Chương 120: Cách xa vạn dặm
Vân Khởi Vũ sau khi phá ký hiệu của Đỗ Minh Nguyệt, vẫn không để ý Đỗ Minh Nguyệt đang giận như sấm, mà tiếp tục tìm kiếm nàng người nàng vẫn luôn sớm tối tưởng niệm.
Bị coi thường như thế, ký hiệu cực mạnh lại bị phá vỡ, Đỗ Minh Nguyệt đã muốn tức giận đến hoàn toàn mất đi lý trí, thầm nghĩ ngay tại chỗ giết chết Vân Khởi Vũ, lấy lại mặt mũi nàng đã mất, một chiêu không thể giết chết Vân Khởi Vũ, nàng liền ra chiêu thứ hai.
Chính là công kích lần thứ hai vừa mới đánh ra, vẫn chưa thành hình cũng đã bị lực lượng thần bí lại cường đại hóa thành hư ảo, tan thành mây khói.
"Là ai dám làm hư ký hiệu của bổn tiểu thư?"
Theo tiếng hét bén nhọn của Đỗ Minh Nguyệt, không khí bốn phía giống như bị nước mực xâm nhiễm, biến thành một mảnh hắc ám, sau đó mảnh không khí hắc ám lại ngưng kết cùng một chỗ, hóa thành hình người.
Nam Tầm Phong hiện thân tại đại sảnh của phù văn nghiệp đoàn Bà La Thành, nếu không phải hắn cố ý thu liễm hơi thở, mọi người toàn trường sẽ bị uy áp của hắn ép đến không thể thở, nguyên nhân rất đơn giản, hắn quá mạnh mẽ, mạnh đến mức có thể ảnh hưởng đến thiên địa chi khí xung quanh, ngay cả nóc của đại sảnh cũng vì uy áp của hắn mà run rẩy.Cường giả xuất hiện, khiến mọi người toàn trường khiếp sợ không thôi, trợn mắt há hốc mồm mà nhìn, đoán người này rốt cuộc là ai?
Tuy rằng Nam Tầm Phong, Điện chủ Hắc Hồn Thần Điện tiếng tăm lừng lẫy, nhưng không có mấy người gặp qua chân diện mục của hắn, cho nên hiện trường không có bất cứ người nào nhận ra hắn, đều đang cố gắng đoán lai lịch của hắn.
Nam Tầm Phong sau khi xuất hiện, trong mắt hắn cũng chỉ có Vân Khởi Vũ, căn bản không nhìn những người khác một cái, ôn nhu trong hai mắt có thể đem người hòa tan.
"Khởi Vũ."
"Tầm Phong." Vân Khởi Vũ nhìn thấy Nam Tầm Phong xuất hiện, cao hứng đến nước mắt giàn giụa, nghe được tiếng hắn ôn nhu như nước gọi to tên của nàng thì cũng nhịn không được nữa, ngay trước mặt mọi người, hướng về phía hắn chạy vội tới, bổ nhào vào trong ngực của hắn, ôm hắn thật chặt.
"Tầm Phong, thiếp rốt cuộc tìm được chàng, thật tốt."
"Không phải nói nàng ngoan ngoãn chờ ta sao? Làm sao nàng lại không nghe lời?" Nam Tầm Phong cũng ôm Vân Khởi Vũ, mặc dù là đang răn dạy, quở mắng nàng không nghe lời, nhưng ngữ khí quá mức ôn nhu, ôn nhu đến không có chút nào tức giận, chỉ có vô hạn thương tiếc cùng yêu thương.
"Thiếp không muốn một mình đợi, cho nên mới tới, hơn nữa không thể không đến, tình thế bắt buộc, cụ thể như thế nào, sau này thiếp chậm rãi nói cho chàng biết. Chàng thì sao, làm sao biết thiếp ở đây?"
"Bởi vì ba ký hiệu kia."
"A!" Không thể tưởng được nàng bán đi ba ký hiệu kia thật sự rơi vào trong tay Tầm Phong, hơn nữa hắn còn coi đây là manh mối tìm nàng.
Nàng hẳn nên cảm kích ba ký hiệu kia, nếu như không có chúng, nàng chỉ sợ còn rất lâu mới có thể tìm được trượng phu.
Dạ Văn đại sư ngay từ đầu cũng không biết thân phận Nam Tầm Phong, nhưng khi nghe được Nam Tầm Phong đề cập ba 'Ký hiệu' kia thì trong lòng mơ hồ đoán được đại khái, nhưng ông cũng không dám tùy tiện nói ra, miễn cho vị Điện chủ Hắc Hồn Thần Điện này mất hứng.Không thể tưởng tượng được Vân Khởi Vũ cùng Điện chủ Hắc Hồn Thần Điện quan hệ thân mật như thế, khó trách lúc trước ông vừa nói người mua ký hiệu chân chính là Hắc Hồn Thần Điện, nàng liền ngay lập tức đáp ứng, nguyên lai là như vậy.
Vân Khởi Vũ cùng Nam Tầm Phong ở trước mặt hơn một ngàn người thân mật ôm nhau, thổ lộ với nhau phun tưởng niệm trong lòng, trở thành một đôi tình nhân cửu biệt tương phùng, một màn này làm cho người ta hâm mộ, ghen tị, nói gì đến tức giận.
Đỗ Minh Nguyệt lúc nhìn thấy Nam Tầm Phong, lập tức bị hắn hấp dẫn thật sâu, chính là không đợi nàng kịp phản ứng, liền thấy Vân Khởi Vũ hướng nam nhân nàng mới vừa vừa ý chạy vội tới, còn bổ nhào vào trong ngực của hắn, hai người còn ở trước mặt hơn ngàn người trình diễn tiết mục ân ái, khiến nàng tức giận đến muốn giết người, thật sự không thể nhìn được nữa, vì thế mở miệng, cắt đứt ân ái của bọn họ.
"Vân Khởi Vũ, hôm nay ngươi nếu không quỳ xuống xin lỗi ta, thì cũng đừng nghĩ đi ra khỏi đại môn này. Đắc tội Đỗ Minh Nguyệt ta, Đỗ gia ta, ngươi cho là có thể thoải mái cho qua chuyện này sao?"
Nghe được những lời này của Đỗ Minh Nguyệt, Dạ Văn đại sư ở trong lòng trào phúng, bất quá là một tiền bối, ông vẫn là nhắc nhở nàng một chút: "Đỗ Minh Nguyệt, ngươi tốt nhất không cần tiếp tục nói lung tung, nếu không sẽ mang đến cho Đỗ gia tai hoạ ngập đầu, bọn họ không phải người ngươi có thể chọc đến."
Nói đùa gì vậy? Đây chính là Điện chủ Hắc Hồn Thần Điện, đừng nói là một Đỗ gia nho nhỏ, cho dù là cả Bà La Thành cộng lại cũng không phải đối thủ của người ta.
Nhưng nhắc nhở như vậy trong mắt Đỗ Minh Nguyệt lại là một loại vũ nhục, khiến nàng ta càng thêm tức giận: "Dạ Văn đại sư, ngươi có tâm hướng về Vân Khởi Vũ, ta không có gì để nói, nhưng thỉnh lời nói của ngươi có chút tôn trọng. Ông nội của ta luôn đem ngươi trở thành bằng hữu mà đối đãi, chính là ngươi lại vũ nhục Đỗ gia ông một tay tạo ra như vậy, là dụng ý gì?"
"Cũng bởi vì gia gia của ngươi luôn xem ta là bằng hữu, cho nên ta mới tốt tâm nhắc nhở ngươi, không cần khiến Đỗ gia rước lấy tai hoạ ngập đầu. Bất quá lời ta nói đến thế, ngươi muốn như thế nào liền như thế đó, ta đối với Đỗ gia đã là hết lòng quan tâm giúp đỡ."
"Hừ, hay cho một cái hết lòng quan tâmgiúp đỡ. Ta mặc kệ ngươi là dụng ý gì, hôm nay Vân Khởi Vũ nếu không quỳ xuốngđất nhận sai với ta, ta đây khiến cho nàng nằm lại đây." Đỗ Minh Nguyệtnói chuyện càng ngày càng ngoan độc, hoàn toàn không biết mình hiện tại trêu chọcnhiều phiền phức hơn.
Nếu nàng ta biết được, chỉ sợ lập tức sợ tới mức quỳ xuống nhận sai, chỉ tiếc là nàng ta không biết.
Vân Khởi Vũ cho tới bây giờ cũng không xem Đỗ Minh Nguyệt là vấn đề, vừa rồi giao thủ đơn giản, nàng đã biết thực lực của Đỗ Minh Nguyệt, trong lòng càng khinh thường nàng ta, trào phúng nói: "Ta chưa từng làm chuyện gì sai, vì sao phải xin lỗi ngươi? Vân Khởi Vũ ta cho tới bây giờ cũng không phải là một người sợ phiền phức, đừng nói là Đỗ gia, cho dù là Thiên hoàng lão tử đến đây, chỉ cần ta không làm sai chuyện gì, liền tuyệt sẽ không hướng đối phương cúi đầu nhận sai. Đỗ Minh Nguyệt, ngươi từ nhỏ đến lớn bị người tâng bốc quen rồi, không biết trời cao bao nhiêu, dày bao nhiêu, như vậy hôm nay ta liền miễn phí cho ngươi một bài học, để ngươi biết giá trị chân chính của mình rốt cuộc có bao nhiêu?"
"Ngươi đây là hạ chiến thư với ta sao?"
"Vậy ngươi có dám ứng chiến hay không?"
"Đánh thì đánh. Bất quá phải thêm một điều kiện, nếu ngươi thua, như vậy, hắn chính là của ta." Đỗ Minh Nguyệt dùng ngón tay chỉ Nam Tầm Phong.
Dạ Văn đại sư ôm bụng cười cười to: "Ha ha ~ Đỗ Minh Nguyệt a Đỗ Minh Nguyệt, ngươi thật đúng là ~ rất không tự lượng sức mình."
"Dạ Văn đại sư, ngươi không cảm giác mình hôm nay hành động hơi quá đáng sao?"
"Được được được, ta không cười là được, bất quá ta có thể rõ ràng, rành mạch nói cho ngươi biết, vô luận thắng thua, ngươi đều không chiếm được hắn, bởi vì ngươi không xứng với hắn."
"Này cũng không nhọc đến Dạ Văn đại sư ngươi quan tâm." Đỗ Minh Nguyệt nhịn xuống lửa giận trong lòng, lại hướng Vân Khởi Vũ khiêu chiến: "Vân Khởi Vũ, ngươi có dám nhận khiêu chiến của ta hay không?"
"Nhận khiêu chiến của ngươi không khó, nhưng điều kiện của ngươi ta không thể đáp ứng, không phải bởi vì ta sợ thua, mà bởi vì ta sẽ không, cũng không thể. Chàng là trượng phu của ta, nam nhân ta yêu, không phải có thể tùy ý lấy ra làm vật phẩm đặt cược, đây là tôn trọng tối thiểu dành cho một người. Đỗ tiểu thư ngay cả tôn trọng một người là như thế nào cũng đều không hiểu, thật không biết bản thân ngươi lúc nhỏ học tập lễ nghi gì? Tôn sư trọng đạo, đối nhân xử thế gì đó, phải không Đỗ gia đều không có chứ?" Vân Khởi Vũ cự tuyệt điều kiện của Đỗ Minh Nguyệt, còn trào phúng nàng ta một phen.
Chính là sau khi Đỗ Minh Nguyệt biết được Nam Tầm Phong là trượng phu của Vân Khởi Vũ, sắc mặt lại càng khó coi, cơn tức lớn hơn nữa, không nói điều kiện gì nữa, trực tiếp ra tay: "Bản thân ta muốn nhìn ngươi có bao nhiêu bản lãnh, cũng dám ở trước mặt bổn tiểu thư hung hăng càn quấy như thế?"
"Tầm Phong, chuyện này chàng không cần nhúng tay, để thiếp đối phó với nàng ta là được." Vân Khởi Vũ trước làm yên lòng Nam Tầm Phong đang đứng một bên, miễn cho hắn xuất thủ tương trợ.
Nếu Tầm Phong ra tay, nàng căn bản là không cần đánh, nhưng nàng vẫn hy vọng có thể tự mình giáo huấn Đỗ Minh Nguyệt một chút, thuận tiện nhìn xem thực lực của mình rốt cuộc như thế nào?
"Vậy nàng cẩn thận một chút." Nam Tầm Phong tin tưởng Vân Khởi Vũ, đối với mệnh lệnh của nàng hoàn toàn phục tùng. Nếu tình huống có biến, hắn liền mặc kệ cái gì ước định, trực tiếp ra tay.
Chỉ cần có hắn, ai cũng đừng nghĩ động đến nữ nhân của hắn.
Đỗ Minh Nguyệt đã muốn khẩn cấp đánh cho Vân Khởi Vũ cho răng rơi đầy đất, không đợi Vân Khởi Vũ chuẩn bị sẵn sàng, nàng đã ra tay, hơn nữa là xuất sử toàn lực, dùng chiêu lợi hại nhất, vẽ một loại võ phù lên kiếm của nàng ta, tăng cường công kích, sau đó múa kiếm đâm về phía Vân Khởi Vũ, đồng thời còn sử dụng một loại ký hiệu khác, kềm chế hành động của Vân Khởi Vũ, để nàng không thể phản kích.
Đây là chiêu thức lợi hại nhất của nàng ta, công phòng kết hợp, cho dù là Dạ Văn đại sư cũng chưa chắc có thể tránh thoát một kích này, nàng cũng không tin Vân Khởi Vũ có thể ứng phó được?
Lúc bị Đỗ Minh Nguyệt công kích thì Vân Khởi Vũ cũng không nóng nảy, đứng nguyên tại chỗ bất động, trước quan sát, nhìn xem ký hiệu người khác vẽ cùng ký hiệu trong Kim Phù Văn Châu có gì khác nhau?
Nhưng vừa nhìn, thật sự là khiến nàng chấn động. Ký hiệu Đỗ Minh Nguyệt vẽ quả thực không thể so sánh với ký hiệu trong Kim Phù Văn Châu, cho dù là phiên bản thác ấn cũng so ra kém xa. Ký hiệu trong Kim Phù Văn Châu giống với là rồng bay trên trời, còn ký hiệu Đỗ Minh Nguyệt sử dụng lại giống như côn trùng trên mặt đất, chênh lệch đến cách xa vạn dặm.
Khó trách Tiểu Tử lại đánh giá Kim Phù Văn Châu cao như vậy, nguyên lai là tự tự chân ngữ (mỗi chữ đều là thật), trừ phi nàng đối mặt với cao thủ phù văn cấp bậc thánh đế, còn không thì hoàn toàn không cần sợ hãi, muốn đánh liền đánh, muốn giết cứ giết.
Sau khi biết rõ ràng mọi chuyện, Vân Khởi Vũ mới ra tay phản kích, ngón tay nhẹ nhàng bắn ra, một cái ký hiệu liền từ trong tay của nàng bay ra, hóa thành một đoàn cầu lửa có thể thiêu hủy vạn vật, trực tiếp cùng lợi kiếm Đỗ Minh Nguyệt đâm tới chạm vào nhau.
Lợi kiếm của Đỗ Minh Nguyệt đụng tới quả cầu lửa, nháy mắt bị hòa tan chỉ còn lại chuôi kiếm. Kỳ thật quả cầu lửa có thể hòa tan cả chuôi kiếm, nhưng Vân Khởi Vũ lại không muốn như vậy, cho nên mới giữ chuôi kiếm lại, chính là để liệt hỏa cực nóng bám trên chuôi kiếm.
Cứ như vậy, tay Đỗ Minh Nguyệt cầm kiếm cũng sẽ bị tổn thương, hơn nữa thương thế không nhẹ, một bàn tay có thể nói là phải phế bỏ.
"A ~" Đỗ Minh Nguyệt bởi vì tay bị tổn thương, thảm thiết đau kêu một tiếng, tuy rằng nàng ta đã rất nhanh đem chuôi kiếm vứt bỏ, nhưng vẫn trễ, bàn tay phải bị bỏng đến mức hoàn toàn thay đổi, năm ngón tay sưng đỏ không thể nhúc nhích, phía trên còn bốc lên khói trắng, một cỗ hương vị thịt nướng bị cháy tản ra.
Đây chỉ là một phần vạn lực lượng của một hỏa phù trong Kim Phù Văn Châu, nếu như dùng toàn lực, Đỗ Minh Nguyệt đã hôi phi yên diệt.
"Đỗ Minh Nguyệt, ta đã hạ thủ lưu tình, ngươi phục hay là không phục?" Vân Khởi Vũ đem ký hiệu vừa mới sử dụng thu hồi, không muốn để cho quá nhiều người nhìn thấy.
Trên thực tế, lúc nàng ra tay có nháy mắt, hiện trường tất cả mọi người không thấy rõ ràng ký hiệu của nàng là cái dạng gì, chỉ biết là kia là một loại hỏa phù uy lực cường đại.
Dạ Văn đại sư nghĩ rằng Vân Khởi Vũ lúc trước xuất ra ba ký hiệu kia đã là uy lực cường đại nhất, nhưng mà hôm nay sau khi chứng kiến, ông mới biết được, Vân Khởi Vũ còn có cường đại ký hiệu hơn, hơn nữa nàng còn có thể thao tác tùy ý tự nhiên, có thể thấy được linh lực của nàng cực mạnh, không thể tưởng tượng.
"Phù văn thật mạnh. Nàng làm như thế nào vậy?"
"Trời, đây là loại phù văn cường đại nhất ta từng gặp qua, quả thực so với Lăng Phỉ đại sư còn mạnh hơn, mạnh hơn không chỉ là một chút đâu."
"Quá mạnh mẽ, nàng rốt cuộc phù văn sư cấp bậc gì?"
Mọi người nghị luận sôi nổi, bọn hắn lúc trước còn tưởng rằng Đỗ Minh Nguyệt trong giới phù văn trẻ tuổi là lợi hại nhất, chính là hôm nay nhìn thấy mới biết được Đỗ Minh Nguyệt kỳ thật không đáng kể chút nào, so sánh với Vân Khởi Vũ, đó là căn bản không thể so sánh. Biết cái gì gọi là người so sánh với người không, muốn tứ chết người ta sao? Hiện tại chính là như vậy.
Chiêu mạnh nhất của Đỗ Minh Nguyệt lại bị bại bởi chiêu tùy ý nhất của Vân Khởi Vũ, hơn nữa Vân Khởi Vũ còn hạ thủ lưu tình, sự thật này nàng không thể chấp nhận, từ nhỏ đến lớn đều được xem là thiên tài đệ nhất phù văn ở Bà La Thành, từ nhỏ đã bị người nâng lên cao, sống ở trên mây, bây giờ nàng lập tức từ trên mây ngã xuống đất, nàng bất luận là như thế nào đều không tiếp nhận được, càng chịu không được đả kích như vậy, nhịn xuống đau nhức trên tay, điên cuồng hướng Vân Khởi Vũ tiến lên.
"Vân Khởi Vũ, ta muốn giết ngươi."
Vân Khởi Vũ lãnh tiết cười, ngay tại chỗ lấy tay làm bút, trên không trung vẽ ra một ký hiệu, kia là một loại tù phù, có thể đem người vây khốn, trừ phi linh lực người này so với người vẽ ký hiệu còn mạnh hơn, nếu không cả đời đều không thể giãy khỏi tù phù này, chẳng sợ ngươi chết đi, hóa thành tro tàn, tù phù như cũ tồn tại.
Loại này không dùng lá bùa, trực tiếp dùng linh lực ở không trung vẽ ký hiệu, không phải phù văn đại sư bình thường có thể làm được, cho dù là phù văn linh sư cũng không nhất định có thể trăm phần trăm vẽ thành công, chỉ có phù văn thần sư mới có thể làm được.
Nếu nói như vậy, vậy Vân Khởi Vũ chẳng phải đã đạt đến cảnh giới phù văn thần sư sao?
Phù văn thần sư, đây là cái khái niệm gì? Chỉ sợ cả U Minh Tử Giới cũng không có mấy người.
Tận mắt thấy Vân Khởi Vũ không cần lá bùa vẫn có thể vẽ ra ký hiệu, hơn nữa không phải ký hiệu bình thường thì Đỗ Minh Nguyệt mới biết mình cùng Vân Khởi Vũ kém xa bao nhiêu? Nhớ tới chính mình thế nhưng ở trước mặt một phù văn thần sư tự cho là siêu phàm, nàng ta liền cảm thấy buồn cười.
Nhưng như vậy thì sao? Ký hiệu trong chiến đấu phát ra phụ trợ là chính, công kích trí mạng chân chính là sức chiến đấu cá nhân.
Thế nhưng nghĩ như vậy, chỉ là Đỗ Minh Nguyệt ở trong tuyệt cảnh an ủi chính mình mà thôi, trên thực tế, nếu có được ký hiệu cường đại, hoàn toàn có thể đánh bại địch nhân so với chính mình mạnh hơn mấy lần.
"Vân Khởi Vũ, ngươi chớ có đắc ý quá sớm, cho dù ngươi ký hiệu lợi hại, nhưng đắc tội với Đỗ gia, ngươi sau này đừng nghĩ ở U Minh Tử Giới sống yên ổn. Ngươi cũng không đi hỏi thăm, xem phía sau Đỗ gia chúng ta là ai?"
"Phía sau là ai?" Vân Khởi Vũ lơ đễnh, có thể thấy nàng căn bản không thèm để ý phía sau Đỗ gia hậu trường là ai.
Phía trước không có Tầm Phong làm chỗ dựa, nàng đều không để ý, hiện tại có Tầm Phong cho nàng chỗ dựa, nàng liền càng thêm không cần để ý. Mặc dù ở U Minh Tử Giới còn có rất nhiều thứ so với Hắc Hồn Thần Điện thực lực cường đại hơn, nhưng nàng cho tới bây giờ cũng không có sợ qua.
Lực cường đại thì như thế nào? Bất quá thì liều mạng đánh chết bọn chúng.
"Hắc Hồn Thần Điện, Đỗ gia chúng ta chính là thế lực bên ngoài của Hắc Hồn Thần Điện, mặc dù là bên ngoài, nhưng vẫn thuộc thế lực Hắc Hồn Thần Điện, ngươi dám đắc tội Đỗ gia, thì chính là đắc tội Hắc Hồn Thần Điện."
Nghe xong những lời này của Đỗ Minh Nguyệt, Vân Khởi Vũ thiếu chút nữa muốn cười to, thật muốn cười to, nhưng nàng cố gắng nhịn được, nhìn về phía Nam Tầm Phong, mang theo ý châm chọc, nhẹ nhàng nói: "Nguyên lai phía sau Đỗ gia là Hắc Hồn Thần Điện! Ta rất sợ đó!"
"Việc này ta cũng không rõ, không biết thật giả." Nam Tầm Phong vô sự trả lời một câu, nhìn không ra hắn có bất kỳ cảm xúc nào.
Cũng bởi vì không có bất kỳ cảm xúc nào, lúc này mới nổi bật hắn đối Đỗ gia là không coi trọng.
Đỗ Minh Nguyệt không thể tưởng được Vân Khởi Vũ ngay cả Hắc Hồn Thần Điện cũng không để vào mắt, bất quá như vậy cũng tốt, nàng có thể lấy cớ này để Hắc Hồn Thần Điện ra tay, tiêu diệt nữ nhân chết tiệt này: "Vân Khởi Vũ, ngươi dám không đem Hắc Hồn Thần Điện để vào mắt sao? Tân Điện chủ của Hắc Hồn Thần Điện chính là nhân vật so với Ma thần còn muốn đáng sợ hơn, cũng có người tiên đoán, hắn có thể chính là Ma thần thứ hai của U Minh Tử Giới, ngươi có can đảm, liền khiêu chiến Điện chủ Hắc Hồn Thần Điện đi. Nếu ngươi thực sự cái can đảm kia, Đỗ Minh Nguyệt ta liền đối với ngươi tâm phục khẩu phục."
Mục đích của nàng chính là muốn bức Vân Khởi Vũ đắc tội với Hắc Hồn Thần Điện, đến lúc đó không cần nàng ra tay, Vân Khởi Vũ hẳn phải chết không thể nghi ngờ. Vừa rồi giao thủ với nàng đã rõ ràng thực lực của mình cùng Vân Khởi Vũ kém quá xa, cho dù là dốc hết toàn lực của Đỗ gia cũng chưa chắc có thể giết được nàng, nếu như Hắc Hồn Thần Điện ra tay, vậy kết quả liền không giống với lúc trước.
Đỗ Minh Nguyệt cho là mình đánh cái chủ ý phi thường lợi hại, lại không biết là vụ mua bán lỗ vốn.
"Ta có gì không dám? Ha, khụ khụ ~" Vân Khởi Vũ từ lúc thoát khỏi Vây Vực vẫn chưa gặp được chuyện cười thú vị như vậy, mà lúc này tâm tình của nàng cũng tốt, vì thế liền chơi đùa Đỗ Minh Nguyệt một chút, nhìn về phía Nam Tầm Phong, trêu ghẹo nói: "Nếu có một ngày Điện chủ Hắc Hồn Thần Điện kia dám khi dễ ta, thương tổn ta, ta nhất định sẽ phế hắn."
Nam Tầm Phong từ nhỏ đã ít cười, sau khi đi vào U Minh Tử Giới, lại càng chưa từng có tâm tình tốt, nhưng hôm nay, hiện tại, giờ này khắc này, hắn thế nhưng lại nở nụ cười vui vẻ, cũng không nhiều lời, chỉ là ôn nhu hứa hẹn: "Nếu Điện chủ Hắc Hồn Thần Điện dám khi dễ nàng, thương tổn nàng, không đợi nàng phế đi hắn, ta trước tiên sẽ đem hắn phế đi."
"Lời này là thật?"
"Tuyệt không giả dối."
"Ân, thiếp đây tạm thời tin tưởng chàng."
Lời nói của Vân Khởi Vũ cùng Nam Tầm Phong, chỉ có chính bọn nó hiểu được ý tứ chân chính trong đó, người ngoài hoàn toàn nghe không hiểu, nhất là Đỗ Minh Nguyệt, đang ước gì Vân Khởi Vũ đắc tội với Hắc Hồn Thần Điện, còn tưởng rằng mục đích đạt tới, hưng phấn cuồng tiếu: "Ha ha ~ Vân Khởi Vũ, ngươi dám không đem Hắc Hồn Thần Điện để vào mắt, hiện giờ cũng không phải là chuyện ta tha thứ cho ngươi liền có thể giải quyết."
"Ta vẫn luôn không cùng kẻ ngu ngốc tính toán." Vân Khởi Vũ hỏi một đằng, trả lời một nẻo, thu hồi tù phù, thả Đỗ Minh Nguyệt, không tru diệt nàng.
Đỗ Minh Nguyệt không biết Vân Khởi Vũ đây là ý gì, nhưng nàng ta cũng không muốn lại bị tù phù vây khốn, bất quá nàng ta cũng sẽ không dễ dàng buông tha Vân Khởi Vũ: "Đừng tưởng rằng ngươi buông tha ta, ta sẽ cảm kích ngươi. Ngược lại, ta nhất định sẽ quay lại tìm ngươi tính sổ, hơn nữa còn muốn ngươi trả giá gấp bội, gấp trăm lần đại giới."
"Ngươi nghĩ sai rồi, ta sở dĩ bỏ qua ngươi, không phải là bởi vì sợ ngươi trả thù, mà là không muốn cùng kẻ ngu ngốc tính toán. Có lẽ ngươi hiện tại vẫn không rõ ý tứ trong lời nói của ta, nhưng không bao lâu nữa, ngươi sẽ minh bạch."
"Có ý tứ gì?"
"Ta nói cho ngươi biết, Hắc Hồn Thần Điện ta cho tới bây giờ chưa từng sợ qua, trước kia cũng vậy, bây giờ cũng vậy, sau này nếu ngươi vẫn còn trông cậy vào Hắc Hồn Thần Điện giúp ngươi báo thù, ta khuyên ngươi vẫn là sớm một chút chặt đứt ý nghĩ này, bởi vì đó là chuyện không có khả năng."
"Không có khả năng."
"Có thể hay không, ngươi từ từ sẽ biết. Chúng ta đi thôi, ta còn có rất nhiều rất nhiều chuyện nói muốn với chàng!" Vân Khởi Vũ khoác tay Nam Tầm Phong, không muốn tiếp tục ở lại chỗ này cùng mấy kẻ râu ria tranh đấu, chỉ muốn cùng Nam Tầm Phong ôn chuyện.
"Được." Nam Tầm Phong khẽ gật đầu sau đó cùng Vân Khởi Vũ rời đi, phù văn trong đại sảnh của phù văn nghiệp đoàn đối với bọn họ không có bất kỳ tác dụng gì, bọn họ có thể tự nhiên tới tự nhiên đi, cũng không ai dám ngăn cản bọn họ.
Đây chính là phù văn thần sư, ai dám ngăn cản?
Người phụ trách báo danh lúc trước không để cho Vân Khởi Vũ báo danh kia, khi biết được Vân Khởi Vũ là phù văn thần sư thì sắc mặt muốn bao nhiêu khó coi thì có bấy nhiêu, ngay cả Hồng Đào cũng đen mặt, cảm giác mình lần này hình như là chọc phải tổ ong vò vẽ rồi.
Nếu thật chọc phải người không thể chọc, Đỗ gia chắc chắn sẽ không vì nàng mà xuất đầu, nàng phải một mình gánh vác chuyện mình gây nên.
Hối hận!
Khi Vân Khởi Vũ cùng Nam Tầm Phong rời đi thì Dạ Văn đại sư đột nhiên lên tiếng: "Từ giờ trở đi, bất luận kẻ nào trong phù văn nghiệp đoàn cũng không được cùng phu thê Vân Khởi Vũ đối địch, người vi phạm sẽ bị trục xuất khỏi phù văn nghiệp đoàn."
Những lời này của Dạ Văn đại sư rất rõ ràng là lựa chọn đứng ở bên Vân Khởi Vũ, điều này làm cho rất nhiều người nghĩ hoài vẫn không ra.
Vân Khởi Vũ đắc tội Hắc Hồn Thần Điện, cho dù nàng là phù văn thần sư, đó cũng là không thể cùng Hắc Hồn Thần Điện đối kháng. Thật không biết Dạ Văn đại sư đang làm cái quỷ gì?
Đỗ Minh Nguyệt cũng không biết Dạ Văn đại sư đang làm cái quỷ gì, bất quá nàng biết Dạ Văn đại sư cố ý đứng ở phía Vân Khởi Vũ, tất sẽ không cùng hắn tốn nước miếng, giận dỗi rời đi.
Tay phải của nàng bị hỏa phù gây thương tích, có thể đã muốn phế đi, thù này nàng không thể không báo.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro