Chap 19: Đại Úy Park...Lột Xác

SoYeon nằm trên đùi Qri cười toe toét...

"Êm quá...lúc sinh ra đến giờ chưa lần nào được nằm êm thế này"

"Thôi đi! Nặng quá...Sso định không về nhà luôn sao?"

"Về nhà cũng chỉ có một mình...buồn lắm"

"Ủa ba, mẹ, anh, chị, em của Sso đâu?"

"Sso là con một. Umma mất vì cãi lời bác sĩ. Khi đó bác sĩ bảo phải bỏ đứa bé để giữ tính mạng của người mẹ nhưng...Umma đã kiên quyết sinh Sso ra và...bà đã tắt thở ngay sau khi Sso cất tiếng khóc trào đời...Một người Dì đã kể lại cho Sso nghe...còn Appa..." SoYeon định kể tiếp nhưng cổ họng bị nghẹn buộc phải dừng lại ...mắt đỏ hoe...

"Em xin lỗi! Nếu Sso..."

"Không...Sso sẽ kể hết cho em nghe. Appa của Sso nuôi Sso khôn lớn nhưng giữa Sso và ông luôn có 1 khoảng cách...có lẽ vì cái chết của Umma. Trước đây Appa cũng từng là 1 quân nhân gương mẫu...ông đã mang quân hàm Thiếu Tướng. Lúc Sso nhập ngũ cũng là lúc ông xin rút khỏi quân đội.Hiện tại ông về quê sống chung với chim trời, cá nước và ít liên lạc với Sso. Appa vẫn còn canh cánh trong lòng về cái chết của Umma. Sso chính là thủ phạm hại chết Umma" giọt nước mắt trào ra từ khóe mắt SoYeon...lăn dài trên má.

Qri nhẹ nhàng gạt nước mắt SoYeon...

"Đừng nghĩ thế...lúc đó Sso có biết gì đâu. Có lẽ ba của Sso bị sốc nên vậy thôi. Sso không được tự trách mình nữa...nghe không? Cười lên đi mà...Đại Úy mà em quen biết luôn nở nụ cười làm người khác ấm lòng cơ mà...cười điiii..." Qri an ủi.

"Hihi...xin lỗi vì đã làm không khí trở nên mất vui. Mà này! Ba mẹ của em đâu? Hôm qua đến giờ Sso không thấy ai trong nhà hết vậy?" SoYeon thắc mắc.

"Hơjjjjj...Appa, Umma  chuyển sang sống bên Mỹ được 5 năm rồi. Do em không chịu xa quê hương nên bị bỏ rơi 1 mình nè. Em có 1 người em gái...nhưng nó cũng theo họ luôn rồi" Qri xụ mặt.

"Chúng ta đều là những người thiếu thốn tình cảm gia đình...hay là...chúng ta tự lập gia đình riêng cho mình đi" SoYeon dụi đầu vào bụng Qri.

"Yah...đang nghĩ gì đó. Xê ra coi... Tôi chưa muốn kết hôn đâu! Sso đừng tưởng bở" Qri bắt ý SoYeon.

"Âyyyy...em là người phụ nữ khó tính" SoYeon nhăn nhó.

"Em đâu nói em dễ giải...Sso đừng được nước lấn tới nha! Em mà giận là Sso đừng mơ đến việc chạm đến người em"

"Sso đâu dám làm em giận. Thôi trễ lắm rồi! Em nghỉ ngơi đi...Sso về đây! Chúc em ngủ ngon!" SoYeon ngồi dậy...với lấy áo khoác...đứng lên định bước ra cửa...

"Khoan đã" Qri gọi to.

"Hửm...còn chuyện gì nữa sao?" SoYeon quay mặt lại.

"Khuya rồi...Sso lái xe về em không yên tâm với lại
...tâm trạng Sso đang không tốt. Hãy...ở lại đây đêm nay" Qri ngượng đỏ mặt.

"Ri...nói sao?" SoYeon không tin vào tai mình.

"Không nghe thì thôi...đáng ghét. Về đi" Qri giận dỗi quay mặt sang hướng khác. Nói một lần đã ngại lắm rồi...SoYeon thật không hiểu tâm lí gì hết.

"Hihi...không về...đánh chết cũng không về" SoYeon xoay người Qri lại.

"Xí...Sso mau đi tắm rồi còn ngủ nữa. Có 2 phòng tắm...Sso tắm dưới này. Chúng ta chắc đồng side...ah hình như em mập hơn Sso thì phải...Ummm...Không sao, trong đó có đồ của em, Sso hãy mặc nó. Vậy nha!" Qri lên lầu.

SoYeon cũng vào phòng tắm...

...

Tắm xong Qri đi xuống thấy SoYeon ngồi trên ghế...vẫn mặc bồ đồ lúc nãy...

"Sao còn chưa chịu tắm" Qri nhíu mày...

"Sso...tắm...rồi..."

Qri nhìn kĩ thấy tóc SoYeon ướt...đúng là SoYeon đã tắm rồi...

"Vậy sao không thay đồ...ở dơ..." Qri cau có.

"Tại...tại...bộ đầm ngủ màu hồng trong đó...Sso chưa từng mặc đầm. Kì lắm...không hợp đâu. Em có bộ khác không?" SoYeon đứng lên khép nép...thì ra đây là lí do cô không chịu thay đồ.

"Ahhhh...đó giờ chưa mặc đầm vậy...hôm nay mặc một lần cho biết...mau vào thay bộ đồ đó cho em
...nhanhhhhhhh" Qri chống nạnh...chỉ tay về hướng phòng tắm.

"Nhưng..." SoYeon chần chừ.

"Không nhưng nhị gì hết! Mau lênnnnn!" Qri hét.

"Được rồi! Thay thì thay...huhu...tôi khổ quá mà" SoYeon vừa đi vừa than thở...

Qri bụm họng cười...cô ngồi trên Sofa chờ đợi màn hay...

5 phút sau

SoYeon ngượng ngịu bước ra...

Qri trân mắt nhìn SoYeon. Cô bị chết đứng vì trước mặt mình bây giờ đang xuất hiện là 1 thiên thần. Bộ đầm có hơi rộng nhưng chẳng ăn thua gì vì SoYeon quá hợp với bộ đầm ngủ này. Trông SoYeon rất nữ tính...không còn lạnh lùng, cool ngầu như lúc mặc quân phục nữa...

"Ri...Ri ah" SoYeon quơ quơ tay trước mặt Qri.

"..." Qri vẫn chết đứng.

"Bác sĩ Leeeee" SoYeon la lớn.

"Hả...Ờ...Sso gọi em" Qri hoàn hồn.

"Phải. Em là gì mà mặt đơ ra vậy?" SoYeon hỏi khó.

"Ahhh...không...không có. Tại em buồn ngủ thôi" Qri nói bừa.

"Vậy mau lên phòng ngủ đi...trả chỗ cho Sso"

"Mố? Ý Sso là..." Qri mặt khó hiểu.

"Đêm nay Sso sẽ ngủ ở đây. Em lên phòng đi" SoYeon chỉ tay vào Sofa. SoYeon rất dễ ngủ, nằm ở đâu cô cũng ngủ được...quân đội đã dạy SoYeon điều đó...

Qri nhìn theo ngón tay SoYeon...nhăn nhó...

"Chỗ này sao ngủ được...ê lưng lắm. Hong ấy...Sso lên phòng ngủ chung với em đi...!" Qri mắc cỡ vọt lẹ lên phòng...nhảy phắt lên giường chùm chăn kín mít...

SoYeon mừng như gặp được Bụt...hí hửng theo sau...bò nhè nhẹ lên giường...nằm im không dám cử động. SoYeon vắt tay lên trán suy nghĩ...nhớ lại chuyện lúc sáng...

Flash Back

"Đoàn kết!"

"Được rồi! Ngồi xuống đi. Xin lỗi vì còn trong thời gian nghỉ phép mà phải triệu tập cô gấp" Tae Han ngồi đối diện SoYeon.

"Trung Tướng đừng nói vậy. Quân nhân chúng ta luôn trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu mà. Hình như đang có việc gì khiến Ngài lo lắng...phải không?"

"Hổ phụ sinh hổ tử. Cô rất giống Park SoJung. Chỉ cần một cử chỉ nhỏ cũng không qua được mắt cô" Tae Han gật gật đầu.

"Ngài quá lời rồi! Tôi không dám đem bản thân so sánh với ba mình. Tôi còn thua xa ông ấy"

"Haha...không vòng vo nữa. Ta vào thẳng vấn đề. Hôm nay ta gọi cô lên đây là để nói chuyện liên quan đến Kim Tae Hee"

"Kim Tae Hee? Cô ấy thế nào? Hiện tại đang ở đâu?" SoYeon sốt sắng khi nghe tới 3 chữ Kim Tae Hee.

"Bình tĩnh nào...Vừa qua, phía chúng ta đã phá được 1 vụ buôn lậu kim cương số lượng lớn. Tae Hee là nhân vật chính trong vụ này. Mấy ngày nay cô ta gửi thư yêu cầu trả lại số kim cương nếu không...cô ta sẽ khủng bố Seoul bằng vũ khí hạt nhân"

"Chết tiệt? Quá đánggg! Cô ấy vẫn chưa chịu dừng lại sao? Tháng trước tôi vừa chạm mặt với cô ấy tại Việt Nam...hazyyyy...giờ Ngài định thế nào?" SoYeon không thể ngồi yên được nữa.

"Hơjjjjj...ta cũng đang rối. Không thể trả lại số kim cương đó, chỉ có 1 cách là phải bắt sống được cô ta giao cho phía Mỹ"

"Cô ta đang ở Hàn Quốc?"

"Đúng vậy! Hiện tại đã phong tỏa tất cả đường thoát lui của cô ta. Kim Tae Hee không thể xuất ngoại"

"Ngày mai đội Phi Ưng sẽ trở lại làm việc. Chúng tôi nhất quyết tìm ra Kim Tae Hee trong thời gian ngắn nhất...Ngài hãy tin tưởng chúng tôi. Bây giờ tôi đi thu thập tài liệu. Chào Trung Tướng! Đoàn kết!"

"Tốt lắm! Ta giao toàn quyền chỉ huy cho Đại Úy trong chiến dịch lần này! Vì sinh mạng của nhân dân Đại Hàn Dân Quốc...hãy dốc hết sức! Đoàn...Kết!"

SoYeon gật đầu rồi chạy đi...cô thu được rất nhiều tài liệu nhưng không cách nào tìm ra nơi ẩn náu của Tae Hee. SoYeon không bỏ cuộc...món nợ lần trước SoYeon nhất định phải trả.

End Flash Back

1 tiếng trôi qua mà SoYeon chưa thể chợp mắt. Qri thì vẫn đang rút trong tấm chăn...bỗng...

"Suy nghĩ gì nữa? Sao còn không ngủ?" Qri ló đầu ra.

"Hửm...Ah...chắc tại lạ chỗ. Em còn thức sao? Sso tưởng em ngủ rồi chứ"

"Em không ngủ được...lạnh lắm. Mau đắp chăn vào" Qri kéo tấm chăn đắp cho cả 2 (chung chăn rồi đấy).

SoYeon nằm im thin thít. Mắt vẫn mở trao tráo.

"Người Sso lạnh như nước đá vậy" Qri nói rồi xoay qua ôm sưởi ấm SoYeon...

SoYeon tròn mắt. Hôm qua thì có thể đổ thừa say rượu nhưng còn...hôm nay là hành động có ý thức của Qri. Tim SoYeon đập thình thịch...

"Ri..." SoYeon nghiêng đầu nhìn Qri.

"Nằm yên! Ngủ đi...không được cử động" Qri xiết chặt cái ôm, dùng 1 chân kẹp ngang đùi SoYeon...

SoYeon khẽ cười 1 cái rồi chìm vào giấc ngủ...

Ở 1 nơi khác

Da Hae cô đơn lê bước trên đường về...chợt...

"Chào cô em xinh đẹp! Wahhh...mỹ nhân...đúng là mỹ nhân" 1 tốp thanh niên chặn đường Da Hae.

"Biến đi...trước khi tôi nổi nóng" Da Hae nhếch mép khinh bỉ.

"Bốp...bốp...bốp...rất có khí chất...Lee Da Hae!" giọng một người con gái phát ra phía sau lưng Da Hae. Cô ta đang vỗ tay...

Da Hae nhìn thật kĩ và...cô nhận ra Người
Quen...

"Kim Tae Heeee! Là cô?"

"Đúng! Trí nhớ em rất tốt"

"Cô phải trả hết nợ nần cho SoYeon. Hôm nay tôi sẽ tự tay bắt cô" Da Hae rút khẩu súng ngắn trong người ra chĩa về phía Tae Hee.

*Pằngggggg* Tiếng súng vang lên...nhưng không ai bị thương vì Tae Hae đá văng khẩu súng của Da Hae...súng chỉ vô tình cướp cò.

Tất cả đàn em của Tae Hee đều rút súng chĩa vào ngay đầu Da Hae... Tae Hee giơ tay ra hiệu cho họ không được bắn.

"Bắn đi..." Da Hae chấp nhận chết.

"Haha...tôi không phải thể loại ỷ đông hiếp yếu. Tôi cũng không có ý muốn giết em. Tôi chỉ muốn em theo tôi 1 chuyến thôi" Tae Hee nói chuyện rất ngọt ngào.

"Đừng có mơ" Da Hae cứng rắn.

"Thôi thế này nhé! Chúng ta đấu tay đôi. Nếu em thua thì em phải theo tôi. Đồng ý không?"

"Đừng nói nhiều! Đánh thì đánh"

Da Hae lao tới...cô ra đòn liên tục về phía Tae Hee nhưng đều bị hóa giải. Bắn súng thì không ai qua Da Hae nhưng võ thuật thì...Da Hae rất kém.

"Em đang phủi bụi trên người tôi đó hả? Hahaha" Tae Hee cười nhạo.

"Hộc...hộc...hộc..." Da Hae thở dốc.

Đến lượt Tae Hee ra đòn và...

*Phựtttttttt* 1 đòn vào gáy Da Hae...Da Hae khụy xuống...bất tỉnh.

"Đưa cô ấy về" Tae Hee ra lệnh.

2 tên đàn em dìu Da Hae lên xe...vọt lẹ vì cảnh sát đã đến nơi. Họ nghe có tiếng súng nên nhanh chóng tìm đến nhưng...đã muộn...

Sáng hôm sau

SoYeon mở mắt...Qri vẫn còn ôm chặt SoYeon. SoYeon trở mình đối mặt với Qri. Trong lúc ngủ Qri đẹp lạ thường.

SoYeon không kiềm chế được bản thân...tay vuốt những sợi tóc dính trên mặt Qri...môi bắt đầu tiến tới...gần chạm môi Qri thì...

*Cháttttttttt* Qri vỗ mạnh vào butt SoYeon. SoYeon hốt hoảng xoay ngửa lại...

"Em...dậy từ lúc nào thế?"

Qri ngóc đầu...tay chống cằm nhìn SoYeon...

"Em dậy từ lúc nào không quan trọng...quan trọng là có người định dở trò hôn lén...Âyyyyy...xấu hổ quá" Qri chọc ghẹo.

"Sso...sao phải hôn lén chứ? Người yêu của Sso thì Sso có quyền được hôn...không hề xấu hổ" SoYeon đâu có vừa.

"Xí...mồm mép. Mau đi vệ sinh cá nhân rồi còn ăn sáng nữa"

"Hôm...nay...Sso phải đi làm. Giờ chắc sẽ về nhà thay đồ! Xin lỗi! Không dùng bữa sáng với em được" SoYeon ỉu xìu.

"Không cần về thay đồ. Lấy đồ em mà mặc"

"Mố? Em có quân phục sao?" SoYeon ngạc nhiên.

"Không...đồ sexy...Đâu cần lúc nào cũng phải mặc quân phục. Không được cãi em" Qri leo qua người SoYeon...nhảy khỏi giường.

"Yah...yahhhh...em...Hazyyyy..." SoYeon méo mặt. Cô lấy điện thoại gọi cho từng người trong đội Phi Ưng...

Vệ sinh cá nhân, ăn uống xong xuôi Qri đưa đồ cho SoYeon thay...

SoYeon bước ra...Qri lại bị đứng hình. Chiếc áo trắng có 1 hàng hoa kéo dài từ cổ đến vạt cộng với quần đen ôm sát...cực chuẩn.

"Ri ah! Sso thấy..." SoYeon ngượng ngùng.

"Đẹp...em thấy rất đẹp. Ôi! Đây là Đại Úy thật sao?"

"Chẳng lẽ ma?" SoYeon nhăn nhó.

"Hihi...mau lại đây" Qri kéo SoYeon ngồi vào bàn trang điểm...

1 lớp phấn nhẹ, 1 lớp son tươi, kẻ mắt, kẻ chân mày, tóc để mái xéo buộc cao...SoYeon không còn nhận ra chính mình.

"Đây...là Sso ak hả? Xinh vậy sao?" SoYeon tự khen mình.

"Đẹp mà không biết thể hiện. Kể từ bây giờ em sẽ giúp Sso phô trương hết sắc đẹp...ăn mặc phải nghe theo lời em đó"

"Hihi...tuân lệnh"

"Để xem...giờ phải mang gì đây?" Qri đứng trước tủ giày dép...vuốt cằm suy nghĩ.

"Wae...đánh chết Sso cũng không mang giày cao gót đâu nha!" SoYeon  sợ Qri bắt mình mang cái thứ oái oăm đó.

"Hihi...không có...Đây! Sso mang đôi này đi! " Qri đưa cho SoYeon một đôi giày bata trắng tinh.

SoYeon mang vào...rất phù hợp với bộ đồ.

"Chuẩn! Tui chăm lo cho mấy người...mấy người đừng ỷ mình đẹp rồi ra đường cua gái nha! Léng phéng đi rồi biết tay tui" Qri hăm dọa.

"Làm gì có! Sso đâu to gan đến vậy...hihi...1 mình em mà chịu không nổi. Thêm cô nữa chắc chết quá"

"Còn mơ đến 1 cô nữa hảảả?" Qri bặm môi.

"Không có...không có. Trễ rồi kìa! Sso chở em đến bệnh viện" SoYeon tìm đường rút.

"Liệu hồn đó...đi thôi đồ xấu xa" miệng thì nói vậy nhưng hành động của Qri thì trái ngược hoàn toàn. Cô câu tay, tựa đầu sát vai SoYeon. Cả 2 bước ra khỏi phòng...

"Cái áo này...?" SoYeon chỉ vào cái áo bác sĩ phai màu được treo ngay ngắn ngoài cửa.

"Ahhh...đây là chiếc áo bác sĩ đầu tiên mà em khoác lên người. Nó mang 1 lời thề rất độc. Mỗi lần nhìn nó là em có thêm động lực cứu người" Qri giải thích.

"Wahhh..."

"Đi nhanh...trễ rồi...nhây quá" Qri ghịt SoYeon đi.

SoYeon chở Qri đến bệnh viện rồi phóng xe thẳng đến doanh trại quân đội.

Vừa ra khỏi xe SoYeon liền bị mọi người chú ý...nhất là mấy anh quân nhân. SoYeon vừa đi vừa lấy tay che mặt...

"Cô ấy là ai mà được lọt vào đây thế?"

"Waooo...xinh cực kỳ"

"Ôi! Tiên nữ"

"Tôi sẽ cưa đổ cô ấy" Một Thiếu Úy cao ráo, điển trai bước lên chặn đường SoYeon (anh này là lính của SoYeon, nhỏ tuổi hơn SoYeon).

Do che mặt nên SoYeon đâm sầm vào anh Thiếu Úy...

"Này cô em! Đi đâu mà vội mà vàng...mà vấp phải đá mà quàng phải anh...hahaha"

*Hốhốhốhốhố.....* cả đám cười chọc quê SoYeon.

"Hazyyyy...các người ăn gan hùm sao? Còn cậu...thì chắc ăn gan trời rồi" SoYeon thả tay xuống.

"Giọng nói này...Ôi! Đại Úy...Đoàn kết!" anh Thiếu Úy đứng nghiêm.

"Đoàn kếtttttttt!" tất cả cùng hành lễ.

"Hôm nay...mọi người thấy tôi thế nào?"

"Rất xinh đẹpppppp" mấy anh quân nhân hô to.

"Tốt! Giờ thì...ra sân chạy 50 vòng cho tôi. Riêng cậu (chỉ vào anh Thiếu Úy) chạy 70 vòng...thực thiiii!" SoYeon ra hình phạt.

"Rõ...đoàn kếttttttt!" Tất cả xếp thành 1 hàng và...chạy phạt.

SoYeon lên phòng mình...mở cửa ra...

*cạch...*

"Úi trời! Mọi người đến sớm thế?" SoYeon muốn rớt tim khi thấy Tae Han, BoRam, EunJung, JiYeon đang ngồi trong phòng mình...

4 người kia không nói tiếng nào...chỉ chăm chú dòm SoYeon...

"Ôi! Xinh quá..." máu mê gái của JiYeon nổi lên.

"Style thật phong cách" EunJung gật gật đầu.

"Đại Úy đã lột xác. Trời sắp sập rồi" BoRam hơi mất nết.

"Cô...ăn mặc lạ lùng thế?" Tae Han nhíu mày.

"Ah...Xin lỗi! Quân phục của tôi lâu ngày không mặc nên bị ẩm mốc...tôi đem giặt hết rồi! Hôm nay cho tôi phá lệ nhé!" Mặt SoYeon hiện lên 2 chữ Nói Dối.

"Chỉ có quân phục bị ẩm mốc thôi sao?" câu hỏi hốc búa của JiYeon.

"Không...Tất cả trang phục đều bị" SoYeon bắt đầu lộ sơ hở.

"Vậy bộ đồ này từ đâu mà có?" JiYeon tiến gần đến chỗ SoYeon.

"Ah...đồ này..." SoYeon ấp úng.

"Của Bác sĩ Lee...đảm bảo 100%" JiYeon quay lại vị trí ngồi của mình.

"Sao Thượng Sĩ dám khẳng định như vậy?" Tae Han thắc mắc.

"Thưa Ngài...tôi thường xuyên tiếp xúc với bác sĩ Lee nên quen thuộc mùi hương trên người cô ấy. Lúc nãy đứng gần Đại Úy tôi đã ngửi thử và...mùi hương trên người Đại Úy không khác tí nào mùi hương trên người bác sĩ Lee" JiYeon quá tinh ranh.

"Lỡ họ xài cùngcùng hiệu nước hoa thì sao?" đến lượt BoRam đặt ra câu hỏi hốc búa.

Tất cả đổ dồn ánh mắt về phía JiYeon...

"Trung Sĩ Jeon hỏi rất hay nhưng đó là mùi hương nước hoa hiệu Thần Chết
...được sản xuất tại Pháp. Rất đắt tiền, số lượng có hạn...không dễ để sở hữu nó. Trước giờ Đại Úy chưa từng sử dụng nước hoa, đột nhiên hôm nay lại thơm nực nồng...Chưa hết! đôi giày bata hiệu Angle mà Đại Úy đang mang chính là đôi giày mà bác sĩ Lee đã mang trong ngày đầu chúng ta gặp mặt chị ấy trong bệnh viện...lúc bác sĩ Lee bước ra từ phòng phẫu thuật tôi đã để ý rất kĩ. Giá trị của đôi giày này bằng 3 tháng lương của Đại Úy cộng lại đấy. Nó thuộc loại trẻ trung, năng động nhưng...đó đâu phải gu của Đại Úy, với lại Park SoYeon trước giờ đâu xài tiền phun phí như vậy...Cộng gộp mọi thứ tôi nghĩ không thể nào có nhiều sự  trùng hợp đến vậy. Cho nên! Tôi khẳng định...Đại Úy đang sử dụng trang phục của bác sĩ Lee. Nói đúng hơn là Đại Úy đã bị bác sĩ Lee ép mặc những thứ này. Còn ai thắc mắc nữa không?" JiYeon lập luận quá chặt chẽ. SoYeon bị lật tẩy hoàn toàn.

"Giả sử tôi tin đây là trang phục của bác sĩ Lee nhưng...Cô nói bác sĩ Lee ép Đại Úy đây mặc trang phục của mình...có dẫn chứng không?" Tae Han muốn thử con rễ tương lai.

"Có thưa Ngài! Trước giờ Đại Úy Park kị nhất là việc dùng chung đồ với người khác. Sao hôm nay lại đột nhiên mặc đồ của bác sĩ Lee? Với lại có lẽ vì khó chịu mà Đại Úy đã không cài cúc áo trên cùng. Nếu mặc đúng thì cái cúc đó phải cài lại ngay ngắn. 1 điểm đáng ngờ nữa là Đại Úy không tự tin với trang phục trên người mình...vừa gặp chúng ta Đại Úy đã có biểu hiện xấu hổ, rụt rè. Không ai tự nguyện mặc đồ mà lại tỏ thái độ đó hết...chỉ có bị ép mặc mới hành động như vậy thôi" từng chi tiết nhỏ được JiYeon moi ra.

"Hay...rất hay...vỗ tay tán thưởng Thượng Sĩ nào" Tae Han bị thuyết phục hoàn toàn.

*bốp...chát...bốp...chát...* Tae Han cùng JungRam vỗ tay rần rần. SoYeon thì đang chết đứng.

"Cảm ơn Trung Tướng! Đại Úy này! Tối qua Đại Úy ngủ ở nhà bác sĩ Lee đúng không? Sáng dậy trễ nên về không kịp đành mặc đồ của chị ấy luôn đúng không? Âyyyy...trước giờ đâu biết đánh phấn, tha son...vậy mà hôm nay lại...chẹp...chẹp
...bóng loáng" JiYeon quyết tâm hạ sát SoYeon.

"Tôi...xin thua..." SoYeon gục mặt.

"Mố? Tối qua Đại Úy ngủ tại nhà bác sĩ Lee thật sao? Wahhh...vậy 2 người đã" BoRam sụp hố đen.

"Yah...đừng nghĩ bậy. Tôi không phải loại người đó. Tập trung vào chuyên môn đi" SoYeon ngồi xuống cạnh JiYeon. Ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống JiYeon.

"Đại Úy Park! Chiều nay viết báo cáo nộp cho tôi! Tôi muốn biết đầu đuôi câu chuyện trang phục xem có giống như Thượng Sĩ đây vừa nói hay không. Rõ chưa?" Hôm nay Trung Tướng của chúng ta khá lầy...=)))

"Vâng! Tôi đã rõ" SoYeon ngao ngán.

"Hạ Sĩ Lee sao còn chưa đến? Đại Úy có thông báo cho cô ấy biết không?" EunJung hỏi.

"Đúng rồi! Nhắc mới nhớ. Tôi không thể liên lạc được với Da Hae...không biết Da Hae..." SoYeon dừng lại vì có 1 anh quân nhân hớt ha hớt hải ôm laptop...tông cửa phòng...chạy vào...

"Mọi người hãy xem cái này...hộc...hộc..." anh quân nhân mở laptop lên.

Màn hình laptop là cảnh Da Hae đang bị trói, miệng dán băng keo. Cô đang ngồi trên cái ghế, không ngừng giẫy giụa.

"Đó không phải là...hạ sĩ Lee sao?" EunJung lên tiếng trước.

Tất cả đều tập trung vào màn hình...

"Ai đã làm trò này?" SoYeon nắm chặt nấm đấm.

"Hahaha...chính là tôi. Xin chào! Có ai nhớ tôi không?" Màn hình xuất hiện thêm một nhân vật...chắc mọi người thừa biết đó là ai rồi phải không?

"Là cô...cô muốn gì? Mau thả Da Hae raaaa" SoYeon nhào lên ôm trọn cái laptop.

"Park SoYeon! Mày nói thừa quá! Não của mày bị phẳng rồi hả? Mày biết tao muốn gì mà" Tae Hee rút ra khẩu súng ngắn.

"Nói đi...thời gian, địa điểm. Tôi sẽ giao trả đủ số lượng kim cương cho cô. Nếu dám làm tổn thương Da Hae...tôi thề nhất định  không tha cho cô"

"Tốt lắm! Tao sẽ cho biết  thời gian, địa điểm...mày hãy một mình mang theo kim cương đến điểm hẹn. Nếu mày dám giở trò thì
...Hạ sĩ Lee chết chắc" Tae Hee lên đạn...chĩa súng vào đầu Da Hae.

Da Hae lắc đầu liên tục. Nước mắt tuông rơi. Cô không muốn SoYeon vì cô mà gặp nguy hiểm.

"Bình tĩnh...tôi sẽ làm theo lời cô. Da Hae! Em đừng sợ. Bằng mọi cách tôi sẽ cứu em! Hãy tin tôi"

"Đừng nhiều lời...mày không thể tìm ra vị trí của tao đâu. Đường dẫn IP này đã bị vô hiệu hóa. Phát súng này là tao cảnh cáo mày đấy..."

"Đừngggggg..." SoYeon hốt hoảng.

*Pằngggg...Ưmmmm* viên đạn xước qua đùi Da Hae...máu xịt ra...

*Hahahahaha...* Tae Hee cười to rồi ngắt kết nối.

"Kim Tae Hee...Kim Tae Heeeeeee...chết tiệtttttt" SoYeon đấm mạnh xuống bàn.

"Chúng ta...nên làm gì đây?...Da Hae Unnie..." JiYeon thất thần.

"Kim Tae Hee! Cô là đồ bẩn thỉu...Da Hae rất thông minh, hoa tai em ấy đang đeo chính là 1 thiết bị định vị. Mau nhập mật mã bảo an của Dae Hae để xác định vị trí...nhanhhhhhhhh" phát hiện của SoYeon làm mọi người cảm thấy nhẹ nhõm được phần nào.

...

Da Hae đau đớn quằn quại sau khi nhận viên đạn. Đùi cô bị xước một đường sâu và dài...

Tae Hee băng lại vết thương cho Da Hae...gỡ miếng băng keo trên miệng Da Hae...

"Xin lỗi! Vì đã làm đau em" cách cư xử có hơi kì lạ của Tae Hee.

"Đừng làm trò cười trước mặt tôi...ahhhh..." Da Hae nhăn nhó.

"Đó là những lời thật lòng của tôi. Tôi yêu em ngay lần đầu gặp mặt...Da Hae ah!" Oh...my god!

"Yêu? Haha...nực cười. Yêu mà hành hạ tôi thành ra thế này sao? Thối tha, bỉ ổi" Da Hae chửi không thương tiếc.

"Tôi đã xin lỗi em còn gì. Khoảng thời gian hợp tác cùng nhau tôi đã luôn tìm cách tiếp cận em nhưng...dường như em yêu Park SoYeon...Nó có gì hay ho chứ. Nó có thèm để ý đến em đâu...tôi yêu em nhiều hơn mà" lời ngọt ngào của kẻ máu lạnh Kim Tae Hee.

"Cô đừng làm tôi mắc ói. Đại Úy tốt hơn cô gấp trăm lần...loại dơ bẩn như cô mà dám so với Đại Úy Park...không biết nhục"

"Em nói tôi thua Đại Úy của em chứ gì. Được! Hôm nay tôi sẽ cho em mở rộng tầm mắt......
Tất cả các người! Ra ngoài canh gác. Ai lảng vảng thì bắn bỏ" Tae Hee dặn dò đàn em.

"Dạ..." tất cả họ đều đi ra.

"Giờ chỉ còn 2 chúng ta. Lee Da Hae! Hôm nay em phải thuộc về tôi" Tae Hee bế Da Hae vào 1 phòng kín. Bị trói nên Da Hae không thể chống cự.

"Thả tôi ra...đê tiện...dừng lại...đừng chạm vào người tôi...Sso ơi....dừng lại có nghe không.....
Kim Tae Heeeeee...cầm thúúúúú.................
Ááááááááááááá..." tiếng la thất thanh của 1 cô gái bị cướp đi sự trong trắng. Nước mắt không ngừng rơi...Lee Da Hae đã thuộc về Kim Tae Hee!

Hành xử xong xuôi Tae Hee chỉnh sửa lại đồ ngay ngắn cho Da Hae...

"Tôi không làm em thất vọng đúng không? Em thật sự rất tuyệt"

"..." Da Hae ngồi thu mình trong một góc giường...thơ thẩn. Đau đớn về thể xác và tinh thần làm cô chỉ muốn chết quách đi cho xong.

"Em hãy nghỉ ngơi nhé! Tôi chuẩn bị đón tiếp Park SoYeon. Hôm nay nó sẽ phải bỏ mạng tại đây" Tae Hee cài lại cúc áo của mình...ra khỏi phòng...đóng cửa...dặn dò đàn em canh chừng cẩn thận.

Da Hae tay chân đều bị trói cộng thêm phần đau từ vết thương, đau khi bị chiếm đoạt thân xác...lúc này cô không đủ sức để thoát khỏi nơi đây.

...

"Đã xác định được vị trí...nơi đó là bãi ô tô cũ...cách đây khoảng 20km về hướng Bắc..." JiYeon cũng khá rành về đường lối.

"Tốt lắm! 12 giờ trưa nay chúng ta sẽ giải cứu Da Hae. Không cần nhiều người. Chỉ 4 chúng ta là đủ. Kế hoạch giải cứu mang tên...Stalinton (tức bằng mọi giá phải cứu được con tin...nếu kháng cự có quyền giết chết) Tất cả hãy chuẩn bị đi...không được mặc quân phục, hãy mặc đồ thường" SoYeon triển khai mọi thứ.

"Khoan đã...tất cả phải nhớ điều này. Tae Hee, HwaYoung là tội phạm thuộc phía Hoa Kì. Không được giết chết 2 người đó
...nếu họ chết chúng ta sẽ gặp nhiều rắc rối! Rõ chưa!" Tae Han căn dặn.

"Rõ...." Ram, Jung, Ji đồng thanh rồi chạy đi chuẩn bị.

SoYeon ngồi xuống...thở dài...

"Cô không cần chuẩn bị sao?" Tae Han hỏi.

"Có gì phải chuẩn bị chứ. Một khẩu súng...vài cái băng đạn, 2 dao găm...thế là xong"

"Một áo chống đạn nữa" Tae Han nhắc nhở.

"Ahhhh...tôi quên mất"

"Có chắc là cứu được Hạ Sĩ Lee không? Tae Hee rất gian manh"

"Tôi sẽ cố gắng hết sức. Ngài hãy yên tâm. Bằng mọi giá...tôi phải bắt sống Kim Tae Hee" ánh mắt của SoYeon hiện lên một ngọn lửa của sự giận dữ.

Tae Han đứng lên...bước qua vỗ vai SoYeon...

"Tôi tin Đại Úy! Hãy dốc hết sức...đừng để bị thương. Sắp tới đoàn đại biểu Triều Tiên sẽ đến dự Hội Nghị Hòa Bình với phía chúng ta. Còn nhiều việc phải làm và...tôi cần sự giúp đỡ của Đại Úy... Nên! Hãy bảo trọng" Tae Han rất trọng dụng SoYeon.

"Cảm ơn Ngài đã tin tưởng. Tôi sẽ không phụ lòng Ngài...Đoàn kết!" SoYeon hành lễ.

"Tốt lắm! Giờ hãy mau
chuẩn bị xuất phát...hơn 10h00 rồi"

"Rõ..."

Tae Han ra ngoài...SoYeon chuẩn bị những thứ cần thiết. Cô rút sim điện thoại ra quăng vào  ngăn tủ. SoYeon không cần thay đồ, chỉ đổi chiếc áo ngực và mặc thêm một áo khoác đen...

Kiểm tra súng kĩ càng lần cuối rồi cất kĩ trong áo.
SoYeon xuống nhà xe...Ram, Jung, Ji cũng chuẩn bị xong...

"Chúng ta chia ra 2 xe. Thượng Sĩ chung xe với tôi. 2 người đi chung xe...xuất phát" SoYeon chỉ đạo.

"Rõõõ!"

Tất cả theo lệnh...lên xe...xuất phát...

"Sso Unnie..." JiYeon khẽ gọi khi thấy SoYeon im lặng nãy giờ.

"Cô còn gọi tôi là Unnie sao? Xong vụ xem tôi sẽ xử cô thế nào" SoYeon vừa lái xe vừa hăm dọa.

"Chuyện lúc nãy...em chỉ nói sự thật thui mà...huhu" JiYeon mếu máo.

"Cô không lên tiếng ai bảo cô câm...cô muốn thể thể hiện trước mặt ba vợ của mình chứ gì? Tội của cô không thể tha thứ"

"Thui mà Sso Unnie...em sẽ bù đắp sau. Mà tối qua Unnie ngủ ở nhà bác sĩ Lee thật hả? 2 người không vượt rào đấy chứ?"
JiYeon lại tò mò.

"Park JiYeonnnnnnn!" SoYeon nổi điên.

"Dạ xin lỗi! Em quá lời rồi. Unnie tức giận mất hết vẻ xinh đẹp...hihi..."

"Bộ hôm nay...tôi đẹp thật hả?" vãi SoYeon...

"Đúng...cực kỳ xinh đẹp. Em nhìn mà phát thèm luôn ak" máu mê gái lại trỗi dậy.

"Yahhh...cô là thể loại gì vậy? Háo sắc vừa thôi"

"Ai bảo Unnie...Xinh đẹp quá làm gì...hihi..."

"Nịnh nọt...nhưng...thù kia tôi đã khắc ghi trong lòng...đừng tưởng nói ngọt mấy câu là tôi sẽ bỏ qua nhá!"

"Dạ...em hiểu rõ Unnie mà" JiYeon ỉu xìu.

SoYeon cười thầm trong bụng...

'Lee Qri! Cảm ơn em lột xác giúp Sso...Sso sẽ mau chóng giải quyết mớ phiền phức này để còn về ăn tối với em xem như đền đáp công sức của em đã bỏ ra
...hãy đợi Sso' SoYeon Pov's

" 18h30' Park SoYeon một mình đem hàng đến bãi đất hoang ở ngoại ô Seoul. Tao chờ mày ở đấy. Dám dở trò thì hậu quả khó lường" JiYeon đọc lại tin nhắn của Tae Hee. Tae Hee gửi tin nhắn bằng điện thoại của Da Hae.

"Không cần đến 18h30'...bây giờ tôi sẽ đến tìm cô. Nợ nần...chúng ta hãy giải quyết 1 lần cho xong" SoYeon ấn mạnh chân ga.
Chiếc xe lao với tốc độ tối đa.

12h00 tại bãi xe cũ...

...

End Chap






★Rickli★

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro