Thế giới thứ 12 - Chương 123 : Mối tình đầu công tử
Dưới chân Thiên Tử, kinh thành sầm uất.
Đường trong kinh thành dường như lúc nào cũng vô cùng náo nhiệt, chen chen nhốn nháo khắp nơi, vì thế, đương nhiên cũng tránh không được xuất hiện trường hợp cãi cọ ầm ĩ.
Ví như tiết mục đệ tử hoàn khố đùa giỡn thiếu nữ bán mình làm đám tang cho cha như lần này.
.... Chẳng qua, vị "đệ tử hoàn khố" này hình như lớn lên.... Quá mức đẹp rồi đi.
Đứng trước thiếu nữ thanh tú đáng yêu điềm đạm bán mình để tang kia là một chàng công tử mặc đồ quyền quý, môi hồng răng trắng, mặt đẹp như ngọc, mi mục như họa, dáng người hấp dẫn. Cậu cầm cây quạt trong tay, một bộ trường bào màu hồng sang quý được bao phủ một tầng ánh sáng dưới ánh mặt trời, càng hiện ra vẻ biếng nhác diễm lệ, mị hoặc phong lưu. Nhìn vào khuôn mặt, một đôi mắt phượng đa tình lấp lánh, môi đỏ khẽ nhếch ôn nhu kiều diễm. Trong lãnh đạm như băng lại có kiêu ngạo như lửa, dung mạo lịch sự tao nhã lại không mất đi vẻ tôn quý, mang theo mỹ lệ mê hoặc lòng người, quả nhiên là một vị công tử quyền quý phiêu phiêu như thần.
Chỉ thấy công tử dùng cây quạt trong tay nhẹ nhàng nhếch cằm thiếu nữ lên, giọng nói ngậm trên đầu lưỡi vừa ôn nhu lại mờ ám, khiến thiếu nữ không khỏi hơi hơi đỏ mặt, "Cô nương có vẻ đẹp động lòng người như thế, đặc biệt khi khóc càng có một phen phong tình, có điều...."
Cậu lại cười nhẹ nhàng, phong lưu tuấn nhã đến cực điểm, "Ai sẽ nhẫn tâm để một mỹ nhân như nàng phải khóc lóc thương tâm cơ chứ? Không bằng cô nương đi theo bản công tử đi, nàng sẽ không cần phải thương tâm khổ sở vì mấy chuyện không thoải mái kia, như thế nào?"
Thiếu nữ cắn cắn môi, trên mặt nhanh chóng xẹt qua một tia mừng thầm, sau đó liền bắt đầu khóc lê hoa đái vũ kể lể thân thế đau khổ của mình một phen, nhìn vị công tử tuấn nhã phong lưu trước mắt, trong mắt ả dần dần sinh ra cảm kích và ái mộ, hơi hơi nghẹn ngào nói, "Nếu công tử có thể giúp dân nữ an táng phụ thân đàng hoàng, ngài bắt dân nữ làm cái gì, dân nữ cũng đều cam tâm tình nguyện...."
"Như vậy mà được coi là mỹ nhân?" Một giọng nói trầm thấp lười biếng mang theo cười nhạo rõ ràng vang lên, thanh niên tà mị mặc đồ màu đen khí thế bức người chậm rãi đi ra khỏi đám đông, cười như không cười nhìn vị công tử đang quay đầu lại nhìn mình, "Dung mạo còn không đẹp bằng một phần vạn của công tử, vậy mà cũng được gọi là mỹ nhân?"
Sắc mặt thiếu nữ nhất thời đỏ trắng luân phiên, cơ thể lung lay sắp đổ, hiển nhiên đã bị chọc giận đến cực điểm.
Mà vị công tử bị đùa giỡn công khai kia lại mỉm cười tự nhiên, đuôi lông mày nhiễm lên một phần phong lưu ôn nhã, "Vạn vạn cũng không bằng dung mạo chim sa cá lặn, bế nguyệt tu hoa của vị công tử này, nếu luận về mỹ mạo, ta thật sự thấy mặc cảm."
Ta đi, câu nói này thật quá độc a!
Đám người chen chúc xem diễn chung quanh nhất thời ồ lên, dừng ánh mắt sợ hãi ở trên người vị công tử độc miệng.
Mà thanh niên tuấn mỹ cũng không tức giận, thu lại khí thế lãnh liệt bá đạo, còn không chút xấu hổ tiếp nhận câu ca ngợi này, "Cảm ơn đã khen, ta cũng cảm thấy bộ dạng của mình đẹp hơn so với nữ nhân kia."
Công tử: "...."
Thiếu nữ: "...."
Mọi người: "...."
Thiếu nữ bị cười nhạo lần nữa cuối cùng cũng không nhịn được bật khóc, khóc đến lê hoa đái vũ chỉ trích, "Dân nữ không biết lúc nào đã đắc tội vị công tử này, khiến công tử.... Làm nhục dân nữ như thế!"
Thanh niên tuấn mỹ khinh thường liếc xéo ả một cái, lười biếng không chút khách khí nói, "Đã xấu mà còn lắm lời."
Trên mặt thiếu nữ nảy ra một trận xanh trắng, không khỏi ném ánh mắt cầu giúp đỡ về phía vị công tử bên cạnh.
Nhưng không đợi vị công tử kia mở miệng, thanh niên tuấn mỹ đã mỉm cười tà khí nói tiếp, "Cho nên mua nàng ta còn không bằng mua ta đi, ít nhất ta đẹp hơn nàng ta, không phải sao?"
Công tử: "...." Này.
Mọi người: "...." Chờ một chút, có phải cách thức xem diễn của bọn họ không đúng rồi hay không!!
Công tử trầm mặc trong chớp mắt, thật sự cảm thấy không bằng thiếu niên mặt dày trước mắt này. Vì thế, cậu tiêu sái vung quạt, dắt nó vào đai lưng, làm như không có việc gì, xoay người chuẩn bị rời đi.
"Ai, công tử đừng đi mà, ngươi còn chưa nói có muốn mua ta hay không đâu." Thanh âm trêu đùa mờ ám truyền ra xa xa, thanh niên tuấn mỹ dụ hoặc, "Thật sự không hỏi xem giá của ta bao nhiêu sao, rất rẻ đó nha ~"
Bước chân của công tử nhất thời lảo đảo, tốc độ rời đi không khỏi càng nhanh.
Xa xa truyền đến tiếng cười to của vị thanh niên kia.
(Editor: Mọi người đừng hiểu lầm. Công tử chính là Lăng Mộ Ngôn, vị thanh niên đùa giỡn A Ngôn nhà ta không phải là anh công đâu, đó là nữ chính trong truyện gốc đó.)
"Cái tên trứng thối kia, tất cả đều là lỗi của tên trứng thối đó!!" Lăng Mộ Ngôn đen mặt, khó thở kêu lên, sau đó, nâng mắt lên trừng thị vệ Lăng Uyên mặt lạnh như gỗ không biết tự khi nào đã im lặng đi theo sau lưng cậu, "Chủ nhân của ngươi không phải là người tốt, biểu muội của chủ nhân nhà ngươi cũng chẳng phải là thứ tốt đẹp gì!"
Lăng Uyên: "...."
Y trầm mặc một hồi, hơi do dự dò hỏi, "Chuyện này thì có liên quan gì đến.... Biểu muội của chủ nhân?"
Lăng Mộ Ngôn kinh ngạc nhìn lại, "Ngươi nhìn không ra cái người vừa nãy là ai sao?"
Lăng Uyên im lặng lắc lắc đầu, mà cổ đột nhiên cứng lại, kinh hách trừng lớn con mắt, "Công, công tử, ý của ngài là...."
"Hừ, lần trước cái tên trứng thối Uất Trì Lạc kia cho ta xem bức vẽ nữ phẫn nam trang của biểu muội nhà hắn, sao ta lại không có khả năng không nhận ra?" Lăng Mộ Ngôn thở hổn hển nói, "Không chỉ thích nam trang, cư, cư nhiên còn, lỗ mãng như thế, thật không ra thể thống gì!"
Lăng Uyên: "...." Nói như thể công tử ngài là người rất đứng đắn không bằng.
"Nếu không vì cái tên trứng thối kia chọc tức ta, ta cũng sẽ không đi gặp biểu muội của hắn, lại càng sẽ không...." Nói đến đây, hai má Lăng Mộ Ngôn đỏ ửng, như lửa cháy trong tuyết, sáng lạn kinh người, "Tóm lại đều là lỗi của cái tên trứng thối Uất Trì Lạc kia!"
Lăng Uyên: "...." Chủ nhân, ngài còn không tới, công tử thật sự sẽ bị tức đến nói năng lộn xộn mất.
Lại nói tiếp, vị biểu muội của chủ nhân cũng thật lợi hại, khó trách lại được chủ nhân bồi dưỡng thành người thừa kế tương lai. Lăng Uyên mặt không cảm xúc theo sát sau lưng công tử chạy càng lúc càng nhanh, người bắt đầu hồn bay phất phơ, miên man suy nghĩ.
Lần này, bối cảnh thế giới là cổ đại giả tưởng, tam hoàng tử Uất Trì Lạc khi còn nhỏ, mẫu phi bị ban chết vì có người vu oan tɦôиɠ ɖâʍ nên bị kinh hách đến si ngốc, thường xuyên bị đám huynh đệ âm thầm bắt nạt cười nhạo, sau này được gửi tới nhà họ Lăng – bạn tốt của huynh trưởng của mẫu phi hắn – nuôi tạm thời. Hắn vẫn luôn nhẫn nhục chịu đựng giấu tài, mãi cho đến khi âm thầm có tạo được thế lực bảo vệ bản thân, hắn mới gϊếŧ cha sát huynh, gϊếŧ sạch tất cả thành viên hoàng thất không chừa một ai, cuối cùng đoạt vị đăng cơ.
Uất Trì Lạc bạc tình thị huyết cay nghiệt, tàn bạo lãnh huyết tàn khốc, ác với mình, với người khác thì càng độc ác hơn, thậm chí có thể vì chuyện nô tài xông vào thư phòng mà sai người lôi ra chôn sống vào trong tuyết cho đông chết, đây tuyệt đối là một bạo quân.
Nữ chính Ôn Dục Khanh là biểu muội của Uất Trì Lạc, sau khi gia tộc Ôn thị của mẫu phi Uất Trì Lạc bị tru di cửu tộc, chỉ có duy nhất một mình nàng là chạy trốn được, sau đó được Uất Trì Lạc cứu.
Vì Uất Trì Lạc đã sớm bị phi tần trong cung hạ thuốc tuyệt dục, mà huyết mạch hoàng thất lại bị hắn gϊếŧ sạch, cho nên, cuối cùng hắn nâng vị biểu muội cũng có thủ đoạn sắc bén cay nghiệt không kém gì hắn này lên ngôi hoàng đế, trong lúc đó, hai người lại sinh ra tình cảm với nhau.
Cả Uất Trì Lạc và Ôn Dục Khanh đều có tính tình hoành hành kiêu ngạo không chịu nghe ai như ngựa hoang, luôn luôn muốn gì thì làm nấy, vì thế, sau khi phát hiện họ có tình cảm với nhau liền không để ý ánh mắt thế nhân, thoải mái thành hôn. Mà sau khi thành hôn chưa đến ba tháng, Ôn Dục Khanh phát hiện mình có thai, mà Uất Trì Lạc vẫn luôn cho rằng mình sẽ không có con cháu cũng vì thế mà kinh hỉ không thôi.
Cho nên truyền thuyết về "Nữ hoàng khuynh thế" đến đây liền HE viên mãn.
Về phần mối tình đầu của nữ chính Ôn Dục Khanh, kỳ thật là tiểu công tử nhà họ Lăng đã từng thu lưu Uất Trì Lạc kia – Lăng Mộ Ngôn. Ôn Dục Khanh là người thích mặc nam trang, khi mới quen Lăng Mộ Ngôn, nàng đã vô cùng hứng thú muốn đùa giỡn cậu, sau khi tiếp xúc vài lần, đối với Lăng Mộ Ngôn nhìn như phong lưu hoa hoa công tử nhưng thực chất lại cực kỳ ngây thơ này, nàng dần dần có hảo cảm, mặc dù sau này, khi Lăng Mộ Ngôn thành hôn, nàng cũng sắp đăng cơ thành nữ hoàng thì đã chặt đứt mối tình kia.
Lăng Mộ Ngôn bị truyền đến thế giới này khi vừa mới bảy tuổi, đúng lúc nam chính Uất Trì Lạc cũng vừa mới được gửi tới nhà cậu.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro