[Thế giới thứ 2] Chương 47 - Hoa Khôi Bất Lương x Giáo Thảo Ác Ma (4)
A Thụy Tư đang chơi đùa với ngọn lửa trong tay liền ngẩng đầu lên, con ngươi màu xanh lục sâu thẳm nhìn Thư An Ca.
Sau lưng cô lại xông lên một trận lạnh lẽo, học viện ma pháp Thánh Quang nghiêm cấm sử dụng ma pháp hay ma trượng trong sân trường, nhưng đối với thân phận A Thụy Tư điện hạ hiển hách, lệnh cấm cũng là hư vô.
Quan trọng hơn chính là, thiên phú của hắn mạnh đến nỗi có thể không cần tốn sức cũng có thể sử dụng ma pháp cấp bốn trở xuống, thật sự vô cùng mạnh mẽ.
Tròng mắt của hắn nhanh chóng chuyển thành màu xanh lục đậm, hiện lên ánh sáng giễu cợt, Thư An Ca cắn cắn môi, đi về phía trước một bước, cố giữ vững tinh thần không sợ hãi, thấp giọng nói: "Thật ra tôi là một nhà tiên tri, từ trong mơ tôi thấy được..."
Ở đại lục này, nhà tiên tri và thầy bói đều là những nghề được tôn sùng, bởi vì bọn họ có thể nhìn thấy được bánh răng vận mệnh của bất kì ai.
Nhưng thầy bói là dựa vào thiên phú, nhà tiên tri lại dựa vào giấc mộng, cho nên phần lớn thời gian, mọi người đối vẫn rất hoài nghi nhà tiên tri.
A Thụy Tư tắt ngọn lửa trong tay, đôi chân thon dài bước ra khỏi khóm hoa, hai tay đút trong túi, vẻ mặt lười biếng giống hệt như thiếu niên bước ra từ truyện tranh.
Hoa đúng lúc nở, trong không khí tràn ngập mùi hương thoang thoảng, trong mắt hắn giống như cất giấu cả đại dương sâu thẳm, từng ngọn sóng màu lục nhẹ nhàng gợn lên.
Nhưng Thư An Ca cảm nhận được cảm giác bị áp bức từ trên người hắn, sau khi hắn đi ra, cúi đầu hái một đóa hoa, cầm chơi trong tay, hời hợt hỏi: "Tiên đoán được gì?"
Thư An Ca sắp bị đuổi ra khỏi học viện ma pháp Thánh Quang, còn liên quan đến chuyện bám víu vào A Thụy Thư, có thể bị hắn nói là làm càn trược tiếp đá bay ra ngoài không chút do dự.
Nói, chưa kịp nói, trong lòng Thư An Ca đã loạn thành một nùi.
A Thụy Tư thấy cô yên lặng, ánh mắt nhất thời trở nên sắc bén, dùng âm thanh nghiền ngẫm nói: "Hình như, cô không biết kết quả của kẻ định dùng biện pháp này để hấp dẫn sự chú ý của tôi?"
Hoa tươi mềm mại bị ngón tay thon dài của hắn bóp nát, đầu ngón tay của hắn nhuộm sắc hoa màu đỏ, cánh hoa rơi xuống đầy đất.
"Tôi thấy ở lễ mừng Tử Kinh Hoa vào tháng mười hai, Y Toa Bối Lạp vương hậu sẽ bị tay sai của một người tên là Địch Đặc ám sát."
Thư An Ca một hơi nói hết những gì mình biết, sau đó bạo dạn nhìn ánh mắt của A Thụy Tư điện hạ, quan sát phản ứng của hắn.
A Thụy Tư nghe xong, con ngươi màu lục đột nhiên nổi lên gió bão điên cuồng, Thư An Ca còn chưa kịp phản ứng, đã bị hắn nắm lấy cổ áo.
Hắn cao hơn cô cả một cái đầu, Thư An Ca chỉ có thể liều mạng nhón chân giãy giụa, cổ áo bị siết chặt, sắc mặt đỏ bừng, nghẹt thở không chịu nổi.
Đến lúc này, Thư An Ca cũng không thèm để ý xúc phạm hay không xúc phạm, đưa tay cố gắng gỡ tay A Thụy Tư ra.
Đợi đến lúc Thư An Ca sắp bất tỉnh, A Thụy Tư mới buông lỏng tay, lộ ra một nụ cười tràn ngập ác ý: "Nếu như cô lừa tôi, chờ cô sẽ là đài hành hình."
Dung mạo tuấn mỹ của hắn lộ ra tà khí, nguy hiểm khiến cho Thư An Ca run rẩy.
Nhưng cho dù sợ đến bắp chân run lẩy bẩy, Thư An Ca vẫn không quên tranh thủ quyền lợi cho mình: "Cho nên, hy vọng điện hạ có thể thông cảm hôm nay tôi xông nhầm chỗ, ngài cũng nhìn thấy sự bất đắc dĩ của tôi..."
Cô vừa nói, vừa quan sát vẻ mặt của A Thụy Tư.
Đang lúc Thư An Ca khẩn trương, một âm thanh trong veo vang lên: "Thụy, viện trưởng mời cậu qua đó một chút. Ủa, vị này là?"
Vẻ mặt A Thụy Tư trong nháy mắt trở nên lười biếng, đưa tay vỗ vai Thư An Ca một cái, cúi xuống bên tai cô, ý vị sâu xa nói: "Nếu như cô không biết giữ bí mật, thì cô sẽ chết không thể mở miệng."
"..."
Thư An Ca cuối cùng cũng hiểu rõ, tại sao mọi người lại phong cho A Thụy Tư làm giáo thảo ác ma, lúc nào cũng thích dùng cái chết để uy hiếp người khác —— cô rất sợ đó.
"Nguyệt Kiến cũng có thời gian làm chân chạy vặt cho lão đầu tử đó sao, quả thật khiến cho người ta ngoài ý muốn."Nghe thấy hai chữ Nguyệt Kiến, Thư An Ca lập tức nhớ lại vương tử ôn nhu trong trí nhớ của nguyên chủ, cũng là một vị giáo thảo khác, tên là Minh Nguyệt Kiến.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro