Chương 30~33
CON ĐÃ TRƯỞNG THÀNH VÀ MẠNH MẼ LÊN RỒI, NHƯNG BỐ VẪN MÃI LÀ BỐ
~30~
Lăng Mông vừa cao giọng, bầu không khí bỗng căng như dây đàn.
Ai chơi Tinh Hà đều biết Mang Thần là streamer có thể dùng Dị Nhân đến xuất quỷ nhập thần. Người trước giờ không thường xuyên xem livestream chơi game cũng dư sức biết được chuyện này chỉ sau mấy phút tìm hiểu trên mạng. Guava lấy cứng chọi cứng, lựa chọn cùng một thế lực với Mang Thần, rốt cuộc là do bản thân cậu ta cũng am hiểu cách dùng Dị Nhân, hay vì tự tin đến mức có thể dùng chính sở trường của đối thủ để đánh bại đối thủ?
Giai đoạn phát triển ban đầu của Dị Nhân vừa lâu vừa chán, bình thường bình luận viên sẽ nhân cơ hội này để giới thiệu thông tin về tuyển thủ hai bên. Thế nhưng bây giờ, Lăng Mông lại không có gì để nói.
- Hai tuyển thủ hôm nay chẳng có gì để giới thiệu hết. - Lăng Mông nói với giọng vô cùng bất đắc dĩ. - Mang Thần của mấy người thì ai cũng quen thuộc quá rồi, còn thông tin về Guava lại quá ít ỏi. Tui với anh bạn này từng giao chiến một lần, kết quả là tui bị hành cho thê thảm. Tính cả trận của tui thì Guava có tổng cộng năm mươi bảy trận thắng, mà tài khoản phụ của anh bạn này cũng chỉ có tổng cộng năm mươi bảy trận chiến đấu. Năm mươi bảy trận đấu, xác suất gặp được dân gà mờ là bao nhiêu tui nghĩ mình không cần phải nói đâu nhỉ, huống hồ tui tự thấy bản thân cũng không đến nỗi gà.
[Đương nhiên rồi, ông là gà thế quái nào được, ông là bố Chanh!]
[Bố Chanh mà gà thì ngộ chỉ có thể là quả trứng gà!]
[Bố Chanh đang xếp hạng 250, người có thể "đút hành" liên tục cho bố thì tài khoản chính rất có khả năng nằm trong top 10, thậm chí là top 5.]
- Tuy nói bình luận viên phải trung lập, không được bất công nhưng bây giờ tui phải giải thích trước. Thứ nhất, trận này chúng ta chỉ nhìn được từ góc độ của Mang Thần, không thấy được bên đối thủ phát triển đến đâu, nên cũng chỉ có thể phân tích cục diện trận đấu từ góc độ của anh ấy. Chỉ bởi lý do này thôi tui đã không thể trung lập được rồi. Thứ hai, tui không phải bình luận viên chuyên nghiệp gì hết, lát nữa có thiên vị một chút cũng mong mọi người bỏ qua cho.
[Sao lại không nói lý do quan trọng hơn? Quan hệ♂riêng tư của ông với Mang Thần không phải nguyên nhân chủ yếu khiến ông thiên vị sao?]
[Ông nói luôn là mình muốn thiên vị Mang Thần đi cho rồi, bọn tui hiểu hết mà.]
[Có hai loại bình luận viên, bình luận viên chuyên nghiệp và bình luận viên kiêm người nhà của tuyển thủ. Loại thứ hai có quyền thiên vị, bọn tui ủng hộ ông!]
- Địa hình căn cứ của Mang Thần cũng được đấy, có một dãy núi làm tường thành che chắn tự nhiên, cửa vào duy nhất là một sườn dốc, có thể nói đây là địa hình dễ thủ khó công. Chỉ cần bảo vệ sườn dốc này thật kỹ thì các loại bộ binh của Guava rất khó tấn công vào.
- Bây giờ Mang Thần đã xây xong kho chứa quặng, đồng thời phái Mắt Trinh Sát đi do thám. Không thể nhấp vào Mắt Trinh Sát của Dị Nhân nên cũng không thể tấn công bọn chúng, đây là lợi thế trời ban của Dị Nhân trong giai đoạn phát triển ban đầu.
- Ồ, đối thủ cũng đang cử Mắt Trinh Sát đi do thám, hai Mắt Trinh Sát gặp nhau ở giữa bản đồ. Chúc mừng hai đứa, hai đứa có thể kết thành vợ chồng.
Màn hình lướt qua hàng loạt các chuỗi "ha ha ha ha ha". Thực ra Lăng Mông cũng đang nhân cơ hội này để xoa dịu tâm trạng căng thẳng của mình một chút.
- Đã phát hiện đối thủ nằm ở hướng mười một giờ của Mang Thần. Hai bên cách nhau khá xa, có thể phát triển thoải mái.
- Thời gian phát triển của Dị Nhân lâu thật đấy. Chẳng bù cho Đế Quốc, có thể tha hồ quấy rầy đối thủ ngay từ đầu trận. Bởi vậy nên tui mới thích chơi Đế Quốc đó.
Nhưng sức mạnh sau này của Dị Nhân cũng khá đáng sợ, tui khuyên mọi người khi chơi chế độ Tam Quốc, Liên Bang với Đế Quốc phải áp đảo không cho Dị Nhân phát triển ngay từ giai đoạn đầu của trận đấu, chứ không thì sau này bị một đánh hai cũng là đáng đời.
[Chuẩn, nhất là giai đoạn đầu không thể để Dị Nhân khai thác quá nhiều quặng.]
[Đặc biệt là không thể động vào mỏ quặng của Dị Nhân mới đúng.]
Thiện Trúc vẫn chung tình với mấy loại lính cấp thấp của Dị Nhân. Lần này, anh không chế tạo Người Thằn Lằn số lượng lớn nữa mà chọn loại có kích cỡ nhỏ nhất, cử động linh hoạt nhất: Người Bọ Chét. Loại lính có kinh phí chế tạo thấp này là ác mộng của các loại vũ khí cần ngắm bắn vì chúng quá nhỏ, gần như không thể ngắm trúng.
Nhờ có Mắt Trinh Sát mà cuối cùng khán giả cũng nhìn thấy được một góc căn cứ bên Guava. Cậu ta vẫn thản nhiên xây dựng cơ sở hạ tầng, chưa thấy chế tạo lính, xem ra đang định tích trữ đầy tài nguyên để đợi các loại binh chủng cao cấp hơn.
- Mang Thần ra quân rồi! Trận này Mang Thần ra quân tương đối sớm, không giống với tác phong bình thường của anh ấy cho lắm!
- Quân Bọ Chét của Mang Thần chia làm ba nhánh, một nhánh đánh lén mỏ quặng, một nhánh quấy rầy căn cứ, nhánh còn lại tiến thẳng tới trạm phát điện của Guava! Đây là thao tác ba đường vô cùng đặc sắc, vô cùng thách thức tốc độ tay và phản ứng của người chơi vì phải đồng thời để ý đến cả ba đường. Nếu trình độ không đủ, có khi đến một đường cũng không gánh nổi.
Guava bố trí quân phòng thủ với tốc độ cực nhanh. Đây rõ ràng là một game thủ dày dạn kinh nghiệm, chứ mới đấu năm mươi bảy trận thì không thể làm được đến thế này.
- Quân tiên phong của Mang Thần bị tiêu diệt hoàn toàn, nhưng anh ấy cũng đã phá nát trạm phát điện của Guava, lần này Mang Thần coi như lãi được một ít. Bây giờ anh ấy đang chế tạo thêm lính, Guava cũng không chịu yếu thế, nâng cấp Mắt Trinh Sát, Mắt Trinh Sát bị bắn tan tành! Tài nguyên của cả hai bên đều bị tổn thất rất nhiều, đây quả là một khởi đầu mà đôi bên cùng có hại.
Lăng Mông nhấp một ngụm nước rồi tiếp tục phân tích: "Mới bắt đầu mà cả hai đã nồng nặc mùi thuốc súng. Xem ra muốn bọn họ phát triển một cách bình an vô sự là chuyện không thể nào."
Quả nhiên, đúng như lời Lăng Mông nói, hai người tiếp tục triển khai thế trận anh tấn công tôi phòng thủ, không phải anh bắn pháo đài của tôi thì là tôi tấn công doanh trại của anh. Cục diện lúc này vô cùng giằng co.
Trận đấu diễn ra được hai mươi phút, cuối cùng loại lính chiến đấu chủ chốt của Guava cũng lên sàn.
- Là Rồng Bay! Xem ra Guava muốn tập trung chiến đấu trên không. Nếu cân nhắc đến địa hình căn cứ của Mang Thần thì quyết định này của Guava quả là tương đối chuẩn xác.
Nhóm Rồng Bay đầu tiên của Guava đã bay đến, Người Bọ Chét của Thiện Trúc không thể tấn công vật thể trên không, nhờ có tháp đại bác gần đó mới chống đỡ được đợt tấn công này, có vẻ bị tổn thất khá nghiêm trọng.
Lúc nhóm Rồng Bay thứ hai bay đến, Thiện Trúc đã thủ sẵn binh đoàn Ong Đốt, chặn đứng Rồng Bay ngoài khu căn cứ của mình. Hai loại không quân giao chiến vô cùng kịch liệt, đây thuần túy là so đấu về thao tác và tốc độ tay.
- Kỹ thuật thả diều* của Mang Thần vẫn linh hoạt như mọi lần, phát huy rất tốt khả năng di chuyển nhanh của binh đoàn Ong Đốt. Hơn nữa ưu thế lớn nhất của đội quân Ong Đốt là khả năng bay lùi, vừa bay vừa bắn ra vòi chích, có thể nói là cực kỳ khó xử lý.
*Kỹ thuật thả diều (kite/kiting/hit and run): vừa đánh vừa chạy để giữ khoảng cách với đối thủ, vừa gây ra sát thương vừa giảm bớt được động tác thừa.
- Lại nhìn qua bên Guava nào. Không ngờ quân của Guava lại tránh thoát, đúng là không thể tin được! Do đặc điểm ngoại hình nên Rồng Bay di chuyển khá chậm, nhưng sức phòng ngự lại cực kỳ cao, đòn tấn công yếu xìu thế này không trốn đi cũng chẳng sao cả, chút xíu thương tổn đó có là gì. Nhưng Guava vẫn tránh thoát thành công, điều này đúng là khó bề tưởng tượng!
Trận đấu đã trôi qua nửa tiếng, cả hai bên không ngừng tấn công nhỏ lẻ, thế nhưng chưa ai tiến hành tấn công với quy mô lớn.
- Mọi người đừng quá nôn nóng, bình thường cao thủ quyết đấu toàn là ba mươi phút đầu không có động tĩnh gì. Đợi đến phút thứ ba mươi mốt thì... Ủa, đấu xong rồi hả?
Lăng Mông đột nhiên tăng tốc độ nói:
- Mang Thần đã nhấp vào ô cuối trên bảng kỹ năng, anh ấy bắt đầu cho chế tạo Kiến Chúa! Phải mất tám phút Kiến Chúa mới rời tổ, ai có thể tạo ra Kiến Chúa trước thì rất có khả năng sẽ là người quyết định thắng bại của trận đấu này!
Chỉ nghe "đùng" một cái, hình ảnh rung lắc mấy hồi, Lăng Mông và tất cả người xem livestream đều há hốc miệng kinh ngạc.
- Guava ném bom nguyên tử vào tổ Kiến Chúa của Mang Thần? Độ chính xác cực kỳ vi diệu, làm tui nhớ đến lần Mang Thần thả bom xuống trụ chính của tôi trong trận đấu mà bọn tui đã cá cược.
- Rõ ràng bây giờ Mang Thần đã rơi vào tình thế bất lợi. Anh ấy sẽ tiêu tốn mười lăm phút để tạo lại tổ Kiến Chúa một lần nữa hay sẽ chọn phương án nào khác đây?... Anh ấy muốn làm gì? Ôi thần linh ơi!
Chỉ thấy Thiện Trúc nhấp vào mấy điểm trên địa phận của đối thủ, tính toán điểm trọng tâm rồi ném một quả bom nguyên tử đáp lễ, hệ thống lập tức thông báo tổ Kiến Chúa của địch đã bị phá hủy.
- Hay cho chiêu ăn miếng trả miếng! - Lăng Mông hưng phấn gào lên. - Giờ thì chúng ta đã biết hai người họ xác định vị trí của nhau như thế nào rồi thưa quý vị! Lúc dò đường ở giai đoạn đầu của trận đấu, họ đã ghi nhớ kỹ tọa độ của các công trình bên đối thủ. Mà diện tích tổ Kiến Chúa chiếm đến mười sáu đơn vị bản đồ, chỉ vài chỗ có đất đủ rộng mới có khả năng xây dựng được. Tiếp tục phân tích như thế sẽ đoán được đối thủ quyết định chọn xây nó ở tọa độ nào. Xem ra hai người họ không chỉ đơn giản là dựa vào may mắn!
- Hiện tại hai bên đã về lại thế cân bằng. Họ sẽ án binh bất động hay tiếp tục phát triển căn cứ đây?
- Mang Thần xuất binh! Xem ra anh ấy muốn bỏ qua vũ khí tối cao của Dị Nhân, tận dụng lực lượng quân đội hiện có để đánh nhanh thắng nhanh!
- Quân đoàn Rồng Bay của Guava đã xuất hiện. Hai bên không đụng mặt nhau giữa bản đồ, né tránh nhau một cách vô cùng ăn ý, cùng tiến thẳng đến căn cứ của đối phương!
Trên màn hình, quân đoàn của Mang Thần và Guava đều tự nâng cao đội hình, san bằng công trình của đối thủ trên đường tiến công. Hai người gần như đánh tới căn cứ của đối phương cùng một lúc.
Trận đấu dần trở nên gay cấn, căn cứ của hai bên đồng thời bị công kích, không ai quay trở về phòng thủ, hai người đều đang đánh cược vào chiến thắng.
- Hiện tại cả hai đã hoàn toàn từ bỏ việc phòng thủ, đồng thời tấn công căn cứ của đối phương! Ai đánh cho cột máu của trụ chính bên đối phương về 0 trước, người đó sẽ giành chiến thắng chung cuộc! Cái kiểu đập nhau mày sống tao chết đơn giản thô bạo thế này đúng là hiếm thấy!
Lăng Mông nôn nóng, hơi rướn người lên khỏi ghế như muốn nhìn rõ tình hình hiện tại:
- Bây giờ thanh máu của hai bên gần như xấp xỉ nhau, khoảng chừng 75%, xuống 70% rồi, 65%...
- Máu của Mang Thần hơi nhỉnh hơn một chút. Tuy Người Bọ Chét và đội quân Ong Đốt của anh ấy là loại lính cấp thấp nhưng có số lượng cực kỳ nhiều bù lại, hơn nữa tốc độ tấn công cũng vô cùng nhanh! Đặc biệt là khi được Mang Thần nâng cấp, tốc độ đánh của chúng có thể nhanh gấp 2,5 lần tốc độ đánh của Rồng Bay, lấy thời gian bù cho sức tấn công!
- Quân đoàn Rồng Bay của Guava có sức tấn công và phòng thủ vô cùng cân đối, hơn nữa còn được hỗ trợ thêm thuộc tính lửa! Lửa sẽ làm tăng mức độ mất máu liên tục cho công trình của đối thủ. Rốt cuộc bên nào sẽ đánh nhanh hơn? Bây giờ rất khó kết luận!... Mang Thần hiện đang dẫn trước, máu của đối thủ đã dưới mức 50%, bên anh ấy thì khoảng 55%, rõ ràng DPS* của Mang Thần đang nhỉnh hơn một chút!
*DPS (Damage Per Second): chỉ số sát thương trong một giây, DPS của ai cao hơn thì trong cùng một khoảng thời gian sẽ tạo được nhiều thương tổn hơn cho bên đối thủ.
- Khoan đã! - Mông của Lăng Mông đã nhấc hẳn khỏi ghế. - Guava khởi động kỹ năng đặc thù của Rồng Bay: Ngưng đọng thời không! Rất rõ ràng, tốc độ đánh của bên Mang Thần đang bị chậm lại do ảnh hưởng của kỹ năng này! Ngưng đọng thời không sẽ làm giảm 75% tốc độ tấn công của đối thủ trong ba giây. Trong thời điểm mấu chốt như thế này, chỉ sợ một giây cũng đủ để lật ngược thế cờ!
Lăng Mông có hơi gắt gỏng:
- Vì chúng ta không nhìn thấy được bảng kỹ năng và thời gian CD* của chiêu thức bên đối thủ nên không biết trong tay Guava còn bao nhiêu quân bài chưa lật. Người xem hay bình luận viên cũng chẳng khác gì tuyển thủ, chỉ đành dựa vào phán đoán! Guava đã dùng Ngưng đọng thời không rồi thì không thể dùng Nghịch chuyển thời không được nữa, nếu không máu của trụ chính tăng lên thì lại càng phiền phức! Nhưng chỉ bằng chiêu thức vừa rồi cũng đủ để Mang Thần rơi xuống thế hạ phong!
*CD (là viết tắt của cooldown): làm lạnh, mọi kỹ năng sau khi được sử dụng đều phải trải qua CD, người chơi sẽ không được dùng kỹ năng đó trước khi thời gian CD kết thúc.
- Khoan khoan khoan!!! - Lăng Mông kích động gào thét. Mang Thần khởi động Laser tổ ong! Anh ấy muốn làm gì? Quá xa! Khoảng cách quá xa! Xa như vậy rất khó nhắm trúng mục tiêu!
- Trúng! Anh ấy bắn trúng rồi! Trọn vẹn tám giây, tất cả đều trúng mục tiêu, không hề lệch một chút nào! Màn vừa rồi đủ để lọt vào mười khoảnh khắc đặc sắc nhất năm của toàn Tinh Hà! Không hổ là máy tính di động, ngắm bắn quá chuẩn!
Thanh máu của hai bên đồng thời hạ xuống còn 10%, tín hiệu cảnh báo màu đỏ không ngừng chớp nháy khiến mọi người vô cùng hồi hộp, Lăng Mông chỉ hận không thể tự mình xuất quân ra trận.
- 5% cuối cùng! Guava còn có thể Ngưng đọng thời không không? Không thể! Cậu ta đã không thể ra tuyệt chiêu được nữa!
- Mang Thần nâng cấp tốc độ! Đến lúc này mà anh ấy còn để lại một buff tăng tốc độ đánh! Mang Thần lại lật ngược thế cờ một lần nữa, rốt cuộc ai sẽ là người giành chiến thắng trong trận Dị Nhân vs Dị Nhân này đây?
Tay Lăng Mông siết chặt thành hai quả đấm, mắt nhìn chằm chằm vào thanh máu của trụ chính bên Guava, tim như muốn vọt ra khỏi cổ họng: "Liệu Mang Thần có thể chấm dứt chiến tích năm mươi bảy trận thắng liên tiếp của Guava hay không chính là dựa vào thời khắc này! Chỉ cần duy trì ưu thế hiện có, chiến thắng của Mang Thần đã ở ngay trong tầm với! Guava có lật ngược thế cờ được không? Chỉ sợ là không!"
Đếm ngược năm giây, cậu rống lên: "Còn mấy % máu cuối cùng, 3%! 2%! 1%! Mang Thần đã phá hủy trụ chính của đối thủ trước, thành công chấm dứt chiến tích năm mươi bảy trận thắng liên tiếp của Guava! Trụ chính của Guava nổ tung rồi! Mang Thần giành chiến thắng!"
Lăng Mông kích động tháo tai nghe quăng lên bàn, chồm lên ôm lấy màn hình máy tính rồi hôn "chụt" một cái.
- Trên cả tuyệt vời!
~31~
[Hệ thống] Sau một trận chiến gian khổ kịch liệt, phản quân Dị Nhân đã giành chiến thắng chung cuộc!
[Phản quân Dị Nhân] Mangosteen: GG.
[Viện binh Dị Nhân] Guava: GG.
Bên này, Lăng Mông đã đeo tai nghe lên, trái tim đang đập dữ dội vẫn chưa khôi phục lại nhịp đập bình thường, thấy hai người nói lời kết trận hời hợt chẳng đâu vào đâu như thế đương nhiên sẽ thấy bất mãn.
- Gì mà GG vậy mấy ba? Lúc này đáng lẽ ra phải nói "Con đã trưởng thành và mạnh mẽ hơn rồi, nhưng bố vẫn mãi là bố" chứ.
[Dù đang làm bình luận viên nhưng bố Chanh vẫn cứ là bố Chanh.]
[Câu này chỉ có thể đợi cậu với Mang Thần hợp thể rồi nói thôi.]
[Bố Chanh bình luận siêu cuồng nhiệt! Mấy giây cuối cùng tôi còn nhảy cẫng cả lên!]
[Lúc hết trận, bố Chanh kích động hôn màn hình làm em không nhịn được cũng phải hung hăng hôn mèo nhà mình một cái he he, bây giờ miệng em toàn là lông mèo đây này.]
[Ai bảo đằng ấy hôn mèo làm gì, phải hôn màn hình chứ. Thế chẳng phải sẽ giống như đang gián tiếp hôn bố Chanh sao?]
[Đằng ấy bị n-g-u đúng không, bố Chanh nhà người ta có hôn màn hình đâu, rõ ràng là đang hôn Mang Thần đó chứ. Nếu bố Chanh mà có ở đó, tôi dám cá nụ hôn này sẽ hôn lên mặt Mang Thần luôn.]
Trước các bình luận suy diễn quá đáng chạy ngang màn hình, Lăng Mông đã bật chế độ ngó lơ từ lâu. Cậu hét khàn cả giọng, nốc một hơi cạn luôn nửa lít nước.
Sau khi có thống kê kết quả trận đấu, hai tuyển thủ trở lại phòng riêng. Thiện Trúc đang định khiêm tốn nói mấy câu như "cảm ơn đã nhường" thì màn hình đã nhảy ra một dòng chữ:
[Phòng] Guava: Anh muốn đánh chuyên nghiệp không?
[Phòng] Mangosteen: Xin lỗi, tạm thời chưa nghĩ đến chuyện này.
[Phòng] Guava: Ờ.
[Hệ thống] Guava đã rời khỏi phòng.
Nhìn chung thì trong cả trận đấu vừa rồi, hai người chiến đấu kịch liệt, thế cục giằng co, cao trào liên tiếp nổ ra, kết quả làm chấn động lòng người, cuối cùng lại kết thúc chóng vánh hơn cả tưởng tượng. Guava bí ẩn vẫn ít lời lạnh lùng như cũ, chỉ lưu lại cho khán giả một bóng lưng tuy bại nhưng vinh.
Lăng Mông rùng mình một cái, thì ra Guava là tuyển thủ chuyên nghiệp thật, không ngờ Thiện Trúc lại đánh thắng cả dân chuyên. Dù không phải người trực tiếp chiến đấu nhưng Lăng Mông vẫn cảm thấy mình có thể ra ngoài chém gió cả năm.
- Cả nhà xem xong một trận đấu kịch liệt như vậy hẳn đã mệt mỏi rồi đúng không? Vậy hôm nay nghỉ sớm chút nha, tôi cũng tắt livestream đây, chào cả nhà.
Nói xong, Lăng Mông đóng cửa sổ livestream ngay và luôn, để lại một đám cư dân mạng vẫn chưa cảm thấy thỏa mãn ngồi trơ mắt trước màn hình tối đen.
[Ai bảo bọn này mệt? Bọn này còn dư sức xem thêm ba trăm hiệp nữa nhá.]
[Tôi còn tưởng Mang Thần thắng trận, ít ra bố Chanh cũng phải hát một bài chứ.]
[Streamer? Hề lố ô? Streamer ơi que a dú nao?]
~32~
Thiện Trúc đang giải đáp một số thắc mắc về trận đấu tối nay cho vài người xem thì cửa phòng bị ai đó lặng lẽ đẩy ra, một cái đầu nho nhỏ thò vào nhìn ngó xung quanh.
Thiện Trúc: ?
Lăng Mông im lặng chỉ vào máy tính, Thiện Trúc hiểu ý: "Tối nay tạm thời đến đây thôi, nếu ngày mai có thời gian tôi sẽ phục bàn* một lần."
*Xem lại trận đấu và bình luận.
[Zì dị ba? Bố Chanh vừa tắt máy, Mang Thần cũng tắt luôn hả? Hai người thông đồng đánh bài chuồn với nhau đúng không?]
[Bố Chanh với Mang Thần không livestream, tui phải trải qua đêm nay thế nào đây???]
[Dù cách màn hình nhưng tui vẫn ngửi được mùi vị mờ ám.]
- Tôi tắt đây, chúc mọi người ngủ ngon.
Thiện Trúc tắt cửa sổ livestream rồi ngẩng đầu hỏi Lăng Mông: "Sao em lại qua đây?"
Thực ra do máu nóng bốc lên đầu nên Lăng Mông mới muốn đến xem thử: "Không có gì, muốn trực tiếp nói lời chúc mừng với anh thôi mà."
- Chỉ là một trận đấu giao hữu thôi, mọi người cứ làm như trận chung kết cúp thế giới không bằng.
- Thì cũng tại hai người đạt tới trình độ của trận chung kết cúp thế giới đấy.
Lăng Mông kéo ghế ngồi xuống gần bàn máy tính. Đây là lần đầu cậu đến phòng Thiện Trúc, bàn phím và chuột của đối phương đều được mua theo kiểu của dân thi đấu chuyên nghiệp.
- Nhắc mới nhớ, anh vẫn chưa xem phần bình luận của em. Mọi người đều đang nói cái gì mà... nụ hôn của bố Chanh? Là cái gì vậy?
- Chẳng là cái gì hết! - Lăng Mông vội vàng giải thích. - Không có gì đáng xem cả, xem làm gì, không thú vị như trận của anh đâu.
Thiện Trúc cũng không vội, trận đấu tối nay bảo đảm sẽ có người thu lại. Chắc bây giờ còn đang nén lại rồi mới đăng lên mạng sau, muộn nhất là ngày mai có thể xem được.
Lăng Mông hỏi: "Sao anh không chơi chuyên nghiệp?"
- Chơi chuyên nghiệp vất vả lắm, ngày nào cũng phải tập luyện mười mấy tiếng đồng hồ. Anh chỉ chơi vì sở thích thôi... Em muốn anh chơi chuyên nghiệp à?
- Cũng không phải, chỉ là cứ thấy tiếc tiếc. Anh chơi nghiệp dư vẫn thắng được người ngày nào cũng phải tập luyện mười mấy tiếng đấy thôi.
- Chỉ một trận đấu thôi, không chứng minh được gì cả. Tuyển thủ chuyên nghiệp cũng có khi thất thủ, người chơi bình thường cũng có lúc phát huy hơn người.
Lăng Mông gật gật đầu, tỏ vẻ đồng tình với lời Thiện Trúc nói.
Thấy Lăng Mông như vậy, Thiện Trúc bỗng nảy ra một ý:
- Thực ra anh không chơi chuyên nghiệp được.
Đôi mắt anh cụp xuống, nhìn như có vài phần mất mát.
Không muốn chơi và không chơi được là hai trạng thái tâm lý hoàn toàn khác nhau, Lăng Mông vội vàng truy hỏi: "Sao lại thế?"
- Anh bị viêm gân tay mãn tính, cầm chuột lâu sẽ đau tay. - Thiện Trúc giơ bàn tay phải đang khép hờ lên. - Trận vừa rồi đánh dữ dội quá, bây giờ tay cứng ngắc không nhúc nhích được luôn rồi này.
Lăng Mông vừa nghe đã thấy lo lo: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
- Cũng chẳng phải chuyện gì to tát đâu, đợi lát nữa nó lại bình thường ngay ấy mà.
- Không có cách trị liệu nào sao?
- Chỉ có thể dùng vật lý trị liệu, xoa bóp một chút sẽ mau đỡ hơn. - Thiện Trúc nói tỉnh bơ.
Xoa bóp chứ gì, quá đơn giản. Lăng Mông xung phong nhận việc, nắm lấy tay phải của Thiện Trúc:
- Tui giúp anh... Chỗ này đúng không? - Cậu dùng những chỗ bình thường chơi xong sẽ không thoải mái của mình làm tham chiếu, những người thường xuyên cầm chuột sẽ hay thấy nhức mỏi ở vị trí này.
- Hơi nhích ra bên ngoài một chút, dùng ngón cái xoa ngược chiều kim đồng hồ. Đúng rồi, chính là như vậy.
Lăng Mông nghe lời làm theo thì thấy Thiện Trúc khẽ nhíu mày.
- Đau lắm hả? Cố gắng chịu đau một chút.
- Lúc xoa bóp sẽ thấy đau, quen rồi thì đỡ hơn.
- Anh nói viêm gân gì gì đó chính là hội chứng chuột máy tính* người ta hay nói đúng không? - Lăng Mông cúi đầu ra sức xoa bóp. - Đôi lúc chơi nhiều tui cũng bị như vậy đấy.
* Còn gọi là hội chứng ống cổ tay, căn bệnh thường gặp ở những người sử dụng máy tính quá nhiều và không đúng cách. Triệu chứng điển hình là cảm thấy đau, tê ngón trỏ và ngón giữa, yếu ngón cái... do dây thần kinh giữa bị chèn ép.
- Vậy để anh xoa cho em.
- Bây giờ tui có đau đâu.
Kế hoạch thất bại, Thiện Trúc thấy hơi nuối tiếc.
Lăng Mông xoa xoa đến thất thần, giơ tay Thiện Trúc lên nhìn trái ngắm phải.
Nói đến tay của Thiện Trúc, quả thực là mười ngón thon dài, đốt tay rõ ràng, móng tay được cắt gọn gàng ngay ngắn, ngay cả một nốt ruồi hay một vết sẹo cũng không tìm thấy.
Chẳng bù cho Lăng Mông, giữa ngón trỏ và ngón cái bên tay phải có hai vết răng mãi không mất hẳn, đó là do lúc còn nhỏ cậu chán quá nên tự cắn mình.
Nhớ hồi trước Thiện Trúc từng khen tay cậu là "bàn tay của năm", chiếu theo tiêu chuẩn này thì tay của Thiện Trúc phải gọi là bàn tay của ba năm. Thử tưởng tượng một chút đi, ngón tay thon dài thế này mà thoăn thoắt gõ phím, ai thấy được chắc hẳn đều sẽ xốn xang trong lòng.
- Em đang nhìn gì vậy?
- Không có gì.
Lăng Mông ấn mạnh mấy cái vào huyệt trên bàn tay rồi buông ra: "Anh thấy đỡ hơn chút nào chưa?"
Thiện Trúc thấy đủ nên thôi, anh cử động bàn tay một chút rồi khen: "Tốt hơn nhiều rồi, kỹ thuật của em có thể đi làm bác sĩ cho đội game chuyên nghiệp rồi đấy."
- Có kỹ thuật gì đâu chứ. - Lăng Mông ngượng ngùng. - Bệnh lâu thành bác sĩ ấy mà.
- Tiếc là cuối cùng vẫn chưa biết được Guava là tài khoản phụ của ai. - Lăng Mông tiếc nuối.
- Cậu ta chơi rất giỏi, người đạt trình độ này trong Tinh Hà không nhiều lắm đâu.
Ý anh là chỉ cần để tâm tìm kiếm, sớm muộn gì cũng tìm được cậu ta.
- Tui cũng chỉ nói thế thôi, cậu ta không muốn công khai thì thôi vậy. - Lăng Mông khoát tay. - Muộn rồi, tui về đây.
Thiện Trúc lướt nhìn đồng hồ: "Hơn một tiếng nữa mới tắt đèn mà, hay là chơi thêm ván nữa đi?"
- Chẳng phải tay anh đang đau sao? Thôi khỏi, anh nghỉ ngơi đi.
- Vậy anh nhìn em chơi.
- Ở đây luôn hả? Dùng tài khoản của anh à? - Lăng Mông bắt đầu thấy hứng thú.
~33~
Mười phút sau, một tên không biết là xui xẻo hay may mắn đã được ghép cặp ngẫu nhiên với Mangosteen.
[Liên Bang] GuestD: Mang Thần?
[Liên Bang] GuestD: Wow, trận đấu thường mà cũng đụng trúng Mang Thần, tôi may mắn thật đấy!
Đối phương không nói lời nào, một mình GuestD cũng có thể tán gẫu vô cùng vui vẻ.
[Liên Bang] GuestD: Mang Thần chơi game lạnh lùng chẳng nói năng gì cả, quả không hổ là Mang Thần trong truyền thuyết!
Năm phút sau.
[Liên Bang] GuestD: Ây, Mang Thần đừng phá pháo đài của tui nữa, vất vả lắm tui mới xây dựng được đấy.
[Liên Bang] GuestD: Mang Thần, ông phát triển nhanh thật đó, ông chơi kiểu gì mà mới năm phút đã có bom nguyên tử đập vào mặt tui hay vậy?
[Liên Bang] GuestD: Giết được một thằng lính của Mang Thần rồi, chuyện này tui đi khoe khoang cả năm cũng được nữa.
Mười lăm phút sau.
[Liên Bang] GuestD: Còn lâu tui mới đầu hàng, khó khăn lắm mới được ghép cặp với Mang Thần một lần, trụ chính có nổ tui cũng không đầu hàng.
Người ta đã yêu cầu, Lăng Mông đương nhiên phải thỏa mãn. Thế là cậu nhấp chuột ném bom nổ tung trụ chính bên Liên Bang.
[Liên Bang] GuestD: Hu hu, Mang Thần cứ thế quăng bom làm nổ trụ chính của tui rồi, chẳng biết do dự gì cả, cái đồ độc ác nhà ông!
Biểu tượng chiến thắng đập vào mắt khiến Lăng Mông rất đắc ý, quên mất luôn bản thân là ai.
[Hệ thống] Sau một trận chiến gian khổ kịch liệt, Đế Quốc đã giành chiến thắng chung cuộc!
[Đế Quốc] Mangosteen: Đây là bài học đầu tiên bố dạy cho con: Người, chết bởi nói nhiều.
[Liên Bang] GuestD: ???
===== Hết chương 30~33 =====
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro