Chương 249: Ngoại truyện cuối cùng (1)

Tôi về rồi đây, sau một khoảng thời gian rất lâu cuối cùng tôi cũng vào được wattpad. Nhưng thú thực là vì mãi không vào được nên tôi đã bỏ quên bộ truyện này rồi. Tôi mới edit lần sờ được mấy trang thôi. Tôi sẽ up dần một ít đã beta qua lên đây, nhân tiện hỏi mọi người có muốn chờ tôi tiếp tục lần sờ không hay muốn đọc raw với convert luôn thì để tôi up?

Ngoại truyện (1)

Cuối cùng thì kì thi cuối kì cũng kết thúc. Trong hành lang rộn ràng nhốn nháo, tôi theo dòng người chậm rãi đi về góc sảnh đường, thấy Hermione, Harry và Ronald đang đứng phía sau một bộ áo giáp. Hermione nhíu chặt đôi lông màu màu nâu, liếng thoắng oán trách về đáp án mà đáng ra cô ấy phải ghi vào bài thi, vẻ mặt tuyệt vọng như thể nhìn thấy ngày tận thế. Harry và Ronald hai mắt vô thần vẻ mặt đờ đẫn nhìn chằm chằm bộ áo giáp, khi mà 6 năm liền phải liên tục đối mặt với tình huống bạn tốt có trạng thái tuyệt vọng hối hận mỗi lần thi xong, mọi người đểu sẽ có vẻ mặt như vậy trong hoàn cảnh này.

Nhưng vì tình bạn, họ không thể rời đi.

"Sylvia!" Ronald tinh mắt nhìn thấy tôi, bừng tỉnh vẫy tay liên tục với tôi, cậu ấy có vẻ cực kỳ nhiệt tình, điều này làm cho tôi nhận ra cậu ấy đã sắp không chịu đựng nổi màn ta thán của Hermione nữa rồi.

"Các cậu làm gì ở chỗ này thế?" Tôi đến gần họ, nói, "Đi thôi, hôm nay trời nắng đẹp, có lẽ chúng ta có thể ra ngoài tản bộ."

Chúng tôi đi cùng nhau xuống lầu, ra khỏi lâu đài.

Dọc theo đường đi không ngừng có người chào hỏi chúng tôi, tôi hơi mất tự nhiên đáp lại. Chờ tôi quay đầu nhìn Hermione, phát hiện cô ấy đã dừng lải nhải, im lặng đi bên cạnh nhìn tôi. Cô ấy mỉm cười: "Nhìn thấy cậu trở nên hòa đồng như bây giờ tớ rất vui, Sylvia."

"Ngược lại tớ bắt đầu cảm nhận được lý do lúc trước Harry không thích được quan tâm quá nhiều." Tôi không kìm được xoa trán. Là người tham dự trận chiến cuối cùng - các pháp sư gọi trận đánh ở dinh thự nhà Malfoy là trận chiến cuối cùng, mặc cho sau đó vẫn còn một số trận chiến quy mô nhỏ xảy ra để đuổi bắt đám Tử Thần Thực Tử lọt lưới – là một trong những pháp sư vị thanh niên tham dự trận chiến cuối cùng, tôi được vinh hạnh nổi tiếng ngang Harry.

Quả thật tôi từng mong đợi một môi trường ấm ấp và thân thiện, nhưng qua một đêm, thái độ của mọi người đối với tôi thay đổi quá nhiều, đi trên đường thôi cũng có người lạ dừng lại mỉm cười với tôi, mua gói kẹo thì được tặng một hai món quà nhỏ, điều này làm tôi có cảm giác lông tơ dựng ngược, không thoải mái cho lắm.

"Này, Harry." Ronald giả vờ bày ra vẻ mặt đồng tình, quàng tay qua chặn cổ Harry.

"Đám ký giả hận không thể khai thác từng li từng tý từ tớ, rồi lại dùng trí tưởng tượng của họ để diễn giải, để sự sai lệch đó thỏa mãn lòng hiếu kỳ của cư dân giới phù thủy". Tôi nói, "Tớ không để ý việc trở thành trò tiêu khiển của đại chúng, nhưng tớ sợ là mình không tương xứng với hình tượng mà họ đặt ra cho tớ".

"Thiếu nữ kiên trì chính nghĩa, kiên cường bất khuất các loại?" Harry bị Ronald day day cổ, "Trên báo cậu được viết như một nữ anh hùng trong các phim điện ảnh Hollywood vậy."

"Cậu làm tớ kinh ngạc đó Harry, gần đây cậu còn xem phim à?" Tôi nói, "Merlin làm chứng lúc đó tớ sợ chết khiếp, chỉ muốn đâm tên Nott luôn dồn tớ vào hiểm cảnh kia một trăm lần".

"Mặc dù nhà dì đối xử với tớ không tốt, nhưng tớ phải thừa nhận là thỉnh thoảng bọn họ đi rạp chiếu phim vẫn dắt tớ theo." Harry nói, cậu ấy cười tươi rói, "Nhưng mà việc sắp chuyển ra khỏi nhà dì khiến tớ vô cùng sung sướng."

"Lúc nào chuyển, Harry?" Ronald hào hứng nói, "Cần tớ đi hỗ trợ không?"

"Dì tớ sẽ hét lên và đuổi cậu ra ngoài, cậu biết bà ấy không thích pháp sư cho lắm mà." Harry nói, "Tớ sẽ chuyển trong kì nghỉ hè, chú Sirius nói chú ấy sẽ đi cùng tớ, với tớ nghĩ đồ đạc của tớ ở đó chỉ cần nhét vào một cái rương nhỏ để mang đi là đủ rồi rồi.

"Chú Sirius đang ở địa bàn của người sói, nghiên cứu về giống loài có nói đám người sói sống dưới mặt đất và không có khái niệm về thời gian." Hermione nói, "Chỉ mong chú ấy có thể kịp thời nhận ra là nghỉ hè sắp bắt đầu trước vài ngày."

"Chú ấy có thể đến Hogwarts đón cậu sao, Harry?" Ronald mong đợi nói, "Có lẽ chú ấy sẵn lòng chở cậu về nhà trên con xe motor mới."

"Mô tô bay là phi pháp, Ronald, " Hermione nghiêm khắc nói, "Hơn nữa chú ấy sẽ không tới Hogwarts, cậu biết là chú ấy và giáo sư Dumbledore... "

Cô ấy đột nhiên dừng lại, lúng túng và áy náy nhìn về phía Harry.

Vẻ mặt Harry có vẻ hơi không thoải mái.

"Không sao. Lúc đầu tớ thực sự cảm thấy hơi khó chịu," cậu ấy không tự nhiên nhún vai, "Nhưng mà ngoài cách đó thì đâu còn cách nào để xóa bỏ mảnh linh hồn đang ở trong người tớ đâu?"

Những người biết nội tình không chịu nói cho chúng tôi biết lý do chú Sirius trở mặt với giáo sư Dumbledore, bọn họ hình như vẫn coi chúng tôi là trẻ con, luôn tỏ vẻ "Không nói là vì muốn tốt cho các cháu" mặc cho thực tế là chỉ một năm nữa chúng tôi đã là pháp sư thành niên. Nhưng điều này cũng không ngăn được chúng tôi mò đoán nguyên nhân.

Giáo sư Dumbledore đã từng nhiều lần muốn thử nói chuyện với chú Sirius, phân lớn đều bị chú Sirius cự tuyệt không chút do dự, chỉ có vài lần thành công bắt chuyện và hiển nhiên cũng không đạt được kết quả như giáo sư Dumbledore hi vọng. Trên phương diện nào đó, đặc tính cố chấp của nhà Black đã được thể hiện rõ ở chú Sirius. Khi có người làm chú ấy thất vọng, chú ấy liền sẽ không còn tín nhiệm người đó nữa.

Chú ấy từ chức ở Hogwarts, mang theo hành lý đi cùng thầy Lupin vào rừng rậm nơi người sói cư trú. Giáo sư Lupin đã giết được Fenrir Greyback ở trận chiến cuối cùng, thần kỳ trở thành thủ lĩnh của đại bộ phận người sói tại Anh nhờ luật người sói, mặc dù tổng quân số cộng lại cũng không vượt quá năm mươi. Vậy nên, thấy ấy không thể không ngồi lì ở nơi cư trú của người sói cho đến khi tìm được thủ lĩnh mới thích hợp

"Ôi, Harry." Hermione xúc động gọi tên Harry.

Vẻ mặt Harry đã tự nhiên hơn. Cậu ấy lại nhún vai nói: "Tớ nghĩ giáo sư Dumbledore đã dùng hết khả năng để bảo vệ sự an toàn của tớ."

Sau khi kỳ khi kết thúc là tròn một tuần nghỉ ngơi nhẹ nhõm. Lúc quay trở lại trường sau một tháng rời đi, thời gian của tôi đã bị việc học bù và ôn tập chiếm hết, giờ đột nhiên được thả lỏng làm tôi hơi không thích ứng.

Ngoài việc tham gia các buổi tụ tập với Harry, thỉnh thoảng tôi cũng xem nhà Slytherin tập Quidditch để giết thời gian. Gần đây, Draco cực kỳ thích tập Quidditch, và mỗi lần tôi đi xem, sự hăng hái của cậu ấy làm tôi không khỏi nghĩ đến cuộc nói chuyện về Harry và Quidditch khi bắt gặp tờ Play-witch tại dinh thự nhà Malfoy. Một lần tôi nhìn thấy cậu ấy cưỡi chổi, ngón tay xinh đẹp do dự giật vạt trước áo chùng, tôi không thể kìm được che mặt than thở. Tạ trời, sự liêm sỉ trong giáo dưỡng của quý tộc đời cũ đã ngăn cậu ấy làm ra hành động kiểu "xé áo bay một vòng thật ngầu" trên sân.

Kết quả là Draco rời sân với vẻ mặt không cam lòng.

Thỉnh thoảng tôi cũng uống trà chiều với và Draco, Blaise và Parkinson như rất lâu về trước. Mấy năm trước chúng tôi vẫn hay tụ tập, nhưng theo tuổi tác từ từ tăng, cơ hội như vậy càng ngày càng ít, mỗi người dường như đều có việc riêng muốn làm.

Cho dù Draco là bạn trai của tôi, tôi cũng không thể không nói, nếu như bàn về người có sức hút trong nhà Slytherin, không nghi ngờ gì mà chính là Blaise, cậu ấy quả thật đã kế thừa sức hút từ người mẹ xinh đẹp. Cậu ấy đen tối, đẹp trai, rộng rãi, hay nói và tâm lí, trời sinh phù hợp với tiêu chuẩn chọn người yêu. Mà Draco, theo sự gia tăng của tuổi tác, sự cay nghiệt ngạo mạn hình thành từ giáo dục của gia đình trên người cậu ấy từ từ giảm bớt, nhưng vẫn có nhiều cô gái sợ cậu ấy. Đây thật sự là điều tốt. Nếu như cậu ấy cũng cứ luôn mỉm cười phô diễn dáng vẻ tình nhân đại chúng như Blaise, tôi nhất định sẽ cho cậu ấy một trận.

Còn Parkinson, cô ấy từng say đắm Draco rất lâu, nhưng cô ấy cũng đã có vài cậu bạn trai, bởi vậy tôi nghĩ đó đã là chuyện quá khứ. Có điều chuyện đó cũng không ngăn được cô ấy vẫn nhìn tôi không thuận mắt. Trong suốt buổi tiệc trà, cô ấy luôn mím đôi môi đẹp như cánh hoa hồng và trợn mắt nhìn tôi.

Trước thực tế là khi tôi và Draco "ngoan cố dây dưa" trở thành truyện cười của cả trường, cô ấy đã không giậu đổ bìm leo, tôi quyết định tha thứ cho cô ấy.

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro

Tags: #dongnhan#hp