Chương 63 : Mối tình đầu ngồi cùng bàn 5

Nửa đêm, cửa phòng Lăng Mộ Ngôn đột nhiên bị gõ ầm lên. Người ngoài cửa dường như rất lo lắng, cường độ gõ cửa càng lúc càng lớn.

"Xảy ra chuyện gì?" Lăng Mộ Ngôn mở cửa ra, hơi hơi nghiêng đầu nghi hoặc nhìn Tôn Mạc.

Tôn Mạc lau mồ hôi trên trán, "Kia, cái kia, ở chỗ chúng tôi có người đột nhiên sốt cao, không biết cậu có thuốc hạ sốt hay không?"

Lăng Mộ Ngôn vừa nghe liền nhăn mày lại, đóng cửa, nghiêm túc hỏi, "Tình huống của người đó như thế nào?"

"Chúng tôi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ đột nhiên phát hiện Diêm Hoán lên cơn sốt, gọi thế nào cũng không tỉnh, giống như đã rơi vào trạng thái hôn mê...."

Lòng của Lăng Mộ Ngôn hơi hơi trầm xuống, trên mặt toát ra vẻ thận trọng lo lắng.

"Sao, làm sao vậy?" Tôn Mạc nhìn sắc mặt của cậu, cảm thấy hình như vấn đề có chút nghiêm trọng, không khỏi hỏi cẩn thận.

"Loại tình huống này...." Lăng Mộ Ngôn lắc lắc đầu, "Không, cũng có khả năng là.... Tóm lại vẫn để tôi đi xem anh ta trước rồi hẵn nói."

"A? A, được, ở ngay đây." Hoàn toàn không hiểu cậu đang nói gì, Tôn Mạc mê mê hoặc hoặc đưa Lăng Mộ Ngôn đến chỗ mọi người.

"Lăng Mộ Ngôn? A, cậu mau xem Diêm Hoán bị làm sao thế?" Một cô gái thấy Lăng Mộ Ngôn liền vội vàng kinh hỉ nói.

"Được, cô đừng vội." Lăng Mộ Ngôn cười trấn an nói.

Cậu ngồi xuống, cẩn thận xem xét Quân Diêm Hoán còn đang hôn mê, vẻ mặt có chút do dự. Loại tình huống này khá giống lúc thức tỉnh dị năng, nhưng cậu cũng nhớ rõ người sắp biến thành zombie cũng thuộc loại tình huống này?

Cậu khẽ mím đôi môi mỏng, dùng năng lực trị liệu hệ Mộc thăm dò cùng tra xét cơ thể của Quân Diêm Hoán, tâm mạnh mẽ trầm xuống.

.... Vô dụng, giống như đá chìm đáy biển, một chút động tĩnh đều không có.

Có người quan tâm hỏi, "Cậu ta thế nào?"

Lăng Mộ Ngôn khó xử nói, "Tôi không xác định được rốt cuộc anh ta là đang thức tỉnh dị năng hay là bị zombie cắn.... Các người có rõ ràng không? Lúc trước, người này có từng bị zombie cắn không?"

"Zombie?" Trong đó, có một cô gái mặt đột nhiên trở nên tái nhợt, "Buổi chiều khi chúng tôi đi vào nhà trọ này, cậu ta từng ở rất gần với một con zombie, tuy rằng rất nhanh đã bị cậu ta giải quyết nhưng lúc ấy, chúng tôi đều không thấy rõ cậu ta có bị cắn hay không.... Hay là?"

Sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Có người phát ra tiếng thét chói tai, "Mau ném cậu ta ra ngoài! Lỡ như thật sự biến thành zombie thì phải làm sao bây giờ?!"

"Điên à? Lỡ Diêm Hoán chỉ thức tỉnh dị năng thì sao! Cô ném cậu ta đi là hại chết cậu ta đấy!"

"Nhưng chỉ có khả năng là 50% mà thôi, không phải sao? Lỡ biến thành zombie, chúng ta đều sẽ bị hại chết!"

"Đừng quên lúc sáng, Diêm Hoán đã từng cứu mạng của cô!"

"Tôi biết cậu ta đã cứu tôi, tôi cũng rất cảm kích cậu ta, nhưng chuyện này với chuyện cậu ta sẽ biến thành zombie là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau? Tôi, tôi còn chưa muốn chết...."

"Cô...."

Trời dần dần sáng lên, hai bên người vẫn còn cãi cọ không ngừng. Lăng Mộ Ngôn đứng ở một bên, hơi hơi cụp mắt xuống, không biết là đang nghĩ cái gì.

"Đây chính là nhân tính, khi gặp nguy hiểm, chỉ nghĩ đến mình trước tiên." Giọng nói lạnh lẽo trào phúng đột nhiên vang lên sau lưng cậu.

Lăng Mộ Ngôn sửng sốt, không khỏi đứng lên, "A Cảnh, sao cậu lại đến đây? Không phải là do chúng tớ đánh thức cậu...."

"Tôi vẫn luôn tỉnh, chỉ là chưa từng đi ra mà thôi." Lam Cảnh trào phúng quét mắt nhìn đám người còn đang tranh luận đỏ mặt tía tai, cười một tiếng, "Nhìn sắc mặt buồn cười của đám người này đi, thật đáng châm chọc."
Lăng Mộ Ngôn không tán thành lắc lắc đầu, "Không thể nói như vậy, A Cảnh, không phải ai cũng như thế."

Lam Cảnh ôm tay cười lạnh một tiếng, nhưng cũng không phản bác nữa.

"Không bằng để cậu ta ở lại chỗ này.... Chúng ta rời đi?" Bên trong mọi người đột nhiên xuất hiện một giọng nói nho nhỏ có chút do dự, "Như vậy thì cho dù Diêm Hoán thuộc loại tình huống nào, đều sẽ không...."

Sau một cái chớp mắt yên lặng, mọi người dường như dần dần thống nhất ý kiến, "Đúng, đúng vậy! Chúng ta cứ đi trước, để cậu ta ở lại đây cũng coi như đã hết lòng quan tâm giúp đỡ! Du Dương, đừng lo lắng nữa, chúng ta vẫn nên đi nhanh đi, vạn nhất Quân Diêm Hoán thật sự biến thành zombie, vậy...."

"Cho nên, ý của các người là...." Lam Cảnh hơi hơi kéo dài giọng, không kiên nhẫn nhìn bọn họ, "Ném người này cho chúng tôi?"
Cô gái đề nghị bỏ Quân Diêm Hoán lại, lớn mật cãi, "Tôi cũng không có ý này, chỉ cần đưa cậu ta vào trong căn phòng trống nào đó đối diện phòng cô, khóa cửa lại, không phải sẽ không có chuyện gì sao?"

Lăng Mộ Ngôn nhíu đôi mày thanh tú, còn muốn nói gì đó nhưng lại bị Lam Cảnh âm thầm đè bả vai lại, cậu chỉ có thể không đành lòng quay đầu đi.

"Thật không nhìn ra cô ngoan độc như vậy." Lam Cảnh nói sâu xa, sau đó, bỗng dưng lạnh mặt xuống, "Như vậy, thừa dịp tâm tình của tôi còn đang suиɠ sướиɠ, cho các người ba phút, lập tức cút khỏi tầm mắt của tôi."

Nhìn đám người cuối cùng cũng biến mất khỏi tầm mắt, Lam Cảnh vừa lòng. Cô lười biếng duỗi thắt lưng, xoay người chuẩn bị về phòng.

Lăng Mộ Ngôn đột nhiên gọi cô lại, "A Cảnh, vậy người này tính sao đây?"
"À? Cậu cứ dùng dị năng trói anh ta lại." Lam Cảnh nhàn nhạt nói, "Chờ tôi tỉnh dậy sẽ nhìn tình huống của anh ta sau."

"Ừ, tớ đã biết." Lăng Mộ Ngôn cười cười ôn nhu, "A Cảnh, chúc ngủ ngon."

Động tác mở cửa của Lam Cảnh hơi hơi dừng, thấp giọng trả lời, "Chúc ngủ ngon."

>>>>>>>>

Buổi trưa, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, ấm áp chiếu vào, tăng thêm một tầng ánh sáng vàng chói mắt cho căn phòng.

Làm như cảm thấy ánh mặt trời có chút chói mắt, người nằm trên giường không khỏi nhíu nhíu mày, Quân Diêm Hoán chậm rãi mở to mắt ra, ngây người nhìn trần nhà.

Y phát ngốc thật lâu rồi mới định ngồi dậy, nhưng vừa động, Quân Diêm Hoán mới phát hiện mình bị trói lại, cả người không thể động đậy. Y nhất thời nhăn mày lại, hồi tưởng chuyện phát sinh tối qua, khi nhớ được loáng thoáng mấy câu từ tối qua, y lộ ra tươi cười trào phúng, mà đúng lúc này, y đột nhiên thoáng nhìn thấy một bóng người, không khỏi ngẩn ra.
Chỉ thấy cậu thanh niên tuấn tú đang canh giữ bên giường, tay chống đầu, nhắm mắt như đang chìm trong giấc ngủ. Đôi mày thanh tú của cậu nhíu lại, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, làn da trắng như ngọc lóe lên tia sáng bóng trong suốt nhu hòa. Có lẽ là do góc độ nhìn, mà quanh thân cậu thanh niên như được tô thêm một vầng sáng màu trắng, dưới ánh mắt của Quân Diêm Hoán, cả người cậu như dung hợp vào trong vòng sáng trắng nhu hòa chói mắt kia, trông khó mà tin được.

Đột nhiên tim của Quân Diêm Hoán đập lỡ nhịp, nếu không phải vì không động đậy được, có lẽ y đã theo bản năng vươn tay ra, vuốt đôi lông mày của cậu thanh niên kia.

Làm như đã nhận ra tầm mắt đánh giá của Quân Diêm Hoán, đôi lông mi dài của Lăng Mộ Ngôn bất an nhẹ nhàng run rẩy, mở mắt ra.

".... Anh đã tỉnh?" Phát hiện người lúc trước còn hôn mê giờ lại đang yên lặng nhìn mình, Lăng Mộ Ngôn thoáng ngẩn ra, sau lập tức phản ứng lại, lộ ra tươi cười ôn hòa, "Cảm thấy trên người thế nào? Có chỗ nào không thoải mái hay không?"
Quân Diêm Hoán mở cặp mắt hoa đào, "Không ngờ lại gặp cậu ở đây, Lăng Mộ Ngôn."

Lăng Mộ Ngôn không hiểu nhìn y, ".... Anh nói cái gì?"

"Tôi tưởng hiện tại cậu hẳn đang ở căn cứ L chứ, không ngờ cậu lại ở chỗ này."

"Anh.... Biết tôi?" Lăng Mộ Ngôn hơi hơi nghiêng đầu, chần chờ nói, "Chẳng lẽ anh thật là người nhà họ Quân?"

Quân Diêm Hoán cười như không cười, "Thật không ngờ cậu chủ nhỏ được yêu thương nhất nhà họ Lăng còn có thể nhận ra tôi, thật không dễ dàng nha."

Lăng Mộ Ngôn ngượng ngùng cười cười, "Cũng không phải, là A Cảnh nói anh có thể là người nhà họ Quân, kỳ thật tôi cũng có chắc đâu."

"...."

"Nhà họ Quân không phải cũng đang ở căn cứ L sao? Chẳng lẽ anh cũng giống tôi, lạc đàn?"

Quân Diêm Hoán gật gật đầu, "Đúng vậy, không đuổi kịp."

"Vậy anh hãy đi cùng chúng tôi, tôi với A Cảnh cũng đang định đi căn cứ." Lăng Mộ Ngôn cong mắt lên, phát ra lời mời, "Vài người đi cùng nhau sẽ tốt hơn."
"Không sợ tôi không có dị năng, sẽ kéo chân sau của cậu sao?" Quân Diêm Hoán trào phúng, "Bọn họ không phải vì nguyên nhân này nên mới bỏ mặc tôi sao?"

"Bọn họ là vì có việc mới...." Lăng Mộ Ngôn sửng sốt, chớp chớp mắt, "Sao anh biết bọn họ đi rồi?"

Quân Diêm Hoán không kiên nhẫn nói, "Tôi là đang hỏi cậu."

"Hả? A, cho dù không có dị năng cũng không sao đâu, cứ yên tâm đi. Lúc trước tôi đã có dị năng đâu, nhưng A Cảnh cũng không ghét bỏ tôi, còn dạy tôi rất nhiều cách đối phó zombie." Lăng Mộ Ngôn lộ ra ý cười ấm áp, "A Cảnh rất lợi hại."

".... Cậu vẫn còn là cái dạng này, vốn tưởng rằng tận thế đến thì cậu sẽ thay đổi đôi chút chứ." Quân Diêm Hoán yên lặng nhìn cậu, nhướn mày nói, "Ở trong vòng luẩn quẩn của chúng ta, cậu vẫn là ngoại tộc, cậu có biết không?" Tuy rằng phần ngây thơ sạch sẽ được bảo vệ rất khá này làm bọn họ vừa hâm mộ nhưng cũng vừa khinh thường.
"Ngoại tộc?" Lăng Mộ Ngôn chớp chớp mắt, thản nhiên lắc lắc đầu, "Không biết."

"Không biết thì quên đi, dù sao cũng chẳng phải là chuyện tốt gì." Quân Diêm Hoán cười xuy một tiếng, chờ một lát, y làm như bất cần đời, nói, "Nhưng mà cậu cũng không cần lo lắng, tôi đã thức tỉnh dị năng."

"Vậy tốt quá rồi, anh cũng đã có năng lực tự bảo vệ mình." Lăng Mộ Ngôn cao hứng cười nói, "Đúng rồi, Diêm Hoán, anh thuộc dị năng gì?"

"Nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì hẳn là hệ Hỏa." Quân Diêm Hoán khẽ hất cằm, ý chỉ mấy dây leo còn đang trói chặt người mình, "Hiện giờ có phải nên cởi trói cho tôi không?"

"A? A, đúng rồi, thực xin lỗi!" Lăng Mộ Ngôn nhất thời đỏ mặt, vội vàng đứng lên thu hồi dây leo lại, trong lúc đó còn suýt chút nữa ngã vì vấp phải thứ gì đó, "Tôi quên mất chúng nó, thật sự rất xin lỗi."
Quân Diêm Hoán giật giật cơ thể cứng nhắc, bất đắc dĩ thở dài, "Nhà họ Lăng có một kỳ ba như cậu, cũng thật là hiếm thấy." Nhưng mà trước khi có tận thế được nhà họ Lăng bảo vệ, sau tận thế thì lại được một cô gái mạnh mẽ che chở như vậy, cũng khó trách cậu ta còn có thể giữ lại phần.... Tốt bụng không cần thiết này.

"Tôi cũng không phải cố ý." Lăng Mộ Ngôn lúng túng đi loạn chung quanh, "Anh vẫn nên thử dị năng của mình đi."

Quân Diêm Hoán nhìn gương mặt đỏ ửng của cậu, khóe môi không khỏi cong cong, sau đó, nâng tay lên, trên đầu ngón tay đột nhiên toát ra một ngọn lửa, "Như vậy được rồi đi?"

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro