Chương 191
Trần Phương Anh có bằng chứng ngoại phạm rằng đã được Đặng Tô Duy đã thấy nó rời khỏi trường chỉ mới trước vụ án mạng, bởi vậy, con bé không bị tạm giam. Nhưng điều đó không có nghĩa là Nguyễn Duy đã rũ bỏ nghi ngờ nó.
Đêm hôm đó, Chu Viễn Đông lại nằm mơ.
Cậu nằm trên cáng lạnh lẽo, trần trụi, khoả thân. Căn phòng tối om, chỉ có một chiếc đèn phẫu thuật trên đầu, ánh sáng trắng chói lọi khiến cậu nheo mắt. Căn phòng tối chẳng khác nào một nhà ướp xác, ngước mắt, Đặng Tô Duy trong thân xác của cậu mỉm cười, nhưng không cười với cậu mà cười với Trần Phương Anh. Hai người đứng hai bên cáng.
Mỗi khi nhìn trong gương, khuôn mặt nhợt nhạt, mái tóc thẳng đen nhánh và cặp kính của Đặng Tô Duy đều khiến cậu rùng mình.
Tấm chăn che thân cậu bị Đặng Tô Duy kéo lên. Trần Phương Anh cúi xuống, nhân vật trong khuôn mặt của Đàm Thanh Thảo vô hồn, tóc tai rối loạn, mắt lờ đờ. Không nhìn cậu nữa, nó chuyển sang trông Đặng Tô Duy. Anh ta cười mỉm, một nụ cười điển hình khiến ai cũng bất giác tin nghe, anh đưa cho nó một con dao phẫu thuật.
Trần Phương Anh lạnh lùng nhận lấy. Rồi, Đặng Tô Duy nắm cổ tay nó, cẩn thận đưa xuống gần ngực cậu. Mũi dao nhọn loé lên dưới ánh đèn mổ trắng đục. Đồng tử Chu Viễn Đông co rút lại, cậu không giãy giụa, không kêu gào nhưng tim đã ngừng đập. Cậu thấy cả người lạnh toát, trên đầu, 4 cánh tay như mạng nhện kết lại thành một cái vòng rắc rối, đưa lưỡi dao đến bên cậu.
Mặt Trần Phương Anh lạnh tanh, con bé nghiêng cổ tay. Rạch một đường, phần ngực trắng nõn bị khoét ra dưới sự chỉ dẫn của Đặng Tô Duy. Trần Phương Anh tiếp tục kéo con dao, máu tươi nhuộm cả đầu ngón tay nó nhưng dường như nó chẳng để tâm, nó làm việc như một cỗ máy. Ngực cậu càng lúc càng nặng như có tảng đá đè lên, Chu Viễn Đông chới với, cổ họng rên rỉ liên hồi. 2 kẻ đồng loã kia vẫn tiếp tục mổ xẻ cậu trong khuôn mặt của cậu và Đàm Thanh Thảo. Bỗng, Đặng Tô Duy ngoảnh đầu lại, khuôn mặt đó đã biến thành Chu Viễn Đông đang ngoác miệng cười.
Cậu choàng tỉnh giấc, mồ hôi nhễ nhại trên trán.
Nhìn đồng hồ mới có 3 giờ sáng, sắc trời bên ngoài vẫn còn nhá nhem tối. Cánh tay nặng của người đàn ông vắt ngang ngực cậu, Chu Viễn Đông thở hồng hộc rồi nằm gục xuống giường, cậu nghiêng đầu, khuôn mặt Đỗ Thái Sơn ở trong tầm mắt. Nghĩ nghĩ thế nào, Chu Viễn Đông bỗng xoay người, chui rúc vào trong lòng anh rồi ngủ tiếp.
Hôm sau, gia đình Đàm Thanh Thảo thông báo con bé bị ngộ độc thực phẩm nặng, đã nhập viện tối qua. Cũng may, cảnh quay ngày hôm nay không có nhiều, cảnh của Đặng Tô Duy đã được đẩy lên gần hết, chỉ còn các cảnh cuối với Trần Phương Anh. Buổi chiều, Chu Viễn Đông mang hoa quả và thuốc bổ tới nhà nó, con bé đã xuất viện từ trưa nay nhưng vẫn còn yếu, thường ngày, trông Đàm Thanh Thảo vốn đã không khoẻ mạnh gì cho cam.
Lần theo địa chỉ được nhắn, Chu Viễn Đông đi lòng vòng một hồi mới tới một khu biệt thự nằm trong địa phận của khu đô thị Four Seasons thuộc hệ sinh thái Dome. Kể từ sau khi biết khối tài sản của gia đình nọ, cậu nhận ra, mỗi mét đất, mỗi con đường, mỗi món đồ trong nhà cậu đều có bóng dáng của tập đoàn Dome, và như Vương Thanh Phong đã nói, bọn họ đã vượt ngoài thứ được gọi là một tập đoàn tư nhân để được tôn như một hệ sinh thái của đất nước này.
Căn biệt thự tương đối rộng, chỉ có một tầng, trên nóc trồng cây, dây leo rủ xuống hai bên tường, lấp ló sau hiên nhà.
Chu Viễn Đông bấm chuông cửa, vô thức đứng thẳng lưng. Chờ một lúc, một người phụ nữ mới ló đầu ra, sau khi thấy cậu thì hơi dè dặt, híp mắt hỏi:
"Cậu là...?"
"Cháu là bạn diễn của Thảo ở đoàn làm phim ạ. Cháu nghe nói em ấy bị bệnh nên mang quà tới thăm ạ. Bác là mẹ của em ấy sao?"
Người phụ nữ gật đầu. Bấy giờ, bà mới mở cửa, làm động tác mời cậu vào trong. Bên trong cũng như bên ngoài, đều là một màu trắng đơn giản phối cùng sàn gỗ, trên tường không treo quá nhiều khung ảnh, phải đi một lúc mới thấy vài ba tấm đặt gần những chậu cây xanh mơn mởn. Người phụ nữ dẫn cậu vào phòng khách, bộ sô pha cũng một màu trắng giản đơn như vậy, căn nhà sạch sẽ không tì vết, không có quá nhiều đồ đạc cất trữ, thành ra tạo cảm giác hơi trống vắng, lạnh lẽo.
Mẹ Đàm Thanh Thảo để tóc ngắn ngang vai, khuôn mặt phúc hậu ẩn sau căn kính đen, bà đã có tuổi, những nếp cười in hằn trên khuôn mặt bà. Nhìn kĩ mới thấy, Đàm Thanh Thảo có nét giống bà.
"Em ấy chưa về ạ?"
"Thảo và bố nó đang ghé qua hiệu thuốc trong bệnh viện một lúc, cậu chịu khó chờ một chút nhé."
"Không sao đâu ạ, cháu cũng không vội."
Chu Viễn Đông không ngại chờ đợi. Trong lúc đó, cậu chủ động bắt chuyện với người phụ nữ, cậu nhận ra bà không mấy muốn mở miệng, dường như mỗi câu đáp lại đều gượng gạo bèn không hỏi nữa, nói muốn đi vệ sinh. Trong lúc đó, người phụ nữ mang giỏ hoa quả vào bếp, tự kiếm cho mình một công việc là rửa nho để tránh mặt cậu.
Căn nhà này yên tĩnh tới mức cậu bị đè nén bởi một áp lực vô hình, và rõ ràng, Đàm Thanh Thảo không hợp với căn nhà này. Ở con bé, Chu Viễn Đông nhìn thấy một thứ gì đó nổi loạn, ngổn ngang và u tối, vậy mà con bé lại sống ở một nơi đơn giản đến vắng vẻ và bình thường. Con bé sống cùng bố mẹ, là con một, gia cảnh bình thường, con bé còn có tài, nhìn đâu cũng chẳng có điểm nào bất ổn.
Chu Viễn Đông đi dạo một hồi vẫn không tìm thấy nhà vệ sinh, cậu bắt đầu suy nghĩ đến việc trở lại phòng khách. Hầu hết cửa đều đóng, chỉ trừ một căn nằm gần cuối dãy hành lang. Chu Viễn Đông chẳng mấy để ý, vừa đi lướt qua bỗng khựng lại. Nhưng không tin vào mắt mình, Chu Viễn Đông đứng đối diện cửa, khe hở chỉ vừa đủ để cậu nhìn thấy một phần căn phòng u tối bên trong. Cậu sững người, hai chân như bị chôn trong bùn lầy.
Cái gì thế này?
Chẳng biết từ khi nào, Đàm Thanh Thảo đã về tới nơi. Con bé đứng sau lưng Chu Viễn Đông, nó mặc một cái váy trắng như váy bệnh viện, che lấp bắp tay và dài quá đầu gối. Nó đến từ lúc nào mà không hề hay biết, bước đi của Đàm Thanh Thảo nhẹ tựa lồng hồng, con bé đi lướt qua Chu Viễn Đông- vị khách kì lạ đột ngột xuất hiện trong nhà mà đẩy cửa phòng. Căn phòng duy nhất mở cửa cũng chính là phòng riêng của Đàm Thanh Thảo.
Những tấm tranh vải hoặc là bị treo lên tường, hoặc là vứt dưới đất, có tấm lành lặn, có tấm bị đâm rách thảm thương. Màu vương vãi khắp nơi, vỏ màu vứt cạnh xô nước và những chiếc cọ cũ, phần lông đã ngả màu, bết lại thành cục chẳng khác nào bãi chiến trường. Không ai có ý định dọn dẹp cũng không ai chăm lo cho căn phòng. Những bức vẽ của con bé đều hỗn loạn, con người là trung tâm của bức tranh, con người có màu đen, đen hơn bất kì chi tiết nào ngoài nền. Hoặc là ngực, hoặc là đầu, hoặc là bụng họ bị khoét rỗng, những bức tranh vải treo trên tường bằng dây thừng chẳng khác nào hàng người treo cổ tự tử ngay trong chính căn phòng của nó. Chính giữa phòng đặt bức tranh to nhất, Đàm Thanh Thảo tự vẽ bản thân nó, không có đầu nhưng dựa trên bộ đồng phục trường, cái con người đen xì trong tranh ấy cầm dao dĩa, trên đĩa là một Đàm Thanh Thảo nhỏ hơn đang mổ xẻ một phiên bản bé hơn nữa và phiên bản bé ấy lại tiếp tục hành động tương tự như một vòng xoáy thôi miên. Tiếc là, bức tranh ấy đã bị ai đó rạch nát.
Con bé có tài đến vậy sao? Chu Viễn Đông sững sờ, ma mị một cách nghệ thuật, đó là cụm từ hoa mĩ để ám chỉ tác phẩm của Đàm Thanh Thảo. Hơn cả diễn xuất, thiên phú của nó là hội hoạ, một tài năng khiến người ta phải ngỡ ngàng khi bắt gặp, nó nên trở thành một hoạ sĩ, giới giải trí không hợp với Đàm Thanh Thảo.
Nhiều khi, tác phẩm nghệ thuật phản ánh tâm lý của nghệ sĩ, giống như dù Chu Viễn Đông có kéo một bản nhạc cho sẵn, ở cậu vẫn nghe ra nét thù hận và tuyệt vọng, còn nếu để Lin chơi đàn thì sẽ thật mạnh mẽ, dứt khoát. Tất cả những bức tranh của Đàm Thanh Thảo đều nói lên một điều, con bé không hề ổn. Mẹ nó biết điều đó, bà ấy né tránh Chu Viễn Đông, né tránh người ngoài cũng bởi sợ họ phát hiện ra thứ gì đó, phát hiện ra mặt tối của ngôi nhà này.
Khi Đàm Thanh Thảo đi lướt qua, Chu Viễn Đông để ý thấy, trên tay và cả chân Đàm Thanh Thảo quấn băng trắng, mặt cũng có vết thương. Thật kì lạ khi hình ảnh Trần Phương Anh trong giấc mơ của cậu ngày một giống với Đàm Thanh Thảo trong khi con bé không hề bị nhập vai quá đà hay ám ảnh bởi vai diễn.
Chu Viễn Đông cười khổ, lắc đầu rời đi. Sau lưng, cánh cửa gỗ đã đóng lại tự bao giờ.
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro