Chương 88 + 89
Editor: Phong Vũ Tuyết Tuyết
Chương 88: Chị gái cố chấp lòng dạ hiểm độc [7]
"Lộ lộ em đang ở nơi nào? Có cần anh đến đón hay không?"
Ngũ Lộ nhìn thoáng qua biệt thự của mình, đôi mắt nửa mở nửa khép, cầm ví tiền rồi vịn tay cầu thang đi xuống dưới.
"Không cần đâu A Vũ, em chỉ có chút cảm mạo, đã gọi taxi đi đến bệnh viện thành phố. Anh trực tiếp tới bệnh viện tìm em đi!"
"Được."
Thư Vũ cúp điện thoại, nhìn xuyên qua cửa sắt thấy bóng người đang đi ra khỏi biệt thự, tay bẻ lái, khởi động động cơ, rồi lái xe rời đi.
Trước đó hắn nhận được tin nhắn, nói rằng đã thấy Ngũ Lộ và một người đàn ông ở trong biệt thự này qua đêm. Hắn vốn tưởng rằng đây chỉ là do đối phương cố ý châm ngòi ly gián. Nhưng cho đến khi hắn gọi điện thoại tới công ty của Ngũ Lộ, không có người tiếp máy nên hắn mới bán tín bán nghi mà lái xe tới nơi này.
Nhớ tới bóng người đi ra khỏi biệt thự mà mình thấy, cùng với người bình thản lừa hắn trong điện thoại trước đó, khóe miệng Thư Vũ gợi lên một vòng cung trào phúng.
Nghe giọng điệu Ngũ Lộ như vậy, không biết đã lừa gạt hắn biết bao nhiêu lần.
Con người ấy, quả nhiên là thứ không thể tin!
Ngũ Lộ có chút mơ hồ đi ra khỏi biệt thự, đến trên đường tùy tiện gọi một chiếc taxi, rồi ngồi lên.
"Bác tài, đi đến bệnh viện thành phố! Tới rồi thì nhớ gọi cháu!"
"Được!"
Trong xe taxi mở nhạc nhẹ nhàng trầm thấp, làm Ngũ Lộ mới lên đó không được bao lâu liền ngủ say.
Chờ đến khi cô ta tỉnh lại thì phát hiện ra bản thân mình đang nằm ở trên giường, trên người phủ một cái chăn thật dày.
Trần nhà xa lạ, giường lạ lẫm, tất cả đều xa lạ hết cả.
Đầu óc đau nhức bỗng nhiên thanh tỉnh hơn chút ít.
Ngũ Lộ nhíu mày, muốn ngồi dậy. Nhưng lúc này cô ta mới phát hiện ra tay chân của mình đều bị trói buộc. Mày càng lúc càng nhíu chặt.
Sau đó cửa phòng ngủ bị mở ra, rồi một người cao lớn đi đến.
"Tỉnh rồi?" Giọng nói quen thuộc, mà hình dáng cũng không hề lạ lẫm.
Ngũ Lộ vẫn luôn thả lỏng cảm xúc bỗng nhiên căng chặt lên.
"Trương Chiếu Thiên? Anh muốn làm gì? Mau thả tôi ra!"
"Lộ Nhi, đừng nóng giận, anh chỉ là hy vọng em ở lại bên cạnh anh mà thôi!"
Giọng nói của Trương Chiếu Thiên ôn hòa, đặt khay đang ở trong tay lên trên tủ đầu giường.
Hắn mở khóa xích sắt trên chân Ngũ Lộ, đỡ cô ta dậy rồi lấy khay thuốc tới.
"Tới đây, Lộ Nhi, uống vào rồi thì cảm mạo của em sẽ khỏi!"
Ngũ Lộ nhìn thoáng qua thuốc, lại nhìn sang Trương Chiếu Thiên vẻ mặt ôn hòa, sau đó ngoảnh đầu sang một bên.
"Anh không thả tôi ra ngoài thì tôi sẽ không uống!"
"Ngoan, uống đi!"
"Không uống!"
"Bốp!"
Một bạt tai tát mạnh lên mặt cô ta.
Ngũ Lộ không thể tin che mặt mình lại, rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía Trương Chiếu Thiên.
Biểu cảm trên mặt Trương Chiếu Thiên vẫn ôn hòa, cố chấp đem thuốc trong tay đưa tới trước mặt Ngũ Lộ.
"Lộ Nhi, uống đi!"
"Uống cái gì mà uống!"
Đôi mắt Ngũ Lộ đỏ lên, một phen đẩy tay Trương Chiếu Thiên ra.
"Anh cút! Cút đi!"
Thuốc trong tay Trương Chiếu Thiên bị Ngũ Lộ đẩy liền rơi rớt xuống mặt đất. Hắn nhìn chằm chằm thuốc trên mặt đất, không màng chuyện Ngũ Lộ đang mắng chửi mình, mà chỉ nhìn chằm chằm đống thuốc dưới đó.
Qua một hồi lâu hắn mới chậm rãi ngồi xổm xuống, nhặt thuốc trên mặt đất lên, rồi đưa tới trước mặt cô ta.
"Uống!" Lần này chỉ có đơn giản một chữ.
Ngũ Lộ trừng mắt nhìn hắn, rồi lại liếc sang thuốc trong tay hắn, liền cảm thấy chính mình đã chịu vũ nhục.
"Rác rưởi nhặt trên mặt đất mà anh cũng dám bảo tôi uống! Anh mau xéo đi!"
Lúc này đây Ngũ Lộ trực tiếp nắm mớ thuốc trong tay Trương Chiếu Thiên ném tới một bên thùng rác.
Trong nháy mắt biểu cảm trên mặt Trương Chiếu Thiên trở nên dữ tợn, sau đó mặt lại không cảm xúc mà tới thùng rác nhặt mấy viên thuốc lên. Rồi đi tới trước mặt Ngũ Lộ, Trương Chiếu Thiên bèn nắm chặt cằm Ngũ Lộ.
Ngũ Lộ ăn đau mở miệng ra.
___________
Chương 89: Chị gái cố chấp lòng dạ hiểm độc [8]
Trương Chiếu Thiên nhân cơ hội đó ném thuốc trong tay vào trong miệng Ngũ Lộ. Rồi đổ một ly nước vào trong miệng cô ta.
Nhìn thuốc bị Ngũ Lộ nuốt hết xuống rồi Trương Chiếu Thiên mới buông cằm cô ta ra.
"Như vậy mới ngoan chứ, phụ nữ thì nên ngoan ngoãn nghe lời!"
Trương Chiếu Thiên vỗ vỗ khuôn mặt đỏ bừng của Ngũ Lộ, sau đó mới xoay người rời đi.
"Khụ khụ!"
Ngũ Lộ bóp cổ mình, hy vọng viên thuốc kia còn chưa bị mình nuốt vào.
Bò tới mép giường, cô ta dùng sức ho khan. Nhưng đến khi nước mắt cũng chảy ra mà mấy viên thuốc kia vẫn như cũ không bị khạc ra.
Lại nhớ tới những viên thuốc mà mình nuốt này đều là nhặt lên từ thùng rác, Ngũ Lộ liền cảm thấy ghê tởm.
"Ọe!"
Cô ta nôn mửa một trận, đem toàn bộ rượu ngày hôm qua uống phun ra sạch sẽ.
Mùi lạ ở trong không khí tản ra làm cô ta lại lần nữa nôn mửa.
Chờ đến khi những thứ trong dạ dày của cô ta đều bị ói mửa ra hết, nhưng cô ta vẫn không thể nào áp chế được nỗi ghê tởm trong lòng, vì thế vẫn tiếp tục nôn mửa.
Lúc Trương Chiếu Thiên bưng đồ ăn tiến vào thì thấy Ngũ Lộ đang ở bên mép giường nôn mửa.
"Đừng ói ra! Kinh lắm!"
Trương Chiếu Thiên nhíu nhíu mày, ngửi thấy mùi lạ trong không khí thì tâm tình vốn dĩ đang xấu càng kém thêm chút nữa.
Ngũ Lộ làm gì mà còn đầu óc để đi nghe những lời Trương Chiếu Thiên nói chứ, chỉ lo nôn mửa cho bản thân mình.
"Anh đã bảo là đừng ói nữa! Nghe không thấy à?"
Trương Chiếu Thiên bực bội kéo mái tóc Ngũ Lộ.
"Á!" Cảm nhận được đau đớn đến từ da đầu, Ngũ Lộ bỗng hít một ngụm khí lạnh.
"Tới ăn gì đi!"
Bởi vì tâm trạng không tốt, cho nên giọng điệu của Trương Chiếu Thiên cũng có chút hung ác.
Trực tiếp nhét khay trong tay vào người Ngũ Lộ, cũng mặc kệ cô ta mới nôn mửa xong, có xúc miệng hay chưa.
Ngũ Lộ nhìn bàn đồ ăn trong lòng ngực, hai món một canh! Ghét bỏ cũng hiện ra mặt.
"Anh đang lấy cơm heo ăn ấy à? Tôi không ăn!"
Trương Chiếu Thiên nhìn biểu cảm cao ngạo trên mặt Ngũ Lộ, bỗng nhiên nhớ tới biểu cảm ẩn nhẫn chịu đựng trên khuôn mặt khác cũng giống nhau như đúc này.
Vẫn là cô ấy tương đối ngoan!
Xem ra hiện tại là do hắn đối xử với cô quá tốt, cho nên cô mới không ngoan! Phụ nữ ấy chính là thích cậy sủng mà kiêu!
Trương Chiếu Thiên bỗng nhiên nở nụ cười, đem bàn ăn trong lòng ngực Ngũ Lộ cầm lại đây, đặt lên trên tủ đầu giường. Biểu cảm trên mặt Ngũ Lộ vẫn cao ngạo như trước, chỉ là đáy mắt còn hơi hơi có chút đắc ý.
Dám ngược đãi cô ta? Như vậy thì cô ta không ăn cái gì để xem hắn phải làm sao đây! Hừ!
Ngũ Lộ đắc ý cũng không được bao lâu thì bàn tay như kìm sắt của Trương Chiếu Thiên lại lần nữa nắm cằm Ngũ Lộ.
Một tay khác thì xúc cơm bắt đầu đổ vào miệng Ngũ Lộ.
Ngũ Lộ bị sặc đến mức nước mắt nước mũi cũng chảy ròng, nhưng động tác của Trương Chiếu Thiên lại vẫn như cũ không hề dừng lại. Vẫn như trước đem đồ ăn nhét vào miệng cô ta.
Cho đến khi Ngũ Lộ bị nghẹn thiếu chút nữa nghẹt thở thì lúc này hắn mới chịu thả lỏng tay, sau đó bưng đồ ăn rời đi.
Ngũ Lộ vỗ ngực mình, cảm nhận được đau đớn truyền đến từ nơi đó, nước mắt chảy càng thêm mãnh liệt.
Từ nhỏ đến lớn đã khi nào mà cô phải chịu khổ như vậy chứ? Đã khi nào mà cô bị người ngược đãi như vậy?
Tất cả đều là do Ngũ Diệp Sương, nếu không phải là do cô ta đã trở lại, thì làm sao mà mình lại có tâm trạng không tốt được, làm sao lại bởi vì sinh bệnh mà không thể tự mình lái xe, và lại làm sao bởi vì thế mà đưa đến cái nơi như thế này? Chịu đựng hết những tra tấn như vậy?
Đều là do cô ta sai, nếu bị bắt nên phải chịu tra tấn cả đời đi, sao lại muốn chạy trốn ra để ảnh hưởng tới mình chứ hả?
Bàn tay vỗ ngực của Ngũ Lộ dần dần chậm lại, trong mắt cũng bắt đầu nảy sinh thù hận.
Nếu cô chạy đi, thì cô nhất định phải đem những nỗi khổ của mình đã phải hứng chịu trong hôm nay trả lại gấp mười lần, không, trả lại gấp trăm lần!
Nhất định phải để cho cô ta cũng thử xem cảm giác bị người khác tra tấn là như thế nào.
_oOo_
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro