Chương 13: Chú nhiều cấm kỵ
Vốn tưởng rằng Yuju mặc đồng phục đã mê người, không nghĩ tới thay đồng phục cô vẫn giống như nụ hoa mới nở mùa xuân vô cùng cuốn hút, cả người tản ra hương thơm mê mệt.
Jimin nghe được tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn Yuju từ trên cầu thang bước xuống. Cô có chút kiêu ngạo mà banh một khuôn mặt nhỏ nhắn, vẻ mặt ngây thơ ngàn năm lại có chút không phù hợp, giống như cả người đều là thiên sứ. Khi ánh mắt của anh rơi vào bộ ngực của cô khi đó, hầu kết của anh không thể khống chế động một phát.
Con gái của Jaemin quả nhiên là mê người.
Jimin nhếch một bên khóe môi lên, trào phúng cười lạnh.
"Chú, đi thôi." Yuju vươn tay ra trước mắt Jimin quơ quơ. Chú vừa mới suy nghĩ điều gì? Cô gọi anh mấy lần mà anh cũng không nghe thấy.
"Đi ăn chút gì đó." Jimin đặt văn kiện trong tay xuống, lạnh lùng ra lệnh.
"Tôi không ăn vào. Chú à, tôi muốn một đáp án." Yuju cố chấp nhìn Jimin, cô nhất định phải đến hỏi ba xem cuối cùng thì ba có yêu cô không, kế sách đưa cô cho Jimin, ba có phải là người đưa ra chủ ý không. Nếu không hỏi rõ ràng, trong lòng cô sẽ cực kỳ buồn bực, rất khó chịu.
"Em đã bỏ cơm trưa, lại bỏ thêm bữa tối, đứng có nói tôi đói!" Jimin nói xong, cúi đầu tiếp tục xem văn kiện.
Yuju đành phải nghe lời đi ăn cơm
"Cô chủ thích ăn gì?" Quản gia quan tâm hỏi Yuju
"Bà nội, tôi không có gì không thích, chỉ cần không phải thịt béo là được." Yuju khẩn trương khách khí trả lời.
"Thật đúng là dễ nuôi như heo nhỏ." Quản gia lặng lẽ nói với Yuju: "Cậu chủ không thích rất nhiều thứ. Chỉ cần là cá sông thì đều không ăn. Cháu nói xem, con cua ăn thật ngon, cậu ấy nhìn lại thấy ghê tởm."
"Là sao, chú ấy thú vị vậy sao?" Yuju tò mò nhìn người đang nghiên cứu văn kiện, trong đầu xuất hiện một màn mình giơ con cua chạy đuổi theo anh. Thế nhưng, cô cũng YY một phen, cũng không dám thực sự cầm con cua buộc anh ăn.
"Đừng nhìn cậu chủ cả ngày mang gương mặt thối, thật ra giống như đứa trẻ vậy." Quản gia hiền từ nhìn Jimin cách đó không xa. "Cô chủ, cô nên quan tâm cậu ấy nhiều hơn."
"Cháu." Yuju kinh ngạc chỉ vào mũi mình. Quản gia vậy mà để cho một người mười tám tuổi như cô quan tâm Jimin ba mươi tuổi.
Quản gia gật gật đầu: "Có lẽ cô có thể..."
Quản gia cũng không nói hết câu tiếp theo, mà im lặng luôn.
"Anh ấy lớn lên như thế, sao lại cần tôi quan tâm?" Yuju để lời quản gia nói trong lòng. Trực giác mách bảo Jimin giống như một đạo tường, lì lợm, bách độc bất xâm. Hơn ba mươi tuổi vẫn còn cần người chăm sóc, kia không gọi là đàn ông, nên gọi là trẻ lớn. Chắc anh ấy không phải loại người này chứ. Muốn anh chăm sóc cô thì còn đúng. Thế nhưng cô cũng biết, nó là không thể.
Cô là gì của anh chứ?
Đột nhiên Quản gia nhìn Jimin mà thở dài, xoay người đi vào phòng bếp.
Yuju tò mò len lén quan sát nhìn Jimin. Lúc anh tập trung làm việc, ngoài sự lạnh lùng ra, đến một biểu cảm dư thừa cũng không có.
Người đàn ông như vậy nên là rất cường thế và cực kỳ kiêu ngạo đi.
Cô có thể bình an ở bên cạnh anh niệm phật một năm, nào có can đảm hỏi han ân cần với anh?
Đúng lúc này, đột nhiên Jimin ngẩng đầu, nhìn về phía cô, ánh mắt thâm thúy, khó hiểu. Cô lập tức chột dạ quay đầu, cúi đầu ăn cơm.
Anh phát hiện vừa rồi mình vừa mới nhìn chằm chằm anh thì sao?
Hẳn là anh không hiểu lầm là mình thầm mến anh chứ?
Cô thề cô chỉ tò mò với anh. Thật sự chỉ là tò mò.
Cô tiếp xúc với người khác phái không nhiều, ngoài ba ra thì đều là những chàng trai cùng tuổi. Rất ít có người đàn ông giống như anh, không nói lời nào mà tràn ngập nguy hiểm như vậy.
----oOo----
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro