Chương 232: Lễ Giáng Sinh (2)
Edit: CHII
"Không, tôi tất nhiên không thể tiết lộ những điều đó cho anh được." Lucius Malfoy rót một ly rượu cho bạn tốt. Ông ta đem ly rượu đẩy qua, chậm rì rì nói, "Lão Dumbledore không thể ngày càng đòi hỏi nhiều từ chỗ tôi. Nếu lão cho rằng tác dụng của một Malfoy nằm vùng là có thể nói cho lão thời gian địa điểm của một ít hành động râu ria thì lão ta nhầm rồi."
Snape không nói gì, ông ấy cầm ly rượu trên bàn lên.
"Đương nhiên rồi. Tôi hiểu lão pháp sư tài ba kia suy nghĩ cái gì. Lão lươngthiện đến mức không thể ngồi xem những người dân vô tội bị tổn thương, có phải không? Đặc biệt là khi lão cho rằng lão rõ ràngcó thể làm gì đó vào lúc này. Lão cử anh tới thuyết phục tôi? Được, Severus thân mến, cứ làm như anh cũng để ý đến những điều đó giống lão vậy."
Chủ nhiệm nhà Slytherin hơi nhếch khóe miệng, cúi đầu uống một ngụm rượu.
"Anh biết hiện tại Chúa tể Hắc Ám đã hơi bất mãn với tôi, từ khi tôi làm hỏng việc, sau khi để Potter thoát ra từ tay của tôi." Mái tóc bạch kim của gia trưởng nhà Malfoy phất qua ly rượu, nửa thật nửa giả oán hận nói, "Tôi bị Bộ Phép thuật miễn chức, Bộ Phép thuật hiện tại không tin tưởng tôi như trước kia. Lợi ích tôi có để đem lại cho Chúa tể Hắc Ám ngày càng ít. Anh biết đám đồng sự kia của chúng ta đều là dạng người gì mà, bọn họ luôn giống như hổ rình mồi mà nhìn chằm chằm tôi, đọi tôi phạm chút sai lầm. Bọn họ chờ không nổi nhà Malfoy mất đi sự sủng ái và tin tưởng của Chúa tể Hắc Ám. Hành động của Tử Thần Thực Tử làm rất nhiều người chết, đúng vậy, nhưng việc đó liên quan gì đến lợi ích của tôi chứ, cứ làm như tôi có thể chịu thêm nguy hiểm mà mật báo Hội Phượng Hoàng ấy nhỉ? Một nằm vùng nhà Malfoy hẳn là nên dùng ở thời điểm quan trọng hơn."
"Điều đó sẽ khiến ông được Hội Phượng Hoàng tín nhiệm hơn." Tử Thần Thực Tử tóc đen chậm rãi nói.
"Được rồi, Severus." Lucius Malfoy cười rộ lên, "Tôi cảm thấy sự kiện ở Bộ Phép thuật chúng tôi cũng đã đủ chứng minh khả năng của tôi. Rốt cuộc bởi vì sự kiện đó tôi mới rơi vào tình cảnh xấu hổ như hiện tại. Nếu không phải là liên lụy tới vị hôn thê cùng và con gái kế của anh... Chậc, nếu lại xảy ra một lần nữa, tôi cũng không cam đoan mình sẽ còn làm như vậy đâu. Một chân đạp hai thuyền luôn bị chết nhanh nhất."
Severus Snape chán ghét việc bạn tốt luôn là nhắc tới việc này. Quả thật việc Lucius Malfoy lớn mật làm dưới mí mắt Chúa tể Hắc Ám có mang suy tính lợi ích của ông ta, nhưng ông cũng không thể phủ nhận: Đúng là bởi vì Malfoy mật báo, ông mới có thể bảo vệ được tính mạng hai đứa bé và vị hôn thê của mình.
Hắn không thể không miễn cưỡng lặp lại lời cảm ơn. "Cảm ơn, vì đã giúp đỡ cô Sadie và con gái cô ấy."
"Anh không cần nói như vậy." Lucius Malfoy cảm thấy mỹ mãn nói, làm ra vẻ như ông ta thật sự không muốn thấy bạn tốt nói lời cảm ơn vậy. Ông ta đặc biệt cười sảng khoái, giống như ông ta là một gia trưởng hào phóng, "Hơn nữa, anh cũng biết, có lẽ không lâu nữa, chúng ta sẽ là người một nhà, Severus."
Ông ta sung sướng mà nhìn sang bạn tốt đang mím môi, sắc mặt giống như vừa mới nuốt một con sên vây.
---------------
"Ôi trời ơi!" Sau khi bữa tối kết thúc, Harry vọt vào phòng của tôi và Hermione. Cậu ấy chờ mong nhìn ta, "Ông ta sẽ không thật sự đến đón lễ Giáng Sinh, đúng không? Quan hệ ông ta và chú Sirius kém như vậy, ông ta nhất định không muốn trong kỳ nghỉ còn phải nhìn thấy chú ấy, đúng không?"
"Thật đáng tiếc," Hermione không chút khách khí nói, "Tớ cảm thấy chỉ cần nghĩ đến việc chú Sirius không tình nguyện như thế nào cũng đủ cho giáo sư Snape động lực rồi. Cho dù là thầy ấy bệnh nặng, cũng sẽ kiên trì đến tham gia."
"Đừng nói vậy," tôi nhịn cười trả lời, "Giáo sư Snape làm sao có thể ấu trĩ nhàm chán như vậy chứ."
"Đối với hai người này mà nói," Hermione không chút lưu tình, "Chỉ sợ đúng là giáo sư Snape và Sirius có thể ấu trĩ nhàm chán như thế đấy. Cậu không cảm thấy bọn họ khi cãi nhau nhìn còn giống học sinh trung học hơn sao? "Chỉ cần là điều hắn muốn, tôi tất nhiên sẽ phản đối đến cùng!" Ngay cả Harry và Malfoy cũng sớm hết tuổi làm như vậy rồi."
"Được rồi," Harry tuyệt vọng mà nói, "Như vậy tớ nên chuẩn bị quà Giáng Sinh gì cho ông ta? Các cậu thấy dầu gội mùi hoa cam như thế nào?"
Tôi trừng mắt với Harry. "Cậu muốn châm chọc bạn trai của mẹ tớ sao, Harry?"
"Hả... Đương nhiên là không... Có lẽ cậu có thể coi đây là nhắc nhở."
"Giáo sư Snape mỗi ngày đều gội đầu!"
Harry giật mình mà nói, "Cậu ở nói đùa."
"Sylvia không đùa, trên thực tế nếu cậu để ý," Hermione nói đúng trọng tâm, "Cậu sẽ phát hiện giáo sư Snape tuy bề ngoài không tốt lắm, nhưng thầy ấy giáo sư sạch sẽ nhất Hogwarts đấy."
"Nếu cậu để ý, cậu sẽ phát hiện tớ là cô gái sạch sẽ nhất Hogwarts." Tôi gật đầu phụ họa.
"Tớ cho rằng cậu không dùng nước hoa." Harry nghi ngờ nhìn ta.
"Tớ không cần. Toàn bộ sữa tắm và dầu gội của tớ đều có mùi hương có một không hai trên toàn thế giới," tôi nói, "Xuất phát từ bàn tay của Bậc thầy Độc dược Snape."
Harry lộ ra vẻ mặt sợ hãi.
"Hương thơm sữa tắm được làm bởi Snape!" Cậu ấy khó có thể tin mà nói, "Thật không có cách nào tưởng tượng."
Nhưng lễ vật cậu ấy chuẩn bị cho giáo sư Snape càng khiến người ta khó tin hơn. Là một bộ trang bị chiết tinh dầu. Mấy ngày sau, lúc cậu ấy hứng thú bừng bừng mà tới hỏi ý kiến tôi, tôi không thể kiềm nén và thể hiện ra vẻ mặt đau răng. Chỉ mong giáo sư Snape sẽ không xé nát cậu ấy rồi ngâm trong nước mũi quỷ.
Đến ngày hai mươi bốn, chúng tôi đóng gói lễ vật rồi giao cho Dolly, nó sẽ dùng cú mèo công cộng để gửi bưu điện ra ngoài. Khi chúng tôi xuống lầu, phát hiện giáo sư Snape đã đúng hẹn đi tới nhà Black. Thầy ấy đang ngồi ở phòng khách uống cà phê, ngồi đối diện là chú Sirius. Lão Kreacher rất ân cần mà rót thêm cà phê, "Giáo sư của cô chủ! Kreacher rót cho ngài cà phê tốt nhất!"
Chú Sirius không được tự nhiên ngồi trên ghế mềm, mông nhích tới nhích lui. Khi chú ấy thấy chúng tôi thì lập tức từ chỗ ngồi nhảy dựng lên, thở ra một hơi.
"Tôi đi xem bữa tối chuẩn bị đến đâu." Chú lao xuống cầu thang, chẳng sợ mình không hiểu biết bao nhiêu đối với việc nầu ăn.
Harry cứng họng, cậu ấy u oán nhìn chằm chằm bóng dáng chú Sirius nhanh chóng biến mất.
"Buổi chiều tốt lành, giáo sư Snape." Tôi nói. Giáo sư Snape gật đầu với tôi, mà Kreacher mang tới cho tôi mấy ly cà phê mới, tôi ngồi xuống đối diện thầy.
"Có thể gặp thầy trong kỳ nghỉ thật tốt!" Hermione thật lòng nói.
Harry há hốc miệng.
Nhưng Hermione căn bản không thèm quan tâm đến sự khiếp sợ của bạn tốt. Lòng ham học hỏi của cô ấy tạm thời chiến thắng sự sợ hãi đối với chủ nhiệm nhà Slytherin, cô ấy vội vội vàng vàng mở ra sách giáo khoa và vở, đẩy chúng nó đến trước mắt giáo sư Snape, "Vừa rồi chúng em đang ở chuẩn bị bài tiếp theo của môn Độc dược, nhưng mà chỗ này, em và Sylvia đều không hiểu. Giáo sư, thầy có thể giảng giải cho chúng em một chút không?"
Tiếng lục lạc treo ở góc phòng khách vang lên.
Harry thở ra một hơi, có vẻ cậu cho rằng có người đến giải cứu cậu ấy. "Có người tới!" Cậu ấy vui sướng nói, lập tức chạy xuống lầu.
Tôi do dự một chút, nhìn giáo sư Snape và Hermione ý đồ nhắc nhở, nhưng Hermione căn bản không để ý thấy tôi liếc mắt, đôi mắt của cô ấy đã dính vào sách giáo khoa rồi, rồi mới đi xuống lầu.
Harry ở mắt mèo nhìn một chút, mở cửa. sau của là giáo sư Dumbledore và giáo sư Lupin, bọn họ lập tức đi vào, đóng cửa lại.
"Giáo sư Dumbledore! Remus!" Harry khó tin kêu lên.
"Là chúng ta." Giáo sư Dumbledore lập loè đôi mắt nhìn về phía chúng tôi, "Chỉ mong không quấy rầy đến các trò."
"Dạ, đương nhiên không!" Harry lập tức nóng bỏng nói.
Tôi hiểu ý cậu ấy. Nghĩ đến bữa tối, không khí nặng nề do quan hệ riêng tư giữa giáo sư Snape và chú Sirius mang đến, đấy là nói đến tình huống tốt nhất, thì tôi cũng vô cùng hoan nghênh bọn họ.
Thầy Lupin cởi áo choàng, Dolly lập tức đuổi đến, nhận nó treo lên, mà Giáo sư Dumbledore và Harry đi thẳng lên lầu.
"Trò khỏe chứ, Sylvia. Tôi nghe nói trò bị nguyền rủa, thật vui khi nhìn em hiện tại không tồi."
"Cảm ơn thầy, giáo sư Lupin. Giáo sư Snape ở phòng khách, mà chú Sirius ở phòng bếp, chú ấy nói muốn nhìn xem bữa tối được chuẩn bị đến đâu." Tôi nói.
Lupin hiểu rõ cười cười, "Quan hệ của bọn họ so với quá khứ đã tốt hơn rất nhiều."
Tôi dẫn thầy ấy đi về phía phòng bếp, tò mò hỏi, "Trước đây so với hiện tại tệ lắm ạ?"
"Đúng vậy." Giáo sư Lupin nói, "Nếu nói có những trời sinh là kẻ đối đầu, vậy không thể nghi ngờ chính là chỉ bọn họ. Sirius cho rằng Severus ác độc lại kỳ cục, mà Severus cho rằng Sirius chỉ là một cậu ấm được chiều hư. Trên thực tế lúc bọn họ đi học đã xảy ra nhiều việc. À, thầy không thể nói nhiều hơn. Ít nhất hiện tại bọn họ còn có thể hoà bình mà ngồi trong cùng một phòng."
"Bọn họ xem thường nhau ạ?"
"Còn nghiêm trọng hơn." Lupin thở phào nhẹ nhõm, "Nhưng may mắn hiện tại có trò, còn có cô Sadie. Không thể phủ nhận là cô Sadie đã làm mềm mũi nhọn của Severus, mà Sirius vì trò cũng không thể đối chọi với anh ấy như trước."
"May mắn em không có kỳ vọng gì không thực tế," tôi thở dài nói, "Ví dụ như là cha ruột cùng cha dượng hữu hảo cùng nhau uống trà chiều trà gì đó."
Lupin bật cười, thầy ấy thiện ý mà nói, "Điều đó chính xác là không dễ xảy ra."
Khi chúng tôi đi tới phòng bếp. Blaise đang ở trong đó chỉ huy các gia tinh, chú Sirius cứng đờ đứng ở cửa vướng chân vướng tay. So với việc ngồi hoà bình cùng giáo sư Snape, ít ra chú ấy còn có thể lấy hết can đảm để nói chuyện với Blaise mà không vội vàng chạy trốn.
Thầy Lupin kéo chú Sirius đi rồi, còn tôi vẫn ở lại phòng bếp hỗ trợ Blaise.
----------
PS: Trong phim có nói đến chuyện tình cảm giữa thầy Lupin và cô Tonks không hở mọi người (có mấy đoạn chưa xem hoặc không nhớ), chứ từ hồi đọc truyện này tới giờ sao tui có cảm giác tác giả ghép Lupin vs Sirius thành một đôi vậy? =))
Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro