa. Và hắn cũng rất rõ, lão sếp của mình sẵn sàng thí hắn để có thể nhét vào tổ chức kia một tên gián điệp mới trong im lặng. Tất cả cũng chỉ vì có thể tiêu diệt được tổ chức này một cách triệt để nhất. Moon Hyeonjoon hiểu hơn ai hết, chỉ cần có thể triệt tiêu được tổ chức xã hội đen này, Đại Hàn Dân Quốc ít ra cũng sẽ có một khoảng thời gian dài bình yên, vì đơn vị trung gian giao dịch vũ khí lậu lớn nhất Châu Á đã không còn nữa. Nhưng sự thật thì tám năm của hắn bỏ ra đã công cốc.
Cuộc đời của hắn từ khi còn chưa tốt nghiệp trường cảnh sát đã được đặc phái nhận nhiệm vụ này. Quỷ tha ma bắt những thứ gọi là công lý hay chính nghĩa của thế gian. Quỷ tha ma bắt những vai trò anh hung cao cả. Và quỷ tha ma bắt bạn bè. Khi mà chính hắn đã phản bội lại cả thế giới, gia đình hay bạn bè chỉ để làm một thằng cặn bã.
Nhưng vào tám năm trước, Hyeonjoon không hề nghĩ đến tất cả những điều đó, hắn chỉ biết rằng một ông sếp lớn của trung tâm gián điệp Hàn Quốc đã đến gặp hắn, chứ không phải những kẻ đứng đầu trường. Phải, họ đã đến tìm hắn chứ không tìm đến những tên có thành tích xuất sắc nhất hay cá biệt nhất. Hắn chỉ là một học viên bình thường của trường, không quá giỏi cũng chẳng quá dở.
"Tuy vậy, Moon Hyeonjoon, cậu có những tố chất mà không một học viên trong trường này bì kịp." – họ đã nói như thế để giải thích lý do tìm đến hắn vào trước cả khi hắn tốt nghiệp.
Người ta đã nói cho hắn nghe một loạt các "đức tính" của hắn mà chính hắn cũng chẳng nghĩ rằng mình có:
"Là một người sẵn sàng hy sinh vì mục đích lớn. Là một người vô cùng lý trí và quyết đoán. Là một người rấ t giỏi che giấu cảm xúc. Và nếu cậu không phải cảnh sát, tôi chắc chắn rằng cậu sẽ là tên đứng đầu của tổ chức mafia hùng mạnh nhất Hàn Quốc. Moon Hyeonjoon, đây tuy không phải là một lời khen nhưng là một lời nhận xét rất bổ ích, qua các trắc nghiệm bí mật mà tôi đã làm cho cậu, cậu là một kẻ sẵn sàng giết bất kỳ ai cản lối."
Họ đã mô tả Hyeonjoon như một tên cuồng sát có trí óc tỉnh táo. Vào thời điểm đó, hắn không thích những lời này, nhưng tám năm qua đã chứng minh tất cả đều không sai một chữ. Chỉ khác chăng bọn họ không đề cập đến việc hắn còn là một kẻ rất tình cảm. Khi hắn từ bỏ gia đình của mình và theo kế hoạch trở thành một tên tập tành du đãng, mẹ của hắn đã không biết bao nhiêu lần lên cơn đau tim. Ba của hắn đã từ con và anh trai của hắn cũng hoàn toàn đầu hàng trong việc cải tạo hắn trở lại, không một ai hiểu vì sao hắn lại trở nên như thế. Vì Moon Hyeonjoon vốn là niềm tự hào của cả gia đình, vì gia đình của hắn đã tin rằng hắn sẽ trở thành niềm tự hào của cả dân tộc, và vì không một ai trong căn nhà đó lại không dành hết tình yêu thương của mình cho hắn.
Và bạn bè của Hyeonjoon cũng dần từ bỏ hắn khi hắn thậm chí nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống mặt người bạn thân nhất của mình sau trận đánh đầu tiên.
"Vết rạch này là khi em gái của tôi cũng không thể chịu đựng được nữa." – hắn chỉ một vết sẹo trên vai mình cho Choi Hyeonjun – "Nó lúc đó còn rất nhỏ và không bao giờ thôi thương anh trai nó cả." – hắn cười – "Lúc đó nó 12 tuổi và đang dậy thì, tính cách chưa vững vàng và rất dễ tổn thương, vậy mà nó lại là người tin tưởng tôi đến lúc cuối cùng."
Moon Hyeonjoon không hiểu vì sao hắn lại kể cho Hyeonjun nghe tất cả chuyện này, nhưng ở con người trước mặt hắn toát ra một khí chất cũng đơn độc như hắn vậy. Và cậu làm hắn có cảm tưởng như nếu hắn không kể ra để giải thoát cho chính bản thân mình, thì con người này sẽ chết trước cả hắn, vì nỗi đau của hắn chứ không vì một điều gì khác.
"Vào năm nó 15 tuổi, khi nó tận mắt thấy tôi đang dàn cảnh cưỡng hiếp một cô bé trạc tuổi nó, thì lúc này tôi đã thành công." – Hyeonjoon nói và nhớ về lúc hắn rạch vết này trên vai, nhớ về gương mặt sững sốt và đau khổ của Yunmi khi nó thấy cảnh hắn đè cô bé kia xuống đường.
"Từ đó trở đi thì nó không bao giờ vào tù thăm tôi nữa." – Moon Hyeonjoon bật cười to – "Còn trước kia, mặc cho tôi lạnh lung thế nào, mặc cho tôi bị bắt vì tội gì thì lần nào cũng là nó vào an ủi và động viên tôi trở lại. Miệng chưa bao giờ ngưng nói rằng tin tôi."
Rồi hắn chỉ cho cậu thấy vết rạch bên cạnh và bảo rằng nó xuất hiện khi hắn giết tên bạn thân nhất đời mình trong một cuộc đấu súng.
Đối với Moon Hyeonjoon, tám năm qua là một địa ngục. Tám năm qua, hắn rời bỏ việc làm con người, hắn rời bỏ cả cuộc sống cũng như nỗi đau của chính bản thân để làm nhiệm vụ. Và động lực duy nhất là vì hắn nghĩ rằng sẽ sớm thôi, hắn hoàn thành nhiệm vụ và giải oan ức, trở về với gia đình bạn thân, trở về với em gái hắn, trở về làm một con người.
"Tôi trước đây cũng từng gặp một người có hai vết sẹo trên vai giống như thế này." – Choi Hyeonjun từ tốn lên tiếng – "Tôi nghĩ đó là anh. Tôi không thể nhớ mặt được vì lúc đó máu chảy mờ cả mắt rồi. Anh hình như đã cứu tôi."
Hyeonjoon im lặng. Hắn chồm người lên nhìn cậu một lúc và khẽ ngạc nhiên. Phải rồi, chính hắn cũng đã quên đi mất con người này.
"À, đúng là có duyên nhỉ!" – hắn nhoẻn miệng cười.
"Là anh thật sao? Anh nhận ra tôi?"
"Bao lâu rồi nhỉ? Chừng năm năm? Tôi chỉ vừa giết bạn mình xong cách đó không lâu." – hắn gật đầu.
"Có thể vì thấy anh quen nên tôi đã đưa anh về nhà." – Hyeonjun gục gặc và đứng dậy – "Anh lúc đó thật không khác anh bây giờ là bao."
"Tại sao lại không?" – Hyeonjoon đột nhiên đanh giọng lại – "Tôi lúc đó vướng bận quá khứ chứ tôi bây giờ thì không."
"Nhưng đều là gương mặt của một kẻ đau khổ." – cậu trả lời, tiếp tục lục lọi trong tủ lạnh thay vì quay lại nhìn hắn.
"Cậu.Nói.Láo." – hắn đứng phắt dậy ¬– "Không một ai nhận ra điều đó. Chỉ vì cậu nghe tôi kể chuyện mới nói như thế thôi. Cậu tưởng tôi làm gián điệp trong một môi trường của trẻ con và không có ai tinh ý để nhận ra biểu cảm hay cảm xúc của tôi hay sao?"
Hyeonjun ngưng lục lọi, im lặng một chút rồi thở nhẹ ra. Cậu quay lại nhìn thẳng vào mắt hắn:
"Tôi không biết. Có thể do đồng cảm chăng? Hay vì tôi vào những lúc đó cũng đang đau khổ giống như anh?"
"Đồng cảm? Đau khổ? Nỗi đau của cậu là gì? Chẳng là cái quái gì so với của tôi cả! Chẳng là cái quái gì hết!" – hắn đột nhiên gào lên.
Moon Hyeonjoon cảm thấy tức giận. Vì sự kiêu căng trong hắn đã sụp đổ. Khi mà hắn phát hiện ra có kẻ nhận thấy con người khốn khổ bên trong cái mặt nạ dày cộm của chính mình. Và hắn cảm thấy vô cùng giận dữ. Vì điều này như phủ nhận đi tất cả các công sức hắn đã cố gắng trong tám năm qua, phủ nhận đi mọi sự kiềm nén của hắn và cả những thành quả hắn đạt được. Đồng thời điều đó nói rằng việc hắn để cho gia đình và em gái của hắn mất lòng tin cũng như viêc hắn giết đi người bạn thân nhất của mình là hoàn toàn vô nghĩa. Moon Hyeonjoon cảm thấy việc mặt nạ của hắn bị lột đi quá nhanh gọn bởi một người xa lạ như Choi Hyeonjun là xúc phạm không chỉ về khả năng mà còn cả lòng tự tôn lẫn nỗi đau của bản thân mình.
Vì vậy, trong phút chốc, hắn đã tự cho mình cái quyền xúc phạm ngược lại cậu.
"Cậu đau quái gì nào?" – hắn vừa gằn giọng vừa tiến tới trước mặt Choi Hyeonjun – "Cậu sinh ra trong một gia đình giàu có và đầy đủ tiền bạc, không biết lo nghĩ đến xã hội là gì, cậu hơn cặn bã bọn này bao nhiêu? Cậu có giết bạn thân của mình không? Cậu có bị em gái mình khinh rẻ không? Nỗi đau của cậu cùng lắm chỉ là buồn bực vu vơ của một kẻ có tiền và đầu óc rỗng tuếch mà thôi."
Hắn thấy rằng cậu đang nín thở và cam chịu đón nhận lấy những từ ngữ nặng nề vô duyên vô cớ không chút bằng chứng của hắn. Ngay khi hắn chấm dứt màn rủa xả để thỏa cơn giận dữ của mình, Hyeonjoon lập tức cảm thấy có lỗi. Hắn biết hắn chẳng có quyền gì để đối xử với cậu như thế, nhất là khi cậu đang cưu mang hắn. Hyeonjoon thấy miệng mình trở nên đắng nghét và khô ran, thậm chí hắn muốn mở miệng ra để nhanh chóng nói một lời xin lỗi cho kịp lúc với Hyeonjun cũng không thể.
"Anh nói đúng." – cuối cùng, sau một khoảng thời gian nặng nề trong im lặng, Hyeonjun thở hắt ra và khẽ cười – "Tôi không giết bạn thân mình, không bị em gái khinh rẻ, không phải từ bỏ mọi thứ và có nhiều đau khổ như anh. Nhưng mà có vài điều anh nên biết, tôi là trẻ mồ côi và không có tiền. Ừ thì có thể nó là buồn bực vu vơ thôi, nhưng mà đầu óc của tôi cũng không phải rỗng tuếch."
Và bây giờ đến lượt Moon Hyeonjoon phải nín thở để quan sát hành động lẫn biểu cảm của cậu. Hắn muốn lập tức nói ra một tiếng xin lỗi.
"Tôi không nói rằng ta đồng cảm nữa. Nhưng có lẽ do tôi cảm thấy chúng ta giống nhau ở chỗ đều là kẻ không có gia đình hay yêu thương nào xung quanh." – rồi cậu cười nhẹ và bước vào phòng tắm – "Tôi sẽ tắm trước và để dành nước nóng cho anh."
Yunmi từng nói với hắn trong một lần đi thăm tù rằng, kể cả ngươi là ai thì cũng đừng bao giờ đem những nỗi đau ra so sánh. Vì với mỗi người, từng nỗi đau có một cung bậc cảm xúc riêng và chẳng ai so sánh được rằng người nào đang khốn khổ hơn. Hay người nào đang phải chịu đựng những nỗi đau nhiều hơn. Giống như em gái hắn lúc đó đang rất đau khổ, nhưng để tiếp tục ở bên cạnh Hyeonjoon, cô bé đó đã buộc bản thân nghĩ rằng anh trai mình đang chịu một nỗi đau còn đau đớn hơn gấp ngàn lần.
Bây giờ hắn đột nhiên nhớ lại những lời đó và cảm thấy mình là con người tệ hại nhất thế gian. Nhưng Hyeonjoon không ngừng được, cứ mỗi lần hắn nhìn thấy vẻ mặt đau khổ của cậu, hắn lại có cảm giác đau đến khó thở. Bản thân hắn không đủ thương tâm hay sao? Cứ như là mỗi ánh nhìn nhẹ nhàng hay cảm thông của cậu đều truyền đến hắn nỗi đau khổ tận cùng vậy.
Hắn bước vào trong phòng tắm và thấy Hyeonjun đứng thẫn thờ dưới vòi sen mà còn mặc nguyên đồ. Hắn nghĩ cậu đã đứng ở đây hơn một tiếng rồi, dù rằng cậu chỉ vừa bước vào có vài phút. Hắn tắt nước, trầm giọng nhẹ nhàng hỏi:
"Tôi có thể nghe câu chuyện của cậu không, Choi Hyeonjun?"
Và cậu đã khẽ mỉm cười: "Ừ, tại sao không?"
▔▔▔▔▔▔▔▔▔▔▔▔▔▔
Hắn vừa hút thuốc vừa nghe chuyện của Hyeonjun. Câu chuyện của cậu không dài và thê lương như câu chuyện của hắn, nhưng nó đặc quánh trong một màu xám nhàn nhạt và cô độc.
"Tôi thật ra chỉ đơn thuần là một trẻ mồ côi không ai muốn nhận nuôi. Vậy thôi. Và tôi sống trong trại trẻ cho đến khi đủ lớn để tự lập, ngày qua ngày nhìn những người bạn thân thiết và những người anh em được nhận nuôi trong vui sướng tràn ngập của họ."
Câu chuyện của Choi Hyeonjun chỉ có nhiêu đó, nhưng nó đã làm hắn hơi lặng đi một chút. Hắn đã tự hỏi, giữa loại người như hắn, là kẻ đã từng sống trong hạnh phúc rồi đánh mất nó; và loại người như Choi Hyeonjun, là kẻ sau hai mươi mấy năm sống trên đời chưa một lần thật sự tận hưởng được hạnh phúc, thì ai là kẻ đau khổ hơn. Hắn – là người đã biết giá trị của hạnh phúc? Hay là Hyeonjun – là người chưa một lần có thể cười từ tận đáy lòng?
"Người ta không muốn nhận tôi." – cậu nói tiếp khi cảm thấy câu chuyện của mình quá ngắn để đáp lại cuộc đời đau khổ của hắn – "Chắc là vì tôi xấu xí..."
"Không. Cậu không xấu xí." – Hyeonjoon buột miệng cắt ngang lời cậu.
"Hoặc là vì..." – Hyeonjun mỉm cười trước câu nói của hắn – "vì tôi đã tỏ ra quá khó gần. Anh biết đấy, những lúc ở trại trẻ mồ côi gặp người lạ, tôi không cười được."
"Vì sao vậy?"
"Chắc là vì tôi nghĩ đến việc biết rõ rằng sau khi họ về, đứa trẻ họ đem theo không bao giờ là tôi cả." – vừa lau đầu, cậu vừa nói rất bình thản – "Nhưng mà tôi đã quen với việc người ta không cần mình rồi, nên bây giờ cũng không còn phải tỏ ra đau khổ hay buồn bã nữa."
Không giống như Moon Hyeonjoon với nỗi đau tích tụ nặng nề của tám năm trời. Sự cô độc của Choi Hyeonjun là dài dằng dặc một chuỗi đời mờ nhạt với những nỗi đau âm ỉ khi nhìn các hoàn cảnh xung quanh thay phiên nhau hạnh phúc. Đến mức bây giờ, cậu thậm chí còn không biết phải bày tỏ sự cô đơn hay nỗi đau của mình bằng cách nào. Choi Hyeonjun hoàn toàn là một người cô độc.
"Tôi nghĩ... chúng ta thật sự đồng cảm với nhau." – hắn lên tiếng như để chữa phần nào lỗi lầm của mình.
"Ừ có thể."
Hắn biết rằng Hyeonjun không nổi điên lên với hắn khi hắn xúc phạm cậu vì cậu đã chai mòn với sự khốn khổ của bản thân và nghĩ rằng Hyeonjoon còn quá mới mẻ với chuỗi cảm xúc này. Cậu đã thông cảm cho hắn và cho phép hắn nóng giận vô cớ một chút để có thể làm quen với những mất mát đó.
"Nhưng không giống nhau ở chỗ, tôi không biết mất mát những người mình yêu thương là gì." – cậu nói, giọng dần trở nên vô cảm.
Câu nói đó làm Hyeonjoon sượng trân. Hắn á khẩu và không biết phải nói gì hơn. Hắn không rõ nên đay nghiến bản thân mình hay nên ôm lấy cậu và khóc. Hắn không khóc nhưng hắn đã ôm lấy cậu ngay lúc đó.
"Tôi ôm cậu như thế này cậu có cảm giác gì không?" – hắn nói.
"Có một chút ấm áp." – cậu đứng yên, áp mặt vào ngực hắn và trả lời.
Hắn im lặng một chút rồi đột ngột đẩy cậu ra, hắn nhìn vào mắt cậu và hỏi:
"Vậy như thế này cậu có cảm giác gì?"
"À, hụt hẫng một chút, ngỡ ngàng một chút." – Hyeonjun ngưng một chút, khẽ chau mày rồi cúi đầu – "Cũng tổn thương rất nhiều chút nữa."
"Ừ, khi mất mát nó cũng giống như vậy. Đan xen giữa hụt hẫng, ngỡ ngàng và rất tổn thương." – Hyeonjoon lại kéo cậu vào lòng và giải thích.
"Vậy khi nào anh ôm tôi mà tôi cảm thấy thật sự ấm áp thì có khi lúc đó tôi mới hiểu trọn vẹn được sự mất mát nhỉ. Vì bây giờ mỗi thứ chỉ là một chút mà thôi."
"Ừ!"
"Hyeonjoon, anh thật sự sẽ đi giết những người kia sao?"
"Ừ!"
"Khi nào?"
"Một vài tuần nữa, khi mà vết thương tôi lành và tôi có đủ vũ khí."
"Anh không sợ chết sao?"
"Không. Vì tôi chẳng còn gì để mất cả."
"Nhưng anh chắc chắn sẽ chết phải không?"
"Phải."
"Vậy tôi sẽ chờ anh chết, để biết xem mất mát như thế nào nhé!"
"Ừ!"
"Moon Hyeonjoon, vì sao ôm anh mà tôi lại đau như thế này?"
"..."
"Hyeonjoon, ôm anh làm tôi muốn chết. Hyeonjoon, tôi sẽ ngủ một lát ở trên người anh như thế này, được không?"
"Được, cậu ngủ đi. Tôi sẽ bế cậu vào giường sau."
"Tôi ngủ đây."
"Ngủ ngon, Hyeonjun."
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro