Chương 4

Giai Lương cảm thấy bên dưới có thứ gì đó chọc vào bụng mình, rõ là thở còn không nổi vẫn cố trợn mắt mắng chửi:

"Con mẹ nó anh...thu cái thứ kia lại! Có tin tôi bẻ một phát...gãy làm đôi không? Động dục tìm người khác mà động dục, đừng có...chọc vào bụng ông đây! Rụt lại...ngay...nhanh lên!"

Giọng nói hổn hển ngắt quãng, vậy mà vẫn hùng hồn như thế

Bác Văn thấy vậy thì đen mặt:

"Cậu giỏi thì thu lại tin tức tố đi! Cậu coi tôi là con rùa chắc? Muốn rụt là rụt được à? Cậu rụt của mình lại đi xem nào? Đâu??? Để xem có làm được không? Cậu không làm được tôi dùng nó chọc chết cậu!"

Giai Lương đã quen dần với mùi của Bác Văn, tuy chân tay vẫn như cũ nhũn ra, nhưng mà chửi người với cậu bây giờ không là vấn đề.

"Anh mơ mà đòi làm rùa??? Cái thứ của anh chỉ đáng làm ốc sên thôi! Mà anh không làm nó mềm ra được thì để tôi. Con người hay con "ốc sên" thì cũng tát một cái là tỉnh thôi. Bỏ cái tay ra để ông đây tát cả chủ lẫn tớ nào!"

"Mạnh miệng!"

Bác Văn thấy cậu vẫn còn có hơi sức để mắng lại hắn, khí tức Alpha lại càng ngày càng mạnh. Cuối cùng Giai Lương cũng uất ức đầu hàng, rũ mắt nằm im, đến trừng hắn cũng không thèm trừng nữa. Đầu cậu nghiêng sang một bên tránh đi ánh nhìn của hắn, đôi môi hơi hé mở, ánh mắt dường như được bao bọc bởi một tầng hơi nước.

Đột nhiên cảm thấy rất muốn chạm vào Bác Văn, rất muốn ôm lấy hắn, sự xao động này chỉ có hắn mới làm cậu bình tĩnh lại. Cậu biết đây là phản ứng bình thường của Omega, nhưng vẫn như cũ cảm thấy bức xúc trong lòng.

Nhìn Giai Lương ngoan ngoãn hiếm có, Bác Văn nhếch mép, thả lỏng hai tay đang nắm chặt cậu ra. Vậy mà Giai Lương cũng không như trước sẽ vung tay chạy mất, chỉ vội vàng lấy tay che hai mắt, yếu ớt đe doạ hắn:

"Đừng...đừng có nhìn nữa!" Giai Lương cảm thấy thân thể không ổn rồi, ánh mắt nóng bỏng của Bác Văn như muốn đốt cháy cậu. Có một loại cảm xúc kì lạ dâng lên trong người Giai Lương, khiến cậu cảm thấy thật không biết làm như thế nào, chỉ có thể bất an nhẹ động.

Nhìn cậu ngọ nguậy dưới thân mình, ánh mắt Bác Văn bất giác trở nên nhu hoà, khoé miệng còn khẽ kéo lên.

Bác Văn gỡ hai tay đang che mắt của Giai Lương ra, ép cậu nhìn hắn. Một tay nắm tay cậu kéo xuống, phủ lên hạ thân của hắn.

"Giúp tôi dùng tay làm, nhanh lên!"

Chẳng hiểu sao giọng Giai Lương lại như đang thút thít khóc. Cơ mà khoé mắt vẫn khô ráo, không hề có bóng dáng nước mắt. Chỉ là giọng nói có chút nhỏ:

"Đi mà tìm Beta của anh ấy!"

Đụng phải thứ to lớn nóng rực ấy, Giai Lương có chút giật mình.

Bác Văn không nhịn được nữa, bắt đầu cầm tay cậu thong thả lên xuống. Cảm giác được Giai Lương chạm vào đang khiến hắn thần trí có chút mơ hồ, chuyển động lên xuống có chút gấp gáp. Đột nhiên...

"Aaaaa!"

"LƯU GIAI LƯƠNG! CẬU CHÁN SỐNG RỒI PHẢI KHÔNG?"

Bác Văn hét lên một tiếng, sau đó ôm hạ thân mình lăn xuống khỏi người Giai Lương. Hắn không ngờ cậu lại dám làm thế, dùng hết sức bóp chặt một cái...

Giai Lương mặt vẫn còn đang đỏ, mồ hôi phủ lên chóp mũi, vẫn hổn hển đắc ý đến tít cả mắt. Đến cả nụ cười của cậu cũng như đang chọc ghẹo hắn.

"Nếu không phải là không còn sức. Đảm bảo bóp một cái là hỏng luôn rồi. Thế nào? Tay nghề không tồi phải không?"

Bác Văn vẫn đang quằn quại bên cạnh:

"Não cậu bị hỏng à? Nếu nó có mệnh hệ gì rồi hạnh phúc nửa đời sau của cậu như thế nào? Cậu quên mất tôi là Alpha của cậu rồi phải không?"

Thực ra sau khi suy nghĩ kĩ càng, Giai Lương thấy cũng hợp lí.

Hỏng rồi!

Nước đi sai lầm!

Nhưng mà Giai Lương nào có chịu nhận sai, vẫn là mạnh miệng:

                                         

             
                       

"Thì làm sao? Sau này anh bất lực rồi, tôi lại từ hôn chạy về cưới người khác. Làm như trên đời này chỉ có một Alpha vậy. Không phải anh thì không được chắc?"

Bác Văn đen mặt, hoàn toàn tức giận, không nói lời nào bước ra khỏi phòng, còn dùng sức đóng cửa rất mạnh.

Hắn nghiến răng nghiến lợi. Cơ mặt nhăn hết lại, cáu đến mức mặt từ đỏ sắp biến tím. Lưu Giai Lương, đây là cậu tự chuốc lấy!

Giai Lương thấy Bác Văn đã đi, nhẹ nhàng thở phào một hơi. Cả người căng cứng cũng thả lỏng ra, như tan thành một vũng nước vậy. Đi rồi, tốt rồi, ở lâu hơn một chút cậu không chịu được!

Nói cho cùng cậu chỉ mới làm Omega thôi!

Lần đầu tiên bị khí tức Alpha làm cho không thể nổi như thế, thật sự là sợ hãi.

Từ nhỏ, cậu đã vác gậy đi khắp nơi học người ta đánh nhau rồi. Hai chị gái cậu đều là Omega, vậy nên cậu vẫn luôn chán ghét những người hay trêu chọc, bắt nạt Omega. Gặp cảnh tương tự sẽ nhịn không được ra tay giúp đỡ.

Những kẻ như thế đều là bị cậu đánh cho phát khóc, kêu cha gọi mẹ. Alpha lại có thể lực hơn người như cậu thì sợ cái gì, vẫn luôn đánh thắng, chưa từng trải qua cảm giác bất lực như vậy.

Làm Omega thật khổ, đến bản thân cũng bảo vệ không nổi, cho cậu làm lại Alpha có được không?

"Tên kia cáu gắt gì không biết, lực đạo nhẹ như vậy, chỉ giỏi giả vờ..." Giai Lương phun ra một câu không tim không phổi, sau đó rất nhanh ngủ mất.

Nhưng là, Bác Văn không giống như trước, mỗi lần cùng cậu cãi nhau xong nhất định lại xuất hiện trước mặt cậu.

Ngày đầu tiên, Giai Lương không thấy Bác Văn đâu, vô cùng vui vẻ.

"Cút xa một chút là tốt rồi"

Ngày thứ hai, Bác Văn vẫn không xuất hiện.

"Tên này tự dưng cũng biết điều đấy?"

Ngày thứ ba, Giai Lương bỗng cảm thấy không ổn.

"Ách! Anh ta giận thật à?"

Ngày thứ tư, cậu quyết định đến công ty tìm Bác Văn. Chỉ là bị chặn ngay trước cửa phòng hắn.

Trợ lí cung kính nói không có chuyện gì đặc biệt, không hẹn trước, liền không thể vào.

Giai Lương nhấc điện thoại ra gọi cho Bác Văn, rất nhanh bị cúp mất. Không biết làm thế nào, Giai Lương đành dùng đến chiêu cuối.

"Này, tôi là hôn thê...không đúng, hôn phu của anh ta, mau tránh đường."

Thư kí nhìn lại cậu một lượt từ đầu đến chân, sau đó lại mỉm cười hỏi:

"Hai người đã kết hôn rồi sao?"

"Chưa..."

"Nhẫn đính hôn ở đâu vậy?"

Giai Lương giật mình, vô thức lấy hai bàn tay sờ lấy nhau.

Không có thật...

"Vậy ít nhất cũng phải đánh dấu Omega của mình rồi chứ? Sao tôi không ngửi thấy mùi?"

"À à à...cái này..." Chưa nốt.

"Xin lỗi, nhưng mời cậu đợi cho!" Thư kí chuyên nghiệp mời cậu ngồi xuống, còn rót trà cho cậu.

Giai Lương tự nhiên nhận ra, cậu với hắn đúng là chẳng giống một đôi chút nào. Vậy mà rất nhanh sắp kết hôn rồi, đúng là sự đời...

Khoan, từ bao giờ việc kết hôn với hắn đối với cậu lại bình thường như thế???

Đột nhiên một thanh niên thoạt nhìn còn rất trẻ tuổi, làn da trắng bóc, mắt rất to lướt qua mặt Giai Lương. Cả người nhỏ nhắn mềm mềm, đúng là khiến ai cũng muốn bảo vệ. Thư kí nhìn đến cậu ta ánh mắt cũng dịu đi rất nhiều.

"Xin hỏi, cậu muốn tìm ai?"

Giai Lương khịt mũi một cái, cậu ta là Omega à? Ra đường lại không biết che đi tin tức tố của mình.

Omega kia bỗng cúi đầu xuống, ngại ngùng trả lời:

"Bàng...Bác Văn...tôi tìm anh ấy..."

Trợ lí nháy mắt liền hiểu chuyện gì xảy ra. Người này là Omega xinh đẹp như vậy, nhắc đến Bác Văn liền đỏ mặt, khí tức cũng rất dịu dàng, hẳn là đối tượng của sếp mình rồi...

Tuy Bác Văn đã dặn không để ai làm phiền hắn, nhưng mà thế này chắc cũng không tính là làm phiền đi... Chặn lại có khi còn bị mắng...

Cuối cùng, vẫn là cho cậu ta vào.

"Mời cậu đi lối này"

Giai Lương thấy Omega kia được vào, cậu thì không, tức tối xông vào theo. Khiến trợ lí cũng sợ hãi mà kêu lên...

"Không được, chủ tịch sẽ..."

Bác Văn đang làm việc, thấy hỗn loạn liền ngẩng đầu lên. Đập vào mắt lại là dáng vẻ sắp đánh người của Giai Lương.

"Bàng Bác Văn! Anh trốn tránh cái gì? Sắp kết hôn còn nhặt đâu ra một tiểu tình nhân? Có tin là con mẹ nó tôi đánh cả anh lẫn cậu ta thành đầu heo luôn không?"

Omega kia nghe thấy, đôi mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ, ngơ ngác chạy tới phía sau Bác Văn, dáng vẻ như nai con bị kinh động.

"Bác Văn...anh ta thật hung dữ..." Vẻ mặt ấm ức như sắp bị doạ khóc khiến ai nhìn qua cũng muốn ôm vào lòng dỗ dành.

Ờ, đáng thương ghê. Giống như một quả đào mềm mềm.

Khiến Giai Lương thực sự muốn bóp cho một phát nát luôn

Bác Văn vẫn còn đang giận Giai Lương, đối với lời nói của Omega kia không để tâm, chỉ lạnh lùng nhìn Giai Lương.

"Cậu tới đây làm gì?"

Sau đó liếc qua trợ lí của mình.

"Tôi đã nói gì? Ai cũng không cho vào!"

Trợ lí bị hắn liếc đến run cả người, lắp bắp giải thích:

"Chủ tịch, là cậu ta...tự mình xông vào, tôi chỉ muốn đưa thiếu niên xinh đẹp này tới gặp chủ tịch..."

Omega kia được đà, yếu ớt nắm lấy góc áo Bác Văn, hai mắt đáng thương nũng nịu gọi Bác Văn:

"Bác Văn...thực sự không phải là lỗi của cô ấy, là người kia tự xông vào. Em nhìn thấy tất cả, đúng là như vậy."

Trợ lí gật đầu lia lịa phụ hoạ:

"Phải phải phải, là cậu ta tự..."

"Giai Lương, tôi chẳng có lí do gì để gặp cậu ở nơi làm việc, mời cậu về cho. Đừng bắt tôi gọi bảo vệ."

Giai Lương xắn tay áo lên, chuẩn bị sẵn sàng. Con mẹ nó hắn thử gọi xem? Để xem ai thắng? Cậu ngứa tay ngứa chân lắm rồi.

"Về để anh ở đây cùng nhân tình hú hí? Tôi có ngu đâu nhìn đối tượng sắp cưới ngoại tình? Nào? Giỏi thì gọi!"

Omega kia nghe Giai Lương nói cậu cùng Bác Văn sắp kết hôn, ánh mắt hoảng sợ gọi hỏi hắn.

"Bác Văn...là thật sao? Anh sắp kết hôn?" Hai mắt cậu ta đã đẫm lệ, phối hợp cùng vẻ điềm đạm đáng yêu trên mặt cậu ta. Đến trợ lí đứng đó cũng muốn tới lau nước mắt cho cậu ta.

Cậu ta đột nhiên tiến tới, ôm chầm lấy Bác Văn nức nở:

"Không phải đã nói sẽ cùng em kết hôn sao? Bác Văn anh..." Trông một bộ dáng vô cùng đáng thương.

Bác Văn chưa kịp phản ứng, cậu ta đã bị một cánh tay khác hất văng.

"Con mẹ nó cậu buông ra! Không biết xấu hổ? Trước mặt mọi người trắng trợn ôm hôn phu của người khác? Lại còn là hôn phu của ông đây?" Trông Giai Lương cứ như là sắp đánh người đến nơi.

Cậu ta bị Giai Lương doạ sợ, yếu ớt tố cáo với Bác Văn:

"Anh...anh ta bắt nạt em!"

Giai Lương lúc này mới quay ra nhìn cậu ta, ánh mắt còn lạnh hơn lúc nãy.

"Không phải việc của tôi"

Sau đó lại liếc nhìn trợ lí, ánh mắt sắc lẹm:

"Tôi nói, không cho ai vào..."

"Là...là...người này tự ý" Hai tay run run chỉ thẳng vào Giai Lương.

"Tôi không nói cậu ta!" Bác Văn bày ra một vẻ ghét bỏ.

"Ba người đi ra ngoài!"

Trợ lí hoảng hốt, định lôi kéo năn nỉ Giai Lương đi theo, bớt làm chủ tịch tức giận.

Ai ngờ thấy trợ lí làm như vậy, âm lượng Bác Văn còn lớn hơn lúc nãy:

"Cô lôi lôi kéo kéo cái gì? Bỏ ra!"

Giai Lương cũng đẩy ra ngay lập tức.

"Này! Người nên cút khỏi đây không phải là tôi. Cậu kia, biến khỏi mắt ông đây nhanh lên. Trước đây làm Alpha, tôi không đánh Omega."

Cười cười một chút, hoàn toàn là dáng vẻ lưu manh, không giống thiếu gia một chút nào.

"Nhưng mà...hiện tại ông đây là Omega chân yếu tay mềm, đánh một chút không sao chứ hả? Haha."

Omega kia nghe lời Giai Lương nói thì mặt cắt không còn giọt máu, hoảng sợ nhìn Bác Văn cầu cứu. Ai ngờ hắn từ nãy đến giờ không thèm nhìn cậu ta một cái. Vậy nên đành cúi đầu, lặng lẽ bước ra.

Thấy hai người đi rồi, Giai Lương lập tức đóng cửa lại, vặn chốt, quay sang túm cổ áo hắn hỏi tội.

"Anh không về nhà? Là cùng với Omega kia sao?"

Bác Văn bị cậu đẩy vào tường, nhìn xuống tay cậu đang nắm áo mình, rồi mới nhìn Giai Lương vẻ mặt tức giận.

"Làm sao? Cậu nhớ? Tôi đi đâu làm gì thì liên quan gì tới cậu? Chúng ta kết hôn rồi sao?"

"Chưa...nhưng chẳng phải..."

"Cậu đối xử như thế nào với tôi, lại mong tôi tận tụy phục vụ cậu? Tôi cũng không phải là thứ không có liêm sỉ, từ nhỏ đến lớn hai ta có vẻ như là đối đầu. Nhưng thực chất cậu cũng biết là tôi luôn nhường nhịn cậu. Bằng không với sức lực của cậu, làm sao mà thắng được tôi?"

Giai Lương nghe xong hai tay có chút run rẩy, tay nắm cổ áo Bác Văn cũng bất giác thả lỏng ra. Cảm xúc hỗn loạn khiến Giai Lương sợ hãi.

Bác Văn thấy vậy, tiếp tục mỉm cười nói.

"Không phải cậu nói không phải tôi thì là người khác sao? Vậy thì đi tìm Alpha của cậu đi, tôi tìm Beta của tôi. Tôi cũng không bắt ép cậu. Còn nữa, tôi với Omega kia không có gì, cậu cũng biết tôi chán ghét Omega."

Giọng nói cố tình kéo dài.

"Đặc biệt là Omega như cậu, Giai Lương" Sau đó lạnh lùng hất tay cậu ra. Thuận tay mở chốt đẩy cậu ra ngoài, sau đó đóng cửa lại.

Giai Lương bị loạt hành động của Bác Văn làm cho đau lòng. Nhất thời hoang mang, nhìn thấy xung quanh không có ai, thư kí đã sớm chạy mất, cậu ngơ ngơ ngồi sụp ở trước cửa, thẫn thờ một lúc.

Đúng là...cậu làm sai trước...

Có điều, cậu không phải là không muốn cùng Bác Văn kết hôn, chỉ là lúc đó cậu sợ hãi. Nhưng bây giờ Bác Văn lại không muốn cùng cậu kết hôn nữa.

Phải làm sao? Làm sao để hắn hết giận? Mỗi lần như vậy lại là Bác Văn tự mình xuất hiện trêu chọc cho cậu vui lên, giờ thì không thế nữa.

Cảm xúc dâng trào khiến Giai Lương có chút kích động, tâm trạng không ổn chút nào. Vì vậy mà lúc cậu vẫn đang thẫn thờ, một mùi hương ngọt ngào lại toả ra khắp nơi.

Cả người Giai Lương nóng lên, ánh mắt cũng dần trở nên mơ hồ. Cậu...rất khó chịu...

Bác Văn đang bị Giai Lương làm cho tâm tình hỗn loạn, không thể chú tâm làm việc, đột nhiên lại ngửi được một mùi hương quen thuộc, trực giác Alpha khiến Bác Văn giật mình nhận ra...

Mùi rượu sữa! Lưu Giai Lương cậu ta...

Bạn đang đọc truyện trên: truyentop.pro