Chương 21: Không được làm hại tôi

Jimin vừa vào phòng ngủ, tiện nhìn thấy Yuju chôn mặt ở trong gối, chôn người ở dưới chăn mền run nhè nhẹ. Anh nhấp môi mỏng một phen, bước nhanh đi lên phía trước: "Yuju..."

Yuju nghe được âm thanh của Jimin, lập tức lau hết toàn bộ nước mắt nước mũi xuống gối nằm, sau đó nâng khuôn mặt nhỏ nhắn trắng xanh lên, cố giả bộ kiên cường cười: "Chú, tôi không sao, tôi rất tốt. thật sự! Tôi rất tốt!"

Jimin ẩn nhẫn, nói gì cũng chưa nói, chỉ ngồi vào đầu giường, ôm Yuju vào trong ngực, dùng ngón tay thon dài vụng về thô bạo lau nước mắt trên mặt cô.

Yuju có chút rung động.

Tuy anh chưa nói gì, nhưng cô nhìn ra sự tiếc nuối của anh.

Tuy cô không biết nguyên nhân vì sao anh lại hận ba, nhưng anh đang quan tâm cô đi?

Yuju dán mặt vào trong ngực Jimin, hai tay kìm lòng không đậu ôm lấy eo của anh. Sự ôm ấp của anh cho cô một cảm giác ấm áp để dựa vào, để cô không nhịn được mà tiếp sát. Dần dần, bi thống khi bị người thân bán đứng dần dần ngủ đông trong lòng cô, dần dần nhạt nhẽo, hóa thành một cọng rơm mềm nhũn...

Mưa ngoài cửa sổ đang tạnh dần, đột nhiên bên trong trở nên an tĩnh, ngoài tiếng hít thở, rốt cuộc không nghe được âm thanh nào khác.

Không biết bao lâu, đột nhiên Yuju ngẩng đầu trước ngực Jimin, mảnh mai nói một tiếng: "Chú à, tôi đói!"

Jimin lập tức ngồi thẳng người, mắt lộ ra tức giận nắm chặt đầu vai của cô: "Buổi tối em không ăn cơm à?"

Yuju xấu hổ cắn môi dưới, dưới ánh mắt gây sự của Jimin, oan ức cúi đầu: "Người ta...không mang ví tiền...mà còn... đã quên..."

Lúc ấy cô chỉ lo thương tâm, đâu nào nghĩ đến phải lấp đầy cái bụng của mình.

Ngay lúc đó cô một lòng muốn chạy trốn hết toàn bộ, không cho người khác làm cô lại bị thương nữa.

"Chưa thấy qua ai ngốc như em!" Jimin tức giận trừng mắt nhìn Yuju một cái: "Gọi điện thoại khó khăn như vậy?"

"Lúc ấy em chỉ nghĩ tự mình trốn đi...liền..." Yuju oan ức nhìn Jimin, anh buộc chặt cô nhìn thật hung dữ, oan ức trong ngày này cùng với đau xót khiến cho nước mắt của cô không tự chủ mà rơi xuống: "Chú không được cáu với tôi!"

Nói xong, cô liền thương tâm nằm úp sấp về trên giường, không để ý đến anh nữa.

"Chờ!" Jimin hận không thể đâm mù mắt Yuju. Con mắt nào của cô nhìn là anh hung dữ với cô chứ? Anh nắm chặt tay, đi ra ngoài.

Chờ?

Chú đi tìm bà nội quản gia để làm đồ ăn khuya cho cô sao>?

Yuju nghe tiếng thầm thì kêu trong bụng, mâu thuẫn níu chặt khăn trải giường màu lam.

Dưới lầu bay đến từng trận mùi thơm của cơm mới, rốt cuộc cô cũng buông tha tự tôn, đứng lên, chụp áo ngủ vào người, bước nhanh xuống lầu.

Trong phòng khách không nhìn thấy Jimin, cô có chút kỳ quái, sau khi đi vào trong nhà bếp, mới hiểu được nguyên nhân. Chỉ thấy Jimin vẫn đang mặc áo tắm, xắn cổ tay áo lên, đang nấu mì.

"Chú à..." Yuju không hiểu sao lại thấy cảm động.

Chú tự mình xuống bếp nấu mì cho cô.

"Dì Shin bị suy nhược thần kinh, buổi tối đánh thức dì dậy thì dì sẽ không ngủ được nữa." Jimin đưa lưng về phía Yuju, lạnh lùng nói.

"A..." Yuju dựa vào khung cửa, nháy đôi mắt đẹp, nhìn Jimin nấu mì.

Anh là người đầu tiên đồng ý nửa đêm dậy nấu cơm vì cô.

Đột nhiên cô có dũng khí nào đó kích thích mà chạy đến ôm anh, mà cô cũng làm như thế thật rồi. Cô kích thích nhào lên, từ phía sau ôm lấy eo anh, cảm động nói: "Chú à, cảm ơn anh!"

Tim Jimin đạp nhanh vài nhịp, lưng cứng ngắc cố gắng gượng, sau một lúc lâu mới khàn giọng trả lời: "Vừa lúc anh cũng bỏ cơm chiều, không cần cố ý cảm ơn anh."
----oOo----

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro