Chương 62~64 (18+)
SỐC! KHÔNG NGỜ SAU KHI THUÊ PHÒNG, NGƯỜI CÓ THỂ CHỊCH CẢ VŨ TRỤ NHƯ BỐCHANH LẠI..
~62~
Lăng Mông hứa sẽ phát trực tiếp xong lại bùng, fan của cậu đang than trời trách đất.
@FanA: Ngay ngày đầu vòng đấu bảng đã bùng livestream là sao? Fan hâm mộ bọn tui không thể đến xem trực tiếp, không thể nhìn bố Chanh ngoài đời đã đáng thương lắm rồi, giờ đến cả livestream cũng hủy nữa là sao?
Lăng Mông vừa ngồi chờ thịt chín vừa lướt điện thoại trấn an nhóm fan đáng thương.
@Lemon: Xin lỗi, tối nay tui phải đi ăn mừng sinh nhật Guava. *thịt nướng.jpg*
Cậu còn tiện tay chụp hình thịt nướng để chứng minh mình thực sự đang ở bên ngoài.
@FanB: Giề? Tặng sân chơi cho mèo sẽ được đích thân streamer dẫn đi ăn sinh nhật á? Biết vậy tui cũng tặng rồi!
@FanC: Thân là một streamer ẩm thực, đi ăn thịt nướng mà lại không livestream là sao?
@FanD: Livestream đi! Bọn này cũng muốn nhìn thấy Guava!
Lăng Mông cứ dán mắt vào điện thoại khiến những người khác cũng phải chú ý đến cậu.
- Bố Chanh, fan của ông đang kêu gào muốn ông livestream đúng không? Ông livestream chúng ta đi ăn thịt nướng cũng được đấy.
- Hả? - Lăng Mông không ngờ Bạc Lạc sẽ chủ động đề nghị như thế.
- Tui vẫn chưa lên livestream của ông lần nào mà, giờ phải cho tui cơ hội để mọi người quen mặt với tui chứ.
- Nhưng mà... - Lăng Mông hơi ngập ngừng, nhìn Hướng Giao. - Nếu thế Guava sẽ bị lộ mất.
- Không sao. - Hướng Giao nói, mặt vẫn không chút cảm xúc nào.
- Lộ thì cứ lộ thôi, cậu ấy không quan tâm đâu. - Bạc Lạc cật lực giật dây Lăng Mông. - Livestream nào, livestream mau nào!
Lemon - streamer ẩm thực nổi tiếng của Mèo Chiến - nói livestream thì lại bùng, nói bùng thì lại livestream, chút xíu danh dự còn sót lại đã bị ném cho bồ câu ở quảng trường Prague ăn hết rồi*. Nhóm fan của Mangosteen hóng được tin tức nên cũng kéo đến, vì bọn họ biết streamer nhà mình không phát trực tiếp thì tám mươi phần trăm là đang đi cùng streamer nhà kế bên.
*Bồ câu: tiếng lóng ám chỉ bùng kèo đã hứa.
Có điều gương mặt mà nhóm người xem đầu tiên xông vào kênh livestream nhìn thấy không phải bố Chanh, cũng chẳng phải Mang Thần, mà lại là Pineapple với vẻ mặt hết sức phấn khởi đang vẫy vẫy kẹp gắp thịt.
- Chào cả nhà, tui là Dứa-chan đây!
[Nhìn quen mặt ông rồi.]
[Nhìn quen mặt ông rồi.]
[Nhìn quen mặt ông rồi.]
[Ủa khoan, tại sao Dứa-chan lại ở trong livestream của bố Chanh?]
- Vì tui đang đi ăn thịt nướng với đội Fruit. - Cuối cùng Lăng Mông cũng xuất hiện. Cậu nghiêng người ra sau để lộ các thành viên của Fruit và Thiện Trúc, người đang gắp thịt nướng cho cậu.
Nhóm fan Mang Thần không giữ bình tĩnh được nữa rồi.
[Áu áu áu, miếng thịt ba chỉ Mang Thần đang gắp kia chính là của mị!]
[Là của tui! Ai cũng đừng hòng tranh với tui!]
[Mặc niệm cho nhóm fan bạn gái của Mang Thần ba mươi giây. Không thấy miếng ba chỉ đó đã tiến thẳng vào bát của bố Chanh rồi sao?]
Đương nhiên phần lớn mọi người vẫn đang ngạc nhiên chuyện Lemon lập hội đi ăn thịt nướng với Fruit.
[Sao Mông Mông lại ngồi cùng bàn với Fruit? Cái này gọi là không đánh không thành bạn ư?]
[Không lẽ Fruit muốn trả mối thù lần trước nên âm mưu chuốc say Mông Mông rồi sau đó này này nọ nọ chăng?]
[Từ từ đã, lúc nãy Mông Mông bảo bùng livestream để đi ăn sinh nhật Guava. Chẳng lẽ hôm nay trong đội Fruit cũng có người đón sinh nhật hả?]
- Mọi người hỏi Guava hả? Cậu ấy ngồi đối diện tui nè.
Lăng Mông xoay điện thoại một vòng, Hướng Giao đang lóc sườn dê với vẻ mặt bình tĩnh lập tức xuất hiện trên màn hình.
- Bất ngờ chưa? Ngạc nhiên chưa? - Hôm nay Lăng Mông phải hứng chịu bí mật động trời của thế kỷ nên cũng muốn mọi người chịu chung với mình.
[Ôi đệt?? Guava là Hướng Thần??!]
[Hướng Thần là fan ngầm của bố Chanh? Không thể tưởng tượng nổi!]
[Mọi người không xem bài phỏng vấn sau trận đấu hôm nay của Hướng Thần hả?! Cherry vạch trần dạo này Hướng Thần đang u mê một streamer giải trí, hóa ra là bố Chanh!]
[Mông Mông nhà mị quyến rũ vô hạn!]
[Sốc! Ngày đầu tiên của vòng đấu bảng, Hướng Thần nhường đội streamer nhưng lại vùi dập đội rau củ thê thảm, sự thật chính là...]
Lăng Mông đã đánh giá thấp độ nổi tiếng của Fruit, nhất là của Hướng Giao rồi. Tuy tất cả các thành viên của Fruit đều có kênh livestream riêng nhưng Hướng Giao lại chưa từng livestream, thỉnh thoảng fan hâm mộ của cậu ta mới bắt được góc áo của idol khi đang xem livestream của các thành viên khác.
Khó khăn lắm mới có một cái livestream ngoài trời thế này, nhóm fan đói khát đương nhiên sẽ không bỏ lỡ, vội vàng chạy đến xem Hướng Thần, Mang Thần... Tổng cộng fan của sáu vị đại thần kéo về chen chúc làm kênh livestream của Lăng Mông suýt thì bùng nổ, thiết lập nên kỷ lục mới trong lịch sử của nền tảng Mèo Chiến, còn được đẩy lên trang nhất trong khi đương sự chẳng hay biết gì. Lượng người tò mò bấm vào xem càng lúc càng nhiều, trong đó có cả người vốn không chơi Tinh Hà.
[Không biết tại sao bọn họ ăn cơm thôi cũng có nhiều người xem như thế, nhưng có mấy anh nhìn cũng đẹp trai đấy, nhất là anh thứ hai bên phải.]
[Đáng tiếc đằng ấy đến quá muộn, anh thứ hai bên phải và anh thứ nhất bên phải đã đến với nhau rồi *mỉm cười*]
[Vậy anh thứ nhất bên trái thì sao?]
[Anh thứ nhất bên trái là của bọn này rồi *mỉm cười*]
[Để tui phổ cập kiến thức cho các bạn mới đến một chút, đây là huấn luyện viên và các thành viên của chiến đội số một Truyền Thuyết Tinh Hà cùng với hai streamer nam nổi tiếng.]
[Ối giời ơi cái đội hình này, Hướng Thần, Mang Thần, Fruit, bố Chanh... Cho mị ngồi gầm bàn mị cũng chịu!]
[Cho hỏi quán đó còn thiếu nhân viên phục vụ không? Nhân viên phục vụ nướng thịt ấy.]
[Em muốn nộp đơn xin việc! Em không chỉ biết nướng thịt mà còn biết khè ra lửa nữa đấy ạ!]
[Bố Chanh biết Guava là Hướng Thần luôn hả?]
- Không biết. Tuy đoán được cậu ấy là tuyển thủ chuyên nghiệp nhưng hoàn toàn không ngờ cậu ấy chính là Hướng Giao.
[Sao Hướng Thần lại xem livestream của bố Chanh, chẳng lẽ do bố Chanh chơi game rất giỏi?]
- Tui cũng muốn hỏi câu đó lắm... - Câu hỏi này vẫn quanh quẩn trong đầu Lăng Mông từ lúc biết được sự thật đến giờ.
- Sau khi xem video cậu bình luận về trận Dị Nhân nội chiến của đội trưởng và Mang Thần, cậu ấy còn xem thêm mấy đoạn video ghi lại livestream của cậu. - Ứng Đào nói. - Còn nhờ tôi bày cách nạp tiền vào Mèo Chiến nữa chứ.
- Hả? Thật á? - Lăng Mông vẫn rất hoang mang.
- Nghe anh hát rất vui, ăn uống này nọ cũng vui. - Hướng Giao nhận xét nhưng vẫn không ngẩng đầu lên. - Lúc tức giận... cũng vui lắm.
- Không có chút xíu liên quan gì đến chơi game hả?
Lúc này Hướng Giao mới ngẩng đầu lên, biểu cảm có chút hoang mang: "Chơi game không giỏi nhưng vẫn rất vui vẻ, nhìn tương đối có tâm, cái này có tính không?"
Lăng Mông: =_,=
Đang khen tui đấy hả? Tui coi như đang khen đó nha!
Khán giả cười đến mức suýt nội thương.
[Hướng Thần khen cũng phải khác người như thế đấy.]
[Tay Bố Chanh hơi phế một tí nhưng ý chí rất kiên định, là streamer có tâm nhất năm của Mèo Chiến.]
[Tâm trạng của Mông Mông bây giờ: Ha ha ha ha! Bạn hiền, khen hay lắm!]
[Bỗng nhiên có cảm giác bố Chanh đắc ý nhiều năm cuối cùng cũng gặp phải ông nội rồi.]
[Đừng trách Hướng Thần, người ta đào đâu ra một streamer chơi game hay hơn cả mình chứ? May mà Mông Mông nhà mị là streamer giải trí lành mạnh!]
Lăng Mông ấm ức quay sang nhờ Thiện Trúc giúp đỡ:
- Em có nên cân nhắc vụ chuyển qua làm streamer giải trí không?
Mọi người lại nháo nhào cả lên.
[Bố Chanh, đừng có làm nũng đấy!]
[Hình như ông hiểu lầm rồi, ông vốn là streamer giải trí, chuyển cái gì mà chuyển?]
[Mất tự tin vì Hướng Thần nên chỉ có thể tìm lại sự tự tin từ Mang Thần, ai bảo Mang Thần nhà mị là người nịnh Chanh giỏi nhất vũ trụ chứ.]
- Em cứ duy trì phong cách hiện giờ là được. - Thiện Trúc gắp mấy xiên sườn nướng cho cậu. - Streamer game hay giải trígì em cũng cân được tất. Với cả anh thấy em chơi game rất khá, đừng lấy tiêu chuẩn của người đứng đầu Tinh Hà ra làm tiêu chuẩn cho bản thân như thế.
- Thật sao? - Lăng Mông có sườn ăn nên tâm trạng vui vẻ hẳn lên.
- Em đẹp trai như thế, livestream cái gì mà chẳng có người xem.
[Mang Thần nhà chúng ta đúng là một chàng trai ấm áp.]
[Ước gì ông trời cũng cho tui một người bạn trai tốt như thế.]
[Chơi game Hướng Thần thắng nhưng mà nịnh bạn trai Mang Thần lại trọn điểm. Hướng Thần nên học tập chút đi, cậu cứ như thế thì không theo đuổi được bạn bố trai Chanh đâu.]
[Đảng Xoài Chanh đã được chính phủ đóng dấu ký tên, mong đảng Dưa Chanh đừng kiếm chuyện nữa.]
~63~
Chủ đề của buổi livestream đã lạc hướng đi xa tít tắp, mười tám con lừa cũng không kéo lại được. Bàn nhậu đã qua ba tuần rượu, bầu không khí cũng sôi động hẳn lên. Đối với một đám người nghiện game, đề tài thảo luận ngoài game ra thì chẳng còn gì khác.
Đây là lần đầu tiên trong mười tám năm cuộc đời Hướng Giao được uống rượu, hôm nay còn là sinh nhật nên cậu ta bị mời không biết bao nhiêu lần. Khi say, cậu ta lặng lẽ cúi đầu không nói lời nào, chẳng khác gì biểu hiện lúc bình thường.
Trước sự yêu cầu mạnh mẽ của người xem, sau khi ăn xong, cả đám bắt đầu chơi Ma sói. Lăng Mông rút được lá tiên tri nhưng chẳng ai tin, chỉ có Thiện Trúc là bênh cậu, cuối cùng mới lộ ra anh chính là sói. Trái tim bé bỏng của Lăng - một lòng coi Thiện Trúc là người nhà - Mông bị lừa gạt, kênh livestream bị khán giả spam "thương Mông Mông quá" tới tấp.
Lăng Mông vẫn chưa chán nên mè nheo muốn chơi một lượt nữa. Nhưng lúc này Thiện Trúc lại nhận được một cuộc gọi, sắc mặt anh bỗng trở nên nghiêm túc.
- Tôi có việc phải về trước.
- Em đi với anh. - Tuy Lăng Mông không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng từ phản ứng của Thiện Trúc có thể đoán được chắc hẳn là chuyện không hay.
Hai người vội vàng chào tạm biệt mọi người rồi bắt xe đi đến một quán bar cách đó ba cây số. Đến nơi, Lăng Mông thấy Thiện Diệu đang uống say như chết ở quầy bar.
- Lẽ ra anh không nên để cậu ấy một mình mới phải. - Lăng Mông và Thiện Trúc dìu Thiện Diệu đứng dậy. - Giờ làm gì đây?
- Trụ sở huấn luyện của Vegetable cũng gần đây, bọn mình đưa nó về đó đi.
Thiện Trúc từng đến đó đưa đồ cho Thiện Diệu nhưng không vào bên trong, ngay cả đồng đội của Thiện Diệu cũng không biết mối quan hệ giữa hai người.
Lúc đội trưởng bất tỉnh nhân sự được Mang Thần tiếng tăm lừng lẫy đưa về, mọi người trong đội ai cũng ngạc nhiên.
- Mang Thần? Bố Chanh? Hai người quen đội trưởng của bọn tôi à?
- Nó là em họ tôi. - Thiện Trúc không có thời gian giải thích nhiều. - Phòng của nó ở đâu? Tôi đưa nó vào.
- À ừ.
Thành viên Vegetable giúp hai người họ đưa Thiện Diệu về phòng. Đây cũng là lần đầu tiên Lăng Mông bước vào ký túc xá của tuyển thủ chuyên nghiệp, một căn phòng đôi khá đơn giản, trên kệ có bày một số đồ lưu niệm của Tinh Hà.
Lúc Thiện Trúc vào nhà vệ sinh lấy nước, Lăng Mông cũng đi ngắm nghía xung quanh phòng. Nghe có tiếng động sau lưng, cậu quay người lại thì thấy Thiện Diệu đã ngồi dậy.
- Cậu ngồi dậy làm gì? Nằm xuống đi. - Lăng Mông vội vàng bước qua đỡ.
Không ngờ Thiện Diệu lại đột ngột bắt lấy tay cậu, giữ mãi không buông, nắm chặt đến mức Lăng Mông không có cách nào vùng ra được.
- Anh... - Thiện Diệu gọi khẽ.
Lăng Mông biết cậu ấy nhận nhầm người.
- Tôi không phải anh cậu, cậu nằm xuống trước đi.
Thiện Diệu không nghe: "Anh, em vô dụng quá."
- Sao có thế chứ? Cậu đỉnh lắm đó.
Lăng Mông cuống cả lên, Thiện Diệu thế này còn tính là vô dụng thì cái người "chơi game không tốt nhưng vẫn rất vui vẻ" như cậu tính là gì?
Thiện Diệu lại xổ một tràng dài, Lăng Mông không nghe rõ, chỉ loáng thoáng nghe được mấy từ như "vô dụng", "không nên chơi chuyên nghiệp", "làm streamer giống anh là được rồi".
Thanh niên cao một mét tám giờ lại như một đứa trẻ to xác ôm lấy cánh tay Lăng Mông mãi không buông rồi cứ thế mà khóc. Cảnh tượng này tạo thành đả kích quá lớn với cậu. Cậu thử làm giống Thiện Trúc lúc chiều, nhẹ nhàng xoa lưng Thiện Diệu, cuối cùng cũng khiến cậu ấy dần bình tĩnh lại.
Thiện Trúc đi ra, thấy cảnh này bèn vội vàng chạy tới hỗ trợ Lăng Mông. Hai người tốn bao nhiêu công sức mới dỗ được Thiện Diệu nằm xuống lần nữa. Trên tay Lăng Mông còn in hằn hai dấu tay đo đỏ.
Thiện Trúc nhúng ướt khăn, lau mặt cho Thiện Diệu:
- Nó chịu nhiều áp lực lắm. Hình như anh chưa nói với em là người nhà nó không đồng ý cho nó chơi chuyên nghiệp đúng không?
- Chưa.
- Lúc trước nó bỏ nhà ra đi để tham gia trại huấn luyện. Bây giờ hình như nó với chú thiếm vẫn đang trong tình trạng chiến tranh lạnh. Nó rất cần một chức vô địch để chứng minh bản thân.
Lăng Mông hiểu, nhưng thi đấu tàn khốc như thế đấy, chỉ có duy nhất một chức vô địch mà thôi.
Đợi đến khi Thiện Diệu đã ngủ say, hai người họ mới đi ra khỏi phòng. Thành viên của Vegetable đều tập trung ngoài đại sảnh, bầu không khí ở đây khác một trời một vực so với bầu không khívui mừng phấn khởi trong bữa tiệc sinh nhật của đội trưởng Fruit.
Có thể thấy được bọn họ vẫn rất bất ngờ về mối quan hệ giữa đội trưởng nhà mình và Mang Thần. Bây giờ đã quá muộn, Thiện Trúc cũng không tiện quấy rầy, bèn nhờ bọn họ quan tâm tới Thiện Diệu rồi đưa Lăng Mông về.
Trước khi đi, Lăng Mông chụp lại cảnh cánh cổng trụ sở huấn luyện Vegetable chìm trong màn đêm, đăng lên Weibo bày tỏ tâm trạng: Mấy ai sung sướng mấy ai sầu. Cư dân mạng nhao nhao phỏng đoán, lúc đầu thì đi ăn thịt nướng với Fruit, sau lại đến thăm chỗ Vegetable, chẳng lẽ thân phận thật của bố Chanh là gián điệp hai mang của liên minh Tinh Hà chuyên nghiệp?
Lăng Mông đi dưới bầu trời đầy sao, những chuyện vừa xảy ra khiến cậu phải suy ngẫm về triết lý của cuộc sống.
- Khuya lắm rồi, ký túc xá cũng đóng cửa, giờ hai bọn mình tính sao đây?
- Anh đang có một suy nghĩ táo bạo...
Lăng Mông vụt đỏ mặt, cũng may trời tối nên không nhìn rõ lắm.
- Thắng của anh lại hư chứ gì? Có cần em sửa giúp anh không?
Thiện Trúc chọc cậu đủ rồi mới đủng đỉnh nói: "Ý anh là qua đêm ở quán net, em nghĩ gì thế?"
Biết mình bị gài, Lăng Mông tức đến mức lao tới cắn cổ Thiện Trúc một phát.
- Ây, anh nói này ngài cảnh sát giao thông, ghi biên bản phạt là được rồi, sao còn cắn người thế hả?
Hai người cứ dán vào nhau, nửa hôn nửa ôm, ỷ có bóng đêm nên bao nhiêu chuyện không biết xấu hổ đều bị lôi ra làm ngay giữa đường.
Cuối cùng, Thiện Trúc cõng Lăng Mông dừng trước cửa một quán net. Quán này cũng rất biết cách kinh doanh: tầng một là quán net, từ tầng hai trở lên đều là phòng nghỉ.
- Tầng dưới nhé? - Thiện Trúc biết thừa còn hỏi. Tối nay hai người họ uống bao nhiêu rượu, lại đang ở tuổi tỉnh lực dồi dào, Lăng Mông còn dán sát lên lưng anh, có phản ứng gì anh đều biết rõ mồn một.
Lăng Mông cắn một phát vào tai Thiện Trúc: "Tầng trên!"
~64~
Vừa vào phòng, Lăng Mông đã bị Thiện Trúc đè lên cửa hôn cuồng nhiệt. Buộc phải tách ra khi đi từ đại sảnh đến lúc ra khỏi thang máy nên cả hai đã phải nhẫn nhịn tới mức ngứa ngáy hết cả người.
Dù phần cổ đang bị người ta ngấu nghiến nhưng Lăng Mông vẫn có thể phân tâm lo lắng đến không gian trong phòng nghỉ.
- Anh nhìn trần nhà hướng mười một giờ kìa, có phải là máy quay lén không?
Thiện Trúc tranh thủ liếc một cái: "Cái đó là đầu báo khói."
- Thế phía trên tivi ở hướng ba giờ...
Thiện Trúc không hề khách sáo chặn miệng cậu lại, thưởng thức một lát mới buông ra: "Đó là máy nhận tín hiệu tia hồng ngoại, dân cuồng Tinh Hà đừng lo lắng nữa được không?"
Biết mình lại tái phát bệnh cũ, Lăng Mông giả ngu: "Hơ hơ..."
Hai người tựa trán vào nhau, Thiện Trúc tiện tay cởi cúc áo sơ mi của Lăng Mông ra. Cậu không biết những lúc thế này phải nhìn anh như thế nào nên cố ý cúi đầu ngắm tay anh.
Lăng Mông nhớ đến một bài viết khá nổi mấy ngày trước trên Weibo có tiêu đề: Đặc tả những đôi tay đẹp của tuyển thủ chuyên nghiệp/streamer Truyền Thuyết Tinh Hà. Trong chín bức hình bị một đám con gái xuýt xoa mân mê, chỉ cần liếc mắt một cái là cậu có thể nhận ra tay của Thiện Trúc. Lúc này, đôi tay thon dài gợi cảm ấy đang từ từ cởi từng chiếc cúc áo trên người cậu, nhưng vẫn chừa lại chiếc cuối cùng, sau đó luồn vào trong vạt áo, tiếp xúc thân mật với da thịt cậu.
Lăng Mông giật nảy eo, bật cười: "Nhột quá."
Nhưng Thiện Trúc vốn không hề sờ vào chỗ nhột của Lăng Mông, thế là anh vạch trần ngay lời nói dối của cậu: "Em nhạy cảm vậy sao?"
Vừa dứt lời, Thiện Trúc càng táo tợn hơn khi nắm lấy hai hạt hồng hồng nhô ra trước ngực cậu rồi tùy tiện xoa nắn. Lần đầu tiên trong gần hai mươi năm qua, bộ phận chỉ để trang trí này của Lăng Mông phát huy tác dụng thực tế. Như thể có một luồng điện xẹt qua, cậu vùi đầu vào cổ Thiện Trúc, dù anh có làm gì cậu cũng siết chặt lấy cánh tay anh, không hề ngẩng đầu lên.
- Em đọc bình luận chưa? - Thiện Trúc trêu ghẹo những chỗ anh có thể trêu ghẹo hết một lượt, cuối cùng vòng lại bên tai Lăng Mông, tiếp tục trêu ghẹo cậu bằng ngôn từ.
Câu này đã thành công khơi gợi lòng ham học hỏi của Lăng Mông. Cậu ngẩng gương mặt đỏ bừng lên, hỏi anh một cách hết sức nghiêm túc: "Bình luận gì cơ?"
- Sốc! Không ngờ sau khi thuê phòng, người có thể chịch cả vũ trụ như bố Chanh lại...
Lăng Mông biết mình bị trêu rồi, thế là để chứng minh bản thân không phải một ông bố ngây thơ trong sáng, cậu đã vùng lên xé áo của Thiện Trúc, nhưng xé mấy lần vẫn không được, còn bị anh thuận thế kéo cậu lên giường.
Ngón tay của Thiện Trúc khẽ dừng bên eo phải của Lăng Mông. Tuy vết mổ đã lành lại từ lâu nhưng sờ lên vẫn cảm nhận được một đường sẹo nhỏ gồ gồ. Anh lấy ngón cái cẩn thận vuốt dọc theo vết sẹo, khiến Lăng Mông co rúm người lại.
- Em còn đau không? - Thiện Trúc thân mật hỏi nhẹ bên tai cậu.
- Hết đau lâu rồi. - Lăng Mông uốn éo vòng eo như muốn tránh đi. - Nhột.
Hơi thở đang quấn quít bên vành tai cậu bất ngờ biến mất. Ngay sau đó, cậu cảm nhận được có thứ gì đó ẩm ướt nóng rẫy lướt qua lướt lại thay thế cho ngón tay ban nãy.
Lăng Mông lại càng uốn éo dữ dội hơn, không nhịn được mà cười thành tiếng: "Đừng liếm, nhột."
Thiện Trúc không nghe, trái lại còn mạnh mẽ đè lên người cậu, thỏa sức tận hưởng làn da non mịn. Lăng Mông không uốn éo nổi nữa, đè lên vai anh, hơi thở dần trở nên gấp gáp. Chỉ một lát sau, Thiện Trúc đã ngẩng lên đối mặt với cậu. Lần này Lăng Mông không ngại ngùng nữa mà tỏ ra tích cực hơn, chủ động đáp lại nụ hôn nóng bỏng của anh. Cậu nhắm mắt lại, cả người được một mùi hương quen thuộc bao phủ. Trong lúc môi lưỡi quấn quít với Lăng Mông, Thiện Trúc cũng không quên vuốt ve qua lại khắp cơ thể trần trụi của cậu.
Lăng Mông vô cùng bội phục bản thân khi đến tận lúc này rồi cậu vẫn suy nghĩ vẩn vơ được: nếu biết vỏ chanh của mình được một trong chín đôi tay đẹp nhất Tinh Hà sờ soạng, có khi đám fan cuồng lại muốn lột ra cất giữ chứ chẳng đùa.
- Em đang nghĩ đi đâu đấy? - Trực giác nhạy bén khiến Thiện Trúc tạm dừng mọi động tác, quả nhiên đã bắt quả tang người dưới thân đang cố gắng nhịn cười.
Lăng Mông nhìn trái ngó phải rồi nói: "Sao anh không tắt đèn?"
- Đom đóm thành tinh như em thế này, tắt đèn có tác dụng gì sao? - Nói thì nói thế nhưng Thiện Trúc vẫn rất quan tâm đến Lăng Mông, chu đáo tắt hết đèn, chỉ để lại ánh đèn ngủ lờ mờ ở đầu giường.
Bàn tay anh nương theo ánh đèn mờ tối lần xuống phía dưới, nhẹ nhàng xoa nắn khiến Lăng Mông phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ đầy sung sướng.
- Chanh nhỏ sắp không nhịn nổi rồi, lúc nãy đi bên ngoài cứ chọc vào người anh mãi thôi.
Lăng Mông ỷ vào ánh đèn lờ mờ chẳng nhìn thấy gì, mặt đỏ bừng lên rồi mà vẫn cứ khoác lác: "Thế thì sao, con trai bọn em tràn trề tinh lực như vậy đấy."
Thiện Trúc bật cười ha ha: "Thật ư? Để anh xem xem tinh lực tràn trề đến đâu nào."
Thế nhưng lúc anh đang chuẩn bị đột phá vòng vây cuối cùng, Lăng Mông đột nhiên siết lấy tay anh, mãi mới thốt ra được một câu:
- Phát triển kiểu đểu... đểu thế không biết.
Thiện Trúc bị câu này của cậu chọc cười. Một Lăng Mông đáng yêu như vậy đúng là khiến người ta không kiềm chế được, cứ muốn chà đạp mãi thôi. Cái miệng của anh vẫn chưa chịu buông tha cho cậu: "Đây không phải phong cách mà bố Chanh nên có đâu đấy."
Lăng Mông ngậm chặt miệng chẳng nói chẳng rằng, vẫn nắm tay Thiện Trúc như cũ.
Sau khi trêu chọc đủ rồi, anh mới hôn lên hai má cậu một cách tràn đầy âu yếm: "Em yên tâm, hôm nay anh không đánh vào căn cứ đâu."
Nghe vậy, Lăng Mông mới nới lỏng tay ra. Thiện Trúc chầm chậm vuốt ve khu vực ngoài vùng cấm địa bằng tốc độ cậu có thể chịu được. Mắt cậu vẫn đang nhắm nghiền. Thứ đang nằm trong tay Thiện Trúc dù có cách một lớp vải dệt mỏng manh vẫn không thể khống chế được mà tiết ra chất dịch khiến quần lót bị thấm ướt một mảng nhỏ. Thiện Trúc xấu xa nhắm trúng chính giữa mảng tròn đó, ấn xuống rồi vuốt ve ngược chiều kim đồng hồ.
Lăng Mông bị động tác chậm rì rì của anh khiêu khích đến khó nhịn, ưỡn eo ý bảo anh hãy nhanh lên một chút. Thiện Trúc hiểu ý luồn tay vào, nắm lấy Chanh nhỏ khiến cả người cậu giống như có điện xẹt qua, cường độ dòng điện còn mạnh hơn cả ban nãy.
Lăng Mông vừa đắm chìm trong những cái vuốt ve âu yếm đầy thoải mái của Thiện Trúc vừa nghĩ: lần này đến cả phần dưới cũng bị Thiện Trúc sờ nắn rồi, sau này lúc fan bắt tay anh ấy, chẳng phải là đang gián tiếp... Không được! Lăng Mông ép mình phải quên cái suy nghĩ đáng xấu hổ này ngay lập tức.
Thiện Trúc nào biết đọc suy nghĩ, chỉ có thể đoán được cậu đang rất hưởng thụ nhờ những tiếng rên rỉ đứt quãng lúc có lúc không của cậu.
- Thoải mái không? - Anh hỏi khẽ.
- Ừm...
- Muốn nhanh hơn không?
- Ừm.
Thiện Trúc tăng nhanh tốc độ, Lăng Mông vừa muốn tách chân ra vừa muốn ưỡn người lên, hoang mang không biết phải bày ra tư thế nào mới được.
- Em đang nghĩ gì đấy?
Lăng Mông mở mắt ra, mơ màng nói: "Bàn tay có APM trên 350 đang "an ủi" giúp em này."
- Có nhanh hơn lúc em tự an ủi không?
- Tốc độ tay của em cũng không đến nỗi nào đâu.
Lăng Mông cứ nghĩ vớ nghĩ vẩn với ý đồ phân tán lực chú ý, không muốn buông vũ khí đầu hàng nhanh như vậy. Rõ ràng lúc đi xe đạp, mình có thể đạp được mười mấy cây số, sao mới thuê tài xế đi chưa được ba mét đã cạn hết xăng rồi?
Thiện Trúc biết nhưng không nói, bèn đổi góc độ và tốc độ, cố gắng để Lăng Mông hưởng thụ thêm chút nữa. Lúc thì tăng tốc khiến cả người Lăng Mông run bần bật, lúc lại chậm rãi làm cậu không nhịn được mà uốn éo cơ thể.
- Kỹ thuật lái xe của anh cũng tốt ra phết nhỉ? - Thiện Trúc kể công với Lăng Mông.
Lăng Mông thở hổn hển: "Tàu lượn siêu tốc đấy hả?"
- Trượt thác mạo hiểm thì đúng hơn, khúc cuối lao xuống bọt nước còn bắn tung tóe mà.
Lăng Mông không tiếp lời Thiện Trúc vì hiện giờ ngoài thở dốc ra thì cậu chẳng thể làm được gì nữa. Anh còn cố tình chọn đúng lúc này mà lấp kín miệng cậu, chiếm đoạt chút dưỡng khí ít ỏi còn sót lại. Cậu chỉ có thể phát ra mấy tiếng ưm ưm phản đối.
Đến lúc cánh tay còn lại của Thiện Trúc chạm lên đầu ngực nhạy cảm của Lăng Mông rồi vân vê nhào nặn thì ngay cả tiếng ưm ưm phản đối cậu cũng không thể phát ra nổi. Toàn thân cậu hưng phấn đến mức run lên, tay siết chặt lấy cánh tay Thiện Trúc, không biết là muốn anh buông tay ra hay muốn anh tiếp tục.
Lăng Mông có cảm giác như mình đang ngồi trên một chiếc phao không ngừng rung lắc của trò trượt thác mạo hiểm, từng bước di chuyển đến nơi cao nhất của ngọn thác rồi lao xuống dốc với tốc độ cực nhanh làm bắn ra những bọt sóng trắng xóa.
Thiện Trúc xấu xa chìa bàn tay dính nước cốt chanh ra trước mặt Lăng Mông: "Bố Chanh có muốn dặn dò trước lúc con đi không?"
- Bố đã cố gắng hết sức, các con được chết trên tay bố nuôi là vinh hạnh lắm rồi.
Cậu cố gắng tìm ít khăn giấy trong tủ đầu giường, thế mà nơi này phục vụ chẳng ra làm sao, cuối cùng Thiện Trúc vẫn phải đứng dậy đi lấy khăn.
Sau khi lau tay sạch sẽ, Thiện Trúc nằm xuống bên cạnh Lăng Mông, áp mặt mình sát lại gần cậu: "Streamer là anh đây đã dốc hết sức mình rồi, hôn một cái làm phần thưởng nhé?"
Lăng Mông hào phóng hôn chụt một cái, còn chọc chọc ngón trỏ lên ngực anh: "666."
Thiện Trúc cưng chiều ôm lấy cậu, bắt lấy tay cậu rồi ấn nó xuống "thắng tay" của mình: "Anh có được thử tốc độ tay của em không?"
Lăng Mông cũng muốn thể hiện kỹ thuật lái xe thành thạo như Thiện Trúc, không ngờ cậu cố gắng đến toát cả mồ hôi mà anh chỉ cứng hơn chứ không hề có dấu hiệu tuôn trào.
- Anh chơi hack đúng không...? - Lăng Mông phàn nàn.
- Con trai bọn anh kéo dài như vậy đấy.
Lăng Mông bóp một cái không hề khách sáo. Điểm yếu trí mạng đang nằm trong tay bố mà vẫn dám vênh váo như vậy là sao?
Thiện Trúc quyết đoán đuổi luôn tài xế xuống xe, lật người Lăng Mông lại, ép Chanh nhỏ vẫn chưa hết hưng phấn ngẩng đầu lên lần nữa, đồng thời tấn công về phía trước. Hành động này khiến Lăng Mông cảm thấy như thể đang bị anh uy hiếp sẽ tiến vào bất cứ lúc nào.
- Sao anh bảo là không đánh vào căn cứ? - Lăng Mông nhắc anh nói lời phải giữ lời.
- Anh chỉ đánh tháp canh bên ngoài thôi. - Quả thật Thiện Trúc chỉ cọ cọ bên ngoài. Theo từng động tác của anh, hơi thở của Lăng Mông dần trở nên gấp gáp, thậm chí hưng phấn đến mức mặc xác Thiện Trúc muốn đánh vào chỗ nào thì đánh.
Lúc sắp đến cao trào, Lăng Mông cố gắng ngoảnh đầu lại, hai người trao nhau một nụ hôn sâu vừa dài vừa nồng cháy.
...
- Thêm ván nữa không? - Chỉ mới xong một hiệp, hai mắt Thiện Trúc tỏa sáng, rõ ràng tinh thần vẫn còn phơi phới lắm.
- Lúc nãy anh ăn thịt nướng trộn với Viagra hả?
- Mới một ván chứ bao nhiêu.
- Em hai ván rồi.
- Thì giờ là ván thứ ba.
- Từ chối.
- Anh còn muốn thử thêm mấy tư thế trên fanart nữa. - Thiện Trúc hơi tiếc.
- Art gì?
- Fanart trên Weibo đó, không tag em hả?
Đương nhiên là có tag, có điều Lăng Mông không ngờ Thiện Trúc sẽ đọc mấy bài đăng đen tối đó.
- Em không muốn, đua xe khi mệt mỏi rất nguy hiểm, nhanh một giây chậm cả đời.
Thấy Lăng Mông mệt thật, Thiện Trúc đành phải tiếc nuối hôn lên trán cậu, ôm cậu vào lòng.
- Vậy đi ngủ thôi, đời còn dài mà.
Dù sao cũng không phải em dài! Lăng Mông ngáp một cái, lúc mơ mơ màng màng tiến vào giấc mộng rồi vẫn còn nghĩ: Sau này nhất định phải chặn hết mấy người suốt ngày vẽ tranh đồi trụy về mình với Thiện Trúc trên Weibo mới được.
===== Hết chương 62~64 =====
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro