Chương 68: Thân phận mới


Một tuần lễ sau, Dạ Tôn sát thanh phim điện ảnh mới, La Phù Sinh cũng được xuất viện vào hôm ấy.

Cũng không biết các ký giả biết được tin tức từ đâu, sáng sớm liền chặn ở cửa bệnh viện, Phó Hồng Tuyết dẫn theo La Phù Sinh vừa ra khỏi bệnh viện liền bị các ký giả bao quanh vây chặt, La Phù Sinh ở bệnh viện mấy ngày nay cũng có xem Dạ Tôn đóng phim, biết Dạ Tôn ở thế giới này là một đại minh tinh.

Các ký giả vừa tới liền hỏi La Phù Sinh và Dạ Tôn quan hệ gì, tại sao vị hôn phu của Dạ Tôn lại đón anh xuất viện.

La Phù Sinh vẻ mặt khiếp sợ: "Hồng Tuyết, anh và Dạ Tôn muốn kết hôn? Lúc nào?" Nam nhân và nam nhân còn có thể kết hôn sao?

Mấy câu hỏi của La Phù Sinh, hỏi ra rất nhiều nghi ngờ trong lòng các phóng viên, bọn họ cấp tốc đưa microphone sang phía Phó Hồng Tuyết, hoàn toàn không thèm để ý đến đề tài lúc nãy, chuyện có một người tên La Phù Sinh trông giống hệt Dạ Tôn.

"Hai người sẽ cử hành hôn lễ sao?"

"Tính toán lúc nào tổ chức?"

"Đến thời điểm đó sẽ mời bằng hữu trong giới giải trí đến dự lễ sao?"

Phóng viên hỏi tới tấp khiến Phó Hồng Tuyết không kịp chuẩn bị, lúc này hắn rất muốn dẫn theo La Phù Sinh thẳng thắn dùng khinh công bay ra cửa bệnh viện khiến hắn đau đầu này.

Cũng may, chuyện Phó Hồng Tuyết bị lôi kéo chặn đường đã được Triệu sở phòng kiêm tài xế liếc mắt nhìn thấy, trông tình huống như vậy, anh lập tức trưng bộ dáng thanh lý hiện trường đuổi khéo quần chúng vây xem: "Nào nào, mọi người lui về phía sau, xin nhường đường một chút..."

Triệu Vân Lan không tiến vào cũng còn tốt, anh vừa xuất hiện, lập tức có phóng viên nhận ra anh: "Anh là bạn trai của Thẩm Nguy Thẩm giáo sư ở Đại học Long Thành anh trai của Dạ Tôn Cục trưởng Cục Điều Tra Đặc Biệt Triệu sở trưởng Triệu Vân Lan sao?"

Triệu Vân Lan: "..."

Một hơi nói dài như thế sao không có ai nhịn thở mà chết nhỉ?

Triệu Vân Lan liếc mắt ra hiệu cho Phó Hồng Tuyết, hai người mở đường ra ngoài, La Thành và Sửu theo ở phía sau bảo vệ La Phù Sinh, Tiểu Cửu kéo góc áo Sửu đi theo, kết quả bọn họ còn chưa đi ra được một mét đã bị phóng viên ngăn lại.

Triệu Vân Lan có vẻ hơi mất kiên nhẫn, nhưng không chờ anh lên tiếng, phía trước đã rối loạn tưng bừng, sau đó toàn bộ phóng viên ùn ùn chạy về phía bên đó.

Một chiếc xe đỗ trước cửa bệnh viện, Dạ Tôn và người quản lí của y Tề Lam từ trong xe bước xuống, Dạ Tôn bỏ điện thoại di động vào túi áo, mỉm cười đối mặt với đám ký giả đang bao quanh y.

Điện thoại di động của Phó Hồng Tuyết thông báo có một tin nhắn mới...

Dạ Tôn: Các người đi trước, ta đoạn hậu.

Phó Hồng Tuyết nở nụ cười, dẫn theo những người khác lên xe, Triệu Vân Lan lái xe rời khỏi bệnh viện.

Mãi đến tận khi thấy xe của Triệu Vân Lan rời xa bệnh viện, Dạ Tôn mới thu tầm mắt lại nhìn về phía phóng viên, chậm rãi trả lời các câu hỏi khi nãy: "Đúng, hôm nay mới sát thanh, tôi vừa trở lại, đón một người bạn... Tại sao anh ta giống tôi như thế hả? Không phải sinh ba đâu, đương nhiên không phải, tôi cũng không biết tại sao chúng tôi lại giống hệt nhau nữa, anh ta có thể xem như một người họ hàng xa của tôi, luận bối phận là cháu của tôi, đối với chuyện... "

Dạ Tôn rất kiên nhẫn trả lời các phóng viên: "Tại sao cháu tôi và tôi có tính cách không giống nhau à? Chuyện này có gì lạ đâu, anh ta và anh trai tôi cũng mỗi người một tính cách mà... Hôn lễ? Hôn lễ đương nhiên phải có, còn thời gian cụ thể, chờ định ra thời gian thì chúng tôi sẽ thông báo cho các vị."

Đúng lúc lấy, Tề Lam lấy lý do Dạ Tôn còn bận việc nhắc khéo phóng viên, rồi đưa Dạ Tôn lên xe.

Chỗ ở của La Phù Sinh trụ do Phó Hồng Tuyết thu xếp, Phó Hồng Tuyết gặp Thẩm Nguy lĩnh giáo kinh nghiệm, tìm người môi giới mua cho bọn họ một căn nhà ba phòng trong tiểu khu của hắn, chung tầng lầu cùng một tòa nhà.

Tề Lam bảo tài xế đưa Dạ Tôn về nhà, ngồi trên xe hỏi: "Cậu và Hồng Tuyết dự định khi nào kết hôn?"

Dạ Tôn tựa lưng vào ghế ngồi, nhớ tới hôn lễ trong mộng mà y và Phó Hồng Tuyết từng cử hành trong thế giới của Phó Hồng Tuyết.

"Còn chưa nghĩ ra." Dạ Tôn nói, "Khi nào nhận bộ phim tiếp theo?"

Tề Lam vẻ mặt bất đắc dĩ: "Khi cậu gật đầu đồng ý... Những kịch bản mới không phải tôi đã gửi vào mail của cậu rồi sao? Cậu không thấy?"

"Đã quên." Dạ Tôn nói, vẻ mặt thản nhiên, ngón tay của y gõ gõ tay vịn ghế dựa, tiếp lời, "Vậy kế tiếp tôi sẽ nghỉ ngơi một quãng thời gian."

"Lại nghỉ ngơi?" Tề Lam thực sự sắp ngất rồi, lúc trước cô nghĩ như thế nào mà cứ nhất định muốn kí hợp đồng với tên tổ tông này chứ.

Dạ Tôn khẽ mỉm cười: "Tôi muốn kết hôn."

*

Ngày hôm sau vừa vặn là cuối tuần, khí trời rất tốt.

Lúc xế chiều, Sửu xuống bếp mở tiệc nhà, làm một bàn thức ăn lớn chúc mừng La Phù Sinh lần này sống sót sau tai nạn, khách mời là hai nhà hàng xóm của cậu, cùng với bằng hữu ở Cục Điều Tra Đặc Biệt.

Hơn bốn giờ, khách khứa lục đục kéo đến.

Khi Triệu Vân Lan đến, anh còn thuận tiện cầm theo thẻ căn cước cho cả nhà La Phù Sinh, Chúc Hồng thư ký của Cục Điều Tra Đặc Biệt cầm lấy thẻ căn cước lần lượt phát cho từng người bọn họ.

"Thời đại này tạo một thân phận ở Hải Tinh càng ngày càng khó, cũng may, chúng ta còn có Hắc Bào Sứ đại nhân, vì lẽ đó thân phận của mọi người là người Địa Tinh, thẻ xanh ở Hải Tinh, được hưởng ngang đãi ngộ như công dân Hải Tinh." Triệu Vân Lan thuận thế ngồi cuống tay vịn ghế sô pha, nói.

"Hắc Bào Sứ?" La Phù Sinh hỏi, "Ai vậy?"

"Xa tận chân trời, gần ngay trước mắt, không phải là cố vấn của Cục Điều Tra Đặc Biệt chúng tôi, giáo sư ở đại học Long Thành... Thẩm Nguy." Triệu Vân Lan vừa nói vừa hất mặt lên, trượt xuống ngồi trong sô pha, vừa vặn tựa lên trên người Thẩm Nguy.

La Phù Sinh vội vàng nói: "Cảm ơn, Thẩm giáo sư."

Thẩm Nguy giơ tay nâng mắt kính: "Chỉ thuận tay thôi."

Chúc Hồng đưa thẻ căn cước cho Sửu, cười nói: "La Phù Sinh, anh gọi Thẩm giáo sư cũng quá khách khí chứ? Anh là cháu trai của Thẩm giáo sư và Dạ Tôn, không gọi thúc thúc bá bá sao?"

La Phù Sinh: "Cái gì?"

Phó Hồng Tuyết đang bóc vỏ quýt, nghe vậy ngạc nhiên đến nổi bỏ luôn múi quýt vào miệng mình, nửa trên đường bị cướp đồ ăn, Dạ Tôn kéo tay hắn.

Phó Hồng Tuyết cười, lại đút một múi quýt khác vào miệng Dạ Tôn, nói: "Đấy là Dạ Tôn ở trước mặt phóng viên bịa chuyện, không cần để ý tới."

Dạ Tôn nuốt múi quýt, lông mày hơi nhíu lại: "Tôi lớn hơn anh ta cả một vạn tuổi, để anh ta gọi tôi một tiếng thúc thúc, không có oan ức gì anh ta đâu."

La Phù Sinh vờ như không nghe thấy, tiến đến trước mặt Sửu xem chứng minh thư của cậu, trên hàng điền họ tên của thẻ căn cước chỉ có một chữ "Sửu" to thình lình.

"Nếu là thân phận mới, tại sao không chọn một cái tên mới?" La Phù Sinh hỏi.

"Tên hiện tại cũng rất tốt." Sửu cất thẻ căn cước vào túi.

La Phù Sinh lại đến xem Tiểu Cửu, trên hàng điền viết "Cư Tiểu Cửu".

La Phù Sinh: "Tiểu Cửu, hóa ra em họ Cư à?"

Tiểu Cửu nhón chân lên, giật lại thẻ căn cước từ tay La Phù Sinh, nhét vào túi áo: "Em không phải họ Cư, em lấy họ giống A Sửu."

La Phù Sinh: "Ồ... Hả? A Sửu họ Cư?"

Chúc Hồng ăn khoai chiên xem trò vui: "Hoá ra các người quen biết lâu như vậy, cả họ của người ta anh cũng không biết?"

La Phù Sinh còn không lời nào để nói, Sửu nói: "Họ tên chẳng qua chỉ là mấy từ để gọi thôi, tôi đi xem canh đã hầm xong chưa, mọi người ăn điểm tâm lót dạ trước, lập tức sẽ có cơm ngay."

Sửu nói xong xoay người tiến vào nhà bếp.

Đại Khánh cảm thán: "Câu nói này, nghe như sau lưng có một đoạn cố sự đấy... Tôi thích nghe cố sự nhất!"

La Phù Sinh liếc mắt nhìn Đại Khánh, đứng lên nói: "Tôi đi giúp một tay." Anh cũng tiến vào nhà bếp.

Tiểu Cửu cầm lấy điều khiển mở ti vi.

Ở bệnh viện một tuần, Tiểu Cửu đã khá quen với TV, cô bé mở ti vi rồi tìm kênh thiếu nhi xem phim hoạt hình, đang dò kênh thì TV nhảy qua một kênh tin tức, trên TV là một gương mặt quen thuộc.

Tiểu Cửu ngừng một chút, liếc mắt nhìn, nói: "Là Dạ Tôn thúc thúc."

TV đang phát kênh tin tức giải trí, nữ MC đang nói về các tin tức bát quái giới giải trí...

"Ngày hôm qua, khi tiểu sinh đang "hot" Dạ Tôn đi bệnh viện đón cháu trai của anh ta xuất viện, tiếp nhận phỏng vấn của phóng viên. Anh biểu thị gần đây có dự định kết hôn với bạn trai, nói đến bạn trai của Dạ Tôn, liền không thể không nhắc đến một video gây sốt mấy năm trước, chính là anh cảnh sát bạn trai của Dạ Tôn ở bên đường bắt tên vô lại, đã được người qua đường quay lại ngay lúc đó... Chúng ta cùng xem video này một chút..."

Mọi người ở Cục Điều Tra Đặc Biệt ôn lại một lần chuyện Phó Hồng Tuyết ở ven đường bắt cướp, rồi kể chuyện nhưng người đi đường quay video, trong video Phó Hồng Tuyết trước sau mặt lạnh.

Đại Khánh bóc một nắm khoai chiên trong túi khoai chiên của Chúc Hồng, vừa ăn vừa nói: "Nếu không xem lại video này, tôi đã sắp quên trước đây Hồng Tuyết là một người lãnh khốc như thế nào."

Lâm Tĩnh bổ sung: "Khi vừa tới Cục Điều Tra Đặc Biệt, anh ấy quả thực là sát thủ lãnh khốc vô tình, mỗi ngày anh ấy cầm hắc đao đi tới đi lui trong Cục Điều Tra Đặc Biệt, hồi đó mỗi lần nói chuyện với anh ấy tôi đều rất cẩn trọng, chỉ lo anh ấy bỗng dưng không vui chém tôi một đao."

Quách Trường Thành gật đầu phụ họa: "Đúng đúng đúng."

MC tiếp tục nói: "Động thái mới nhất về hôn lễ của Dạ Tôn, chúng tôi sẽ cập nhật tin tức sớm nhất cho mọi người..."

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro