Chap 35

Yerin về nhà thì trời cũng gần sáng , kiểu này xem ra chỉ ngủ được 1 ,2 tiếng , hơi oải khi nghĩ đến điều đó vì kì thi cận kề rồi , nó không thể nghỉ học hay ngủ trong lớp được , ít nhiều đối vs nó việc học rất quan trọng , đó là việc cả đời người mà .

Sải những bước chân dài vào nhà ,qua phòng khách chợt nó khựng lại , nhìn hắn co ro trong cái chăn có vẻ bé hơn thân hình của hắn , ngủ ngoan như thế , xem ra đã ngoan ngoãn uống thuốc rồi .Nó cũng chẳng đi ngủ vội mà ngồi ghế phía đối diện ngắm nhìn hắn ngủ , hắn gầy đi so với lúc trước , chắc là vì có quá nhiều chuyện xảy ra khiến hắn tiều tụy đi như thế .

Yerin không hề hối hận về quyết định của bản thân , biết là nguy hiểm đó chứ , nhưng nó không như thế thì nó đảm bảo . suốt cả cuộc đời này , dù có yêu nó đến chết đi được , hắn tuyệt nhiên sẽ không dây dưa vs nó 1 chút nào nữa .Nó muốn sống cũng 1 cuộc sống vs người mình yêu , cùng trải qua thăng trầm của cuộc sống , biết là quyết định của nó sẽ khiến hắn lo , không chừng còn không ngon ngủ không yên vs điều đó , nhưng đó là cách duy nhất .Nó tính toán không sai nhỉ vì hắn đã có mặt tại nhà nó ngay thời điểm lúc này sao ?

Dường như ngủ trên ghế khiến hắn không thoải mái vì nó tự thấy hắn trở mình liên tục , bất giác hắn tỉnh giấc , thấy nó đang ngồi phía đối diện thì chậm rãi ngồi dậy , nét mặt không thoải mái cho lắm vì có vết thương trên người .

-Ông không bảo anh lên trên phòng ngủ sao ?_Yerin nhấp một ngụm trà , ấm thật

-Tôi chờ em về !_taehyung

-Chờ ?Làm gì ?_Yerin vẫn thong dong đưa tách trà lên miệng mà thương thức

-Ko yên tâm !_Taehyung tự lẩm nhẩm , nhưng vào buổi đêm thì có lẩm nhẩm như thế này cũng vô ích vì không gian thời điểm lúc đó rất yên tĩnh .

Môi Yerin kéo nhẹ thành một nụ cười kín đáo , lẩm nhẩm gì chứ , nó nghe hết rồi .Cơ mà nó vẫn vờ như mình không nghe rồi đặt tách trà xuống bàn rồi đứng dậy .

-Tôi về rồi !Tôi đi ngủ , anh muốn ngủ ở đâu thì tùy !

Taehyung đứng dậy , vong quá phía nó chăn lại ,cơ hồ chẳng muốn để nó đi .

-Em....có thể nào rút lại ý định đó ?_Taehyung

-Đến đây chỉ để nói như vậy thôi sao ?_Yerin chẳng thể giấu được nụ cười hơi thất vọng dù biết trước là thế .

Taehyung lúng túng chẳng biết nói thế nào cho phải, chỉ duy nhất khi đứng trước nó thì hắn không phải Taehyung "hổ báo" nữa , lúc đó hắn cũng như bao người con trai khác khi bên cạnh người yêu mình thôi , tim vẫn đập mạnh , vẫn biết hồi hộp , chờ mong , lo lắng , giận dỗi!Nó chờ hắn vài giầy nhưng xem ra hắn không nói gì , chỉ xoáy sau ánh mắt vào nó , thế là nó xoay người đi , không màng đến hắn nữa !

-Tôi nhớ em !_bước chân đang bước dở chợt dừng lại nhưng nó vẫn đối lưng vs hắn .

-Nhớ phát điên.....

Hắn tiến lại ôm nó từ phía sau lưng , hơi ấm này , đã bao lâu rồi cả hai mới cảm nhận được ?Nó chỉ biết đứng sững người như thế mà không biết phải phản ứng như thế nào .Vòng tay hắn bao lấy nó càng ngày càng chặt , cứ y như rằng , chỉ sợ nới lỏng ra thì nó cũng sẽ vùng ra và đi mất , 1 trong những nổi sợ lớn nhất của hắn đó chính là nhìn bóng lưng của người mình yêu dần rời xa , chẳng thể nói rõ ràng , nhưng có cái gì đó hẫng lắm .Chỉ có duy nhất bên cạnh nó , hắn mới cảm thấy ko cô độc .

-Tôi yêu em .

Hắn bất lực thở dài , cuối cùng cũng phải thú nhận , không thể nào dối lòng mình được .Sự thật là hắn yêu người con gái này và không thể nào sống thiếu vắng cô ấy được ...

Lúc nó bắt đầu có phản ứng , cơ thể nó cứ cục cựa buộc hắn phải nới lỏng vòng tay ra , nó thoát ra khỏi vòng tay hắn ,1 cảm giác luyến tiếc dâng lên trong lòng hắn , cứ như có cái gì đó rất quan trọng vừa rời xa mình .

-Nói dối !_nó đứng đối mặt vs hắn

-Tôi nói thật !_Hắn đưa tay lên vuốt nhẹ má nó , rồi khẽ lướt tay qua môi , khẽ dừng lại tại đó , bờ môi này , lâu lắm hắn chưa chạm vào .

-Nếu anh yêu tôi , anh chẳng đẩy tôi ra !_nó gạt tay hắn ra khỏi mặt mình .

-Em thừa hiểu là tôi muốn tốt cho em ....._hắn đuối lý , chẳng thể giải thích được nữa , đúng là hắn hành động sai nhưng hắn tuyệt nhiên không nói dối dù chỉ là nửa lời , hắn yêu nó là thật , tại sao nó cứ bướng như thế mà vặn vẹo vs hắn chứ .

-Anh chẳng biết tôi đã đau đớn thế nào !_Nó cười nhạt , nụ cười làm hắn nhói

Hắn cũng đau , nó biết nó hiểu nên nó cũng chẳng trách hắn điều gì nhưng nỗi đau của nó thì hắn không thấu , hắn chẳng biết là lúc vừa tỉnh dậy sau cơn hôn mê, người đầu tiên nó nghỉ đến là hắn , biết là hắn chẳng thể đi đâu được vì bị thương nặng nên nó tự an ủi có lẽ vì thế mà hắn không đến thăm nó được , vì thế mà nó cũng chủ động đến thăm hắn , nhưng sau ngần đó chuyện đã xảy ra , hắn vẫn giữ khư khư cái thái độ đó vs nó , có phải đợi nó chết hắn mới biết hối tiếc là gì hay không .

-Tôi.....

Nó không nói gì thêm , , người khẽ run , hắn biết là nó đang kìm chế cảm xúc của mình và ngăn không cho nước mắt tuôn ra .Người con gái đáng thương nhất là người con gái không thể biểu hiện cảm xúc trên gương mặt mình mà chỉ thể hiện qua ánh mắt .Chuyện tình của nó cũng như bao người thôi , cũng có nhiều lúc không hiểu nhau , cãi vả rồi giận dỗi , đôi khi một trong hai bên quá kiệm lời và luôn khép kín nên cũng khó mà hiểu nhau được , đó là trở ngại lớn nhất của hai người .

Yêu - là phải chia sẻ.

Nó và hắn cũng nhưng các cặp đôi khác , mọi thứ đều đủ cả chỉ là không thể nhìn bằng mắt , chỉ dựa vào thái độ của họ mà ta biết họ đang bất hòa , nhưng sau đó họ cũng giải quyết đâu vào đấy , nhưng lần này khác , chưa bao giờ họ nói chuyện rõ ràng vs nhau đến như vậy - là rõ ràng theo khái niệm của những kẻ hay giấu kín suy nghĩ của mình .

Yêu- là phải rõ ràng , cứ im lặng và cho qua , bạn sẽ mất đi yêu thương của mình , đó là chuyện không sớm cũng muộn .

-Tôi từng nghĩ ......sẽ trở thành một bác sĩ giỏi ,bằng số tiền mình tự làm ra , tôi sẽ mua cho em những thứ em muốn , nuôi em hết quãng đời còn lại .....bằng tiền của tôi....._hắn biểu lộ một cách khó khăn , với tuýp người chỉ biết thể hiện qua đôi mắt , thậm chí còn giấu nhẹm mọi suy nghĩ của mình vào tận bên trong thì việc nói ra suy nghĩ của mình thì vốn sẽ không dễ dàng ._Tôi chưa bao giờ nghĩ đến nhưng thứ nhảm nhí và xa vời như thế ....đó là suy nghĩ tôi tự cho là ngốc nghếch nhất mà mình từng có... _Chưa bao giờ nó thấy giọng hắn lại rõ ràng và hay đến như thế ....nó biết là hắn yêu nó.....thứ nó muốn là nghe chính hắn nói lên chính suy nghĩ của hắn thôi ....nó định cất lời nhưng hắn nói thêm vào .....

-Nhưng mà.....làm nghề đó tôi tự thấy mình thấp kém , đông tiền có được cũng là đồng tiền bẩn , phải vấy máu , lừa lọc , mưu tính mới có được ....tôi sắp ra trường , tôi sẽ theo ước mơ làm bác sĩ nhưng có lẽ bây giờ đó chỉ có thể là nghề tay trái thôi .....tôi thấy mình không xứng _Hắn bất giác thở dài , rốt cuộc những điều giấu kín cũng đã nói ra được , hắn còn muốn nói nhiều thêm nữa , nhưng chẳng biết phải nói như thế nào , xem ra nói được như thế là trọn vẹn nhất rồi .

Nó quay lại nhìn hắn , trong hắn ủ rũ đến đáng thương , tự nhiên hắn thấy ngượng ngùng , nói ra suy nghĩ đúng là không dễ xíu nào cả , phong độ như hắn mà cũng có lúc nói những lời sến súa thế này , đôi khi không phải cứ thể hiện bằng hành động là được đâu , người yêu sẽ cảm thấy tủi thân đấy !Vì thế mà hắn cũng cúi gầm mặt xuống , mất hình tượng chết được .....Nó nhìn hắn mà phì cười , nghe hắn giải bày như thế là mãn nguyện rồi , trông hắn đáng thương như gấu con lạc mẹ vậy , lóng nga lóng ngóng , dễ thương chết đi được.....Cơ mà phải phạt hắn như vậy thì mới được , ai biểu hắn hành động không đúng mà chi .

-Đồ gấu đần !

Hắn không bik bản thân có nhìn lần hay không nhưng dưới ánh đèn lập lòe trong căn phòng , hắn thấy khóe miệng nó cong nhẹ lên tạo thành một nụ cười hạnh phúc .

-Gấu đần ?_hắn không hiểu ý của nó .

-Tôi cũng tự thấy nghề đó dơ bẩn ._nó thấp giọng , nghe suy nghĩ của nó , tim hắn chợt nhói dù biết điều bản thân hướng tới không hề tốt lành gì _Thế giới của tôi "sạch" , anh vốn dĩ chẳng thể hòa nhập được dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa , nhưng tôi không cần cái Thế giới sạch đó nữa , thế nên tôi đã khiến bản thân tự"nhiễm bẩn", Thế giới của tôi cũng không còn sạch nữa rồi !_dù điều mà nó theo đuổi bị hàng trăm người trong xã hội coi thường và xem là máu lạnh, nhưng vì có hắn nên nó không lo ngại gì cả , ba nó cũng chẳng phải là 1 thuộc hạ trung thành với tổ chức sao , vậy thì con theo đường ba nó cũng không có nghĩa là sai mà , nó sẽ không hối hận , sẽ không bao giờ , nó chấp nhận sống cùng một cuốc sống vs người mà nó tin sẽ gắn vs nó cả đời ._Ừ , gấu đần , tôi nói anh đấy !

-Tôi giống con gấu ?_hắn nhíu mày , so sánh gì ấy , hắn giống gấu chỗ nào chứ

-Ừ , to to , chỉ là không vĩ đại bằng con gấu .Anh cũng là con gấu 37 độ C của tôi mà !_nó

"Con gấu 37 độ C", những từ ngữ đó cứ lẩn quanh trong đầu của hắn , hắn hiểu ý nó rồi.....nói vậy là nó chịu tha thứ cho hắn rồi ?Hắn chẳng cầm lòng được mà lại ôm siết nó vào lòng đến độ nó chẳng thở được , hắn úp mặt vào hõm cổ của nó , mùi hương này , đã lâu rồi không quẩn quanh trước mũi hắn rõ ràng đến thế , cơ thể này đã lâu rồi chưa được ôm chặt như thế , nó ốm đi nhiều ....xót quá!

Hắn yêu nó - là hắn nói thật !

-Tôi nhớ em ~

Nó chẳng biết được những phút ôm nhau đó hắn đã nói thì thầm bao nhiêu lần như vậy , hắn sợ mất nó một lần nữa ....chẳng ai biết được cảm giác đó tồi tệ đến mức nào đâu .Rồi nó thấy hõm cổ nó ươn ướt , nó phì cười , nụ cười chỉ có riêng nó biết , nó dùng tay vuốt nhẹ lưng hắn , tự mình làm khổ nhau , nếu biết nhìn xa hơn một chút thì có lẽ sẽ không đến mức tồi tệ như thế , nhưng cũng đáng nhỉ ?Đổi lại nó nghe được tâm tư của hắn , nó chẳng biết là hắn đã mơ đến một tương lai hạnh phúc và giản dị như thế , con trai vốn có niềm kiêu hãnh rất cao và cứ như mắc bệnh vô cảm , hững hờ với mọi thứ ....ấy vậy mà lại chịu hy sinh tất cả vì nó , giây phút đó nó biết là chẳng có người con trai thứ 2 nào đối xử vs mình tốt như thế !Nó cũng tin là linh cảm mình không lầm !

Nó cảm nhận được hơi ấm ở cổ rồi truyền lên tai , rồi cảm nhận được sự ướt át do chiếc lưỡi hắn mang lại nơi vành tai , nó bất chợt chẳng thể điều chỉnh được nhịp thở của mình , hắn hôn nhẹ lên má nó , lên trán , mọi cử chỉ đều nhẹ nhàng thể hiện một sự trân trọng , bất giác mắt nó ướt , một giọt nước mắt lăn dài một cách chậm chạp , có lẽ đây là 1 trong những thứ hạnh phúc mà con người mơ tới , hạnh phúc quá quá để tìm và giữ gìn sao cho không sức mẻ , nó đã nhớ đến hơi ấm này đến mức không tập trung vào điều gì khác , hắn dùng tay lau đi những giọt nước mắt đó , tim hắn nhói khi thấy mắt nó không còn ráo hoảnh , hắn hôn thật khẽ lên mắt , dừng lại đó thật lâu rồi mới chuyển xuống môi , nụ hôn ban đầu nhẹ nhàng nhưng càng lúc càng mảnh liệt , nhiệt đọ trong phòng nhanh chóng tăng vọt , 2 cánh môi tìm đến nhau như thể sẽ không bao giờ chạm nhau nữa, họ hôn một lúc rồi luyến tiếc buông nhau ra khi cả hai không còn hô hấp được nữa , họ chỉ dừng lại ở nụ hôn , hắn ko muốn làm tổn hại đến nó , hắn tự hứa với lòng , hắn sẽ không vượt quá giới hạn nếu như nó chưa chính thức là của mình _Chuyện của em khiến tôi không an tâm......_hắn giấu đi tiếng thở dài .

-Đừng lo ba anh cho em làm cánh tay phải của anh !_nó

-Thật ?Tôi còn tưởng lão sẽ xét trình độ gắt gao lắm chứ !_nghĩ đến mình là người kế nghiệp trong tương lai vai hắn có cảm tưởng như phải đeo 1 hòn đá rất rất nặng .

-Vốn dĩ là thế nhưng ba anh nói em là một người có khiếu , chỉ cần rèn luyện lại thì sẽ hơn người !_lúc nghe ba hắn nói thế nó chẳng bâng khuâng gì lắm , ko phải nó tự tin vào mình , chỉ là nó rất hứng thú với những trò đánh đấm , cũng như ba nó đã từng vậy , ít nhiều nó cũng thừa hưởng 1 chút gen từ người ba quá cố kia mà , chỉ là ....tay nhuốm máu là điều nó chưa bao giờ nghĩ đến .....nhưng nghĩ đến chuyện giết những người không đáng để sống khiến tâm tư của nó cũng nhẹ nhõm hơn một chút .

-Lão còn biết khôn !_hắn khịt mũi _Đi ngủ , chút nữa em còn đi học !

-Có phòng phía trên , chắc ông nói vs anh rồi , anh lên đó mà ngủ , mai sáng ăn sáng xong hẳn về .

Hắn gật lời sau khi nghe xong lời nói của nó , hôn nhẹ vào trán hắn rồi nó đi lên phòng mình .

.

Xem ra số Eunha không có vẻ đỏ vào hôm nay , chỉ mới tiết đầu mà con bé đã bị giáo viên bộ môn la lên la xuống , chuyện là sắp đến kì thi rồi mà con bé còn hỏng kiến thức mới khổ , vậy là bị cô làm một tràng , nói chưa thấm cô còn yêu cầu cô bé giờ về xuống phòng giáo viên gặp cô .

-Em học hành vậy đó hả ?Sắp thi rồi mà lại còn như thế ?Là tại tôi giảng em không hiểu hay là lí do khác?_cô cau mày

-Dạ , tại bản thân em....._Eunha cúi gầm mặt lí nhí trả lời .

Cô đập tay xuống bàn cái rầm , cũng may là phòng giáo viên giờ này không có ai , các giáo viên đều đi ăn trưa hết rồi , thật là hết chịu nổi mà , nếu biết là do bản thân thì từ đầu phải biết khắc phục chứ , sẽ chẳng có vấn đề gì khi phần kiến thức của Eunha bị hỏng lại là phần trọng tâm ra đề , chiếm cả 3 điểm theo cấu trúc mỗi năm , cô thì lại quá bận rộn vì có cả những học sinh còn hỏng kiến thức nhiều hơn thế nữa .

-Em tự liên lạc vs bạn này rồi nhờ bạn đó kèm cho em , bạn đó rất giỏi phần này , cô sẽ báo vs bạn đó để nhờ giúp em , chứ tình hình em vậy , tôi thấy không ổn !_cô viết đia chỉ nhà của ai đó vào giấy rồi đưa cho Eunha .

-Nếu thế em nhờ lớp trưởng cũng được ạ....._Eunha .

-Tin cô đi , bạn đó rất giỏi phần này , phần này không phải thế mạnh của lớp trưởng lớp em đâu !_cô khuyên răn .

Cô đã nhiệt tình như thế , trong đời học sinh , nhất là cấp 3 nữa , kiếm được bao giáo viên bỏ hết tâm huyết vào nghề như cô chứ , nếu không nghe lời cô thì quả thật thấy rất có lỗi , vậy đâu có khác nào phụ lòng cô , thế nên Eunha cũng ngoan ngoãn gắp mảnh giấy ghi địa chỉ lại bỏ vào túi váy đồng phục của mình .

-Được thì chiều nay em đi gặp bạn đó liền đi , thời gian không còn nhiều nữa !

-Dạ !_Eunha đúng là cười không ra nước mắt mà , được cô quan tâm như thế thấy cũng vui nhưng cũng thấy sợ sợ , là học sinh ai cũng biết được cảm giác này mà !

Eunha cúi chào cô rồi uể oải bước ra khỏi phòng , từ lúc ra về cho mãi đến bây giờ mới được "thả" , gần 1 tiếng đồng hồ chứ chẳng chơi , đuối~

-Cô làm khó bạn hả ?

Eunha ngạc nhiên quay ra phía sau , Mingyu đợi con bé từ lúc ra về đến bây giờ lun à ?

-Chưa về hả ?Ko có làm khó , chỉ là bản thân lười quá nên bây giờ mới để lại hậu quả ._Eunha trông ỉu xìu

-Cô có cách giải quyết mà ha ?Tính cô hồi giờ là vậy !_Mingyu cười .

-Ừ , cô đưa cho mình địa chỉ bạn nào chung khối ấy , bảo là chiều nay mình nên đi gặp bặn đó , bạn đó sẽ giúp đỡ mình !Eunha nhăn mặt khi nói đến việc đó .

-Địa chỉ ở đâu ?

-Chưa coi luôn !_Eunha lại thở dài

-Có cần mình giúp không ?_Mingyu lên tiếng hỏi .

-Cái gì cũng nhờ bạn hết , làm phiền nhiều quá !Mình tự lo được mà , hình như cũng không xa lắm đâu !_Eunha mỉm cười , có một người bạn tốt như thế quả là tuyệt vời .

-Khách sáo không !Có gì cứ gọi cho tôi !_Mingyu

Eunha gật đầu cái rụp rồi chào cậu bạn trước khi rời trường .

~

Cầm tờ giấy ghi địa chỉ trong tay , Eunha cứ ngờ ngợ , cô bé thấy địa chỉ này quen lắm , Eunha đã thấy ở đâu rồi này .Đến khi tìm được ngôi nhà thì mới phát hoảng , trời ạ , sao con bé không nhớ ra sớm đay là nhà của Jimin chứ , hèn gì địa chỉ thấy quen là phải ,Eunha vốn dĩ không nhớ rõ số nhà của Jimin , chỉ là đã từng đến đây nên biết ngôi nhà Jimin trên con đường này , vị trí này thôi !Đến rồi mà về thì kì quá , nhưng mà bấm chuông mà gặp Jimin cũng kì , chắc là cô đã nói rõ tình hình học tập của Eunha cho cậu nhóc nghe rồi , ngượng chết được , chưa kể không khéo Jimin lại mất thiện cảm vs con bé nữa !Ông trời thật biết cách chơi đùa người ta mà !Khóc không ra nước mắt luôn !

-Tới rồi không có ý định vào ?

Tiếng Jimin vang lên khiến Eunha thấy lúng túng , con bé bất chợt cảm thấy may mắn khi Jimin tự động mở cửa chứ cô bé không phải bấm chuông hay làm bất kì hành động nào khác .

-Cậu tính đi đâu hm ?_mà hình như Jimin tính đi đâu thì phải .

-Không có gì !Vào đi!_jimin nép người cho Eunha vào rồi đóng cửa lại .

Lâu lắm rồi Eunha mới bước vào ngôi nhà này , mọi thứ vẫn còn như cũ , xem ra ko có gì thay đổi cả , nhà Jimin không to vì vốn dĩ chỉ có mình cậu nhóc ở đây , ko gian gợi lên một cảm giác cô độc và trống vắng .

-Xin lỗi , làm phiền quá , vốn ko biết người cô đền cập đến là cậu !_Eunha hối lỗi

-Chịu thôi , cũng không phải là lỗi của cậu .Cúng không phiền gì mấy , hình học phần đó cũng không khó khăn vs tôi _Jimin vừa nói vừa lật tập xem trình độ , kiến thức của Eunha đối với vấn đề đó .

Đột nhiên trong lòng Eunha cảm thấy biết ơn cô và biết ơn Jimin nữa , cảm ơn cô vì vô tình tạo cho Eunha cơ hội được bước chân vào ngôi nhà này 1 lần nữa , mà có lẽ là suốt thời gian ôn thi ấy chứ , cảm ơn cô vì đã luôn dìu dắt , quan tâm Eunha hết mình ; còn cảm ơn Jimin vì đã cư xử bình thường vs con bé , chứ nếu thái đọ như lúc trước Eunha chẳng biết cư xử như thế nào .

-2 tuần nữa là thi , cậu rãnh những ngày nào ?_Jimin rời mắt khỏi cuốn vở , ngẩng đầu lên nhìn cô bé

-Mỗi 2,4,6 vs chủ nhật !_cô bé lẩm nhẩm tính , cô bé có học hóa nữa

-Vậy hôm nay khoan lấy lại kiến thức cho cậu , bắt đầu từ bữa sau , lịch là 2,4,6 ; cậu rảnh lúc mấy giờ ?_Jimin

-Học xong mấy tiết tăng cường chiều là rảnh hết !_Eunha

-Vậy thì tầm 5h , chúng ta sẽ học trong 2 tiếng , vậy là đến 7h .Cậu có ý kiến không ?_Jimin nhìn con bé, không biết sao nhưng con bé cảm thấy Jimin đáng sợ quá , kì này học lành ít dữ thì nhiều rồi m người gì đâu mà nghiêm quá , cười không ổi mà !

-Còn nữa , theo tôi thấy học lực cậu như thế thì nên hạn chế tiếp xúc vs nhóm vào buổi tối đi !_Ý Jimin là Eunha không nên đến bar vào thời điểm này .

-Tôi hiểu rồi !_Jimin cứ như là 1 ông già khó tính ấy , khổ quá , giao trứng cho ác rồi .

Nhìn Eunha khép nép như thế Jimin thấy mắc cười , nhớ lại hôm trước xảy ra chuyện trong Eunha hùng hồn lắm cơ , đập cửa phòng rầm rầm rồi còn mắng Jimin nữa cơ , chẳng tin hai con người ấy lại là một , có cô bé trong nhà tự dưng lại cảm thấy ấm áp ......

-Tôi....về đây!_Nhìn hấp ta hấp tấp trong tếu tếu thế nào ấy .

-Đừng quên giờ học , cô nhờ tôi bám sát cậu rồi !_Jimin nhoẻn miệng cười , nhìn Jimin cười mà Eunha lạnh cả sống lưng , cảm giác nụ cười đó có gì đó ghê ghê .

-Tôi trốn đi đâu được chứ !_Jimin trả lời èo oặt , thôi rồi , Eunha cứ thấy chẳng yên tâm dù người kèm cập cho cô bé chẳng hề xa lạ , cứ thấy Jimin gian gian thế nào ấy .

Vui hay bùn mới đúng đây ?


Endchap .

Hôm nay lại ra chap đêm ... Taerrin quay lại rồi nhé !Chap sau 3 couple đều xuất hiện , tình tiết sẽ khác nhau , nội dung thì đọc sẽ biết .Nhớ vote =comment nha

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro