Chap 42
Lời nói đầu: Chào các cậu, mình đã trở lại sau hơn 1 tuần ra thông báo REST.
Chắc hẳn là các cậu rất sốc khi nhận được thông báo REST đúng không? Mình rất xin lỗi vì lúc đó mình thật sự có quá nhiều công việc, vả lại mình đã không có hoạt động nào cụ thể trên Wattpad kể từ đầu tháng 10 rồi. Có thể nói là gần như lặn mất tăm và cũng chả buồn update truyện nữa. Mình cũng cảm thấy là mình REST hơi muộn. Nhưng bây giờ thì mình đã sắp xếp được công việc để tiếp tục hoàn thành nốt đứa con này đây! Fic cũng sắp kết thúc rồi mà, chúng ta chỉ còn gặp nhau một thời gian ngắn nữa thôi! Vì vậy mình sẽ cố gắng hoàn thành thật sớm đứa con này để tạ tội với các bạn reader đã mong mỏi chờ đợi chap mới nhé. Yêu các bạn rất nhiều <3 À và hãy dành thật nhiều tình yêu cho Ricky và Changjo nhé <3
-----
Buổi sáng mùa đông, trời rất đẹp, tia nắng hiếm hoi giữa mùa đông rọi xuống sưởi ấm tất cả, khiến con người ta có cảm giác dễ chịu trong lòng. Riêng tôi, không cảm thấy dễ chịu một chút nào hết. Căn bản là cả một đêm không ngủ với hàng đống suy nghĩ chả ra đâu vào đâu, khiến sáng nay, tinh thần không có, thể xác cũng bèo nhèo như bánh bao nhúng nước, xách lệ khệ chiếc cặp xách đến công ti.
Bây giờ thì đầu óc của tôi đang mù tịt rồi, mệt mỏi. Nhất định hôm nay đi làm về sẽ phải về nhà, ngủ một giấc thật đã đời. Hình như, tôi bây giờ không còn là tôi nữa rồi. Yoo ChangHyun ngày trước đâu có bao giờ cảm thấy mọi việc phức tạp như thế này đâu chứ, sẽ không bao giờ thức đêm để suy nghĩ hay có tâm trạng nặng trịch như thế này. Dường như thời gian trôi đi, mọi thứ sẽ thay đổi vậy.
- Kít...
Tôi giật nảy mình vì chiếc xe Limo màu đỏ chói lọi bỗng nhiên từ đâu xuất hiện, đỗ xịch trước mắt tôi, mém tí nữa là nghiền tôi nát tươm rồi. Bất lịch sự, mù hay sao mà không thấy tôi lù lù một đống một bãi, à nhầm, một hòn một cục thế này hả.
- Chào buổi sáng. - Giọng nói lanh lảnh từ trong xe vang ra đúng cái lúc tôi hít hơi sâu chuẩn bị nguyền rủa cái người xe đỏ trời đánh này.
Jerine trong mái tóc vàng óng mượt đặc trưng của người lai bước ra, khuôn mặt xinh xắn mà sặc mùi chảnh khiến tôi không còn văn vẻ nào để diễn tả nữa.
- À, chào, lâu rồi không thấy cô trong công ti. - Tôi nuốt cục tức vào bụng mỉm cười, ít nhất, quan hệ giữa hai đứa chúng tôi không còn căng thẳng như trước nữa. Với lại, Jerine không phải người xấu đến nỗi tôi muốn cầm dao đâm chết, chỉ chảnh một tí, tiểu thư một tí, dễ thương thì nhiều tí mà thôi, kệ người ta, người ta đẹp, người ta nổi tiếng thì người ta có quyền mà.
Những người không được bằng họ mới thấy ghen tị thôi.
- Tôi là người của công chúng, đâu phải lúc nào cũng chui trong cái công ti bé tẹo này chứ. - Jerine hất tóc đầy kiêu ngạo.
Bé tẹo, toà nhà này thuộc hàng top trong cái thành phố hiện đại này rồi đấy. Thật nực cười.
- Được rồi, tôi ghen tị với cô lắm đấy... - Tôi cười hít mắt nhìn Jerine, cô nàng trẻ con hơn tôi tưởng, nhưng rất dễ thương mà.
- Ghen tị? - Jerine trợn mắt nhìn tôi. - Đương nhiên, tôi là siêu sao có hàng đống người ghen tị mà, nhưng anh thì không cần đâu, tôi còn chưa ghen tị với anh nữa mà.
- Haha, cái này gọi là may mắn hay xui xẻo vì được minh tinh ghen tị, tôi không dám nhận đâu, nhưng nói tôi lí do khiến cô phải ghen tị với tôi đi. - Tôi cười, nửa đùa nửa thật.
Gì chứ, tôi đi so sánh với Jerine, không xứng đáng tí nào. Mà cho dù có xứng đáng, thì cũng chẳng có phương diện và đặc điểm gì tương đồng giữa chúng tôi để đem ra so sánh cả. Chuyện này hài hước đấy.
- Anh là thằng ngốc hay là gì vậy? Đương nhiên thì anh không thể nào sánh bằng tôi rồi, nhưng chính cái không bằng đó của anh khiến tôi ghen điên lên. Anh JongHyun đó, tại sao lại yêu anh mà không yêu tôi cơ chứ? Thật là... hứ. - Jerine nói, tức giận nhìn tôi.
- Anh ta đâu có yêu tôi. - Tôi cười, vì điều Jerine nói quá vô lí, JongHyun yêu tôi à, không đời nào, nếu có, chắc là kiếp sau chăng. Mặc dù tôi rất mong là sẽ như vậy. - Tôi chắc chắn thế, ngoài việc anh ta tự nhiên nói một từ ghen gì đó với tôi và WooShin, anh ta có tất cả hà cớ gì phải ghen chứ.
- Anh thật sự là một thằng nhóc ngu ngốc.
- Này, đừng xúc phạm tôi. - Tôi tức giận. - Cô lúc nào cũng nói thế, tôi ngốc thì làm ảnh hưởng đến cuộc sống các người à.
Tôi tốt nghiệp đại học trường danh tiếng nước ngoài, thông thạo nhiều thứ tiếng khác nhau, làm nhân viên của một công ti tiếng tăm dù có đi cửa sau đi chăng nữa thì tôi cũng đã cố gắng trở thành nhân viên chính thức, tôi có công việc và tôi tự kiếm ra tiền, vì thế tôi không bị ngốc.
- Không ảnh hưởng sao? Anh hiện tại đã làm ảnh hưởng đến mọi người xung quanh anh rồi đấy, càng nói anh càng cho thấy sự ngu ngốc của anh mà thôi. - Jerine tức giận hét lớn, khuôn mặt xinh đẹp trông thật đáng sợ. - Anh khiến anh JongHyun, và cả WooShin phải chịu những sự phiền phức do anh gây ra, họ lúc nào cũng nghĩ tới anh rồi bị tổn thương...
- Cô là cái quái gì chứ mà liên quan đến chuyện của chúng tôi.
- Tôi không là cái gì, nhưng cho dù người khác chứng kiến thì cũng sẽ trách mắng anh giống tôi thôi.
- Nhưng cô phải cho tôi biết, tôi ngu ngốc cái gì, đừng có nói những lời quá cao siêu như thế chứ. - Tôi tức giận, nói từng chữ một cách khó khăn.
- Anh ngu ngốc vì chẳng hiểu nổi mình đang muốn cái gì, cho dù có hiểu nhưng anh vẫn cứ cố chấp làm những việc khiến người khác bị tổn thương. - Jerine nhìn tôi, nói rõ từng chữ một.
Tôi nhăn nhó ôm trán mình:
- Tôi không biết cách nào để làm những việc cho đúng.
- Trái tim anh đấy, lời mách bảo từ trái tim anh. Anh còn yêu JongHyun không, hay anh có yêu WooShin thật lòng không, anh sẽ biết hết thôi.
-----------------------------------------------------
Giờ tan sở, tôi khệ nệ bê đống tài liệu nặng trịch vào nhà kho, nhưng tôi không nghĩ nhiều như thế ngoài việc cứ nhủ mình phải đi hết cái hành lang này. Từng bước từng bước nhỏ, đầu tôi đang choáng váng, tôi thật sự cần một giác ngủ, mà ngủ luôn không bao giờ tỉnh lại luôn cũng được.
Tình tay ba, rồi tổn thương, yêu, trái tim,... mớ bòng bong cứ lượn lờ trong đầu của tôi một cách hỗn độn khiến tôi không thể biết mình sẽ bắt đầu đi từ đâu, suy nghĩ từ đây nữa.
- Này, ChangHyun... này...
Bịch... xoạt... bịch... rầm...
Tôi giật mình vì nghe thấy tiếng nói rất thảng thốt gọi tên mình, kịp lấy lại ý thức thì tôi thấy mình đang rơi, à, ngã cầu thang. Vậy cũng tốt, tôi đang cần một cú đau hay đại loại như thế, cách giải toả tốt nhất khiến tôi dễ chịu hơn. Đang chuẩn bị để tiếp đất một cú đau điếng, nhưng khi tiếp đất, tôi chẳng thấy đau gì hết, nền đất này mềm quá.
Ngó xuống dưới, khuôn mặt baby lộ ra cùng với sự đau điếng.
- Này, WooShin... này, không sao chứ. - Tôi hoảng hốt bật dậy, vỗ vỗ khuôn mặt nhắm nghiền mắt của WooShin, không phải đau đến độ ngất đi rồi chứ? Chỉ là một quả tạ nặng hơn 60kg cùng một đống tài liệu đè lên thôi mà.
- Này này, cậu mở mắt ra, này... - Tình trạng ngất rất có thể xảy ra. Không thể nào, tôi lại gây hoạ nữa rồi.
- Không sao, chỉ hơi đau mà thôi, ChangHyun đừng rối lên thế. - WooShin ôm đầu ngồi dậy, mỉm cười nhìn tôi. - Có phải ChangHyun rất lo cho tôi không?
Và ngay lập tức, cậu ngỡ ngàng vì thấy nước mắt tèm lem trên gương mặt của tôi.
- Hức hức... đương nhiên rồi, cậu khiến tôi lo lắng, cậu biết không?
Cậu là người duy nhất lo cho tôi, yêu tôi một cách thật lòng, lúc nào cũng xuất hiện bảo vệ tôi khiến tôi cảm thấy mình như là một người may mắn, nhưng tôi thì lại chẳng có gì cho cậu ngoài... lòng thương hại. Đáp lại tình yêu chân thành của cậu chỉ là tình yêu giả dối mang tên thương hại, vậy mà cậu không hề hay biết và cứ thế chân thành một cách tội nghiệp.
Tôi làm sao đây, trái tim của tôi đang nói, tôi không yêu cậu, vì nó dành cho người khác mất rồi, nhưng tôi phải nói với cậu thế nào để cậu không bị tổn thương cơ chứ, tôi phải làm sao? Cậu không thể bị tổn thương được, tôi không thể khiến một con người tốt như WooShin phải tổn thương vì tôi.
- Này, nín đi, ChangHyun khóc thế tôi biết làm thế nào, tôi không sao rồi mà. - Ngay lập tức WooShin đưa tay lau nhữung giọt nước mắt của tôi, nhìn cậu thật khiến người ta cảm thấy tội nghiệp.
- Hức... tôi rất lo, tôi lo lắng lắm...
Không cần phải như thế, tôi quyết định rồi, tình yêu đích thực, hay lời nói từ trái tim, mặc kệ đi. Thứ Jerine gieo vào đầu tôi chỉ là mấy thứ vớ vẩn của tình yêu tầm thường, tôi không cần. Cô ta chỉ là đàn em của tôi thôi, tôi mới là người quyết định tất cả, phải không?
Tình yêu chân thật, nó quá xa xỉ, mơ hồ và không có cái tác dụng gì hết, chỉ khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn gấp vạn lần mà thôi.
WooShin yêu tôi, rất chân thành, sự chân thành đó khiến người ta cảm thấy tội nghiệp, nhưng đó chỉ là một định nghĩa nếu như tôi không nói và không thể hiện ra bên ngoài.
Còn JongHyun, anh yêu tôi à, tôi không tin, mà cho dù có yêu thật thì cũng chẳng sao hết, chính anh là người khiến tất cả mọi việc xảy ra như thế này, anh phải chấp nhận nó.
Jerine, không phải cô ta rất yêu JongHyun sao, thế thì làm tất cả mọi thứ để dành lấy tình yêu từ anh JongHyun đi.
Còn tôi, tôi yêu JongHyun, nhưng không thể đến với anh, tôi đã có một tình yêu mới, mặc dù nó giả tạo. Trái tim tôi vẫn luôn hướng về JongHyun, tôi nói mà, tôi mãi yêu anh, phải không.
Mọi chuyện cứ thế đi, bí mật sẽ mãi ở trong tôi và sẽ vĩnh viễn biến mất nếu như tôi biến mất khỏi cuộc đời này.
-----------------------------
- Được rồi, không phải cậu có điều gì muốn nói sao? - JongHyun đưa tách cafe nhỏ khói bay nghi ngút lên, nhấp một ngụm nhỏ theo cách của một ngài giám đốc tài giỏi, quyền lực.
- Không mất nhiều thời gian của anh đâu, thưa giám đốc. - Tôi xoay xoay li trà ô long trên đĩa phía trước mặt mình.
- Từ bao giờ cậu xưng hô khách sáo với tôi như thế. Không cần đâu, vì chúng ta đang gặp nói chuyện riêng phải không? - Anh cười, nụ cười đẹp, rất đẹp và thu hút.
Anh đi đâu cũng luôn nổi bật vì tất cả mọi yếu tố vượt trội. Khác tôi rất nhiều.
- Tôi rất yêu anh. - Tôi ngước đôi mắt kiên định lên nhìn anh đáp chắc nịch. - Đã từng.
Không chỉ là đã từng, mà hiện tại nó đang tiếp diễn và kéo dài mãi mãi, ở một góc khuất nhỏ trong trái tim tôi.
Anh nhìn tôi, đầu hơi nghiêng, nụ cười mang tính chất mỉa mai bất cần vẫn đặt trên môi, đôi mắt màu nâu lạnh lẽo vẫn không hề tỏ chút gì biểu cảm, thờ ơ và lãnh đạm. Anh luôn thế, chẳng bao giờ biểu lộ cảm xúc của mình. Đó là điều tôi buồn, vì tôi chưa bao giờ chạm đến được tâm trạng của anh.
- Đã từng sao? Rồi sao nữa. - Anh đáp ngắn gọn. Anh quá giỏi rồi, nên cho dù điều gì xảy ra, anh cũng thấy nó tầm thường mà thôi.
- Hai chữ ghen tị anh nói tối hôm đó, tôi hiểu nó có ý nghĩa gì. - Tôi nhìn anh, rất thẳng thắn.
Không gian im lặng, đáng sợ...
- Thế nên muốn mời tôi ra đây thương hại tôi sao? - Anh không nhìn tôi, nhếch môi cười khẩy.
Bỗng tôi thấy lòng đắng ngắt, anh giỏi thật, lúc nào cũng có thể khiến tâm trạng của tôi thay đổi hoàn toàn.
- Tôi không thương hại anh, tôi càng không xin lỗi anh. Vì chúng ta, trở nên như thế này, không phải do chính anh sao? - Tôi uống tách trà của mình, mùi thơm nức của li trà khiến tôi cảm thấy mình dễ chịu hơn.
Tất cả mọi chuyện, do anh cả, anh không phải rất mâu thuẫn hay sao? Đột nhiên đề nghị chia tay, rồi sau đó lại tỏ ý thích tôi, thật nực cười. Giá như thì sao? Giá như quan hệ ngày trước của chúng tôi vẫn vô tư một cách êm đềm, thì lại là chuyện khác. Nhưng chỉ là giác như thôi, trò chơi vẫn là trò chơi, không thể cứ mãi kéo dài.
- Tôi cần một sự dứt khoát trong mối quan hệ của chúng ta, cho dù có thế nào chúng ta cũng không thể quay lại được như trước đây, phải không nào. - Tôi mỉm cười giả tạo, sự im lặng của anh thật khiến nơi này trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết.
- Tôi chỉ muốn nói thế thôi, cảm ơn anh, vì tất cả, xin chào. Thưa Giám Đốc.
Tôi đặt tiền phần tách trà của mình bên cạnh tách trà của mình, lòng không cam tâm một tí nào. Không phải như thế, tôi đang nói dối, tôi không muốn mọi việc trở nên như thế này. Nhưng tôi, không đủ tư cách để nói ra như thế, tôi đứng bật dậy, cúi đầu, cảm thấy thời gian ngưng đọng khi nhìn vào anh, ánh mắt anh đang hướng một nơi vô định nào đó, nó khiến tôi run lên.
Chúng tôi cần phải kết thúc, chắc chắn là như thế, mặc dù cả tôi và anh, đều không can tâm, nhưng biết làm sao chứ? Định mệnh không cho tôi và anh là nhân vật chính của một câu chuyện tình yêu.
Tôi bỏ đi, không nói thêm lời nào, một sức mạnh nào đó rất mãnh liệt kìm bước chân của tôi lại, nhưng tôi dùng lí trí để tiếp tục bước đi, tôi cứ bước, từng bước chậm, và anh, cứ ngồi như thế, không đuổi theo tôi, khiến khoảng cách giữa hai chúng tôi cứ dài thêm, dài mãi, giống như tình yêu của chúng tôi vậy, không bao giờ có điểm giao nhau.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro