Chương 57: Tôi già hay không già em không biết?
"Cái sáng tác tư liệu sống gì?" Yuju kéo lỗ tai Jimin xuống, nhỏ giọng nói.
"Jeonghwa là tác ggiả dễ bán sách." Jimin nhẹ giọng giải thích. "Bút danh gọi là cái gì......Cá Tứ."
"Cá Tứ!" Yuju lập tức tràn ngập sùng bái đối với Jeonghwa. "Chú à, cô ấy thật là Cá Tứ?"
"Tôi chắn chắn." Jimin gật gật đầu.
"Oa! Tôi đã xem qua 'năm xưa đã từng trải qua tình yêu' của cô ấy có ấn tượng rất tốt!" Hai mắt Yuju mở to tràn ngập sùng bái, làm ra vẻ kích động.
"Đừng lộ ra vẻ mặt vô cùng sùng bái. Cô ta có thể chết dễ dàng." Jimin nở nụ cười một chút.
"Đại ca, không phải là chú đang nói tôi nói bậy chứ?" Jeonghwa đi ở cuối cùng thấy hai người kề tai nói to nói nhỏ, liền vươn lên khuôn mặt tinh xảo, trừng mắt hướng Jimin.
"Tôi là đang nói trên người Jinyoung có rất đề tài mà cô muốn." Jimin không gợn sóng trả lời.
"Chuyện xưa về bác sĩ và y tá, bác sĩ và bệnh nhên đều đã bị người ta viết rất nhiều. Với lại cuốn trước là em viết về anh hai. Đại ca, em quyết định, bản sau em muốn viết về anh." Jeonghwa khiêu khích nhìn mặt Jimin.
"Yuju, cách Jeonghwa xa một chút." Jimin cho Jeonghwa một cái biểu tình người này đã điên, liều nắm tay Yuju vào nhà.
Yuju nghẹn cười, đi ngang qua vẻ mặt phẫn nộ của Jeonghwa.
Người Park gia tựa hồ không có đáng sợ như cô tưởng tượng, đều rất thú vị, nhất là đầu toàn tóc bạc Park nãi nãi, nhìn một cái liền biết rất hiền lành, rất cởi mở. Cô đột nhiên cũng muốn có một bà nội như vậy.
Jimin dắt Yuju đi vào phòng khách, bắt đầu giới thiệu từng người cho cô. Cô giống như một học sinh, kêu một tiếng liền cong thắt lưng một chút. Sự nhu thuận và lễ phép của cô làm cho Park nãi nãi phi thường vừa lòng.
"Chị dâu nhỏ, chị không cần cúi đầu với em." Jinyoung vươn tay hướng Yuju, nhiệt tình nói, "Tôi là Jinyoung."
"Park ca ca, anh bảo em là Yuju là được." Yuju cười ngọt ngào cầm tay Jinyoung. Tay cô vừa đụng tay Jinyoung, liền bị Jimin kéo lại.
"Em vừa mới gọi hắn cái gì?"
"Park ca ca. Chú, không đúng sao? Chẳng lẽ anh ấy không phải em trai của chú?" Yuju bồn chồn nhìn Jimin.
"Hắn chỉ nhỏ hơn tôi một tuổi." Mặt Jimin âm trầm, không hờn giận trừng mắt nhìn Yuju một chút.
Lúc này Yuju mới hiểu được Jimin bất mãn cái gì. Cô cười khẽ nói: "Nhìn xem. Chú à, chú xác đinh các người chỉ kém nhau một tuổi? Vì sao tôi cảm giác chú già hơn Park ca ca vài tuổi?"
Jimin dùng sức kháp thắt lưng Yuju một chút, quyến rũ nói ở bên ta của cô: "Tôi già hay không già em không biết?"
"Chú xấu!" Yuju đỏ mặt, đẩy Jimin một chút.
Anh thế nhưng dám nói như vậy ở trước mặt cha mẹ Park. Da mặt là làm bằng thủy tinh chống đạn sao?
Jinyoung bị Yuju chọc cười: "Chị dâu nhỏ, chị thật tài tình!"
"Tôi họ Choi tên Yuju, không gọi chị dâu nhỏ." Yuju bướng bỉnh nói với Jinyoung.
Lời giới thiệu của cô làm cho mấy người đang ngồi đều lặng đi một chút.
Mẹ Park và chồng liếc mắt nhìn nhau, liền nhìn về phía Yuju: "Cháu họ Choi?"
"Vâng ạ." Yuju bồn chồn sụp mi mắt xuống.
"Jimin, theo ba vào thư phòng, ba có lời hỏi con." Joongi buộc chặt mắt, đứng dậy ra lệnh.
Yuju không rõ nhìn cha chồng. Bác ấy không thích bản thân sao?
Cô lại nhìn mẹ chồng và bà nội, phát hiện ánh mắt của hai người đó nhìn cô cũng trở nên phức tạp. Sau đó cô phát hiện không chỉ hai người bọn họ, ngay cả Jinyoung vừa mới còn cười ha ha với cô cũng nhìn cô như đang nhìn quáy vật.
Cô nói sai sao?
Cô ngẳng đầu nhìn Jimin ở bên cạnh, hướng anh tìm kiếm giúp đỡ.
"Em tán gẫu với bà nội bọn họ một lát, tôi đi làm nghĩa vụ." Jimin nói xong, hôn khẽ lên trán Yuju một cái, liền đi theo cha vào thư phòng.
----oOo----
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro