Chương 146: Kiên trì, kiên trì, tiếp tục kiên trì

Dưới sự cố gắng của Tiểu Hắc cùng Vân Khởi Vũ, chấn động cùng dị tượng đám người Nam Tầm Phong, Mạc Nhiên cùng với Sát Kiển tạo ra đều bị bọn hắn tận lực che lại, không cho người bên ngoài nhận thấy.

Nhưng cho dù là như vậy, cũng không thể che giấu toàn bộ, ít nhiều đều có một chút ảnh hưởng truyền ra bên ngoài. Cũng may mọi người Hắc Châu thành đang cực lực tìm kiếm Huyễn Miên Thảo, nên cho dù phía Tầm Phong có chuyện phát sinh, bọn hắn cũng sẽ đem sự tình liên hệ với việc mất Huyễn Miên Thảo, tuyệt sẽ không nghĩ tới là Vân Khởi Vũ ở bên này. Hơn nữa sau khi người cửa hàng giám bảo đến, đem tin tức Vân Khởi Vũ có thể đã bị quái vật lột da làm thịt truyền ra ngoài, hiện tại cả Hắc Châu thành đều nghĩ Vân Khởi Vũ đã chết, gốc Huyễn Miên Thảo bị đánh cắp liền thành vật vô chủ, ai có thể cướp được chính là của người đó.

Cũng bởi vì như vậy, càng ngày càng nhiều người gia nhập vào cuộc chiến tranh đoạt Huyễn Miên Thảo, cả thành lùng bắt, mặc dù là mò kim đáy biển, bọn hắn cũng phải tìm.

Hắc Long Châu nhanh bị việc này làm tức chết, cũng vội muốn chết, phái mọi người đi tìm, chính là đã tìm hai ngày vẫn đều không có một chút tin tức.

"Rốt cuộc là ai đánh cắp Huyễn Miên Thảo? Là ai?"

Vốn ông cũng tính toán lén vào cửa hàng giám bảo trộm đồ, nhưng kết quả chậm một bước, khiến người khác nhanh chân đến trước, đáng giận đáng giận.

"Cha, người ở Hắc Châu thành có năng lực lén vào cửa hàng giám bảo trộm bảo chỉ có hai người, trừ người ra chính là Mặc gia Mặc Huyễn Lợi, nếu không phải ông ta đánh cắp, thì còn có thể là ai?" Hắc Thanh Liên nhắc nhở, bất quá đây cũng là nàng ta suy đoán, về phần cụ thể có phải hay không, còn phải đợi điều tra chứng minh.

"Trên lý là như thế, nhưng sự thật thì chưa chắc. Hắc Châu thành ngọa hổ tàng long, ai biết được có cao thủ trốn ở một nơi bí mật gần đó? Lấy phản ứng của Mặc gia, hẳn là không phải bọn hắn đánh cắp."

"Cho dù là như vậy, thì Mặc gia vẫn có điểm nghi hoặc?"

"Con cảm thấy Mặc gia có điểm nghi, người ta cũng nghi ngờ Hắc gia chúng ta đấy!"

"Nha." Hắc Thanh Liên không nói thêm nữa, trên thực tế tâm tư của nàng ta cũng không ở Huyễn Miên Thảo, mà là ở trên người Nam Tầm Phong.

Đã hai ngày, Phong ca ca đều không có tin tức gì, chẳng lẽ bọn hắn thật sự cứ như vậy mà xong sao? Nàng ta từng không chỉ một lần tưởng tượng, Phong ca ca sẽ trở lại cạnh nàng ta, chính là mỗi một lần đều thất vọng.

Nếu nàng ta cứ chờ đợi như vậy, Phong ca ca thật sự sẽ không trở lại bên người nàng ta, cho nên nàng ta tuyệt không thể chờ nữa, hạnh phúc là phải dựa vào tranh thủ, nàng ta phải đi tranh thủ mới được.

"Cha, con đi lo chút việc."

"Con muốn đi tìm Nam Tầm Phong. Trở lại cho ta, không cho phép đi." Hắc Long Châu đương nhiên biết Hắc Thanh Liên muốn làm gì, tức giận trong lòng đối với Nam Tầm Phong còn không tiêu giảm nửa phần, cho nên ông chắc chắn sẽ không để con gái của mình lại đi dán mông Nam Tầm Phong như vậy.

"Cha, nếu con không đi, Phong ca ca sẽ bị nữ nhân khác đoạt đi. Con sẽ không để bất luận kẻ nào cướp đi Phong ca ca, Phong ca ca chỉ có thể thuộc về con."

"Đã thì chỏ làm mất mặt Hắc gia chúng ta, không cho phép đi. Nam Tầm Phong không biết phân biệt, chờ ta tìm được Huyễn Miên Thảo, chuyện đầu tiên cần làm chính là tìm hắn tính sổ."

"Cha."

"Trở về phòng cho ta, không có cho phép của ta, con đừng hòng đi tìm Nam Tầm Phong."

"Người ... hừ." Hắc Thanh Liên không dám chống lại lệnh của phụ thân, chỉ có thể ngoan ngoãn nghe lời trở về phòng, nhưng lòng của nàng ta lại sớm bay ra ngoài.

Nàng ta làm thế nào mới có thể đoạt lại Phong ca ca đây?

Hắc Long Châu nhìn nữ nhi rời đi, âm thầm bất đắc dĩ thán một tiếng. Ông chẳng phải không muốn nữ nhân gả cho Nam Tầm Phong. Nhưng thể diện của Hắc gia lại càng quan trọng, ông tuyệt đối sẽ không ăn nói khép nép cầu Nam Tầm Phong cưới nữ nhi của mình.

Tuy rằng chuyện này khiến ông thực tức giận, nhưng hiện giờ chuyện trọng yếu nhất là tìm Huyễn Miên Thảo, cái khác sau này hãy nói.

Lúc Hắc gia tận lực tìm Huyễn Miên Thảo, Mặc gia cũng đồng dạng, cả Hắc Châu thành đều làm giống nhau.

Mặc Tâm Tố mang người ở bên ngoài tìm một ngày, không có bất kỳ kết quả gì, kéo thân hình mỏi mệt về nhà, vừa vào đại môn, mặt đất đột nhiên phát sinh chấn động cường đại, thiếu chút nữa đem nàng ta đánh ngã.

"Sao lại thế này? Đã xảy ra chuyện gì?"

"Không biết."

Lúc này, một đám người mặc hắc bào tới trước gia môn Mặc gia, trong bọn họ có một người cầm tảng đá kỳ quái trong tay, đang dùng tảng đá hướng về đại môn Mặc gia.

Lúc tảng đá hướng về đại môn Mặc gia thì phát ra một chút ánh sáng nhỏ bé, nhưng chỉ là một chút mà thôi, hào quang lóe lên một cái liền tiêu thất.

Bất quá có điểm ấy hào quang đã đủ.

"Tìm được rồi, chính là chỗ này."

"Đi vào."

Mấy hắc bào nhân căn bản không hỏi ý kiến chủ nhân, trực tiếp xông vào Mặc gia.

Mặc Tâm Tố nhanh chóng tiến lên ngăn lại mấy người kia, chất vấn: "Các ngươi là ai? Vì sao tự tiện xông vào Mặc gia ta?"

"Tránh ra, nếu không thì chết."

"Thật sự là hung hăng càn quấy, khi nào thì Mặc gia chúng ta dễ dàng bị ăn hiếp như vậy?"

"Cút."

"A ..." Mặc Tâm Tố trực tiếp bị một Hắc bào nhân đánh bay, đụng vào cột đá bên cạnh, bị thương không nhẹ, cả miệng đều là máu.

Những người này quá mạnh, chỉ sợ ngay cả Hắc Long Châu cũng đánh không lại, bọn hắn rốt cuộc là ai? Sẽ không phải là từ Cửu U Hồn chứ?

Nghĩ đến đây, Mặc Tâm Tố nháy mắt hoa dung thất sắc, hoảng sợ vạn phần. Những người này tuyệt đối là từ Cửu U Hồn, chính là không biết những người này tới đây làm gì?

Mấy hắc bào nhân sau khi xâm nhập Mặc gia liền dựa theo chỉ thị tảng đá trong tay, chậm rãi tìm kiếm, kết quả đi vào một chỗ bí ẩn của Mặc gia, ngay tại chỗ bắt được Mặc Huyễn Lợi đang cố gắng rút năng lượng của Huyễn Miên Thảo.

"Huyễn Miên Thảo quả nhiên ở trong này?"

Mặc Tâm Tố và rất nhiều đệ tử Mặc gia cùng đi theo, khi thấy Huyễn Miên Thảo trong tay Mặc Huyễn Lợi thì đều khiếp sợ không biết nên nói gì.

Bọn hắn hai ngày này một mực vất vả tìm kiếm Huyễn Miên Thảo, lại không biết Huyễn Miên Thảo ngay tại Mặc gia, ở trong tay gia chủ bọn họ.

Chẳng lẽ người lén vào cửa hàng giám bảo trộm bảo chính là gia chủ Mặc gia bọn họ sao?

"Đem Huyễn Miên Thảo giao ra đây." Hắc bào nhân hướng Mặc Huyễn Lợi đưa tay, lệnh ông ta giao ra Huyễn Miên Thảo.

"Dựa vào cái gì? Thứ này là ta tân tân khổ khổ lấy được, dựa vào cái gì đưa cho các ngươi?" Mặc Huyễn Lợi không muốn giao ra Huyễn Miên Thảo, gắt gao nắm trong tay, còn muốn núp đi, chính là đột nhiên một hắc bào nhân xông lên, một chưởng khiến ông ta bị thương, dễ dàng đem Huyễn Miên Thảo cướp đi.

"Trả lại cho ta, đó là của ta."

Hắc bào nhân đương nhiên sẽ không trả lại cho Mặc Huyễn Lợi, sau khi có được Huyễn Miên Thảo liền bỏ vào túi, thế nhưng đúng lúc này, mặt đất lại xảy ra chấn động cường đại.

"Sao lại thế này?"

"Huyễn Miên Thảo đã đến tay, vì sao còn có thể gợi ra dị tượng?"

"Có thể là người này vừa rồi cố gắng sử dụng Huyễn Miên Thảo, tạo thành dị tượng vẫn chưa xong. Đồ đã tới tay, chúng ta nhanh chóng trở về đi, miễn cho cành mẹ đẻ cành con."

"Cũng tốt, dù sao đồ đã lấy được, mặc kệ phía sau có chuyện gì phát sinh đều cùng chúng ta không quan hệ, đi thôi."

Mấy hắc bào nhân đoạt đi Huyễn Miên Thảo trong tay Mặc Huyễn Lợi, sau đó liền làm như không có gì xảy ra mà ly khai. Bởi vì bọn họ quá mạnh mẽ, không ai dám tiến lên ngăn cản, mà Mặc Huyễn Lợi lại bị trọng thương, chỉ có thể trơ mắt nhìn bọn hắn rời đi.

"Đáng giận đáng giận đáng giận ... thật sự là đáng giận."

Hắn mất sức lớn như vậy mới lấy được Huyễn Miên Thảo, thiếu chút nữa liền thành công hấp thụ nó, kết quả vẫn là thất bại trong gang tấc.

Lúc mấy hắc bào nhân cướp đi Huyễn Miên Thảo, mặt đất vẫn chấn động không ngừng như cũ, nhưng bởi vì chuyện Mặc Huyễn Lợi trộm Huyễn Miên Thảo bị truyền ra, tất cả mọi người nghĩ đến chấn động này là do Mặc Huyễn Lợi tạo thành, đều là bị Huyễn Miên Thảo ảnh hưởng, cho nên không ai nghĩ chấn động này lại là từ nguyên nhân khác.

Trên thực tế, chấn động cũng không phải Mặc Huyễn Lợi tạo thành, mà là kiệt tác của đám người Nam Tầm Phong, nếu không có kết giới của Tiểu Hắc cùng Kim Phù Văn Châu của Vân Khởi Vũ trấn áp, chỉ sợ chấn động sẽ càng thêm kịch liệt. Nếu chấn động quá lợi hại, nhất định sẽ khiến cho người khác chú ý, thậm chí là Cửu U Hồn, cho nên bọn hắn nhất định phải đem chấn động này tận lực ngăn chặn.

"Tiểu Hắc sư phụ, Vân tỷ tỷ giống như rất khó chịu, chúng ta có giúp nàng không?" Thủy Vô Ngân chứng kiến sắc mặt Vân Khởi Vũ trắng bệch, thống khổ không thôi, thật sự là nhịn không được muốn giúp đỡ nàng.

"Ngươi không được giúp nàng, ta cũng không giúp được nàng, chỉ có nàng mới có thể sử dụng Kim Phù Văn Châu, ngươi đi cũng vô dụng, chỉ thêm phiền mà thôi." Tiểu Hắc đương nhiên cũng nhìn thấy Vân Khởi Vũ thống khổ, lúc cố hết sức chống đỡ, hắn chẳng phải không muốn giúp nàng? Nhưng lực bất tòng tâm, hắn không giúp được.

"Chính là tiếp tục như vậy, Vân tỷ tỷ sẽ bị thương."

"Bị thương là nhất định, không cách nào tránh khỏi."

"Vậy có có biện pháp khác không?"

"Không có."

Vân Khởi Vũ đã nhanh đạt đến cực hạn, nhưng nàng vẫn kiên trì chống đỡ, kiên quyết không ngã xuống. Chỉ cần tiếp tục kiên trì mấy canh giờ là tốt rồi, kiên trì kiên trì, tiếp tục kiên trì.

"Mẹ, người đừng kiên trì, bằng không sẽ không chết mất." Tiểu Tử không đành lòng chứng kiến Vân Khởi Vũ chịu thống khổ như thế, khóc cầu nàng.

"Tiểu Tử, ngươi yên tâm đi, ta sẽ có chừng mực, chỉ cần tiếp tục kiên trì mấy canh giờ là tốt rồi."

"Kiên trì một khắc đồng hồ cũng đã là chuyện cực kỳ nguy hiểm, người còn muốn kiên trì mấy canh giờ? Mẹ, ta xin người, nhanh dừng lại đi."

"Không có việc gì, ta có thể kiên trì được."

"Ô ô."

Mặt đất thường có chấn động cường đại truyền đến, phòng ốc đều bị sập xuống, nếu không có Vân Khởi Vũ ngăn chặn lực chấn động, chỉ sợ nơi này sớm đã bị lật lên.

Nhưng mà đây vẫn chỉ là vừa mới bắt đầu, phía sau chấn động còn lớn hơn nữa, gió giục mây vần, đã không phải là cái mà nàng có thể đối kháng.

Tiểu Hắc chứng kiến tình huống không ổn, lập tức hô to: "Vũ nha đầu, mau thu tay lại, mau ... "

Chính là vừa mới hô xong, mặt đất liền nứt vỡ, nứt thành nhiều khối, rất nhiều đồ vật bị rơi đến trong khe nứt.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro