Chương 92: Hạnh phúc 0.01

Ngọt ngào luôn luôn ngắn ngủi, Yuju không còn ngượng ngùng lấy lại tinh thần, Jimin vừa nhận được một cuộc điện thoại. Sau khi anh cúp điện thoại, nói với Yuju:"Smith đột nhiên quyết định sẽ tới đây, hiện đang ở sân bay. Nha đầu, em đưa em về nhà trước."

"Smith? Chính là thương nhân người Mĩ kia?" Yuju nhới tới tần số những lần hôn không thể khống chế được, mặt đỏ bừng.

"Ừ" Jimin lấy chìa khóa xe, liền đứng dậy đi ra ngoài trước.

Yuju nhìn thoáng qua cũng không nhúc nhích, có chút tiếc nuối:"Cũng chưa ăn được bao nhiêu. Chú, chú phải bồi thường cho tôi!"

"Lúc nào rảnh tôi sẽ lại đưa em đến." Jimin trở lại, đặt tay lên bàn tay của Yuju, con ngươi thâm thúy hàm chưa nét cười nhẹ nhàng.

"Chú nói rồi đó! Ngoắc tay!" Yuju giơi ngón tay út ra. Cô rất thích cùng anh ăn Haagen-Dazs, đó chính là một loại hạnh phúc.

Jimin cúi đầu, nhẹ nhàng cắn đầu ngón tay của cô:"Nhớ rồi!"

Yuju lập tức đỏ mặt.

Mở cửa xe, Yuju nhìn thấy cái hộp hạnh phúc 0.01 mặt càng đỏ hơn. Jimin nhặt nó lên:"Tôi mua nó là đáp ứng yêu cầu của em."

Yuju trừng mắt liếc nhìn Jimin một cái, rồi mới đỏ mặt ngồi yên.

"Nếu em không yêu cầu, tôi cũng không biết dùng thứ này." Jimin không vừa lòng lắm nhếch cánh môi mỏng,"Không thoải mái"

"Chú tập trung lái xe đi!" Yuju dùng sức trừng mắt nhìn Jimin.

Jimin nhìn Hạnh phúc 0.01 ghi hướng dẫn sử dụng bằng tiếng Nhật, xấu xa hỏi:"Jinyoung quả là cao thủ. Siêu mỏng. Tối nay thử xem"

"Ai muốn thử với chú?" Yuju đánh mạnh Jimin một cái. Anh hôm nay sao lại không đúng đắn như vậy? Đây là bản mặt nghiêm nghị bá đạo của tổng giám đốc Cô sao?

"Tôi thích những lúc em đỏ mặt." Jimin đột nhiên ngẩng đầu, hôn phớt qua môi Yuju một chút,"Giống như hóa anh đào nở rộ."

"Chú không phải đang đi đón khách sao? Còn không nhanh đưa tôi về nhà?" Yuju thẹn thùng sẵng giọng.

"Nha đầu, ở đây ít người lắm." Jimin đột nhiên nheo mắt.

"Cái gì?" Yuju không hiểu sao Jimin lại đột nhiên nói như vậy. Nhiều hay ít người thì có liên quan gì đến bọn họ?

"Xe của tôi có mấy lớp kính, bên ngoài không thể nhìn được vào bên trong. Nha đầu, tôi không chờ được đến buổi tối, chúng ta thử xem Hạnh phúc 0.01 dùng có tốt không." Jimin đột nhiên áp đến, bế Yuju sang ngồi cũng ghế với mình, thanh âm ấm ách nói.

Yuju xấu hổ nhìn Jimin, dùng sức đẩy anh ra:"Đừng!"

Đang ban ngày ban mặt!

Làm sao có thể?

Anh ta có da mặt dày, còn cô thì không!

Jimin vốn không định cho Yuju cơ hội phản đối, nhanh chóng che môi cô lại. Khi đầu lưỡi lướt qua bờ môi cô nếm được vị bơ vẫn còn lưu lại thì thanh âm khàn khàn nói:"Thật ngọt!"

"Không phải chú....không thích ăn ngọt.." Yuju mắc cỡ đỏ mặt, muốn chống cự,

"Bởi vì đó là em, nên tôi mới có thể thích!" Dứt lời, Jimin lao vào cắn muốn rụng luôn đôi môi đỏ mọng của Yuju.

"Đáng ghét!" Yuju đỏ mặt, nhắm chặt hai mắt.

Cô đã xấu hổ đến mức muốn đào một cái hố để nhảy xuống, vậy mà anh vẫn muốn đùa giỡn cô.

Jimin điều chỉnh ghế ngồi thấp xuống, áp đến trên người cô...

Anh phát hiện mình chỉ một lòng với cô, cứ thế này sẽ biến nửa thân dưới thành động vật.

"Tôi sợ đau..." Yuju ôm Jimin, sợ hãi nói.

Jimin dừng lại hành động, ghé vào người cô thở hổn hển:"Nha đầu, cho tôi đi, tôi sẽ không chịu nổi!"

Anh sẽ chết ngạt mất.

Yuju nhẹ nhàng gật đầu.

Jimin mừng như điên...

Một giờ sau, Jimin thoản mãn ôm Yuju, không ngừng hôn lên môi cô:"Nha đầu, tôi thích em, rất thích."

"Chú, tôi cũng vậy!" Yuju vùi mặt vào ngực Jimin, vành mắt đỏ hoe trả lời.
----oOo----

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro