Chương 55: Phụ Thân Và Mẫu Thân Ta
Edit: Astute Nguyễn
Vốn dĩ cung Tư Cầm còn có một cái tên khác, đây là nơi ở của Đại quốc chủ An thị trước kia - An Chiêu Loan. Tỷ tỷ ta yêu quý mẫu thân, nên sau khi bà cưỡi hạc quy tiên, nàng ta đã niêm phong toàn bộ cung điện ấy, sửa tên thành cung Tư Cầm, đồng âm với "tư thân".
Trước kia đọc quá nhiều tài liệu, nên ta từng nghe thấy cái tên An Chiêu Loan một lần, bà là đời nữ vương huy hoàng nhất An thị, đồng thời là mẫu thân của An Khả Tâm và An Ngọc Noãn.
Tuy ta không còn là An Khả Tâm chân chính, nhưng qua một vài dòng ghi chép, cũng mơ màng cảm nhận được linh hồn mạnh mẽ, phong thái uy nghi của vị quốc chủ và âm thầm khao khát.
Ví dụ như, trong tư liệu có chép, An Chiêu Loan có trí nhớ siêu phàm, thành thạo cưỡi ngựa bắn cung, lại giỏi chế tác cơ quan, hồi niên thiếu, bà còn làm một con diều bằng gỗ, bay rất lâu trên trời không rơi.
Hay là, bà cùng học với đám con cháu Lăng thị, Phong thị, nhưng trong nhóm danh môn quý nữ, bà vẫn sáng lấp lánh như sao, thiếu niên quỳ dưới tà váy thạch lựu nhiều vô số kể, nhưng bà lại quyết định chọn một vương tử từ đất nước nhỏ bé mà không thèm chớp mắt, họ cử hành hôn lễ, nhất thời khiến những kẻ ái mộ khóc thấu trời xanh.
Hay là, tuy trong tài liệu trận chiến Bính Thần không được ghi chép rõ ràng, nhưng ta vẫn biết, bà từng giao thủ trực tiếp với người Dạ và giành được chiến thắng.
Nghĩ đến đây, ta cúi đầu, nói muốn đi thăm mẫu thân.
An Khả Tâm "mất trí nhớ", nên yêu cầu này có vẻ rất hợp lý.
Nhưng trong lòng ta, vẫn có một cảm giác xót xa khác, mẹ ruột ta vẫn còn sống, nhưng từ lúc sinh ra tới giờ, cả hai chưa bao giờ hòa hợp lấy một lần.
Hoặc là, ta chỉ muốn hưởng một ít ánh sáng của "An Khả Tâm".
Tỷ tỷ không hề nghi ngờ, nghe thấy ta nói vậy, cũng có chút nghẹn ngào, nói, "Chọn ngày không bằng đúng ngày", rồi dừng xe ngựa lại, dẫn ta vào cung điện nguy nga kia.
Ánh nắng chiếu qua những tán cây nữ la, một tầng khói xanh bay lên, ta vươn tay lên đầu, ánh mặt trời rọi vào khiến mắt ta nheo lại, tấm biển nền xanh rất lớn trên lầu đề ba chữ màu vàng ảm đạm: cung Tư Cầm.
Tỷ tỷ đi phía trước, gạt hết dây đằng ra, rồi đẩy cánh cửa lớn nặng nề, dẫn ta vào trong.
Vừa tiến vào, ta đã bắt đầu thất vọng.
Căn phòng trống rỗng—— cho dù vẫn bố trí một số bàn ghế, vật dụng trong nhà. Có lẽ vì nó được người ta quét dọn thường xuyên, chăn trên giường phượng được gấp lại, tàn tro trong lư hương cũng sạch sẽ, không còn những thứ đó, giống như cuộc sống thiếu đi pháo hoa, nếu nơi này thật sự phong ấn được ký ức về người thân, thì phần ký ức kia cũng giống như trái cây hong gió, không còn tươi nữa.
Dường như An Ngọc Noãn đã nhìn thấu suy nghĩ của ta, bèn nhẹ nhàng nói: "Bên trong là một căn phòng nhỏ, lưu giữ di vật của mẫu thân."
Ta nghe vậy bèn bước vào, quả nhiên, căn phòng này sinh động hơn nhiều.
"Khả Tâm, đây là dấu tay lúc nhỏ của muội," Tỷ tỷ nói, rồi chỉ vào một tờ giấy Tuyên Thành cũ kỹ.
Ta nhìn qua, chợt bật cười, trên tờ giấy kia là một vết mực hình dấu tay trẻ con, nhỏ nhỏ tròn tròn, ta xòe bàn tay ra, quả thực đã lớn hơn rất nhiều.
Tỷ tỷ cũng có dấu tay, còn có cả những thứ như khóa trường mệnh, yếm đỏ. Ta vừa lục lọi, vừa nghe tỷ tỷ kể chuyện, An Ngọc Noãn khi thì mỉm cười, khi lại lau nước mắt, làm ta cũng có chút đồng cảm, giống như bản thân đã từng trải qua.
Sau đó, ta chợt tìm thấy một xấp giấy Tuyên Thành, suýt chút nữa hét lên.
Đây là một xấp bản thiết kế, vẽ nháp bằng than chì, ta kết hợp với kiến thức đại học chuyên nghiệp, xem từng trang, mặc dù kết cấu chỉ có mộng và lỗ mộng, nhưng hiệu quả y hệt máy móc hiện đại, rõ ràng trí tuệ cổ nhân không hề thua kém con người hiện nay.
Mấy trang đầu, chỉ có một số thỏ gỗ, diều gỗ đơn giản, sau đó có thêm người gỗ, trang cuối cùng cũng là bức lớn nhất, khiến người ta không khỏi kinh ngạc.
Nó tựa như một bức tượng thần, cơ thể con người nhưng trên đỉnh đầu lại có đôi cánh ưng rất lớn, bên lề giấy là số đo, nếu ta không nhìn lầm, thứ này làm ra phải cao tới ba tầng nhà.
"Đây là?" Ta không nhịn nổi, hỏi An Ngọc Noãn.
"Chiến thuật "người gỗ"."
"Là gì vậy ạ?"
Tỷ tỷ thở dài: "Bách tính đều biết mẫu thân thắng trận khải hoàn, nhưng ít ai hay đến, bà đánh thắng bằng cách nào. Bà giả vờ thần phục người Dạ, đắp một bức tượng ưng thần rất lớn cống cho bọn họ. Thật ra là ẩn nấp trong đó, bất thình lình xông ra phá hủy thành lũy của người Dạ."
Nghe tỷ tỷ nói vậy, ta càng thêm sùng bái "người mẹ" chưa từng gặp bao giờ.
Cũng không biết nam tử thế nào mới xứng đôi với mỹ nhân kiên cường như vậy.
Đáp án thật ra không khó tìm, bởi vì rất nhanh ta đã phát hiện, phía sau những bản thiết kế tinh xảo, có một vài bức tranh nguệch ngoạc, có lẽ là tiện tay vẽ ra trong lúc nghỉ ngơi.
Nhân vật chính của bức tranh xấu xí đó, không phải ai khác mà chính là một người đàn ông, không phải chính diện thì cũng là góc nghiêng, nếu không cưỡi ngựa thì sẽ ngồi im lặng, nhưng có một điểm tương đồng chính là thần thái nổi bật, khí chất oai hùng, dường như có thể bước ra từ trang giấy ố vàng bất cứ lúc nào.
Ta quan sát hắn, rồi lại nhìn khuôn mặt của tỷ tỷ, sau đó ngẩng đầu nhẹ nhàng hỏi: "Đây là Giang thúc thúc sao?"
An thị bao đời nữ quân, từ trước đến nay chỉ nhận người ở rể, huynh đệ tỷ muội khác cha, đều phải gọi là "thúc". "Giang thúc thúc" ta vừa nói ra, chính là nguyên phối của mẫu thân, cha ruột của tỷ tỷ, tên thật là Giang Hữu An, xuất thân từ một tiểu quốc tên Tam Sơn.
Tỷ tỷ gật gật đầu: "Là phụ thân của tỷ."
Đẹp thật... Ta nhìn dáng vẻ lấp lánh trên bức vẽ nguệch ngoạc, ngẫm nghĩ, nhất định là An Chiêu Loan rất yêu hắn.
Có lẽ hắn cũng rất yêu An Chiêu Loan, ta từng nghe Lăng Thanh Vân nói, đến cuối cùng, trong trận chiến với người Dạ, hắn vì dẫn dụ địch giúp An Chiêu Loan mà mất mạng.
Nghĩ đến đây, lòng ta đột nhiên thắt lại.
Thiếu niên trên bức vẽ nguệch ngoạc đang mỉm cười, khoảnh khắc đầu bị treo lên ngọn giáo, rốt cuộc đã có biểu cảm gì?
Mẹ ta lúc ấy có lẽ rất đau khổ.
Nhưng mà, ta chợt nhớ ra, một khi đã vậy, tức là hai con người ấy rất yêu nhau. Vậy thì tại sao, xương cốt Giang Hữu An chưa lạnh, An Chiêu Loan đã vội vàng tái giá, sinh ra An Khả Tâm?
Nói đến mới nhớ, ta cũng muốn tìm phụ thân "ta".
Cha ruột An Khả Tâm tên là Phong Tuyên Văn, là đường đệ của Quốc chủ Phong gia đời trước, cũng là đường thúc của Phong Gian Tuyết và Phong Gian Nguyệt. Rõ ràng xuất thân rất tốt, nhưng sự hiện diện lại rất mờ nhạt. Bởi vì, ông ấy từ nhỏ đã yếu ớt, thường xuyên bệnh tật, kiệm lời, thành tựu lớn nhất trong đời ông ấy có lẽ là "vớt vát" cưới được An Chiêu Loan, nhưng tiếc rằng chưa kịp nhìn thấy con gái sinh ra thì đã qua đời vì phát bệnh hen suyễn vào mùa đông năm đó.
Ta đã cảm nhận được sự hiện diện mờ nhạt của ông ấy, nhưng không ngờ lại nhạt nhòa tới mức này, An Chiêu Loan vốn có rất nhiều di vật, nhưng chẳng có chút nào mang hình bóng của ông ấy.
Chuyện này khiến ta thấy hơi khó chịu. Rõ ràng đã xuyên đến thế giới khác, thay một cơ thể mới, nhưng cha mẹ của ta vẫn không yêu thương nhau sao.
Dường như tỷ tỷ cũng phát hiện ra tâm trạng suy sụp của ta, lên tiếng giấu đầu lòi đuôi: "Đúng rồi, còn có cha của Khả Tâm nữa, tỷ từng nhìn thấy, tìm cho muội xem nhé."
Nói xong, nàng ta mở một tập tranh ra, lật từng tờ từng tờ.
Ta không dám nói nhưng mà nhìn tỷ tỷ lật từng trang cẩn thận như vậy, thật sự rất tổn thương...
Mãi một hồi lâu, cuối cùng nàng ta cũng tìm thấy, nói: "A, đây rồi. Thật ra tính cách của Khả Tâm rất giống cha, dịu dàng hòa nhã."
Ta cầm lấy bức tranh, nhìn lướt qua, hít một ngụm khí lạnh: May là chỉ có mỗi tính cách là giống ông ấy...
Đây là một bức tranh vẽ tập thể, có tới bốn năm người, họ đang đuổi theo chiếc diều gỗ, tỷ tỷ chỉ vào một người đàn ông đứng ở góc xa nhất của bức tranh, gầy gò xanh xao, mái tóc thưa thớt, thậm chí ánh mắt còn mang theo một chút u ám, hoàn toàn lạc lõng so với những người khác.
Hình ảnh này khiến ta bị sốc, vừa nhìn đã biết là một người xấu xí, cho dù có liên hôn chính trị, ta cũng không nghĩ ra tại sao mẹ lại chọn ở bên ông ấy.
Ta chuyển ánh mắt sang mấy con người khác, dường như đều là thiếu niên trong sáng, vừa nãy đã quen diện mạo lấp lánh của Giang Hữu An trong bức vẽ nguệch ngoạc, nhìn một cái đã nhận ra hắn đang đứng chính giữa, cầm diều gỗ chạy như bay. Vừa liếc đã biết họa sĩ thiên vị hắn tới nhường nào.
Kế bên Giang Hữu An, có một nam tử đang há miệng cười to, bên cạnh là một nữ tử áo trắng cũng đang bật cười hào sảng, trên đầu búi mái tóc song loa, toàn bộ người trong tranh, có lẽ chỉ mới mười bốn mười lăm tuổi.
"Hai người này là ai?" Ta hỏi An Ngọc Noãn.
Tỷ tỷ nhìn lướt qua, rồi đưa tay đỡ trán, lộ ra vẻ mặt dở khóc dở cười: "Khả Tâm ơi Khả Tâm, muội làm con dâu, mà đến cha mẹ chồng cũng không nhận ra ư. Trước đây mẫu thân từng học cùng bọn họ."
"A?" Ta thoáng kinh ngạc, quan sát kỹ hơn.
Ta thật sự không tin nổi, cái người búi tóc đuôi ngựa, khờ khạo cười toe toét đến nỗi không nhìn thấy mắt chính là Lăng Hải Lưu, đương nhiên, càng không nhận ra thiếu nữ mỉm cười yêu kiều, búi tóc song loa chính là bà mẹ cả Phong Tuyên Nhược độc ác, áp trâm nóng vào người Lăng Thanh Vân.
Ta không biết, bức tranh này là ký ức về những ngày tháng vô ưu vô lo thời niên thiếu, hay chỉ là một viễn cảnh mà mẫu thân nghĩ ra.
Chỉ là, những người trong tranh, có bao giờ nghĩ đến tương lai của bọn họ không?
Lăng Hải Lưu và Phong Tuyên Nhược trở thành một đôi oan nghiệt.
Giang Hữu An chết thảm.
An Chiêu Loan và Phong Tuyên Văn bước vào cuộc hôn nhân không có tình yêu.
Hơn nữa kết cục, chẳng một ai còn sống.
Chỉ còn mỗi bức tranh này, lưu giữ mãi mãi ký ức thời niên thiếu.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro