Chương 1530: Sử Dụng Tài Khoản Phụ
Lâm Phong cảm thấy hôm nay thế giới quan của mình đã hoàn toàn bị thay đổi. Cả người hắn vẫn luôn trong trạng thái ngơ ngác.
Thầy hắn, bao năm nay khi chế tạo hồn khí, từ vât liệu đến mọi công đoạn đều tự mình làm, thậm chí từng công thức phối hợp đều phải đích thân thực hiện, không còn phiền học trò giúp nữa. Trong phòng thí nghiệm, nhiều học viên đều thấp thỏm không yên, cảm giác như mình bị thất sủng.
Nhưng thực ra chỉ có Lâm Phong biết chuyện không phải vậy.
Thầy không để học trò giúp không phải vì cảnh giác cao hay không muốn truyền dạy kiến thức, mà là vì ông vẫn luôn nghiên cứu cải tiến, giảm chi phí nguyên liệu chế tạo hồn khí.
Ví dụ, những năm qua thầy đặc biệt chú trọng vào việc tận dụng đồ rẻ tiền, hàng bỏ đi, phế liệu hay bất cứ thứ gì không đáng tiền để biến chúng thành vật liệu hữu ích. Tóm lại, mục tiêu của thầy là giảm chi phí chế tạo hồn khí để phục vụ đại chúng.
Học trò cầm vô số thiên tài địa bảo mà còn không chế tạo được hồn khí, thì có thể dùng rác để thành công sao?
Rõ ràng là không thể.
Vậy nên đại sư Khổng Triết không đặt kỳ vọng vào nhóm học trò này, cũng không làm phiền họ, mà để họ tập trung vào việc học hành.
Chỉ khi trở thành một hồn khí sư thực thụ thì mới có khả năng cải tiến vật liệu.
Như Lâm Phong, vì đã học mười năm và thành công thăng cấp thành hồn khí sư, nên mới đủ tư cách đặt chân vào phòng nghiên cứu cá nhân của đại sư Khổng Triết.
Nếu quá bận rộn, Khổng Triết cũng sẽ để Lâm Phong làm vài việc vặt.
Còn đám đám anh đàn em đàn chị ngoài cửa cứ ghen tị thì Lâm Phong không bận tâm.
Vì thực sự không có thời gian rảnh để mà quan tâm.
Lâm Phong bây giờ cảm thấy vô cùng cảm khái, chủ yếu là nghĩ về những đại sư hồn khí xuất sắc như thầy mình, đại sư Thanh Dứu … Họ đã bắt đầu nghiên cứu kỹ lưỡng về vật liệu chế tạo hồn khí, trong khi bản thân hắn và những hồn khí sư mới xuất hiện vẫn đang lãng phí nguyên liệu, điều đó thực sự đáng xấu hổ.
Hắn cúi đầu nói: "Thầy, con cũng phải học cách tận dụng phế liệu thôi. Thực ra, sau khi chế tạo hồn khí, phần nguyên liệu dư thừa cũng rất tốt, chỉ cần xử lý đúng cách, có khi thế giới này lại có thêm một hồn khí nữa."
Khổng Triết cười nói: "Ý tưởng không tệ."
Lâm Phong ngại ngùng: "So với thầy và đại sư Thanh Dứu còn kém xa."
Khổng Triết nhìn hắn, bỗng nói: "Đưa tài khoản phụ của con cho ta, ta muốn đặt mua ít đất cục."
Lâm Phong: "…"
Hắn ngán ngẩm đáp: "Thầy chẳng phải có tài khoản phụ rồi sao?" Tài khoản Tinh Võng vốn được liên kết với thông tin cá nhân, nhưng mỗi người có thể có hai tài khoản, một tài khoản chính và một tài khoản phụ. Cả hai đều có thể ẩn danh tính hoặc thay đổi thông tin công khai bất cứ lúc nào.
Đại sư Khổng Triết là một nhà chế tạo hồn khí danh tiếng Tinh Tế, tài khoản chính của ông đã được chứng nhận chính thức, từng tham gia nhiều sự kiện quan trọng và có rất nhiều người hâm mộ, nên không tiện sử dụng.
Còn tài khoản phụ thì…
Khổng Triết nghiêm mặt nói: "Tài khoản phụ của ta đang ẩn mình trong khu giao lưu học viên của Thanh Dứu."
Lâm Phong: "!!!"
Ngài là một huyền thoại trong giới chế tạo hồn khí, lại cải trang để lẻn vào địa bàn của một đại sư khác để học lén sao…
Lâm Phong cạn lời.
Nghĩ một lát, hắn hỏi: "Thầy, thầy mua đất cục để làm gì?"
Khổng Triết trừng mắt: "Con quản ta mua để làm gì à! Mau đưa đây!"
Lâm Phong không còn cách nào khác, bèn đưa tài khoản phụ cho thầy. Thậm chí hắn còn đứng cạnh hỗ trợ hoàn thành các bước xác thực danh tính.
Khổng Triết thuận lợi đăng nhập tài khoản của Lâm Phong, mua một ít đồ rồi lập tức đăng xuất.
Lâm Phong tò mò ghé lại xem thử, suýt nữa thì trợn tròn mắt!
"Thầy… sao thầy lại bỏ tiền cao mua vé từ dân đầu cơ vậy?!"
Khổng Triết nhún vai: "Có cách nào khác đâu, không có chỗ nào bán vé cả."
Lâm Phong: "…"
Khổng Triết vừa mắng vừa lẩm bẩm: "Đám đầu cơ này sớm muộn gì cũng bị xử lý."
Giọng điệu của ông mang theo sự phẫn nộ mạnh mẽ.
Là học trò của Khổng Triết, Lâm Phong thừa hiểu vì sao thầy lại tức giận đến vậy. Bởi thầy từng bị dân đầu cơ lừa gạt. Một kẻ đầu cơ cùng đồng bọn giả dạng thành nhóm người yếu thế, mong được Khổng Triết đại sư chế tạo hồn khí giúp họ. Khổng Triết động lòng trắc ẩn, chấp thuận và chỉ thu về một khoản tín dụng tượng trưng.
Không ngờ, vừa chuyển giao hồn khí xong, chúng đã lập tức bị bán lại.
Khổng Triết lúc ấy mới nhận ra đó là một nhóm đầu cơ chuyên nghiệp, từng dùng cách này để lừa gạt rất nhiều người, từ hồn khí, thực phẩm tự nhiên, thiên tài địa bảo, hộp năng lượng cho đến giáp cao cấp…
Bất cứ thứ gì có thể bán lại, bọn chúng đều không chừa.
Điều khiến Khổng Triết tức giận hơn cả là những hồn khí mà ông đã dành nửa năm chế tạo với lòng tốt, cuối cùng lại bị bán cho một nhóm hải tặc Tinh Tế!
Một nhóm hải tặc Tinh Tế hung ác, chuyên giết chóc, cướp bóc, không việc xấu nào không làm!
Khổng Triết suýt nữa tức đến ngất tại chỗ, tâm trạng hoàn toàn sụp đổ.
Vậy nên ông luôn cực kỳ ghét đám đầu cơ.
Lâm Phong nhìn vị thầy già của mình với vẻ đầy xót xa, giọng khó giấu được sự xúc động: "Thầy, sao thầy lại phải tự làm khổ mình thế này? Nếu thầy cần vé, cứ giao cho con xử lý, con sẽ tìm thêm được mà."
Khổng Triết đáp: "Ta có khổ gì đâu, chẳng phải dùng tài khoản phụ và tiền của con để mua sao?"
Lâm Phong: "…"
Khổng Triết đã thoát khỏi chế độ 3D, chỉ sử dụng phiên bản duyệt web thông thường. Ông chăm chú nhìn màn hình quang não, đột nhiên nói: "Xong rồi! Đám đầu cơ lần này tiêu đời."
Lâm Phong: "???"
Hắn ghé lại xem thử tin tức, hóa ra là người bán hàng của cửa tiệm trực tuyến của đại sư Thanh Dứu, có biệt danh "A Đại Dẫn Ngươi Đi Đào Bảo", vừa thông báo về các quy định hạn chế mua sản phẩm mới.
Tóm lại, từ nay đám đầu cơ sẽ không còn cơ hội nữa.
Khổng Triết xoa cằm, mỉm cười nói: "Tiểu hữu này thú vị thật, tính cách hợp với ta. Sau này có dịp nhất định phải gặp một lần."
...
Bên kia, đêm khuya yên tĩnh, ký túc xá dành cho học sinh tự túc chìm trong bóng tối, chỉ có một cửa sổ còn sáng đèn.
Quý Dữu đang gục trên bàn học, miệt mài viết lách.
Rồng vàng thì nhảy nhót trên chiếc bàn rộng rãi, lúc thì vẫy đuôi quất vào ống bút, lúc lại dùng đuôi móc lấy khuỷu tay của chính mình, rồi giật xuống một sợi tóc của Quý Dữu. Ngay giây tiếp theo, nó tận dụng lực đàn hồi của sợi tóc để bật lên, đáp ngay trên đỉnh đầu Quý Dữu.
Thế nhưng Quý Dữu hoàn toàn không để mắt đến nó.
Rồng vàng cào nhẹ tóc cô rồi trượt xuống theo cổ, một chân đạp lên mu bàn tay của Quý Dữu.
"Nữ nhân! So với tôi, bài tập lại quan trọng đến thế sao?"
Quý Dữu: "…"
Cô gạt móng vuốt của nó ra, nói: "Tất nhiên là cậu quan trọng rồi." Rồng vàng còn chưa kịp vui mừng thì ngay sau đó đã nghe cô nói tiếp: "Nhưng không làm bài tập thì tôi tiêu đời mất. Đợi tôi làm xong rồi trò chuyện với cậu nha."
"…" Rồng vàng nghẹn lời! Nó run rẩy cả người, tức đến mức suýt không nói nổi. Sau khi run rẩy hồi lâu, nó mới lên tiếng với giọng đầy vẻ không thể tin được: "Tôi còn không quan trọng bằng mạng sống của cô sao?"
Quý Dữu: "…"
Cạch! Vì quá kích động, cô lỡ dùng lực quá mạnh khi viết, khiến ngòi bút rạch thủng trang giấy. Nhưng cô chẳng màng đến chuyện đó, vội vàng túm lấy rồng vàng, lật qua lật lại kiểm tra một lượt, mặt đầy vẻ nghi hoặc: "Cô Mục lần này bảo trì lại, có phải làm hỏng đầu cậu rồi không?"
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro