Chương 55~57

HÔN THÌ CÓ GÌ THÚ VỊ, EM CHẲNG TIN LÀ VUI HƠN CHƠI GAME ĐÂU

~55~

Nghe Lăng Mông dọa sẽ tắt livestream, thái độ của khán giả lập tức quay ngoắt 180°, người nào người nấy đều spam "bố Chanh vô đối, bố Chanh siêu dữ, bố Chanh là streamer hàng đầu Mèo Chiến".

Bố Chanh làm mình làm mẩy được mọi người dỗ dành cho vui trở lại, không nhao nhao muốn tắt livestream nữa mà lập đội chơi game với Thiện Trúc. Anh nắm tay dạy cậu lia chuột bắn càn quét như đã hứa, thao tác tuyệt diệu thế này Lăng Mông chỉ mới thấy một lần lúc Guava chiến đấu.

- Anh cũng học được từ video thu hình trận đấu của Guava mà. - Thiện Trúc thản nhiên thừa nhận.

Lăng Mông vô cùng kinh ngạc. Cậu từng tự mình phục bàn trận đấu với Fruit rất nhiều lần nhưng chỉ biết thán phục kỹ năng thuần thục của Guava chứ không bắt chước được cách chơi của cậu ta.

[Guava.SVIP]: Chuột phải lia xuống dưới trước rồi mới lia lên, ra chiêu ngay lúc điểm kỹ năng thấp nhất ấy.

[Guava.SVIP]: Tôi cũng có thể dạy anh.

Lăng Mông cạn lời, lần đầu tiên thấy Guava nói một câu dài như vậy, không hổ là người đàn ông chỉ biết đến chơi game.

Thiện Trúc lên tiếng: "Cảm ơn Guava đã chỉ đạo từ xa."

[Hiểu thì hiểu, nhưng mà nhấn mạnh hai chữ "từ xa" làm gì?]

[Muốn nhấn mạnh rằng chỉ có ông mới được trực tiếp chỉ đạo á hả?]

[Mang Thần xấu xa, ép Dưa quá đáng.]

[Quần chúng buôn dưa cũng hết chịu nổi luôn rồi.]

[Guava.SVIP]: Không gian xung quanh là quán internet cafe trong làng đại học, tôi sẽ đến đó.

[Guava ám chỉ Mang Thần đừng có mà ngang ngược, tôi đây dư sức đến đó.]

[Guava dọa Mang Thần có tắt livestream cũng đừng đánh bài chuồn, tôi thừa biết hai người đang ở đâu.]

[Guava âm mưu cướp lấy Mông Mông rồi thu nạp Mang Thần vào đội, một mũi tên trúng hai đích.]

- Hả? Cậu định tới đây à? - Lăng Mông bất ngờ, đây là lần đầu tiên Guava nhắc tới chuyện liên quan đến đời thực.

[Guava.SVIP]: Đến làm việc.

Đây là quán net lớn nhất nhì trong làng đại học, thường xuyên tổ chức các trận thi đấu eSports nên việc mời tuyển thủ chuyên nghiệp đến cũng là chuyện bình thường.

- Lần sau tới thi đấu nhớ nói trước cho tui biết. Quán net này gần trường bọn tui, tui sẽ đến cổ vũ cho cậu.

- Bọn tôi cùng đến cổ vũ cho cậu. - Thiện Trúc cười bổ sung.

[Guava. SVIP]: Anh tiếp thu rất tốt, có muốn chơi chuyên nghiệp không?

- Không chơi, cảm ơn.

Khoảnh khắc Lăng Mông cười ngu nhạo nhìn Thiện Trúc bị camera bắt được, nhưng dưới con mắt người xem, cảnh này lại được hiểu theo một cách khác.

[Ánh mắt Mông Mông nhìn Mang Thần nhà mị tràn ngập sự ngưỡng mộ.]

[Mông Mông: "Được chiến đội chuyên nghiệp ra sức mời mọc, Mang Thần nhà tui đỉnh như vậy đó!"]

[Chẳng lẽ mấy người đã quên Mông Mông của chúng ta là hội trưởng hội nịnh Xoài rồi hả?]

[Ngộ chỉ biết Mang Thần nịnh Chanh vô điều kiện, trong mắt anh ấy Mông Mông chỗ nào cũng tốt.]

- Không phải trong mắt tôi Mông Mông chỗ nào cũng tốt, mà là em ấy vốn đã tốt sẵn rồi. - Vừa hay Thiện Trúc thấy được bình luận kia.

[Dạ dạ dạ, chức hội trưởng hội nịnh Chanh của ông đã được thêm chứng nhận VIP, không cần ra sức chứng minh như thế nữa đâu.]

- Anh... nói những lời này trước bàn dân thiên hạ mà không đỏ mặt hả?

- Anh nói thật mà, sao phải đỏ mặt? - Thiện Trúc nói rất thản nhiên.

Nói xong anh nhích lại gần, dán vào tai Lăng Mông thì thầm một câu. Mặt cậu nhanh chóng đỏ bừng với tốc độ có thể thấy được bằng mắt thường.

Câu Thiện Trúc vừa nói chính là: "Con trai bọn anh chưa bao giờ đỏ mặt khi nói chuyện với người khác", có ý ngầm trêu Lăng Mông hễ nói chuyện với con gái là mặt lại đỏ.

Nhưng không hiểu sao mặt Lăng Mông lại đỏ bừng vì câu nói này. Cậu không muốn thừa nhận là do hơi thở của Thiện Trúc cứ quanh quẩn bên tai, dẫn đến việc cả người cậu như kiểu đang thẹn quá hóa giận đâu.

- Anh... ăn nói tào lao!

[Rốt cuộc đã nói cái gì?]

[Mị thích nghe nói tào lao đố, sao không nói cho mị nghe hả?]

[Livestream mà còn nói thầm nói thì, có tí đạo đức nghề nghiệp nào không vậy?]

[Người đâu! Mau mang máy trợ thính tám trăm ngàn watt ra đây cho bổn cung!]

~56~

Livestream chung chính thức đầu tiên của hai người kết thúc bằng cảnh Thiện Trúc mập mờ, Lăng Mông giậm chân còn quần chúng thành thạo lật mặt qua lại giữa la ó và tâng bốc. Nếu không phải do ký túc xá có giờ giới nghiêm vào buổi tối thì Lăng Mông thực sự không nỡ rời xa tốc độ internet ở quán này một chút nào.

Thật ra nếu hôm nào cũng hẹn hò với hình thức này thì chẳng có gì không tốt cả.

Trên đường về ký túc xá, Lăng Mông bỗng dưng nảy ra một ý: kéo Thiện Trúc đi vào đường Hành Chó*.

* Hành chó: từ lóng để chỉ hành động khoe khoang hạnh phúc của các cặp đôi yêu nhau trước mặt những người còn độc thân (chó F.A).

Đường Hành Chó vốn có một cái tên đầy ý thơ vô cùng đẹp đẽ, phong cảnh hai bên đường cũng cực kỳ lung linh nên vinh dự được xưng là thánh địa hẹn hò của đại học Yên Sơn. Trên cung đường đó, đâu đâu cũng là các cặp đôi nắm tay nhau thân mật. Lâu dần, nơi đây bị hội chó F.A căm hận gọi là đường Hành Chó, đến cả tên gọi ban đầu của nó cũng đã bị người ta lãng quên.

Lăng Mông cũng từng là một thành viên hễ đi qua con đường này là lại bị hành hạ tơi bời. Có điều hôm nay ai đó đã đơn phương tuyên bố cậu hết ế rồi, thành ra cậu cũng muốn thửcảm giác hành chó là như thế nào.

Lúc này đã gần nửa đêm, chỉ có mấy ngọn đèn đường chiếu sáng, trên đường không có bao nhiêu người, nếu có thì cũng đều có đôi có cặp làm kế hoạch "tìm chó" của Lăng Mông phá sản toàn tập.

- Đi hai người hay đi một mình cũng không khác nhau là mấy, chẳng có gì đặc biệt.

- Chẳng lẽ em chưa từng đi với bạn qua con đường này?

- Đương nhiên là có, bọn em có mấy môn dù là lúc lên lớp hay tan học đều phải đi qua con đường này.

- Em thấy bọn mình bây giờ có gì khác biệt so với lúc em đi với bạn không?

- Chẳng khác gì cả.

Thiện Trúc nắm lấy tay Lăng Mông, ép cậu đan năm ngón tay mình vào tay anh.

- Nếu đã đi trên đường Hành Chó thì phải có phong thái của người hành chó. Để anh dạy em cách đi chuẩn xác trên con đường này.

Thiện Trúc sải bước kéo Lăng Mông vào rừng cây nhỏ gần đó. Ánh đèn đường không lọt vào rừng cây được, chỉ có thể dựa vào ánh trăng để soi đường.

- Suỵt... - Thiện Trúc đè Lăng Mông lên một thân cây, ra hiệu cho cậu nói nhỏ một chút.

Sau khi hai người đứng bất động hồi lâu, Thiện Trúc mới hỏi: "Em có nghe thấy gì không?"

- Có người ở hướng năm giờ. - Cậu nghiêng tai lắng nghe. - Hình như hướng chín giờ cũng có.

Thiện Trúc: "..."

Lăng Mông: "..."

Lăng Mông: "Được rồi được rồi, em thừa nhận em là fan cuồng Tinh Hà."

Thiện Trúc kề sát vào cậu, hỏi bằng chất giọng trầm lắng: "Chẳng lẽ em thực sự nghĩ rằng mấy cặp đi trên đường Hành Chó chỉ đi từ đầu đường đến cuối đường đơn giản như vậy thôi sao?"

- Đúng là em không có kinh nghiệm phong phú như anh thật. - Lăng Mông chịu thua.

- Anh không có kinh nghiệm, nhưng anh cũng không mù.

Lăng Mông bực mình, tự nhiên lại quay sang chửi mình mù!

Mình chỉ không muốn nhìn những thứ không nên nhìn thôi mà!

- Em biết kiến thức của em hạn hẹp rồi, chúng ta đi thôi!

Cậu đang định đi thì bị Thiện Trúc đè lại vào thân cây, sau đó bất đắc dĩ đón nhận nụ hôn của anh. Lăng Mông kêu ư ử phản đối, anh vẫn chưa oẳn tù tì mà!

Thiện Trúc chặn lại toàn bộ thanh âm phản đối nhỏ xíu đó, thỏa thích chiếm lấy môi lưỡi mềm mại của cậu, giữa hơi thở giao hòa của hai người còn phảng phất hương chanh tươi mát.

Lần đầu bị ép hôn, não Lăng Mông trống rỗng. Lần thứ hai bị ép hôn, não cậu vừa trống rỗng vừa suy nghĩ vẩn vơ. Đến lần thứ ba này... cậu đã quen mùi nên suy nghĩ vẩn vơ hẳn luôn.

Streamer đồi trụy cưỡng hôn streamer lành mạnh lúc nửa đêm! Tin này mà lan ra ngoài đảm bảo dư luận sẽ vô cùng phẫn nộ!

Tại sao người bị cưỡng hôn luôn là mình, oẳn tù tì chưa chắc mình đã thua mà?

Hôn thì có gì thú vị, mình chẳng tin là vui hơn chơi game đâu.

Trước sự tấn công từng chút một của Thiện Trúc, Lăng Mông dần dần bị thiếu dưỡng khí, có cảm giác như thể phần nào đó trong linh hồn cậu đang từ từ thăng hoa.

Bóng tối tiếp thêm dũng khí, xóa mờ sự xấu hổ, hai tay Lăng Mông vốn không biết để đâu giờ đã vòng lên ôm lấy cổ Thiện Trúc. Sau khi nhận được ám chỉ của cậu, anh cũng vươn tay ôm lấy eo Lăng Mông theo bản năng.

- Ưm.

Lăng Mông vô thức rụt về phía sau, Thiện Trúc lập tức buông ra rồi kéo áo cậu lên kiểm tra cẩn thận.

- Anh làm em đau à?

Nương theo ánh trăng, Lăng Mông nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Thiện Trúc, tự nhiên lại thấy áy náy. Lần này đạp thắng ác quá, xe bị chết máy luôn rồi.

- Không phải, phản xạ có điều kiện của em thôi.

- Vậy là tốt rồi, anh cũng quên mất. - Thiện Trúc thở phào.

- Thôi chết! - Lăng Mông nhìn đồng hồ. - Ký túc xá sắp đóng cửa rồi.

- Mau đi thôi!

Sợ Lăng Mông không thể vận động mạnh, Thiện Trúc chỉ kéo tay cậu đi nhanh hơn một chút thay vì chạy bộ. Hai người đến cổng ký túc xá khi chỉ còn một phút cuối cùng trước giờ giới nghiêm.

- Mai gặp nhé. - Thiện Trúc không có thời gian đưa cậu lên tận phòng, chậm thêm một phút thôi là anh cũng sẽ bị nhốt bên ngoài.

- Chờ một chút! - Lăng Mông ghì cổ Thiện Trúc, hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước lên môi anh. - Đền bù cho lúc nãy.

Hôn xong, cậu lập tức quay người chạy đi, để lại Thiện Trúc sau lưng vừa mừng vừa lo:

- Đừng chạy! Đi từ từ thôi!

Lăng Mông vẫy tay rồi biến mất sau cánh cửa ký túc xá. Thiện Trúc quyến luyến nhìn thêm giây lát, sau đó co giò phi nước đại về hướng ngược lại, chạy đến cầu thang vừa kịp lúc dì quản lý đang chuẩn bị khóa cửa.

- Dì ơi chờ con với! - Thiện Trúc ba chân bốn cẳng xông qua cửa lớn rồi cười hì hì với dì quản lý đang dừng lại chờ mình. - Con cảm ơn dì.

Dì quản lý đã trông coi ký túc xá hai mươi mấy năm, không còn xa lạ gì với nét mặt của Thiện Trúc. Bầu không khí đặc trưng bao quanh các thanh niên đang yêu có bao giờ che giấu được đâu.

- Đám thanh niên bây giờ thật là, hễ đi chơi với bạn gái thì chưa đến giây cuối cùng vẫn chưa chịu về.

- Xin lỗi dì, lần sau con nhất định sẽ chú ý. - Thiện Trúc đang rơi vào bể tình, hormone phát tán khắp nơi, từ thiếu nữ mười mấy tuổi đến bác gái mấy chục tuổi đều bị hạ gục không chừa một ai.

Thấy chàng trai này đã tuấn tú lại còn cười đến là mê người, thái độ của dì quản lý cũng nhẹ nhàng hơn hẳn: "Thôi mau lên đi! Lần sau có về muộn thì ra chỗ cửa sổ nhỏ bên kia gọi dì, không được chạy, lỡ ngã dập đầu thì biết làm thế nào?"

~57~

Hot girl của khoa lại đến tìm Lăng Mông lần nữa, lần này là chuyện tự khởi nghiệp của một đàn chị mới tốt nghiệp khóa trước. Cô ấy mở một tiệm bánh ngọt trên phố ăn vặt, ngày mùng sáu tháng sáu chính thức mở bán, muốn nhờ anh zai chè xoài và anh zai kem chanh nổi tiếng hôm lễ hội văn hóa đến phụ giúp vào ngày khai trương.

Sau khi nghe nói thù lao là phiếu ưu đãi của tiệm bánh, Lăng Mông đồng ý không chút nghĩ ngợi. Thiện Trúc gọi điện cho đàn chị, sau một hồi bàn bạc mưu đồ bí mật thì cũng đồng ý với lời mời này.

- Cái này phải mặc thế nào nhỉ?

Trong phòng thay quần áo, Lăng Mông hoang mang nhìn vào một thứ gì đó khá giống tạp dề trên tay mình.

- Để anh giúp em.

Lăng Mông quay lại thì thấy Thiện Trúc đã mặc quần áo chỉnh tề đâu ra đấy. Không thể không nói, anh đúng là có khíchất mặc gì cũng đẹp, chỉ cần mặc đồng phục đầu bếp trắng tinh lên người là có thể đứng sau cửa sổ thủy tinh đóng giả thợ làm bánh cao cấp luôn rồi.

Thiện Trúc giúp Lăng Mông mặc đồng phục, còn cài một cái huy hiệu quả xoài lên áo cậu nữa.

- Ủa? Sao anh lại cài huy hiệu của em? - Bây giờ Lăng Mông mới nhận ra trước ngực Thiện Trúc có cài huy hiệu quả chanh cậu tặng.

- Vì muốn đặt em ở gần tim anh đó.

Lăng Mông: o///_///o

- Anh... anh đi làm phẫu thuật chuyển giới khi nào vậy?

Thiện Trúc cười khoác vai Lăng Mông rồi đẩy cậu ra ngoài:

- Hôm nay có livestream đấy, nhớ chú ý hình tượng.

Bạn cùng phòng của Lăng Mông đã cầm gậy selfie canh sẵn trước cửa phòng thay đồ từ lâu, cậu vừa xuất hiện là hàng loạt các câu khen ngợi như "dễ thương quá", "đáng yêu thật", "muốn đẩy ngã ghế" đã lấp đầy màn hình.

Vì đây là lần đầu tiên Lăng Mông livestream ngoài trời nên có hơi gượng gạo, cậu vẫy vẫy tay với màn hình: "Bố tới rồi đây."

[Hôm nay nhìn bố trẻ quá đi mất.]

[Bố mặc tạp dề, cho trọn 100 điểm.]

[Huy hiệu quả xoài, cho trọn 100 điểm.]

Đến phiên Thiện Trúc lên sàn thì bình luận lại biến thành "ngầu quá", "ngầu quá", "ngầu quá", "muốn bị đẩy ngã ghê", "huy hiệu chanh trọn 100 điểm".

- Mấy người có tiêu chuẩn kép quá không vậy? - Lăng Mông không phục, rõ ràng trang phục của hai người có khác nhau mấy đâu.

[Tự hào là một cờ-hó tiêu chuẩn kép.]

[Tiêu chuẩn kép chỗ nào? Rõ ràng hai cái huy hiệu đều cho trọn 100 điểm chứ bộ.]

Đàn chị mỉm cười bưng khay đựng bánh ăn thử ra:

- Cảm ơn hai em đã đến giúp.

- Không... không có gì đâu ạ. - Lăng Mông lập tức bị đánh cho hiện nguyên hình.

[Mông Mông đột nhiên bật chế độ đỏ mặt vô cùng đáng ngờ.]

[Wow, chủ tiệm bánh siêu xinh luôn đó.]

[Đừng có thấy gái xinh là lại không kiềm chế được nghe chưa Mông Mông! Cậu là người có gia đình rồi đấy!]

- Còn... còn lâu tui mới không kiềm chế được. - Lăng Mông nổi cáu.

- Mông Mông nhà tôi không phải loại người như vậy. - Thiện Trúc bênh cậu.

[Kỹ năng bênh vợ của Mang Thần đạt trọn điểm.]

[Mang Thần: "Không ai được nói xấu Mông Mông nhà tôi."]

Lăng Mông và Thiện Trúc mỗi người bưng một khay bánh dùng thử đứng ngoài cửa tiệm, trên khay có rất nhiều miếng bánh ngọt đã được cắt nhỏ, phía trên có cắm một cây tăm.

- Bánh trên khay của anh nhìn ngon quá đi mất. - Lăng Mông nhìn chằm chằm vào khay bánh của Thiện Trúc.

- Ăn thử không? - Thiện Trúc đút một miếng vào miệng cậu.

- Um, ngon ghê. - Cậu thuận tay cầm một miếng bên khay của mình đút cho Thiện Trúc. - Anh cũng nếm thử cái của em đi.

- Vị xoài.

[Yo~~~~~~~~~]

[Cách màn hình cũng nếm được vị ngọt của bánh gato!!]

[Khỏi ăn thử luôn được hông! Đút nguyên khay cho Mông Mông luôn đi!]

[Tặng một cái nhà cây cho mèo có thể mua một miếng bánh gato, ai muốn Mang Thần đút cho Mông Mông ăn điểm danh!]

- Tặng nhà cây cho mèo không mua bánh được đâu, nhưng chị chủ đã chuẩn bị quà cho các bạn xem livestream rồi, là... - Lăng Mông quên sạch chữ nghĩa đã học thuộc từ trước, quay sang cầu cứu Thiện Trúc. - Là cái gì nhỉ?

- Là mười hộp bánh ngàn lớp cho mười bạn may mắn chia sẻ livestream này trên Weibo, các bạn có thể đến nhận trực tiếp ở tiệm bánh hoặc đặt giao hàng tận nơi, miễn phí vận chuyển trên toàn quốc.

- Đúng đúng, có bánh xoài ngàn lớp, bánh đậu nành ngàn lớp, bánh Oreo ngàn lớp...

[Cho một hộp bánh chanh ngàn lớp!]

- Không có chanh ngàn lớp, chua như vậy sao ăn được?

[Đứa nào dám nói chanh chua? Mị đến chỗ livestream chửi vào mặt nó!]

[Từ khi xem livestream của Mông Mông, bệnh tiểu đường của tôi đã bước vào giai đoạn cuối.]

[Tui đi mua insulin, bác sĩ nhìn cái mặt cười ngu của tui thì khuyên sau này hạn chế xem livestream một chút.]

- Ngoài ra còn có ưu đãi đặc biệt cho các bạn khán giả ở Hồ Sóc. Hôm nay, ba bạn đầu tiên đến tận cửa tiệm để mua bánh sẽ được miễn phí với đơn hàng không quá một trăm tệ, ngoài ra còn được đề xuất một yêu cầu không quá đáng. Địa chỉ của cửa tiệm là số 66 phố ăn vặt làng đại học, bố chờ mọi người đấy nhé! - Nhận được đãi ngộ tốt từ chị chủ, Lăng Mông tận tình ra vẻ đáng yêu.

[Áu áu áu ngộ bên Sâm Lam* nè, ngộ đến đó ngay! Mông Mông chờ nha!]

*Trường Đại học của Diệp Lãng - công chính của bộ Vì em không xứng

[Đến tận nơi có thể yêu cầu bế công chúa chứ gì?]

[Ghen tỵ với đồng bọn ở Hồ Sóc quá!]

[Năm sau mị thi đại học, mong là qua được điểm chuẩn của mấy trường đại học ở Hồ Sóc T0T]

Tin tức hai anh trai hôm lễ hội văn hóa xuất hiện lần nữa lại bị người qua đường lan truyền lên BBS nội bộ. Những ai tiếc nuối vì hôm đó bỏ lỡ cơ hội đều muốn tận mắt nhìn thấy phong thái của hai anh ngoài đời thật. Thế là rất nhanh sau đó, trước cửa tiệm bánh ngọt đã có một hàng dài những người chờ đợi.

- Cảm ơn mọi người đã đến ủng hộ, mong mọi người xếp hàng theo thứ tự. Ở đây đang livestream, bạn nào không muốn lên hình thì cảm phiền đứng xếp hàng sau lưng anh quay phim bên này, cảm ơn vì đã thông cảm.

Bánh dùng thử trên tay Lăng Mông cứ vơi dần hết khay này đến khay khác, chị chủ bèn nhân cơ hội đó đẩy xe đồ uống thử ra, mấy chục ly nước chanh loại đặc biệt cứ thế bị quét sạch.

- Bạn nào thích sản phẩm của cửa tiệm thì lên ứng dụng quét mã QR này nhé. - Lăng Mông giơ bảng in mã QR to đùng đứng giữa hàng người, nghiêm túc quảng cáo cho tiệm bánh.

- Mã QR này là Wechat của cậu hả? - Một chị gái trêu.

- Tất... tất nhiên là không phải rồi, là tài khoản chính thức của tiệm bánh đó.

- Vậy bấm theo dõi tiệm bánh có thể thêm số Wechat của cậu không?

Lăng Mông đỏ mặt không biết phải trả lời thế nào, Thiện Trúc lập tức kéo cậu ra sau lưng anh:

- Xin lỗi, chúng tôi không cung cấp loại phục vụ này. Quý khách theo dõi tiệm bánh sẽ được giảm 10% tổng hóa đơn.

Đồng bào xem livestream đồng loạt nhao nhao hùa theo phản đối.

[Nà ní? Mới bấm theo dõi đã đòi số Wechat á? Tặng sân chơi cho mèo mà Mông Mông nhà chúng tôi còn chưa cho số Wechat đây này!]

[Chỉ cần thấy Mông Mông ngoài đời thật thôi là tui đã mừng muốn xỉu rồi!]

[Mông Mông giơ bảng mã lên cao một chút, mị cũng muốn quét!]

Cư dân mạng đầu tiên chạy đến tận nơi đã báo đúng mã số kênh livestream của Lăng Mông nên được miễn phí một đơn hàng. Lăng Mông thấy may mắn vì đó là con trai, nói chuyện với người ta cậu sẽ không thấy hồi hộp.

- Chúc mừng bạn xem livestream đầu tiên nhận được phiếu ưu đãi miễn phí 100 tệ, ông có gì muốn nói với các khán giả đang xem khác không? Nói gì cũng được.

- Rất lâu về trước tôi là anti-fan của bố Chanh. Lúc mới ở hạng Ánh sao tôi đã bị bố Chanh gửi "lời dặn dò trước lúc con đi", còn chụp màn hình giữ lại đến tận bây giờ.

- Woaaa, vậy ông đúng là anti-fan uy tín lâu năm đó. - Cấp Ánh sao đã là chuyện của hơn nửa năm về trước rồi.

- Bố Chanh cố lên, sau này tôi sẽ tiếp tục nỗ lực anti ông!

- Thế thì cảm ơn ông quá!

[Nói chuyện chính đi, nói chuyện chính đi! Ra yêu cầu đi, ra yêu cầu đi!]

[Bế công chúa! Đút bánh cho nhau!]

[Muốn nhìn Mang Thần với Mông Mông uống nước chanh giao bôi!]

- Ông có yêu cầu gì không? - Lăng Mông không quên bổ sung một câu. - Không được quá đáng.

- Tôi muốn được bố Chanh thêm vào danh sách bạn bè, có gì rảnh rỗi cùng lập team chơi game!

Lăng Mông thở phào: "Cái này quá đơn giản, ông ghi lại ID đi, về nhà tôi thêm."

[Ê ê trai thẳng đừng có đến làm lãng phí cơ hội nha!]

[Cái này không tính, next!]

[Đồng chí tiếp theo có tâm tí được không?!]

Đồng chí tiếp theo vô cùng thẳng thắn: "Tôi đến xếp hàng giúp bạn gái, em ấy là fan của bố Chanh, muốn một tấm hình có chữ ký của bố Chanh."

[Giả dối! Tất cả đều là giả dối!]

[Chơi Tinh Hà thì đào đâu ra bạn gái chứ aaaa.]

[Tui cho vị huynh đài này 100 điểm lấy cớ, trong đó 99 điểm là cho bạn gái ảo tưởng của vị huynh đài.]

[Còn một suất, làm ơn yêu cầu có tâm chút được không, đồng bào xem livestream bên này làm ăn chẳng ra sao cả!]

Cuối cùng cũng có một đồng chí biết lắng nghe ý dân:

- Ừm... Tui nên yêu cầu gì bây giờ? Mọi người nói đi, tui nghe mọi người.

[Đút bánh gato, đút bánh gato!]

[Rượu giao bôi, rượu giao bôi!]

Cuối cùng rượu giao bôi thắng sát sao, Lăng Mông vừa định nói hết nước chanh dùng thử rồi thì chị chủ đã bưng hai cốc nước chanh khổng lồ loại đặc biệt từ trong tiệm ra.

- Vất vả nãy giờ chắc khát nước rồi hả? Mấy đứa uống đi này.

[Cái này có tâm hết sức này!]

[Chị chủ xinh đẹp ơi, nhìn tiệm của chị là biết sẽ siêu đắt khách rồi!]

[Đợi bữa nào tui sẽ đến đó làm thẻ thành viên!]

Vì phiếu ưu đãi, Lăng Mông liều mạng. Hai người đứng rất gần nhau, lúc uống có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Uống được một nửa, Lăng Mông nhìn lên, vừa hay đối diện với Thiện Trúc vẫn nhìn cậu chăm chú từ nãy đến giờ. Lăng Mông lập tức cụp mắt xuống, tập trung nhìn chằm chằm ống hút.

[Mông Mông thẹn thùng kìa!]

[Ánh mắt của Mông Mông đẹp quá!]

[Mong ảnh chụp màn hình lúc bốn mắt nhìn nhau!]

[Trong mắt Mang Thần chỉ có Mông Mông, trong mắt Mông Mông chỉ có ống hút!]

Lăng Mông nhanh chóng giải quyết ly nước chanh khổng lồ rồi vội vã tách ra như thể được giải thoát: "Thế đã được chưa?"

- Cũng đâu cần uống hết trong một lần. - Thiện Trúc đau lòng thay cậu. - Uống no quá thì phải làm sao?

- Ớ? Sao anh không nói sớm? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cái này uống ngon thật.

- Ngon thì thêm một cốc nữa nhé? - Chị chủ nghe thấy liền vội vàng nói.

- Không không. - Lăng Mông vội xua tay. - Tạm thời đầu hàng.

Tiệm bánh buôn bán rất tốt, không chỉ bán hết sạch bánh mà còn nhận được rất nhiều đơn đặt trước.

Lúc đưa phiếu ưu đãi cho Lăng Mông, chị chủ cười bảo: "Đây là thù lao như đã hứa, chờ thêm chút nữa sẽ có một món quà đặc biệt."

- Còn có quà nữa ạ? Là gì thế chị?

- Happy birthday to you, happy birthday to you...

Từ trong tiệm bánh, Thiện Trúc bưng ra một cái bánh sinh nhật khổng lồ. Đằng sau anh là thợ làm bánh và tất cả các nhân viên của cửa tiệm. Người phụ trách ca hát không phải Thiện Trúc mà là anh bạn cùng phòng cầm gậy selfie quay livestream từ nãy đến giờ.

[Á á á hôm nay là sinh nhật Mông Mông hả??]

[Sinh nhật của Mông Mông xịn thật đó!]

[Chúc Mông Mông sinh nhật vui vẻ!!]

[Là ai đang hát đó*?]

[Xoa dịu nỗi cô đơn*?]

*Xoa dịu nỗi cô đơn:l Li bài hát "Tự do bay lượn" của nhóm nhạc Phượng Hoàng Truyền Kỳ. Do bình luận trước đó hỏi "Là ai đang hát đó?" cũng thuộc lời bài hát này nên bạn bình luận sau mới nói "Xoa dịu nỗi cô đơn?" như kiểu troll, đằng ấy cũng nghe bài này hả, tui hát nốii cho nha, đại loại vậy =))

Lăng Mông vô cùng ngạc nhiên: "Sao anh biết sinh nhật của em?"

Hoắc Long Quốc giơ tay: "Ổng hỏi thì tao trả lời thôi!"

- Ban đầu anh định dẫn em đi chơi, nhưng đúng lúc gặp sự kiện khai trương của đàn chị nên mới thương lượng với chị ấy để tổ chức sinh nhật cho em ngay tại đây luôn.

- Wow~ - Lăng Mông cảm động. - Cảm ơn đàn chị, cảm ơn Mang Thần, cảm ơn đồng chí vong hồn sau lưng và tất cả mọi người trong tiệm.

[Thì ra hiệu ứng âm thanh vừa rồi là của đồng chí vong hồn sau lưng sao?]

[Đại ca vong hồn! Iem nhớ dáng múa của anh quá!]

Hoắc Long Quốc lập tức quay điện thoại về phía mình, giật giật cổ bắt chước tư thế múa Ấn Độ.

[Đại ca vong hồn vẫn linh hoạt như ngày nào!]

[Sau này nhớ thường xuyên đến kênh livestream nhé!]

[Thông báo toàn hệ thống] Người dùng Guava đã tặng sân chơi cho mèo cho streamer Lemon, đồng thời có lời khen: "Sinh nhật vui vẻ."

[Thông báo toàn hệ thống] Người dùng Pineapple đã tặng sân chơi cho mèo cho streamer Lemon, đồng thời có lời khen: "Bố Chanh sinh nhật vui vẻ~ Mọi người có nhớ tui không, tui là Dứa-chan của mọi người nà~~!!

[Thông báo toàn hệ thống] Người dùng Bé Poodle Thu Thu đã tặng sân chơi cho mèo cho streamer Lemon, đồng thời có lời khen: "Sinh nhật vui vẻ, muốn vẽ avatar cho cậu cả đời."

[Thông báo toàn hệ thống] Người dùng Yêu Đời Yêu Chanh đã tặng sân chơi cho mèo cho streamer Lemon, đồng thời có lời khen: "Yêu con - fan mẹ thiểu năng vĩnh viễn của con."

...

Lăng Mông được biển sân chơi cho mèo làm cho vô cùng cảm động.

- Cảm ơn mọi người, đây là lần đầu tiên có nhiều người tặng quà sinh nhật cho tui như vậy đố.

[Đừng khóc! Mông Mông đừng khóc!]

- Ai khóc? - Lăng Mông cười mắng. - Tui xúc động có chút xíu thôi ô kế.

Bánh sinh nhật là đàn chị đại diện cho cả cửa tiệm tặng cậu, bạn cùng phòng tặng cậu một cái tai nghe mới. Còn về phần Thiện Trúc, không biết anh đã chạy ra phía sau từ lúc nào, lúc quay lại còn ôm một quả chanh bằng bông cao gần bằng người.

Lăng Mông ngạc nhiên đến ngây người:

- Anh mua cái này ở đâu mà to thế?

- Anh đặt làm, trên này còn có biểu cảm siêu dữ của em này.

Chanh bông: > 皿 <

Lăng Mông nhìn kỹ, đúng là thế thật.

- Nhưng to thế này em biết để chỗ nào?

- Anh bàn bạc với đàn chị rồi, tạm thời để trong tiệm, sau này chuyển về nhà chúng ta.

[Lỗ tai nhạy bén của mị có phải đã bắt được từ khóa gì đó không?]

[Thông qua máy trợ thính tám trăm ngàn watt, hình như tui đã loáng thoáng nghe được cái gì đó.]

[Nhà... chúng ta?]

[Màn khoe hạnh phúc như không khoe này rất tốt, tui cho trọn điểm!]

Thiện Trúc đưa chanh bông cho Lăng Mông: "Sau khi quen biết em, ngày nào trong cuộc đời anh cũng là một ngày vui vẻ. Hy vọng về sau em cũng có thể vui vẻ mỗi ngày."

Lăng Mông cười ngây ngô ôm lấy chanh bông, cái con này cũng cao gần bằng cậu rồi: "Cảm ơn anh."

- Đây là món quà thứ hai anh tặng cho em.

- Thứ hai? Vậy cái thứ nhất đâu?

- Không phải đã ở trên người em rồi sao?

[Đã ở trên người?]

[Xem livestream cả ngày mà có thấy dấu hôn trên người Mông Mông đâu.]

[Nói không chừng là ở chỗ chúng ta không thấy được.]

Lăng Mông cúi đầu nhìn: "Anh nói cái này sao?"

Cậu nhận được sự khẳng định của Thiện Trúc khi chỉ vào huy hiệu xoài trước ngực mình.

- Huy hiệu 5 xu cũng tính là quà sinh nhật á? - Lăng Mông bật cười.

[Sốc! Streamer nổi tiếng thu nhập cả triệu tệ một tháng lại tặng bạn trai món quà giá 5 xu!]

- Đây là hàng không bán, vô giá. - Thiện Trúc vẫn thản nhiên nói.

Đốt nến xong, mọi người hô hào muốn Lăng Mông cầu nguyện. Cậu suy nghĩ một lát rồi lên tiếng:

- Cảm ơn mọi người hôm nay đã tổ chức sinh nhật cho em. Cảm ơn tất cả khán giả xem livestream, dù tui bán bánh, chơi game, mổ ruột thừa, đào quặng hay tám nhảm thì vẫn đến xem livestream của tui...

[Ông biết thì tốt! Lúc livestream ông toàn làm mấy cái gì đâu không á!]

[Nói mới thấy cậu đúng là một streamer đa dạng cân hết mọi thể loại!]

- Mong rằng sau này có thể livestream đa dạng hơn cho mọi người. À thì, nguyện vọng của tui chính là...

- Vĩnh viễn làm bố cưng chiều các con. - Lăng Mông bắn tim trước ống kính điện thoại.

[Ha ha ha bố ngốc, cậu có biết là nói nguyện vọng ra sẽ không-linh-nghiệm không hả?!!!]

[Được rồi, cho ông một ngày được toại nguyện đó bố Chanh!]

[Tối nay không ai được gọi Mông Mông! Đều gọi bố Chanh hết cho chế!]

- Tui còn muốn cảm ơn một người, nếu không nhờ người ấy, tui sẽ không bước vào con đường streamer như ngày hôm này, cũng sẽ không nhận được nhiều sự yêu mến và quan tâm như thế. Tui còn muốn cảm ơn người ấy vì đã cùng nhiều người tổ chức sinh nhật tui như vậy, ừm...

[Tốt lắm, thế người ấy là ai *mỉm cười*]

[Bọn này đoán mãi cũng không biết là ai *mỉm cười*]

[Ngại ngùng thế này đúng là khác hẳn với lúc tự xưng bố *mỉm cười*]

Lăng Mông bất chấp tất cả: "Chẳng phải mọi người muốn tui livestream một nụ hôn nồng cháy sao? Tới luôn, coi như ưu đãi sinh nhật!"

Thiện Trúc ngạc nhiên nhướng mày, ý bảo "em muốn tới luôn thật hả".

Tiếng sói tru vang lên tứ phía trong kênh livestream.

[Nụ hôn!!!! Nồng cháy!!!!!!!]

[Bố Chanh đúng là đàn ông đích thực, mị phục!!!]

[Á á á đợi em đổi điện thoại sang iPad đã! Em muốn nhìn cho rõ!!!]

[Thời khắc này mị cười bỉ ổi như cầm thú.]

- Nhìn cho kỹ đấy! - Một tay Lăng Mông kéo cổ áo Thiện Trúc, tay còn lại ôm chanh bông siêu to khổng lồ che sát ống kính, ngoài nhìn thấy cái mặt > IIII < ra thì khán giả chẳng thấy gì nữa hết.

[Đùa bố à??]

[Tại sao lại đi tin ông cơ chứ, cái đồ Chanh lươn lẹo!!!]

[Làm người ai làm thế!!!]

[Trả lại nhà cây cho mèo tui đã tặng đây!]

[Báo cáo cái tên streamer bất lương trêu ngươi khán giả ngay cho ngộ!]

[Đại ca vong hồn làm ơn vòng ra sau quay gấp!]

[Mang Thần nghĩ gì mà lại tặng chanh bông lớn thế không biết!!]

Lăng Mông lấy chanh bông ra, liếm liếm khóe môi, vẻ mặt như thể đã đạt được âm mưu.

- Được rồi, tiết mục cầu nguyện kết thúc, chuyển sang tiết mục ăn bánh.

[Không xem, không ăn.]

[Đi đây, bye.]

[Đắng lòng, bỏ theo dõi.]

[Thành anti-fan, tạm biệt.]

- Đừng đi, bánh sinh nhật này nhìn ngon lắm nè!

- Đúng rồi. - Chị chủ nãy giờ không nói gì bỗng giơ điện thoại lên. - Lúc nãy chị đứng đằng sau hai đứa chụp cảnh hậu trường, hình như vô tình chụp được cái gì đó.

- Chị!!!!

[Chị chủ xinh đẹp em yêu chị!!!]

[Đóng thành ảnh chụp cỡ lớn treo trong tiệm được không chị!!!]

[Em muốn làm thẻ thành viên của tiệm! Tốn bao nhiêu tiền chị cứ nói!!!]

[Không nói nhiều, đưa link trang web của tiệm ra đây! Khán giả tỉnh khác cũng muốn làm bóng đèn phát sáng!!!]

Lăng Mông ngơ ngác nhìn Thiện Trúc. Anh nhún vai, vẻ mặt như thể muốn nói "anh không biết gì đâu đấy, cũng chẳng phải anh tự dưng ôm chặt em rồi hôn".

Lăng - người lại bất cẩn ra tuyệt chiêu "xả thân vì nghĩa" - Mông, rất muốn tự đào hố chui vào. Biết vậy đã không hôn thật, ngoan ngoãn trốn đằng sau chanh bông siêu to khổng lồ cười trộm là được rồi không phải sao?

===== Hết chương 55~57 =====

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro